u ‘tính cách không hợp’ đã ly hôn phủi tay rời khỏi, lấy một nửa tài sản của bố đi, cho tới bây giờ chưa từng thăm em một lần. Em mới tám tuổi bà ấy đã giả chết vứt bỏ em, bà ngoại không tìm ai, liền tìm bố chị đến dẫn em đi. Bà ngoại cũng thấy rõ hơn em, sao em cứ ngu ngốc như vậy. Em nói xem, trừ việc bà ấy sinh ra em, còn từng làm gì hả!”
“Chị cũng nói em tám tuổi bà ấy mới giả chết vứt bỏ em…” Rốt cuộc Phương Dĩ mở miệng, “Chị chưa từng nhận được tình thương của mẹ, nhưng em đã từng. Bà ấy từng nuôi em tám năm, dạy em đi, dạy em nói, dỗ em ăn chơi với em, dẫn em đi nhà trẻ, đưa đón em học tiểu học. Kết quả em đi trại hè về, bà ngoại liền nói bà ấy đã chết. Bây giờ có người nói cho em biết, người từng nuôi em tám năm chưa chết, sao em có thể không tìm bà ấy ra. Em phải biết sự thật, nếu không em không cam lòng!”
Đại Phương tức giận nói: “Loại phụ nữ đó…”
Phương Dĩ lạnh lùng ngắt lời cô ấy: “Loại phụ nữ đó vứt bỏ chị, sau khi sinh em lại lấy tên em biến thành tên chị. Bà ấy dựa vào cái gì coi em là vật thay thế. Bà ấy dạy em đi dạy em nói, ăn cùng em chơi với em, mọi thứ này rốt cuộc là làm vì em hay làm vì chị. ‘Phương Dĩ’, em kêu không ra cái tên này. Em không biết là đang gọi chị hay gọi chính em. Chị không cho em giả làm chị, chị tưởng em muốn giả làm chị? Bà ấy cam lòng vứt bỏ em, nhưng không nỡ vứt bỏ chị. Em sẽ nhìn xem, nếu bà ấy biết con gái lớn của bà ấy đến tìm bà ấy, bà ấy có thể xuất hiện không. Chị hận bà ấy thì chị tự về đi, em không tìm được bà ấy tuyệt đối không đi!”
Bong Bóng ném miếng gà, gào khóc: “Mẹ, dì, hai người đừng cãi nhau! Con sợ, hu hu, hu hu hu …”
Phương Dĩ và Đại Phương đang muốn tới ôm Bong Bóng, có người đã vượt lên trước một bước. Chu Tiêu cầm dĩa trái cây đi từ trong bếp ra, Bong Bóng vừa thấy anh, lập tức nhào qua ôm đùi anh, bàn tay nhỏ theo thói quen túm lông chân anh: “Tiểu Khang… Không phải, chú, đừng cho mẹ và dì cãi nhau, hu hu hu hu hu…”
Chu Tiêu ôm Bong Bóng lên, dỗ dành: “Ừ ừ Bong Bóng ngoan, hai cô ấy không ồn ào!” Lại ra lệnh, “Phương Dĩ, em đi rửa tay. Đại Phương, trong bếp còn trái cây, đi gọt thêm một dĩa.”
Chiến tranh tạm dừng, bầu không khí trong nhà lại rơi xuống tới điểm đóng băng. Bong Bóng sợ sệt không dám nói lời nào. Sau khi Đại Phương dỗ cô bé ngủ, mới đi vào phòng Phương Dĩ lục tung toàn bộ. Phương Dĩ ngăn cản cô ấy: “Chị làm gì đó!”
“Tìm chứng minh thư của em, chị lập tức đi đặt vé máy bay, ngày mai sẽ đi!”
Đại Phương tìm chứng minh thư tìm cả buổi chiều, lục khắp nhà cũng không thấy bóng dáng vé máy bay. Hôm sau Phương Dĩ ra ngoài thật sớm đến tập đoàn Âu Hải tiến hành buổi phỏng vấn thứ ba, về nhà liền thấy Bong Bóng ôm Đại Phương khóc. Đại Phương hai mắt trống rỗng ngồi trong phòng khách, không nhúc nhích không nói tiếng nào. Phương Dĩ sợ hãi tiến lên: “Chị, chị!”
Đại Phương phản ứng chậm, rất lâu mới nhìn cô một cái. Bong Bóng kêu khóc: “Làm sao bây giờ, dì ơi ——”
Bệnh trầm cảm của Đại Phương tái phát, Phương Dĩ không biết làm sao, ở cạnh Đại Phương cả ngày, gần tối gọi điện thoại cho anh rể. Anh rể nói: “Đừng nói cho bố trước, ngày mai em lập tức về với chị em. Có nghe hay không, lần này không được phép tùy hứng!”
Sau khi đêm đến, Phương Dĩ cho Đại Phương và Bong Bóng ngủ đâu vào đấy, hồn bay phách lạc đi tới nhà Chu Tiêu tạm biệt: “Ngày mai tôi sẽ đi, không biết lúc nào có thể quay lại.”
Chu Tiêu lười biếng dựa vào sofa, vẫy vẫy tay với cô. Lần đầu tiên Phương Dĩ ngoan ngoãn nghe lời tiến lên. Chu Tiêu ôm cô, cười nói: “Muốn đi? Em ít nằm mơ đi!”