Tự Mình Dạy Dỗ Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, đem to lớn từ trong miệng nữ nhân rút ra, đẩy cô ta ra. Đi tới bên cạnh An Tuyết Thần. Nắm tóc An Tuyết Thần, kéo cô từ trên giường xuống.
Hắn nắm tóc của cô, để cho toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đối diện mình.
An Tuyết Thần bị đau đến mở mắt, bị ép buộc nhìn hắn. Hai tay nhỏ bé che chở mái tóc của mình.
Phàm ngự nhìn An Tuyết Thần trong lòng rung động một chút. Nhưng cái ý nghĩ đó ngay lập tức bị hắn gạt bỏ.Hắn cúi đầu, hôn trán An Tuyết Thần.
Hai nữ nhân nằm ở trên giường, thưởng thức nhìn An Tuyết Thần. An Tuyết Thần lau khô nước mắt. Âm thanh khàn khàn hỏi Phàm Ngự.
"Ngươi rốt cuộc là muốn làm cái gì." An Tuyết Thần cơ hồ như thét lên. Lần đầu tiên có người khiến cho cô phải căm hận như vậy. Giờ phút này ánh mắt không còn bình tĩnh nữa mà thay vào đó là sự tức giận cùng với căm hận.
Phàm Ngự vẫn cứ như vậy nhìn cô. Hắn từ từ nâng lên cằm của cô lên, ghé vào tai An Tuyết Thần thổi khí nóng.
"Không phải lúc nãy tôi đã nói rồi sao? ** a, tôi mời hai huấn luyện viên dạy dỗ cô, giúp cô biết phải làm thế nào để quyến rũ nam nhân." Phàm Ngự khóe miệng co quắp nói. Lời của hắn cực kỳ châm chọc.
An Tuyết Thần liếc nhìn hai nữ nhân đang ngồi trên giường chờ xem kịch vui. Cô cười giễu cợt, cười thật lớn. Dùng ánh mắt kiên định nhìn Phàm Ngự, gằn từng tiếng nói
“Ha ha, Phàm Ngự, anh cũng có nữ nhân không thể tự mình giải quyết được ư, mà còn phải mời đến đây tận hai huấn luyện viên. Anh thật khiến tôi ngạc nhiên đấy.” An Tuyết Thần cười một cách giễu cợt cùng khinh thường
Phàm Ngự nắm chặt mái tóc dài của cô, gương mặt tuần tú tiến lại gần cô đến mức đối phương có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Chóp mũi cũng dán chặt vào chóp mũi của An Tuyết Thần.
Phàm Ngự nhìn chằm chằm vào mắt An Tuyết Thần. Hắn biết là cô đang khích hắn, nhưng cô đã thành công, hắn thực sự tức giận muốn lập tức ăn cô.
“Phép khích tướng? Bảo bối, em học được chiêu này từ bao giờ thế?” Khóe miệng Phàm Ngự âm hiểm cười.
"Hai người các ngươi đi ra ngoài." Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần nói với hai vị mỹ đằng sau
Hai nữ nhân cảm thấy mất hứng. Cố gắng vãn hồi suy nghĩ của Phàm Ngự.
“Ngự.”
"Câm miệng, biến, đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai." Phàm Ngự đối với nữ nhân chưa bao giờ có quá nhiều kiên nhẫn, chỉ trừ An Tuyết Thần đang quỳ trên mặt đất
Nữ nhân thấy thế vội vàng quấn lấy khăn tắm rời khỏi phòng.
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần mặt vẫn quật cường như vậy. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ phun khí nóng
“Bảo bối, bây giờ chỉ có mình tôi dạy dỗ cô.” Phàm Ngự nói xong liền xé rách bộ đồng phục học sinh của An Tuyết Thần.
Hai đầu vú lộ ra bên ngoài cùng chiếc áo lót màu hồng phấn. Toàn bộ nước da trắng hồng bị Phàm Ngự nhìn chằm chằm càng lộ vẻ mê người.
Bị Phàm Ngự nhìn ngực An Tuyết Thần thở phập phồng # đã che giấu #. Hắn đến gần cô. Trầm giọng nói.
"Thật đúng là một tiểu Yêu Tinh." # đã che giấu #
Phàm Ngự cố nén, ôm lấy An Tuyết Thần, để cho cô ngồi ở trên người của mình. An Tuyết Thần ngồi ở trên người của Phàm Ngự, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Nghiêng đầu. Không muốn nhìn thấy hắn.
“Ngồi xuống, đừng để tôi phải tìm người đến giúp cô.” Hai con mắt của Phàm Ngự dường như đang bắn ra lửa.
An Tuyết Thần sớm đã bị ngọn lửa dục vọng đốt mất lý trí
"Tôi, tôi không biết." An Tuyết Thần cúi đầu nhỏ giọng nói. Cảm giác được cứng rắn dưới mông mình .
"Tôi giúp cô."
"Ngoan, ngoan, cứ như vậy, tự mình động."
An Tuyết Thần từ từ bắt đầu di động . Bản thân bị tên cao thủ nắm trong tay không có chỗ trốn. Hai thân thể từ từ nghênh hợp lẫn nhau . Tạo ra giai điệu nguyên thủy tuyệt vời nhất
Giãy Giụa Vô Ích
Ads Đêm sao thật dài, chân trời ráng hồng như đôi mắt ửng đỏ đang rơi lệ của cô _ An Tuyết Thần. Ngày mai sẽ ra sao đây? Thật là khó nói, ai có thể biết trước được?
An Tuyết Thần ngồi trên người Phàm Ngự nhẹ nhàng di chuyển, Phàm Ngự cũng dùng sức vừa phải để cô có thể theo kịp. Dù An Tuyết Thần không có chút biểu tình gì nhưng vẫn khiến cho Phàm Ngự cảm thấy sung sướng
Phàm ngự đột nhiên mở mắt, nhìn An Tuyết Thần đang quay đầu về một phía. Tay nắm lấy mông cô nhẹ nhàng đung đưa, nhìn thẳng vào mắt cô
“Sao vậy. Không muốn?” Một câu nói mang theo thật nhiều châm chọc cùng với hành động ngày càng phóng đãng.
An Tuyết Thần không hề quay đầu lại, bởi vì lúc này gượng mặt xinh đẹp đã bị những giọt nước mắt nhục nhã bao phủ. Đôi mắt đã sớm sưng đỏ. Chỉ nhẹ nhàng lắc đầu một cái
Cô biết, cô không thể không thuận theo hắn. Nếu không đến cuối cùng người chịu thiệt chỉ có một mình cô mà thôi.
Nhìn thấy An Tuyết Thần tỏ thái độ ôn hòa Phàm Ngự cảm thấy thật tức giận. Nắm chặt hai vai cô, đè cô xuống giường. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn uất ức của cô, Phàm Ngự càng tức giận hơn nữa.
“An Tuyết Thần, tôi cho cô biết, tốt hơn hết là cô hãy dẹp bỏ cái gọi là thanh cao không đáng một đồng của cô cho tôi.” Phàm Ngự vừa nắm cằm cô vừa nói
An Tuyết Thần lẳng lặng nhìn hắn, trong lòng cô hoàn toàn trống rỗng. Bộ dạng cô lúc này liệu còn biết để ý cái gì nữa. Việc cô quan tâm nhất bây giờ chỉ có cha mẹ cô mà thôi còn những thứ khác cô đã sớm không chút nào để ý rồi.
Phàm Ngự nhìn ánh mắt trống rỗng của An Tuyết Thần, mất kiên nhẫn nói
“Cho dù cô có tỏ ra thanh cao như thế nào đi nữa, một khi đã nằm trên giường của Phàm Ngự này, thanh cao đến đâu đi nữa cũng phải biến thành dâm phụ.” Vừa nói xong liền đâm thật mạnh vào cô, cũng như đâm một nhát thật mạnh vào trái tim của cô vậy.
Phàm Ngự ở trên người An Tuyết Thần không ngừng cái ta cần lấy cứ lấy, thật sâu chạm vào cô, dường như động vỡ cả linh hồn An Tuyết Thần
An Tuyết Thần vẫn còn chút ngượng ngung, hai tay nắm thật chặt lấy ga giường, cô gắng không để cho bản thân phát ra tiếng rên dâm đãng. Nhưng phàm Ngự nào có dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.
“Không kêu phải không? Vậy đừng có trách tôi không nói trước, tôi sẽ làm cô rên rỉ như một ả dâm phụ lẳng lơ.” Vừa nói vừa thật mạnh tiến vào trong An Tuyết Thần không một chút thương tiếc.
An Tuyết Thần chỉ cảm thấy toàn thân như bị xé rách. Thật đau đớn. Dù bản thân có cố gắng thế nào đi nữa Phàm Ngự vẫn có cách bức cô phải kêu thành tiếng, chỉ là đó không phải là tiếng rên rỉ sung sướng mà là tiếng kêu thê thảm.
“Không cần. Tôi cầu xin anh, tha cho tôi, tôi biết sai rồi. Phàm Ngự.” An Tuyết Thần rốt cuộc không thể nhịn hơn được nữa. Hai tay bắt đầu chống cự lại Phàm Ngự,
# đã che giấu #
“Phàm Ngự, anh là một tên biến thái đáng kinh tởm. Tôi hận anh.” Vừa trải qua một phen vận động kịch liệt nên thanh âm của An Tuyết Thần có chút phức tạp
Phàm Ngự vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần , vẻ mặt cực kỳ phóng đãng.
"Bảo bối, em cứ việc hận , không có yêu, thì làm sao có hận." Đúng vậy, không có yêu thì hận từ đâu đến?
An Tuyết Thần hung hăng cắn cánh tay đang vuốt ve cơ thể mình của Phàm Ngự, vừa cắn vừa nhìn chằm chằm vào Phàm Ngự
# đã che giấu #
Thật lâu mới buông tha cho chiếc miệng nhỏ nhắn xinh đẹp kia, tay Phàm Ngự cũng đã chảy đầy máu.
“Không nên giãy giụa vô ích. Cả đời này cô không thoát khoit tay Phàm Ngự này đước đâu.” Câu nói tưởng chừng như tức giận mà nói ra nhưng nó hoàn toàn ứng nghiệm với An Tuyết Thần. Nó từng ám ảnh An Tuyết Thần rất lâu giống như một lời nguyền.
Người Đàn Ông Bí Ẩn Ban đêm vốn thật dài. Trận mưa đêm qua cũng dường như là đang khóc thay cho An Tuyết Thần.
Sáng sớm, ánh nắng mặt trời nhẹ nhàng chiếu lên thân thể chán chường của An Tuyết Thần. Cả đêm cô không ngủ được chỉ lặng lẽ nằm trên giường như vậy, nhìn ra bên ngoài cửa sổ mặt trời đang từ từ lên cao.
Đôi mắt cô mở thật to nhưng không mang theo chút cảm xúc nào. Ánh mắt hoàn toàn trống rỗng, vô hồn. Nhìn ánh mặt trời đang lờ mờ sáng. Nhìn đường chân trời đỏ chói, khóe mắt cô không tự chủ mà rơi nước mắt. Từng giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống gối nở rộ thành những bông hoa.
Cô từ từ đứng dậy bước xuống giường, cơn đau kich liệt hôm qua đến lúc này cô cũng không cảm thấy nữa. Bởi lẽ nỗi đau thể xác đó không bằng một phần nỗi đau trong lòng cô.
Cô đi đến bện cạnh của sổ, nhẹ nhàng kéo rèm ra để cho cô được ánh sáng mặt trời chiếu vào. Cô hi vộng ánh mặt trời cũng có thể chiếu sáng được trái tim cô lúc này. Mở cửa sổ ra từng cơn gió lạnh thổi vào, thật lạnh lẽo. Đôi tay cô đặt nhẹ trên giường mặc cho những giọt nước mắt bi thương bị những cơn gió lạnh kia thổi bay đi.
Không để ý ánh mắt phía dưới. Cô cứ đứng đó, hi vọng thiên nhiên có thể đến chữa lành những đau khổ của bản thân.
Phàm Ngự rời khỏi phòng liền đi thẳng vào phòng tắm, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ sáng. Vì thế quyết định đi ra ngoài chạy một vòng, không hề nghĩ rằng vừa mới quay trở về liền nhìn thấy một thân thể màu tráng đang đứng dựa bên cửa sổ, hai mắt nhắm chặt, trên gương mặt còn nhìn thấy rõ những giọt nước mắt chưa bị gió thổi khô.
Phàm Ngự cứ đứng đó nhìn cô. Hai lông mày nhíu chặt lại, dường như đang tự hỏi điều gì đó.
.
An Tuyết Thần ngồi dựa vào thành giường cảm nhận ánh mặt trời chiếu vào cô, từ từ mở mắt, cảm giác có ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình. Quay người lại liền nhìn thấy Phàm Ngự. Quả nhiên là hắn.
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt của An Tuyết Thần lúc này không có một chút linh khí mà thay vào đó là sự tĩnh mịch trầm lặng. Vô cùng xám xịt. Nếu chỉ nói là không có chút cảm xúc thì quả thật là chưa đủ.
Phàm Ngự nhìn thẳng vào cô, không biết nói gì. Ánh mắt đó không hề gợn sóng. Ánh mắt đó hắn không thể nhìn thấy bất cứ điều gì.
Lần này là Phàm Ngự tránh né ánh mắt của cô, bước ra khỏi căn phòng. Không biết tại sao vừa rồi nhìn thấy ánh mắt đó của cô hắn cảm thấy không thoải mái, chỉ muốn rời khỏi.
An Tuyết Thần nhìn chỗ mà Phàm Ngự vừa rời đi, cô hướng tầm mắt lên nhìn xung quanh. Nơi này với cô thật giống ột nhà tù. Cho dù một người được huấn luyện kĩ càng thì cũng khó có thể mà rời khỏi
Nơi này chẳng nhẽ là bí mật quốc gia? Thật to lớn, An tuyết Thần nở nụ cười bất đắc dĩ. Bản thân cô muốn một mình rời khỏi nơi này thật là khó hơn lên trời. Cô xoay người tránh xa cửa sổ.
Nhưng cô hoàn toàn không hề biết rằng có một người đàn ông đang từ rất xa nhìn chăm chú. Kẻ cả việc vừa rồi Phàm Ngự bước vào đều trong tầm mắt của hắn. Bên mội khẽ nhéch lên nụ cười nhạt.
Người đàn ông để ống nhòm xuống cười hả hê. Vốn hắn định nghiên cứu cách tấn công tòa nhà này nhưng không ngờ rằng hắn ta còn trông thấy một cảnh đáng gia hơn.
Hắn ta cười càng sâu hơn. Nhìn An tuyết Thần đi đến bên cạnh giường, cầm ly cafe lên khẽ nhấp một ngụm.
An Tuyết Thần nhặt bộ đồng phục bị Phàm Ngự ném sang một bên lên, từ từ mắc vào. Rửa qua mặt, sửa sang lại mái tóc tán loạn.
An Tuyết Thần đi đến chỗ bàn học, nhìn thấy một chiếc hộp đang mở ra. Tò mò liền cầm lên xem đó là cái gì. Bên trong quả nhiên là....
An Tuyết Thần cầm Bao Bao lên, chuẩn bị xuống dưới lầu. Mặc dù cả đoạn đường cô không thấy bất kỳ một ai nhưng cô biết rõ toàn bộ hành động của cô từ khi bước vào