Phương Dĩ về đến nhà, lập tức cởi váy thay đồ ngủ, nằm bò trên giường mở máy tính, vừa xem phim vừa gửi tin nhắn cho Triệu Bình: Cách đây không lâu mình gặp Thái Đào Kiệt, tán gẫu về năm đó, cảm xúc khá sâu sắc.
Thái Đào Kiệt chính là một trong ngũ bá vắng mặt tối nay, không ai có tin tức của anh ta, Triệu Bình qua rất lâu mới trả lời: Thật sao?
Phương Dĩ cười: Chi bằng ngày mai chúng ta trò chuyện về năm đó một chút? Ví dụ như ngày nào đó mình đi qua phòng thể dục.
Lần này Triệu Bình trả lời rất nhanh: Được, thời gian địa điểm.
Phương Dĩ để di động xuống, thấy ngoài ban công có đèn sáng, nhảy xuống giường chạy đến ban công, vừa vặn thấy Chu Tiêu một đêm không gặp mặc áo ba lỗ màu đen và quần đùi thể thao đang tập thể hình, da ngăm đen và bắp thịt to lớn dưới ánh đèn vô cùng gợi cảm. Phương Dĩ không nhịn được huýt sáo, Chu Tiêu đang làm vận động cánh tay, nghe tiếng ngước mắt, nói: “Nửa đêm giở trò lưu manh gì đó.”
“Tôi nào có lưu manh như anh!” Phương Dĩ đỡ lan can ban công nói, “Hôm nay tôi đã tham gia họp mặt bạn học rồi.”
Chu Tiêu phớt lờ cô, Phương Dĩ lại nói: “Tôi giúp Denny, chính là để tham gia họp mặt bạn học.”
Động tác của Chu Tiêu hơi ngừng lại, vẫn phớt lờ cô. Phương Dĩ hăm hở: “Cho nên tham gia họp mặt xong, toilet công cộng sẽ đóng cửa, cửa hàng tiện lợi buôn bán như thường lệ.”
Chu Tiêu dừng lại, ngẩng đầu nhìn Phương Dĩ. Phương Dĩ nói: “Tôi biết anh muốn nói gì, thời hạn trả nợ hai tháng quá dài phải không? Chúc anh ngày mai có thể đòi được nợ, tôi thực sự không quen Denny, năm đó cô ấy cũng bắt nạt tôi không ít.” Phương Dĩ nói xong xoay người, đột nhiên nghĩ đến việc gì đó, lại quay đầu lại, “Đúng rồi, dự báo thời tiết nói cuối tuần sẽ có mưa kéo dài, anh xác định muốn để dụng cụ tập thể hình dầm mưa? Tôi cho anh một đề nghị, nếu cuối tuần toilet nhà anh vẫn chưa sửa xong, khi trời mưa anh phải nắm chặt thời gian ra ngoài tắm nha, tôi bảo đảm sẽ không nhìn lén không quay phim!”
Oán giận của Phương Dĩ được trút ra, la to “sảng khoái” một tiếng, ngã xuống giường cười tươi rói. Toilet lầu dưới vẫn chưa sửa xong, thợ sửa ống nước đã bị Tên Lửa sa thải, tối nay Chu Tiêu còn tập thể hình đổ mồ hôi, coi anh ta có thể đi đâu tắm.
Hôm sau thứ Bảy, Phương Dĩ lục số điện thoại của chú Ngô, bác tài xe taxi tối qua, hỏi ông có rảnh tới đón không. Bác tài Ngô vừa vặn ở gần đó, Phương Dĩ chăm sóc việc làm ăn của ông, sao ông có thể từ chối, sau mười mấy phút đã chạy tới số 338 đường Bảo Hưng.
Phương Dĩ ăn mặc chín chắn như hôm qua, bác tài Ngô cười nói: “Hôm qua tối quá tôi thực sự không thấy rõ, thì ra cháu mặc đẹp vậy.”
Phương Dĩ khiêm tốn nói: “Đâu có đâu có, đẹp thường thôi.”
Bác tài Ngô cười ha ha, hơn nửa tiếng sau đưa Phương Dĩ đến đích.
Phương Dĩ hẹn Triệu Bình ở một quán cà phê, Triệu Bình đã đến được mười phút, cười nói: “Muốn uống gì?”
Phương Dĩ bụng rỗng đến đây, ngồi xuống liền gọi hai phần cheesecake, sau khi gọi xong nói: “Thứ Bảy còn quấy rầy cậu, thật ngại quá.”
Triệu Bình quan sát cô, luôn cảm thấy Phương Dĩ hơi kì lạ, giống như Vưu Tinh Tinh và Denny nói, Phương Dĩ thay đổi rất nhiều. Triệu Bình cười nói: “Không sao, mình có thời gian. Đúng rồi, tối qua cậu nói đã gặp Thái Đào Kiệt?”
“Đúng, bọn mình còn nói chuyện phiếm rất lâu.”
“Nói chuyện gì?”
Phương Dĩ vô cùng thần bí: “Nói chuyện mình nghe được năm đó, mấy năm nay Thái Đào Kiệt vẫn luôn bị nội tâm khiển trách.”
Triệu Bình cười ngây thơ: “Sao mình nghe không hiểu lắm?”
“Cậu hiểu.” Cheesecake đã được đưa đến, Phương Dĩ nhanh chóng múc một muỗng cho vào miệng, nhai bánh nói, “Năm đó mình nghe không hiểu lắm, cho nên không suy nghĩ nhiều gì cả, bây giờ mình mới hiểu hết được.”
Triệu Bình không cười nữa, uống một ngụm cà phê, thay đổi vẻ mặt thật thà, nhướng mắt hỏi: “Cậu đã nghe được gì?”
Có người bề ngoài trung hậu thành thật, thực ra là ích kỉ tư lợi nhất, mỗi người đều đeo mặt nạ, Triệu Bình đeo cái mặt nạ này hơn mười năm. Mười năm trước, Triệu Bình học lớp mười một, ở trong lớp có quan hệ tốt nhất với đám bốn người Vưu Tinh Tinh, Thái Đào Kiệt, đêm đó như rất nhiều đêm lớp mười một, tự học buổi tối kết thúc, mọi người nhao nhao rời khỏi trường, mấy người Triệu Bình trên đường về nhà đi qua một con đường nhỏ, cùng nhau thấy một vụ án gây sự bỏ trốn gây tử vong, sau đó Triệu Bình dám làm việc nghĩa làm chứng chỉ ra người gây chuyện, nhận được một trăm ngàn đồng tiền cảm ơn từ người nhà người bị hại, năm đó chuyện này rất chấn động.
Phương Dĩ cười nói: “Tiếc là năm đó cậu nói dối, cậu thấy người gây chuyện thật sao?”
Triệu Bình mặt không biến sắc: “Năm bọn mình đều nhìn thấy.”
Phương Dĩ nói: “Vậy những chuyện mình nghe được ở cửa phòng thể dục năm đó, đều là do cậu và Thái Đào Kiệt đang nói mớ?”
Mặt Triệu Bình hơi biến sắc: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
“Đi vạch trần, đi làm việc nghĩa.”
Triệu Bình cười khẩy: “Cậu có bệnh?”
“Có bệnh cũng là do các cậu ép, đừng quên năm đó bọn Vưu Tinh Tinh đối xử với tôi thế nào, tôi là người thù rất dai, nếu bây giờ đã bị tôi biết sự thật, cho dù thời gian qua đi mười năm, trả thù lại cũng không tính là muộn.”
Triệu Bình cười nói: “Vậy thì thế nào, nói cho người khác biết năm đó chúng tôi nói dối, chỉ để lấy được một trăm ngàn đồng tiền thưởng? Phương Dĩ, cậu đừng ngây thơ như vậy, sự thật là năm đó tôi và Thái Đào Kiệt thực sự nhìn thấy chiếc xe và người gây chuyện ở hiện trường tai nạn, người chết ở ngay sau xe mấy chục mét, không phải anh ta làm thì là ai làm, chẳng lẽ là tôi và Thái Đào Kiệt?”
Phương Dĩ rất bình tĩnh: “Nói như vậy cậu thừa nhận, năm đó cậu hoàn toàn không nhìn thấy chiếc xe đó đụng người, chỉ thấy chiếc xe đó và tài xế ở gần hiện trường tai nạn thôi?”
Triệu Bình nhíu mày: “Đúng thì thế nào.”
“Ba người Vưu Tinh Tinh thực ra vốn không thấy tận mắt?”
“Không phải cậu biết hết rồi sao?”
“Cho nên năm đó cậu và Thái Đào Kiệt trốn trong phòng thể dục nói chuyện, thực sự liên quan đến chuyện này?”
Rốt cuộc Triệu Bình phát hiện bất thường: “Phương Dĩ…”
Phương Dĩ đứng lên, đột nhiên dừng lại múc một muỗng bánh cuối cùng, nói năng không rõ: “Cảm ơn, cậu tính tiền.”
Nói xong đi ngay, để lại Triệu Bình đầu óc mơ hồ.
Nửa tiếng sau Phương Dĩ đến cửa hàng 4S Vưu Tinh Tinh làm, liếc mắt liền thấy Vưu Tinh Tinh đang chào hàng xe sang cho khách, lớn tiếng vẫy tay chào: “Trái táo đỏ ——”
Tài liệu trong tay Vưu Tinh Tinh lệch một cái, gọi đồng nghiệp đến thay cho cô ấy, kéo Phương Dĩ sang một bên, chất vấn: “Triệu Bình mới vừa gọi cho tôi, cậu muốn làm gì?”
Phương Dĩ nhỏ giọng nói: “Cậu làm khẩu cung giả, tôi muốn trả thù cậu đó!”
Vưu Tinh Tinh bị giọng Phương Dĩ làm cho hơi rối loạn, cắn răng nghiến lợi nói: “Cậu có bệnh à, vì chút chuyện xấu mười năm trước mà tính trăm phương ngàn kế như vậy?”
“Cậu thử bị người khác giả mạo viết thư tình cho chàng trai nổi tiếng trong trường, lại tiếp tục bị nữ sinh cả lớp chế giễu cô lập bị ép chuyển trường xem!”
“Giả mạo?” Vưu Tinh Tinh mỉa mai, “Ai có bệnh đi giả mạo cậu? Nghe nói bây giờ cậu đang ở trên lầu Chu Tiêu, thế nào, khiến anh ta xem thường rồi?”
Phương Dĩ thấy chủ đề bị lệch, không rảnh tranh luận với cô ấy, lại xoay đúng lại nói: “Dù sao năm đó cậu cũng nói dối, ở ngoài phòng thể dục tôi đã nghe rõ cậu và Thái Đào Kiệt bàn bạc chuyện lừa tiền cảm ơn.”
Vưu Tinh Tinh sửng sốt: “Cái gì?”
Phương Dĩ nhướng mày.
Lúc Phương Dĩ về nhà đã hơn ba giờ chiều, lầu dưới cùng vô cùng yên ắng, dụng cụ thể dục lẳng lặng nằm ở ban công lầu dưới. Cô gắng sức khom người treo ở ngoài ban công, không hề nhìn thấy nhà lầu dưới, nhưng động tác này khiến cô tốn sức nói chuyện, đầu điện thoại bên kia nói: “Cháu nói gì?”
Phương Dĩ lấy lại dáng đứng bình thường, sờ cái bụng bị đè đau, nói: “Chú Khôn, cháu đã gửi cho chú đoạn ghi âm, chú có thể báo án với cảnh sát, khiếu nại cứu con trai chú. Chỉ có điều chỗ đó năm đó không có camera giám sát, xe lại là một chiếc xe báo hư, không nhất định có thể tìm được người gây chuyện thực sự, cháu cũng không rõ rốt cuộc mấy đoạn ghi âm này có thể làm bằng chứng hay không.”
Chú Khôn nói: “Con trai chú còn bốn năm là có thể ra tù, nếu lần này thất bại, chú cũng sẽ không luẩn quẩn trong lòng. Tiểu Phương, cảm ơn cháu. Đúng rồi, cũng nói tiếng cảm ơn Đại Phương giúp chú, nếu không phải con bé nhớ tới chuyện năm đó có gì đó kì lạ, chú hoàn toàn không có bất kì cách gì cứu con trai chú.”
Mười năm trước, con trai chú Khôn hai mươi tuổi, suốt ngày chơi bời lêu lổng, buổi tối nào đó đi qua một đoạn đường, thấy ven đường lại có một chiếc xe con cũ nát mở rộng cửa, nổi lòng tham, thế là lặng lẽ lái xe đi, không hề biết cách chiếc xe này mấy chục mét có một người bị thương nằm thoi thóp, đúng lúc Triệu Bình và Thái Đào Kiệt đi qua đó, thấy tận mắt con trai chú Khôn và chiếc xe gây chuyện, chuẩn bị cung cấp manh mối cho cảnh sát, người nhà người bị hại trao giải thưởng một trăm ngàn đồng truy nã hung thủ, sau khi Triệu Bình và Thái Đào Kiệt bàn bạc trong phòng thể dục ở trường, quyết định điều chỉnh khẩu cung, giúp người bị hại trả thù, đồng thời lấy được một trăm ngàn đồng tiền thưởng, còn lý do tại sao mấy người Vưu Tinh Tinh phối hợp nói dối, toàn bộ là vì đêm đó cả ba người họ lừa bố mẹ, nói họ đi học thêm với Triệu Bình, thực ra là đi hẹn hò với bạn trai, để tránh việc bị bố mẹ trách mắng, mấy cô ấy nghe theo đề nghị của Triệu Bình, cũng một mực chắc chắn năm đó thấy tận mắt tai nạn xe.
Phương Dĩ mở máy tính ra chat với người khác, đem chuyện năm đó rủ rỉ nói tới, lại nói: “Cũng vì năm đó chị đi qua phòng thể dục, bị Triệu Bình và Thái Đào Kiệt phát hiện, họ tưởng chị nghe thấy hết, nhưng lại không dám tìm chị đối chất, lỡ như chị không nghe thấy thì sao? Cho nên họ nghĩ ra cách, giả mạo chị viết thư tình cho chàng trai nổi tiếng trong trường năm đó, là trùm xã hội đen bây giờ Chu Tiêu ——” Nghĩ đến Chu Tiêu, Phương Dĩ liền xem thường, nói tiếp, “Sau đó giựt dây Vưu Tinh Tinh không có quan điểm, khiến mấy cô ta nhằm vào chị, bôi xấu danh dự của chị, tốt nhất là ép chị đi. Trên thực tế năm đó chị quả thực rất không có năng lực, nói cái gì người ta cũng không tin, mệt chị là chị của em, sao không học được một nửa sơ sơ của em?”
Trong video máy tính, có một người phụ nữ ngồi trước bàn, tóc quăn dài, đeo kính, khí chất dịu dàng, ngũ quan tinh xảo, quả thực giống Phương Dĩ như đúc, chỉ có điều nhìn kĩ, có thể phát hiện sự khác nhau trên ngũ quan và gương mặt của hai người, Phương Dĩ đẹp hơn.
Phương Dĩ lầu bầu: “Thị lực của đám người đó cũng kém thật, rõ ràng em đẹp hơn chị nhiều như vậy, sao có thể nhìn ra em thành chị thật chứ. Em còn tưởng lần này phải tốn rất nhiều thời gian, suy cho cùng đã qua mười năm, chị không có bất kì cách thức liên lạc nào với bạn cũ, chỉ có điều lần này vận may tốt thật, em mới ra khỏi sân bay đã có thể gặp được bạn học cũ của chị.”
Vận may tốt hơn là cô có gương mặt gần giống như “Phương Dĩ”, cộng thêm Thái Đào Kiệt chưa tốt nghiệp đại học đã ra nước ngoài, từng chút một dụ nói ra, không cần