Phàm Ngự đang rời khỏi phòng họp: "Buổi trưa ai tới tìm anh?"
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần không muốn trả lời, An Tuyết Thần lại có điểm hiểu rõ rồi. Sau đó mặt khinh bỉ giễu cợt nói: "Muốn biết đáp án? Về nhà xem máy theo dõi liền biết. Không nên chờ đợi điều tra, tôi sẽ chờ tin luật sư của anh, còn nữa, tối độc phụ nhân tâm, tôi không ngại anh lần nữa xử oan tôi, tôi quen rồi, cũng không để ý" Dứt lời, liền rời khỏi Phàm thị, lái xe đi tìm Lãnh.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, cô nói không phải không có đạo lý, nhưng mà anh cũng không thể loại bỏ khả năng, tối hôm qua là anh tận mắt nhìn thấy. Lãnh vừa trở về, giá thầu thấp nhất liền bị tiết lộ. Nhưng chuyện ngày hôm nay cũng quỷ dị, An Tuyết Thần là người như vậy sao?
Quả nhiên, Phàm Ngự ngồi ở bên trong thư phòng, nhìn bóng dáng lén lút trong video, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, cô gái này vì hãm hại An Tuyết Thần, thế nhưng nhìn lén giá thầu của mình, có phải mình quá dung túng cô ấy rồi hay không, để cho mình tổn thất mười mấy tỷ. Ánh mắt thản nhiên thay đổi rét lạnh cực độ. Gương mặt tuấn tú thay đổi xanh đen, Lâm Mộng Tuyết, mình không thể giữ cô gái này ở bên người nữa rồi.
Lâm Mộng Tuyết còn ở trong phòng tươi cười rạo rực, quay lại nhìn thấy gương mặt Phàm Ngự, cũng biết chuyện thành công, nhưng cô không biết mình đang đào móc phần mộ. Cô thật đúng là ngu xuẩn, nhất là khi bị ghen tỵ làm đầu óc u mê.
Phàm Ngự đi tới gian phòng, nhìn vẻ mặt vui vẻ của Lâm Mộng Tuyết: "Chuyện gì vui vẻ như vậy"
Bị Phàm Ngự đột nhiên xuất hiện dọa sợ hết hồn, anh rất ít tới gian phòng này. Nếu đã đến đây rồi thì không để cho anh rời đi. "Ngự, sao anh qua đây."
Phàm Ngự nâng cằm của cô lên: "Thế nào? Không muốn anh tới"
Gương mặt Lâm Mộng Tuyết thẹn thùng: "Ngự, nói cái gì đó? Sao em có thể mất hứng, vui mừng còn không kịp" Nói xong, leo lên thân thể của anh, tận tình khoe khoang mình lẳng lơ.
Phàm Ngự cứ chịu đựng cô khiêu khích. Đột nhiên đem cô hung hăng té ở trên giường. Mặt âm trầm tràn đầy tức giận.
Lâm Mộng Tuyết đột nhiên bị văng ra ngoài, khuôn mặt không hiểu, nhìn Phàm Ngự : "Ngự, anh làm gì đấy, làm em đau "
Cho đến khi Lâm Mộng Tuyết nhìn thấy gương mặt âm trầm của Phàm Ngự , mới thấy có cái gì không đúng. "Ngự, anh làm sao vậy, sao đột nhiên như vậy?"
Phàm Ngự mắt lạnh nhìn cô, trên người tản ra hơi thở nguy hiểm. "Cô đi qua thư phòng của tôi, đem tài liệu giá thầu của tôi cho Lãnh thị" Giọng điệu của Phàm Ngự không phẫn không giận, trên mặt lại bình tĩnh ngoài ý muốn, nhưng chôn dưới đáy mắt anh là tức giận. Anh hận nhất cô gái phản bội mình, mà cô gái đó lại lần nữa khiêu chiến cực hạn của mình.
Lâm Mộng Tuyết nhìn Phàm Ngự , mặt liền biến sắc, trong lòng khẩn trương không thôi: "Ngự, Ngự, anh, anh nói cái gì? Em, em nghe không hiểu?" Giờ phút này, Lâm Mộng Tuyết trừ giả bộ hồ đồ không biết ra thì không có biện pháp khác.
Phàm Ngự đứng dậy đến gần cô. Bóp chặt cổ cô. Ác độc nói: "Tôi ghét người phụ nữ tự cho là đúng, cũng không thích phụ nữ tự cho là thông minh, bây giờ cô thuộc hai loại này. Cô nên biết người phản bội tôi, tôi sẽ không bỏ qua, hiện tại thu thập những thứ gì đó của cô, cút ra ngoài." Phàm Ngự buông lỏng cổ cô gái ra, hung hăng đem cô gái đẩy văng ra ngoài. Xoay người rời đi.
Lâm Mộng Tuyết không cam lòng, tiến lên ôm lấy Phàm Ngự , gương mặt nước mắt. "Ngự, anh không thể đối xử với em như vậy, anh quên anh đã nói sẽ vĩnh viễn yêu em sao. Con tiện nhân kia rốt cuộc có cái gì tốt, cô ta cũng chỉ là thế thân mà thôi. Anh thế nhưng vì cô ta mà đuổi em đi"
Phàm Ngự chợt đẩy cô ra: "Mộng Tuyết, chúng ta đã là quá khứ, năm năm qua, chẳng lẽ cô không phát hiện ra sao? Cho nên, tôi sẽ không cho cô bất kỳ hi vọng, thu thập một chút tôi sẽ phái người tiễn đưa cô rời đi." Nói xong Phàm Ngự cũng không quay đầu lại mà rời đi, lưu lại Lâm Mộng Tuyết kêu gào phía sau, anh thế nhưng gọi cô là Mộng Tuyết, không phải Tuyết Nhi.
Lâm Mộng Tuyết ngã trên mặt đất, hô to: "An Tuyết Thần, tôi sẽ không bỏ qua cho cô, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô."
Phàm Ngự nghe thấy tiếng la của Lâm Mộng Tuyết, lắc đầu một cái, thời gian thật làm cho con người ta thay đổi, cô đã sớm không phải là cô gái mà mình thương yêu.
Vú Trương nhìn Phàm Ngự , rất đau lòng: "Thiếu gia, Tuyết Thần thật sự là một cô gái tốt, cậu phải quý trọng" Nói xong, Vú Trương than thở rời đi, lưu lại một mình Phàm Ngự .
"An Tuyết Thần, anh nhất định sẽ lần nữa buộc em ở bên cạnh anh, mặc kệ bất kỳ giá nào, cho anh xem em và người đàn ông khác song túc song thê, vọng tưởng"
Ngày kế —— Phàm Ngự ở phòng họp tuyên bố tài liệu không phải An Tuyết Thần tiết lộ, nhưng cũng không nói là ai.
An Tuyết Thần cũng không quản cái gì là tổng giám đốc, cổ đông, đứng dậy rời đi. Cô không cần thiết phải ở lại. Phàm Ngự nhìn bóng lưng cô rời đi sau đó liền đuổi theo. An Tuyết Thần đi vào thang máy, lại bị một bàn tay mạnh mẽ có lực ngăn lại. Phàm Ngự nhìn cô, đi vào thang máy, đè xuống nút thứ nhất.
"Tổng giám đốc, có chuyện gì sao? Tôi muốn về phòng làm việc." Nói xong, liền nhấn nút thang máy mình muốn. Lại bị Phàm Ngự ngăn cản. "Chúng ta tán gẫu"
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự , khóe miệng kéo ra độ cong, buồn cười: "Tổng giám đốc, chúng ta còn có thể nói chuyện gì sao?"
Giọng của An Tuyết Thần giễu cợt khiến Phàm Ngự rất không thoải mái, đời này anh - Phàm Ngự hô phong hoán vũ, chính là đối với cô gái này có đành chịu và làm trái lại.
Phàm Ngự không có tính nhẫn nại tốt, giọng nói trở nên cường bạo, ra lệnh : "Anh nói nói chuyện, em thì nói: xem ra cậu ta không còn như vậy, thương hương tiếc ngọc đối với cô gái mà nói căn bản không có tác dụng, hay là dùng ép buộc thì em mới có thể đàng hoàng.”
An Tuyết Thần chau mày nhìn Phàm Ngự , đây mới là anh, không phải sao? Phàm Ngự cũng không quản ánh mắt của An Tuyết Thần, ôm cô. An Tuyết Thần phản kháng .
Phàm Ngự không kiên nhẫn mở miệng: "Không muốn làm cho anh ở chỗ này muốn em, thì em đàng hoàng một chút, nếu không đốt lửa rồi, em tự mà dập tắt"
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự , một đôi mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm anh, chỉ là cô không động đậy, người đàn ông này có bao nhiêu nguy hiểm thì cô đã sớm biết. Cảm giác người trong ngực bất động, khóe miệng kéo ra đường cong, xem ra mạnh mẽ có tác dụng, anh muốn thay đổi kế hoạch.
Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần đi ra thang máy, nhét cô vào trong xe, lái xe nghênh ngang rời đi. An Tuyết Thần ngồi ở trong xe anh, nhìn đường nét thâm thúy của anh. Gò má đều đẹp trai như vậy, chỉ là bây giờ gò má đầy sương mù, lạnh nhạt. Đoán không ra đang suy nghĩ gì, rõ ràng tức giận, anh tức giận sao? Thật không nhìn thấu anh. Cô cứ nhìn anh như vậy, đây là năm năm sau, lần đầu tiên cái gì đều không nghĩ tới, đi chú ý đến anh .
Phàm Ngự biết cô một mực nhìn mình, chỉ là ừ ánh mắt gợn sóng, để cho anh hoảng hốt. An Tuyết Thần nhìn anh nhàn nhạt mở miệng: "Phàm Ngự , anh bỏ qua cho tôi đi, tôi tự biết mình ngu xuẩn, cho nên mời giơ cao đánh khẽ thả tôi đi, vì cái gì? Năm năm trước cũng đã kết thúc, hiện tại, rốt cuộc vì cái gì? Tôi cũng chỉ là cô gái thế thân, anh đang suy nghĩ cái gì? Tôi nhìn không không ra, cũng đoán không ra, cho nên tôi mệt quá rồi, không muốn sống trong thế giới của anh, thả tôi đi, để cho tôi có cuộc sống tự do."
Phàm Ngự nghe thấy lời nói của cô..., hơi mù trên mặt sâu hơn mấy phần. Gương mặt tuấn tú trở nên âm u tàn bạo, giống như muốn giết người, hơi thở thổi qua An Tuyết Thần, nhưng cô không sao.
"An Tuyết Thần, thả em, anh cho em biết, chết cũng không muốn, em chỉ có thể là của anh? Em là của anh, biết không? Hả?" Lời nói của Phàm Ngự có ham muốn giữ lấy thật sâu. Ánh mắt kiên định.
"Nhưng tại sao? Tại sao vậy chứ? Tại sao không phải tôi thì không được, anh cho tôi lý do, tôi không phải là sủng vật của anh nữa rồi." Trong lời nói của An Tuyết Thần tràn đầy bi ai. Hiện lên vô số bi ai.
Phàm Ngự nắm chặt tay lái chuyển hướng, tốc độ xe tăng lên rất nhiều. "Đáng chết, không có vì cái gì, chỉ cần là anh muốn, anh phải lấy được, bao gồm cả em."
An Tuyết Thần vẽ ra nụ cười giễu cợt. Tự giễu mở miệng: "Ha ha, Phàm Ngự, anh không chút thay đổi, đây mới là anh, muốn, sẽ không chừa thủ đoạn nào."
Phàm Ngự nghe châm chọc An Tuyết Thần, trong lòng không khỏi có lửa giận, đúng vậy, cô nói không sai, cho nên kế tiếp, cũng đừng trách mình, anh muốn dùng thủ đoạn thuộc về Phàm Ngự có được cô.
Dọc theo đường đi hai người yên lặng không nói. Thấy Phàm Ngự đem xe dừng trước khách sạn, tối nay vô luận như thế nào cũng phải lấy được em. Sẽ không bỏ mặc em và người đàn ông khác tình chàng ý thiếp.
An Tuyết Thần nhìn khách sạn trước mắt, trong lòng không khỏi sợ hãi, cô luống cuống, mở cửa liền muốn trốn, Phàm Ngự một phen kéo cô lại, mặt âm trầm, khóe miệng khẽ động nụ cười mị: "Thế nào? Sợ, sau này em phải thường xuyên như vậy, chỉ sợ thôi, sao được."
Nói xong liền khiêng An Tuyết Thần lên hướng vào bên trong khách sạn, dọc theo đường đi, An Tuyết Thần la to, lần đầu tiên, năm năm sau, lần đầu tiên, mình luống cuống, rối loạn trận tuyến. Trước sau như một, hình tượng Lãnh ưu nhã không hề tan biến.
"Phàm Ngự, tên cầm thú này, khốn kiếp, anh buông tôi ra, em làm gì tôi, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho anh." An Tuyết Thần bị Phàm Ngự vác trên vai, hô to. Cũng không quản người đi đường quan sát.
Gương mặt tuấn tú của Phàm Ngự đầy sương mù, ai cũng không dám tiến lên ngăn cản, tổng giám đốc của mình, kẻ ngu mới quản?
"Câm miệng. Giữ lại hơi sức hét cho anh nghe, anh không phải nghĩ ai cũng nghe thấy." Nói qua liền bước vào thang máy. Nhìn cửa thang máy từ từ đóng lại, trong lòng An Tuyết Thần tuyệt vọng. Thê thảm.