Nhìn Phàm Ngự đang dùng cơm với hai nữ nhân khác. Cô thoáng dùng lại một chút, ánh mắt mang theo tia diễu cợt, nhưng rất nhanh liền biến mất. Cô bình tĩnh đi xuống dưới lầu, hoàn toàn không chút để ý đến ba người đang dùng cơm kia.
Khi An Tuyết Thần mở cửa rời khỏi, Phàm Ngự lập tức đập vỡ chiếc côc hắn đang cầm, bước thật nhanh về phía An Tuyết Thần. Hai nữ nhân thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo
An Tuyết Thần đi đến trước cửa, cô biết đây chính là mật mã của hắn, nếu không có mật mã của Phàm Ngự, cô đừng mơ tưởng có thể ra khỏi chỗ này. Vì thế cô đứng đó đợi hắn, bàn tay để trong túi tức giận nắm lại thật chặt.
Phàm Ngự bước thật nhanh đến chỗ An Tuyết Thần, khi nhìn thấy cô Phàm Ngự thả lỏng mình bước thật chậm, thật ưu nhã đi đến bên cạnh cô. Trên mặt nở nụ cười hả hê.
“Muốn rời khỏi đây? Cục cưng nói cho cô biết, nếu không có lệnh của tôi thì một con ruồi cũng đừng hòng thoát khỏi chỗ này.” Phàm Ngự bước đến trước mặt An Tuyết Thần, đứng cách cô năm bước, hai tay đang bận ôm hai vị mĩ nhân.
An Tuyết Thần quay lưng ngược lại với hắn, tay từ từ đưa vào trong túi rồi từ từ quay đầu lại đưa ánh mắt mang theo ý nghĩa lưới rách cá chết (liều chết) nhìn thẳng Phàm Ngự.
Phàm Ngự không biết tại sao cô lại dùng loại ánh mắt này nhìn hắn. Hắn cảm thấy có cái gì đó không ổn, nhưng không biết chính xác là cái gì. Hắn vẫn rất trấn tĩnh. Phàm Ngự đã trải qua rất nhiều chuyện, hắn đang đợi lần này cô định dùng chiêu gì với hắn.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, chầm chậm mở miệng
“Phàm Ngự, một người chết đi với anh liệu còn có tác dụng gì?” Khi Phàm Ngự hiểu rõ ý tứ trong lời nói của An Tuyết Thần thì cô đã đưa đầu khẩu súng lục đen chĩa vào đầu mình
Mọi người xung quanh đều rất cảnh giác. Bọn bảo vệ xung quanh cũng ngay lập tức cầm sugs chĩa thẳng về phía An Tuyết Thần. Nhưng với một người đã sớm coi thướng cái chết như cô thì cảnh tượng này không có chút đáng sợ nào hết.
Trái tim Phàm Ngự trong khoảnh khác như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Thật đau. Nhìn An Tuyết Thần không có bất kì biểu hiện nào. Lẳng lặng nhìn cô một hồi lâu vẫn không tìm được đáp án xem ra lần này là cô nghiêm túc thật rồi.
Phàm ngự giơ tay ra lệnh."Bỏ súng xuống."
An Tuyết Thần hoàn toàn không hề để ý đến có bao nhiêu người vừa chí súng vào mình. Chỉ chăm chú nhìn Phàm Ngự. Lần đầu tiên Phàm Ngự có cảm giác mình bị uy hiếp. Cái cảm giác này thật đáng ghét.
Nhưng một kẻ trải qua rất nhiều chuyện còn đáng sợ hơn thế này làm sao có thể để một nữ nhân nhìn ra sự khác biệt trong lòng hắn như phàm Ngự. Phàm Ngự vẫn thể hiên ra ngoài rất bình tĩnh và lạnh lùng
“Muốn tự sát? Chẳng lẽ cô không nghĩ đến cha mẹ mình đang trong bệnh viện?” phàm Ngự cố gắng mang cha mẹ cô ra ép buộc cô.
An Tuyết Thần cười lạnh
“Phàm Ngự, gặp phải anh chính là điều mà tôi cảm thấy bất hạnh nhất trên đời của tôi.”An Tuyết Thần nhìn chằm chằm Phàm Ngự nói.
Phàm Ngự mặc dù tức giận, nhưng là hắn không có biện pháp. Cây súng kia là do lần trước hắn vô tình làm rơi trong phòng. Bên trong có rất nhiều đạn, chỉ cần bấm cò một cái đạn sẽ liên tiếp bay ra ngoài. Lúc đo cô sẽ mất mạng.
Phàm Ngự cố gắng dùng mắt ra hiệu cho những người xung quanh. Nhưng bị An Tuyết thần phát hiện.
“Chú Mã, chú đứng im đấy. Chú không nhanh bằng cháu đâu”.
Nghe An Tuyết Thần nói lão biết mình không thể làm gì nữa, nhìn về phía Phàm Ngự chờ lệnh. Phàm Ngự gật đầu một cái. Lão Max trở lại đứng bên cạnh hắn.
Ánh mắt Phàm Ngự vẫn nhìn thẳng vào tay An Tuyết Thần đang cầm súng. Gương mặt tuấn tú trở lên xanh mét. Hắn hoàn toàn không ngờ đến cô sẽ dùng chiêu này ép hắn. Đây chình là một sơ sót lớn của hắn. Nhìn chằm chằm đôi tay nhỏ bé của An Tuyết Thần chỉ sợ cô sẽ thật sự biến mất.
Nhưng là giờ phút này An Tuyết Thần vô cùng trấn định. Cô đang đánh cuộc, mặc dù nói không biết cô đánh cuộc là cái gì. Nhưng là cô phải đánh cuộc. Có lẽ là đau đớn suốt thời gian qua đã cho cô có được dũng khí như lúc này.
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự cũng không ý muốn bỏ qua cho mình, ngón trỏ bắt đầu từ từ bóp cò. Cô nhắm hai mắt lại.
Phàm Ngự nhìn cò súng từ từ bị cô bóp, tim giật thói liền quát
"Dừng tay." Phàm Ngự hô to một tiếng, thân thể tức giận kịch liệt phập phồng.
"Mở cửa" Phàm Ngự cơ hồ là cắn răng nghiến lợi nói.
An Tuyết Thần cũng không có để súng xuống, xoay người nhìn thấy cửa bằng thép cao gần năm thước chầm chậm được kéo ra hai bên. Cô nhìn Phàm Ngự từng bước từng bước lui về phía sau. Cho đến thối lui ra khỏi ngoài cửa. Hướng về phía Phàm Ngự nhàn nhạt nói.
“Không được sau khi tôi bước ra ngoài cánh cửa này đuổi theo tôi. Tôi vẫn sẽ cầm súng theo cho đến khi cảm thấy an toàn. Nếu không Phàm Ngự anh cứ đợi nhặt xác tôi đi.” nói xong liền xoay người rời đi.
Nhìn An Tuyết Thần vừa rời khỏi, Phàm Ngự quả thật tức đến hộc máu, cầm lấy súng máy bắn liên tiếp lên bầu trời.
“An Tuyết Thần cô đừng mơ tưởng là có thể thoát khỏi tay của tôi.” Nhìn chằm chằm cánh cửa hai mắt Phàm Ngự đầy tia máu.
An Tuyết Thần dám chạy trốn quả thật làm mặt mũi Phàm Ngự mất hết, nhưng khi đó hắn lại chấp nhận để cô uy hiếp mình.
Tại một nơi cách xa tòa lâu đài một người đàn ông vừa cầm ống nhòm vừa quan sát hết mọi chuyện vừa xảy ra. Đặt ống nhòm xuống nhớ đến bóng dáng vừa chạy ra khỏi cửa, xuay người vừa rời đi. Khóe miệng không tự chủ mà nhếch lên.
An Tuyết Thần vẫn cố gắng chạy trốn cho đến khi cô không nhìn thấy tòa thành của Phàm Ngự nữa mới chịu dừng lại. Thở gấp, nghỉ ngơi một chút. Đứng đó nhìn lại khẩu súng trong tay nhớ lại những gì mình vừa mới định làm; chỉ một chút nữa thôi là cô đã dùng khẩu súng nhỏ bé này kết thúc cuộc đời mình, cũng thật may mắn, cô thắng. Cô đứng đó nhìn thấy mặt trời cũng sắp lên, đôi tay nắm thật chặt lồng ngực của mình. Trên mặt xuất hiện nụ cười chiến thắng.
Sau lưng một chiếc Maybach 62 đang theo đuôi cô. Nhưng cô không có chú ý đến. Cô xoay người lại, nhìn thẳng về hướng mặt trời. Cây súng lục bị ném vào trong bụi cỏ, sau đó đứng đối diện ánh mặt trời, cảm thụ ánh mặt trời. Trước kia cô thích nhất hưởng thụ ánh mặt trời. Cô vẫn như cũ đưa ra một cái tay dùng tách ra năm ngón tay che kín một nửa mặt trời, khiến ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua những ngón tay chiếu lên gương mặt nhỏ bé của mình. Cô hoàn toàn đắm chìm trong cả giác mà lâu rồi bị cô lãng quên. Mà không hề biết trong một chiếc xe có một đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô.
Hình ảnh vừa rồi đều bị một người đàn ông ngồi trong xe nhìn thấy hết. Ánh mặt trời và thiếu nữ, cho hắn những cảm nhận ban đầu về cô. Hút xong điếu thuốc, lái xe từ từ đến bên cạnh cô.
Nam nhân sắp lái đến bên cạnh An Tuyết Thần, khóe miệng hiện lên một nụ cười tự giễu. Đây là loại nữ nhân gì vậy?. Một chút cảnh giác cũng không có. Hắn nhấn một tiếng còi khiến An Tuyết Thần giật mình hoàn hồn trở lại.
An Tuyết Thần nhìn chiếc xe trước mặt, bởi vì nhìn ánh mặt trời thật lâu nên cô theo bản năng dụi dụi mắt. Muốn nhìn rõ người trong xe, cô rất sợ nếu người trong xe là Phàm Ngự.
Nam nhân mở cửa xe bước xuống, đi đến bên cạnh An Tuyết Thần.
"Tiểu thư, cô không sao chớ, có cần giúp một tay hay không?" Nam nhân lộ ra nụ cười mê người, hắn giờ phút này giống như một chàng trai đang lớn. Mặc đồng phục học sinh giống An Tuyết Thần. Bởi vì buổi sáng nhìn thấy An Tuyết Thần mặc đồng phục học sinh, cho nên hắn cũng sai người đã lấy tới một bộ, cũng đã yêu cầu giấu giếm tên tuổi đăng kí vào trường học với An Tuyết Thần.
An Tuyết Thần lấy lại bình tĩnh, liếc nhìn xe của hắn, nhìn hắn cũng mặc đồng phục học sinh, chẳng lẽ là học cùng trường.
Nam nhân vẫn mỉm cười. An Tuyết Thần quan sát hắn một phen sau đó xác định chung quanh không có ai, rốt cuộc thở dài một hơi.
"Tôi không sao, cám ơn." An Tuyết Thần cũng không muốn nói thêm cái gì, xoay người đi xuống núi.
Nam nhân đứng ở nơi đó ngẩn người, nụ cười trên mặt cứng đờ. Nụ cười là sở trường nhất của hắn ,vậy mà cô không để ý dù chỉ một chút. Cũng không nhìn cô thêm chút nào nữa, nụ cười trên mặt nên thu lại được rồi.
“Không tồi. Quả nhiên là nữ nhân Phàm Ngự coi trọng. Thật không giống như những cô gái bình thường khác. Mở cửa bước vào trong xe. Nhấn ga phóng đi.
An Tuyết Thần nhìn đồng hồ trên tay, sắp trễ giờ rồi. Phải làm sao bây giờ?
“Tiểu thư. Hình như chúng ta học cùng một trường. Nếu cô không ngại tôi có thể đưa cô đi, cũng sắp đến giờ rồi.” Nam nhân nhìn qua cửa xe thấy An Tuyết Thần đang rầu rĩ nói.
"Việc này" An Tuyết Thần đang do dự thì nam nhân rất tao nhã mở cửa xe, An Tuyết Thần liếc nhìn đồng hồ đeo tay, dậm chân một cái bước vào xe của hắn.
An Tuyết Thần ngồi ở trong xe không nói thêm gì. Chỉ là thản nhiên nói cám ơn, sau đó cái dựa vào ghế nhắm mắt lại.
Nam nhân vẫn mỉm cười, nhìn An Tuyết Thần sắp ngủ nụ cười sâu hơn. Rõ ràng cô không phải cô gái có tâm kế. Nhìn gương mặt thoát tục của cô. Giống như là của tự nhiên tạo ra. Thanh lệ thoát tục. Nghiêm túc quan sát cô. Nhưng cô hình như là gặp ác mộng.
Nam nhân nhìn vào cổ của cô, từng vết hôn đỏ thẫm đã trở nên tím đậm. Nhìn cô nhíu chặt lông mày.
Nụ cười dần biến mất, dùng sức đạp chân ga phi thẳng.
An Tuyết Thần mở mắt, đã đến trường học. Mở cửa xe, cầm cặp sách, vội vàng xuống xe. An Tuyết Thần hướng về nam nhân phía bên trong
"Tiên sinh, cám ơn. Tôi đi trước."
Nói xong cũng đi hoàn toàn không chú ý thẻ học sinh của cô bị rớt trên ghế ngồi. Nam nhân như cũ mỉm cười"Không cần." Nói xong An Tuyết Thần gật đầu một cái rồi rời đi.
Nhìn An Tuyết Thần bóng lưng đi xa. Nụ cười trên mặt biến mất, ánh mắt trở nên rét lạnh. Đôi tay nắm chặt tay lái. Đạp chân ga đi thẳng ra ngoài.