Đầu nhũ hoa của Thương Ly Yên bị Tĩnh Phi Phàm trêu đùa sưng cứng lên, hai bên nhũ hoa trắng nõn dính đầy dấu tay đỏ hồng.
Giữa hai chân của cô tràn đầy “dịch yêu”.
“Tĩnh…….” Cô đã không còn lý trí, trong đầu đều là kích tình, chỉ muốn hắn lấp đầy khoảng trống.
Tĩnh Phi Phàm cố tình làm như vậy không nghĩ nhanh như vậy đã có thể thỏa mãn cô.
Hắn ngưng mắt nhìn hai nhũ hoa của cô, vẫn muốn nếm thử cách thức chưa được thực hiện.
“Anh muốn làm gì?” Thương Ly Yên nhìn hắn đem nam căm đặt ở giữa hai nhũ hoa của cô, sau đó để cho hai nhũ hoa củ cô kẹp nam căn của hắn vào giữa.
“Nơi này của em cũng có thể làm anh vui vẻ.”
Khi hắn nói xong, cô căn bản còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đẩy nam căn qua lại giữa hai nhũ hoa.
Hai nhũ hoa của cô bị nam căn của hắn ma sát, vùng trắng noãn trước ngực bắt đầu nóng đỏ lên, cô cảm thấy khuông ngực của mình trở nên sưng to.
Cô bị lực ma sát trở nên nóng hơn…….
“Không nên làm như vậy đối với em…….Em không thích…….”
Lời nói của cô còn chưa dứt hắn đã buông cô ra “Anh chỉ muốn nếm thử một chút, toàn thân em đều là bảo vật, có thể làm cho anh vui sướng!”
Ánh mắt nóng rực của hắn nhìn mặt cô, cái miệng nhỏ nhắn của cô, nhũ hoa của cô, hoa tâm cô……
Thương Ly Yên duỗi hai tay che mắt hắn lại.
Trời ạ! Ánh mắt của hắn quá sắc tình rồi…….Hắn căn bản là đang dùng ánh mắt vuốt ve cô.
Tĩnh Phi Phàm lấy tay của cô ra "Chỗ đó của em nhất định ướt đẫm, anh sẽ giúp em!”
Thương Ly Yên xấu hổ không dứt, hai má ửng hồng, xinh dẹp động lòng người “Anh…….Anh đừng nói nữa.”
Hắn lớn tiếng nói xong, làm cho trong lòng cô không tiếp nhận nổi.
Hắn dám nói, cô lại không dám nghe.
Tĩnh Phi Phàm cúi đầu, nhìn “dịch yêu” đã chảy đầy chung quanh hoa tâm, hắn tận tình thưởng thức.
Thương Ly Yên bị khoái cảm xâm nhập toàn thân, cô vừa điều khiển vừa khẽ rên lên những khoái cảm vui sướng trong lòng, cả người, cả tâm cũng dần dần đạt tới cảnh giới cao đẹp nhất.
Chất lỏng ấm áp không ngừng từ trong cơ thể cô tiết ra, làm cô bủn rủn, thân thể mềm mại giống như không còn chút sức lực nào.
Nam căn to lớn của hắn khẽ quét qua chân cô, làm cho cô khẽ run.
“Ly Yên…….Có yêu anh hay không?”
“Uhm…….”
“Anh nghe không rõ lắm, có yêu hay không?”
“Yêu…….”
“Rất tốt. Hiện tại có muốn anh hay không?”
“Muốn…….”
“Muốn anh làm gì?”
“Đi vào…….”
“Đi vào chỗ nào?”
“Đi vào trong cơ thể em.”
“Rất tốt. anh sẽ làm cho em hài lòng.”
Tĩnh Phi Phàm đem nam căn to lớn đâm vào cơ thể cô, bàn tay sờ soạng trên người cô, hạ thân bỗng chốc đưa cô lên đỉnh, cái miệng nhỏ nhắn của cô nức nở, làm cho hắn không cách nào khác là từ từ hưởng thụ cô, đưa nam căn to lớn mãnh liệt kéo ra đưa vào…….
Hoa tâm của cô bị va chạm liên tục làm cho cô sợ hãi không dứt.
Thành bên trong hoa tâm của cô không ngừng co rút, làm cho hắn không cách nào dừng lại, một lần lại một lần tấn công hoa tâm mềm mại của cô, hưởng thụ loại khoái cảm như điện giật cọ sát vào cơ thể hắn…….
Tĩnh Phi Phàm cuồng dã tà ma áp lên Thương Ly Yên kiều diễm, xem ra, trận kích tình lần này của bọn họ sẽ không dừng lại quá nhanh…….
Ngọn lửa kích tình của hắn vẫn như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt.
Thương Ly Yên giống như mèo con thỏa mãn sau khi ăn no, ánh mắt u mê, gương mặt lười biếng, thân thể khiêu gợi, tạo ra một đòn trí mạng mê người.
Bàn tay Tĩnh Phi Phàm lặng lẽ dặt lên trước ngực của cô, vân vê hai nhũ hoa mểm mại đầy yêu thích không buông.
“Uhm…….Không cần…….” Giọng nói ngọt ngào mềm mại đáng yêu làm say lòng người, không có nửa điểm uy hiếp.
Trong mắt hắn vẫn còn bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt, làm cho cô theo bản năng khẽ liếm môi dưới.
“Em lại đang quyến rũ anh.” Hắn tà ác khẽ kéo đầu nhũ hoa cứng ngắc của cô.
Thương Ly Yên đột nhiên ngồi dậy, gạt tay hắn ra, đem chăn đắp kín người, gương mặt tức giận.
“Em…….Em không có quyến rũ anh, là sức chịu đựng của anh kém.”
“Anh thừa nhận.” Hắn cười tà nhìn cô “Nếm hương vị ngọt ngào của em, anh liền hoàn toàn không có sức chống cự rồi.”
Thương Ly Yên nở nụ cười, nhìn thẳng hắn, trong đầu chợt lóe lên “Em có chuyện quan trọng muốn nói.”
“Chuyện gì?”
“Em…….Em không muốn anh!” Cô lớn tiếng kêu lên với hắn.
Hắn sững sờ giống như bọ một đao chém trúng đầu, cảm thấy buồn bực không thể náo tin nổi.
“Em thật sự không muốn anh! Em lên giường với anh…….chỉ là…….chỉ là…….”
Nhìn chăm chú vào mắt hắn, Thương Ly Yên căn bản không cách nào nói thêm gì nữa.
Hắn thoạt nhìn dễ chịu nhưng ánh mắt đầy bi thương.
“Em biết em đang nói cái gì không?” Tĩnh Phi Phàm khẽ thở dài một hơi.
“Em…….Em biết…….Em……..Không biết……..” Cô có chút bối rối.
Ánh mắt hắn khóa chặt vào cô “Không cần khẩu thị tâm phi…….Anh thấy được là em thật lòng, em động lòng với anh, trái tim em bởi vì sự kích thích của anh mà rung động, anh thích em nức nở dưới cơ thể của anh, phóng đãng dưới cơ thể anh, chúng ta ở trên giường phối hợp vô cùng hoàn mỹ, chúng ta là hai bên cùng phát sinh…….”
“Không phải, anh nói bậy.”
“Anh không có nói bậy. Em yêu anh, anh yêu em, chúng ta yêu nhau, cho nên xảy ra quan hệ như vậy là chuyện đương nhiên, là một cách tự nhiên, em không cần phải sợ.”
“Em…….” Cô chỉ là muốn cùng hai bạn tốt tranh tài, muốn đem người đàn ông trước mặt này bỏ rơi.
Nhưng mà, cô phát hiện hoàn thành nhiệm vụ như vậy thật là khó, thật sự rất khó khăn.
“Ly Yên” Hắn muốn ôm lấy cô.
Cô kinh hãi muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn đè hai vai cô thật chặt, ngực của hắn thật ấm áp, làm cho cô tham luyến không thôi.
Tĩnh Phi Phàm thiết tha hôn lấy đôi môi ngọt ngào của cô, đầu lưỡi nóng bỏng chui vào khoang miệng cô, triền miên ở trong miệng cô…….
Một nụ hôn, dễ dàng đánh tan những qui định với bạn tốt của cô.
Cô không muốn rời khỏi hắn.
Cô không muốn chia tay với hắn.
Cô không muốn, cô không muốn! Cô không muốn…….
Muốn cô yêu hắn, sau đó lại nhẫn tâm bỏ rơi, cô căn bản là không làm được.
Thương Ly Yên nghĩ đến đây, lòng đau như cắt, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống.
Tĩnh Phi Phàm nếm đến nước mắt của cô, hơn nữa càng ngày càng nhiều, không thể không đem nụ hôn này nhanh chóng kết thúc.
“Em đang suy nghĩ gì?” Nước mắt của cô làm cho hắn tâm phiền ý loạn.
“Không có…….” Cô ngẹn ngào trả lời.
“Không nên gạt anh, em nhất định có chuyện lừa gạt anh.”
“Em…….”
“Nói ra, em sẽ dễ chịu hơn.”
“Em không muốn tách khỏi anh…….”
Tĩnh Phi Phàm cười cười, khuôn mặt sáng rỡ “Anh sẽ không tách rời em, vĩnh viễn cũng không.”
“Nhưng mà, em muốn thắng cuộc tranh tài.” Cô thốt lên.
Hắn cau mày “Tranh tài cái gì? Nói rõ ràng.”
Thương Ly yên như đứa trẻ làm sai, không dám nhìn hắn.
“Ly Yên.” Giọng điệu của hắn mang theo cảnh cáo.
“Được rồi! Em nói là được chứ gì!” Thương Ly Yên nhắm mắt nói lại thỏa thuận với hai bạn tốt.
Tĩnh Phi Phàm sau khi nghe xong giận không kiềm được “Dính vào, quả thật là dính vào!”
Thương Ly Yên thấy hắn giận đến nỗi trán hiện đầy gân xanh, nhất thời câm như hến.
Tròng mắt hắn rực lửa nhìn chằm chằm cô “Nói cho anh biết, em là vì muốn thắng cuộc tranh tài mời lên giường với anh sao?”
“……..” Vừa mới bắt đầu, quả thật là cô như thế, nhưng sau này, cô lại thay đổi, cô ý loạn tình mê, đi theo tiếng nói trong tim, mới cùng hắn xảy ra quan hệ…….
Xem như không quan tâm tới cuộc tranh tài với bạn tốt, cô cũng sẽ khuất phục khi quần áo của hắn bị cởi xuống…….
Tình cảm sâu sắc trong lòng Thương Ly Yên đều hiện ra ngoài.
Tĩnh Phi Phàm nhìn cô vẫn cúi đầu, tim của hắn càng lúc càng lạnh, cảm thấy chán nản.
Bị hắn đoán trúng?
Cô không phải vì yêu mà lên giường với hắn, mà là vì tranh tài mới nguyện ý lên giường với hắn.
Hắn đường đường là một người đàn ông đầy hấp hẫn nhưng lại kém hơn một cuộc thi đấu nhỏ.
Cô cũng là không thật lòng yêu hắn sao?
Tim của hắn thật là đau giống như bị một cái búa bổ trúng đầu, đang chậm rãi vỡ thành hai mảnh…….
“Nếu như đây là điều em muốn, anh có thể dừng lại hoàn toàn quyền giám hộ em.”
Thương Ly Yên ngước mắt, nhìn vào sâu trong mắt hắn, cô kinh hoảng, khuôn mặt nhìn chăm chú không sót gì.
“Không! Em không muốn anh tách ra! Em không muốn, chết em cũng không muốn!” Cô ôm chặt lấy hắn, giống như người sắp chết đuối vớ được bè gỗ nhất định không buông.
Tĩnh Phi Phàm mê hoặc “Đây không phải là điều em muốn sao?”
“Không, em sai rồi!” Thương Ly Yên ngực nặng trĩu, hô hấp cũng trở nên khó khăn “Cuộc tranh tài cũng không bằng vị trí của anh ở trong lòng em!”
Nước mắt trong suốt của cô không tự chủ được rơi xuống, lớn như hạt đậu đến tan nát cõi lòng.
“Không phải như em nghĩ.”
Cô chớp chớp hai mắt đẫm lệ, điềm đạm đáng yêu, bởi vì đau lòng mà không chú ý đến chăn mỏng đã bị kéo xuống.
Tĩnh Phi Phàm lầu bầu nơi cổ họng một tiếng, mặc dù trên thân thể cô đã có vô số dấu vết yêu thương, nhưng cô vẫn dễ dàng khơi dậy ham muốn dục vọng của hắn.
“Ly Yên, anh không cần làm người giám hộ của em nữa.”
Cô thở dốc vì kinh ngạc, sắc mặt trắng bệch, lời của hắn là có ý gì?
Đôi mắt đầy lo lắng của cô nhìn vẻ mặt đầy nghiêm túc của hắn, cô không dám để mình ôm hy vọng quá lớn, cũng cố gắng không để cho tình cảm xâm nhập quá nhiều vào trong đầu, ảnh hưởng tâm tình của mình.
“Mặc dù anh không làm người giám hộ của em nữa, nhưng em không cần sợ hãi.” Hắn nhạy cảm nhận thấy sự bất an cùng với sợ hãi của cô, hắn nắm đầu vai cô “Anh muốn em kết hôn với anh, trở thành vợ của anh.”
Cô không dám tin nhìn vào mắt hắn, giật mình khi nhìn thấy sự chân tình cùng tình yêu thương trong đôi mắt kia, khuôn mặt nhỏ nhắn chợt hồng.
“Em đối với anh rất quan trọng, anh rất cần em!”
Tĩnh Phi Phàm xoay người đè cô xuống, cô cảm nhận được nam căn của hắn ở hoa tâm của cô nên cô không dám làm bất kỳ phản ứng nào.
“Gọi anh Tĩnh.”
“Tĩnh…….Uhm.” Hắn đã đâm thẳng vào hoa tâm của cô, hoạt động ở giữa hoa tâm của cô…….
Trong đầu Thương Ly Yên đã không còn thỏa thuận lừa đàn ông với bạn tốt, cô chỉ muốn người đàn ông trước mặt này, không có bất kỳ chuyện gì quan trọng hơn việc hắn yêu cô.
Thương Ly Yên hít thở thật sâu, vẫn là không cách nào thoát khỏi cảm xúc lo sợ cùng bất an.
Tĩnh Phi Phàm cầm tay cô, cùng cô đứng trước một cánh cửa lớn “Ly Yên, dù trời có sập xuống, anh cũng sẽ chống giúp em.”
“Nhưng mà, đó không phải ai khác…….Đó là ba của anh!”
“Em không cần lo lắng, ba sẽ rất vui khi nhìn thấy em.”
“Em…….Em sợ.”
“Em xem ba anh như yêu ma quỷ quái sao? Hay là em sợ mình dáng dấp xấu, không dám thấy ba chồng tương lai đây?”
“Anh! Em không có xấu xí được hay không?” Cô tức giận nhăn m