Phương Dĩ nói: “Hôm trước tôi thấy trên đường có một người phụ nữ mặc một bộ đồ da, màu đen, kiểu rất đẹp, có thể lộ eo, có điều thích hợp với phụ nữ trung niên hơn. Không phải cô từng nói muốn mua quà cho mẹ cô sao, chi bằng tặng đồ da?”
Đồng nghiệp nói: “Này, người cô thấy có phải là một người phụ nữ dáng rất cao, áo da là kiểu dài vừa không? Hôm đó lúc tôi tới tìm cô, đúng lúc thấy người phụ nữ đó đi ra từ tiệm cà phê đối diện, rất chói mắt!”
Đã tìm được chỗ ngồi, Phương Dĩ dừng trước một cái bàn, cười híp mắt nói: “Quản lý Tưởng, có thể ngồi chung không?”
Tưởng Dư Phi cười nói: “Ngồi đi.”
Tưởng Dư Phi ăn cơm một mình, bên cạnh không thấy Âu Duy Diệu. Trước đây đồng nghiệp đi theo Phương Dĩ từng ngồi cùng bàn ăn cơm với họ, vì vậy cũng không câu nệ, sau khi ngồi xuống tiếp tục đề tài trước đó: “Tặng đồ da cho mẹ tôi cũng không tệ. Cô thì sao, Tết không định tặng chút gì à?”
“Tặng cho mẹ tôi? Mẹ tôi chắc rất thích đồ da.” Phương Dĩ nói câu này, rõ ràng thấy động tác của Tưởng Dư Phi ở đối diện hơi chậm lại, cô cười nói, “Có điều tôi không có cơ hội tặng cho mẹ, mẹ tôi đã qua đời rồi.”
Tưởng Dư Phi đột nhiên nói: “Anh nhớ trước đây từng nghe em nhắc qua, lúc em tám tuổi, mẹ em đã mất rồi?”
Phương Dĩ gật đầu: “Đúng, em không có cơ hội gặp mẹ em lần cuối, lúc về mẹ em đã được chôn cất rồi.”
“Cũng chưa từng cúng tế bác?”
“Trí nhớ của anh tốt thật!” Phương Dĩ mặt mày cong cong, “Lời em nói với anh anh đều nhớ!”
Nụ cười Tưởng Dư Phi cứng ngắc, lại nói: “Anh còn nhớ em từng cho anh xem ảnh mẹ em.”
Phương Dĩ đi tới đâu cũng mang theo tấm ảnh đó, lúc đi học ở nội trú, tấm ảnh cất trong vali, có một lần cô đang dọn vali, Tưởng Dư Phi đến phòng của cô tìm cô, lúc thấy tấm ảnh còn khen Thẩm Chiêu Hoa xinh đẹp, Phương Dĩ chọc cơm, không nhớ nổi vẻ mặt của Tương Dư Phi lúc đó.
Tưởng Dư Phi lại nói: “Nhiều năm như vậy, em chưa từng cúng tế bác một lần. Sắp Tết rồi, em có muốn về quê xem thử không?”
Phương Dĩ lắc đầu: “Em vốn không biết mẹ em chôn ở đâu. Lúc nhỏ không biết việc này, cũng chưa từng hỏi bà ngoại, sau này bà ngoại mất, càng không có ai có thể nói cho em biết.”
“Hàng xóm cũng không biết?”
“Không biết, họ đều nói tin này tới bất thình lình, nhà em cũng không làm tang sự gì, chỉ dựa theo tập quán mời mọi người ăn một bữa cơm, còn có người nói mẹ em vốn là nổ chết, thực ra còn sống.”
Tưởng Dư Phi ngẩn ra: “Hả?”
Phương Dĩ cười một tiếng: “Sao có thể chứ? Nếu bà còn sống, nhất định sẽ đến tìm em.”
Nhất định sẽ biết cô ở thành phố Nam Giang, cũng biết cô làm ở tập đoàn Âu Hải. Thẩm Chiêu Hoa nhất định sẽ lén tới nhìn cô, còn những người có ý kia, sau khi nhìn thấy Thẩm Chiêu Hoa, nhất định sẽ có chút cảnh giác, ví dụ như Tưởng Dư Phi. Phương Dĩ nói: “Cuối tuần em định đi tìm một ít tư liệu thực tế cho dạ tiệc kỉ niệm, anh có rảnh không?” Đây là lần đầu tiên Phương Dĩ chủ động hẹn anh trong năm qua, Tưởng Dư Phi ngẩn người, lập tức đồng ý.
Nhưng cuối tuần còn chưa tới, biến số đã tới.
Chu Tiêu đoạt lấy hạt dẻ cười mình vất vả mua được từ trong tay Phương Dĩ. Phương Dĩ nhào qua: “Đừng nhỏ mọn vậy mà!”
Chu Tiêu nói: “Không những trong lòng nghĩ tới người đàn ông khác, em còn biến thành hành động. Hạt dẻ cười là mua cho người phụ nữ của anh ăn, không phải em!”
“Em chính là người phụ nữ của anh!” Phương Dĩ không hề xấu hổ, đoạt lại hạt dẻ cười, gác chân lên đùi Chu Tiêu, cười hì hì nói, “Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con. Em có hai kế hoạch, một là hỏi trực tiếp, cái kia là rót cho anh ấy hai ly rượu, làm cho anh ấy say nói lời thật!”
Chu Tiêu cười khẩy: “Hỏi trực tiếp một cú điện thoại là có thể giải quyết. Say rượu nói lời thật? Em chắc chắn sau khi cậu ta uống say còn có thể nghe hiểu câu hỏi của em?”
Phương Dĩ thề son sắt: “Đi học tụ tập ăn uống, anh ấy dễ dàng bị chuốc say nhất, sau khi say có hỏi nhất định trả lời, điểm này em chắc chắn một trăm phần trăm!”
Chu Tiêu đẩy chân cô ra, lạnh lùng nói: “Em thực sự rất hiểu cậu ta!”
Phương Dĩ cười hì hì: “Em cũng rất hiểu anh. Anh ngàn chén không say, nếu em muốn moi ra chút gì từ miệng anh, uống rượu chắc chắn không làm được, phải áp dụng cách khác.”
Chu Tiêu tỉnh bơ: “Ồ? Cách gì?”
Phương Dĩ nháy nháy mắt: “Đến lúc đó anh sẽ biết!” Nhất định thần không biết quỷ không hay, không để cho Chu Tiêu phát hiện nửa phần. Phương Dĩ vứt vỏ hạt dẻ cười, bò dậy từ sofa, đang định xuống bếp rót nước uống, chuông điện thoại di động vang lên, cô nhận điện thoại: “Đại Phương?”
Giọng Đại Phương nôn nóng: “Bố có tới tìm em không?”
Phương Dĩ sửng sốt.
Luật sư Phương tới thành phố Nam Giang vào hai ngày trước, không nói cho bất kì ai biết.