Ánh mắt hắn rực lửa “Anh sẽ không để em bị uất ức, anh chỉ muốn đưa em đến giới thiệu với ba, để cho ba chấp nhận chúng ta. Ly Yên, chuyện kết hôn của chúng ta, em cũng không cần quá lo lắng, ba anh có cuộc sống riêng, mặc dù về sau có thể ông không đi được, anh cũng sẽ không để cho em khổ cực, anh sẽ gánh vác trách nhiệm chăm sóc ông, em chỉ cần hưởng cuộc sống hạnh phúc của chúng ta là được.”
“Việc này…….Em cũng không muốn nghĩ xa như vậy…….”
Hắn sờ sờ đầu của cô “Yêu là chuyện của hai người, kết hôn là chuyện của hai nhà, chẳng qua đó là trách nhiệm của anh, anh chỉ có một người ba để chăm sóc, anh hiểu rõ những phụ nữ sau khi kết hôn đều sợ phải chăm sóc ba mẹ chồng, về điểm này, anh sẽ không gây áp lực cho em, khi ba anh đến tuổi già, anh sẽ tự mình chăm sóc cho ông, mà em, chỉ cần làm cô vợ ngoan của anh thôi.”
Thương Ly Yên đối với hắn nở cụ cười,chủ động nắm chặt tay hắn.
“Tĩnh, em muốn sống cuộc sống chỉ có hai người chúng ta, nhưng em cũng không đồng ý đem ba anh bỏ ra ngoài. Đợi đến khi chúng ta có con hoặc là ba về hưu, chúng ta liền đưa ba về ở cùng, anh nói có được hay không?”
“Ly Yên…….” Tĩnh Phi Phàm chấn kinh.
“Tại sao lại nhìn em? Em nói sai rồi sao?” Thương Ly Yên bưng mặt, bộ dạng luống cuống.
“Em nói rất hay, em thật sự nghĩ như vậy sao?”
“Uhm.”
“Em cùng các cô gái bình thường không giống nhau, anh thật sự có con mắt tinh đời!” Hắn ôm chặt cô, ngay lập tức muốn nhiệt liệt ôm hôn cô.
Thương Ly Yên nhanh quay đầu đi, lấy tay che trước mặt, làm cho hắn hôn lên tay cô.
Hắn cố ý duỗi lưỡi liếm liếm, hại cô sợ tới mức nhanh chóng rút tay về “Anh…….”
Tâm tình của hắn rung động, vẻ mặt tà nịnh.
Biểu hiện kia chính là chưa thỏa mãn dục vọng, Thương Ly Yên hết nhìn đông rồi nhìn tây, đối với hắn khoát tay “Bây giờ không được! Chỗ này cũng không được!”
Trong mắt hắn thoáng hiện lên tà niệm, chỉ chỉ cửa chính “Chúng ta làm ở trước cửa chính, nếu như ba anh đi ra ngoài, vậy không cần vào rồi.”
“Không cần!” Cô quả quyết cự tuyệt “Không nên nói giỡn!”
Hai tay hắn thả lỏng “Được rồi! Bị em nhìn thấy. Bất quá ít nhất em không lo lắng đề phòng nữa. Chúng ta có thể vào được chưa?”
“Tĩnh…….” Cô xoắn xoắn đôi tay.
“Cũng đã đến rồi, em yên tâm.”
Cô gật đầu một cái, lúc hắn đang muốn mở cửa, cửa tự động mở ra.
Ba Tĩnh Phi Phàm nở nụ cười ôn hòa đi ra “Hai đứa mỏi chân chưa? Ba đã chuẩn bị sẵn trái cây với nước trong tủ lạnh rồi, mau vào đi!”
Thương Ly Yên cảm thấy không hiểu “Làm sao ông ấy biết cô cùng Tĩnh Phi Phàm tới?”
Tĩnh Phi Phàm nhìn cô lắc đầu, như muốn nói hắn không có gọi điện thông báo bọn họ đến.
Cũng đúng! Hắn vẫn ở cùng một chỗ với cô, trừ tối ngày hôm qua nói chuyện điện thoại ra, hắn không có gọi điện thoại.
Như vậy thật kỳ lạ, chẳng lẽ ba Tĩnh Phi Phàm thần thông quảng diệu có thể biết trước mọi việc? Thương Ly Yên buồn bực không hiểu.
Tĩnh Phi Phàm cười cười.
“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?” Cô cứ cảm giác như mình bị lừa gạt.
Tĩnh Phi Phàm đầu tiên là cười thần bí, thấy mặt cô biến sắc, chỉ lên camera phía sau cô, sau đó nhẹ nói bên tai cô “Ngoại trừ có thể thấy em ra còn có thể nghe thấy giọng nói của em, ba anh ở bên trong cũng đã nghe thấy đủ rồi.”
Thương Ly Yên cảm thấy xấy hổ, trừng mắt nhìn hắn một cái “Tại sao anh không nói sớm?”
“Anh quên.” Hắn giả bộ ngu, đi trước một bước vào trong nhà.
Thương Ly Yên thật muốn quay đầu đi, nhưng như vậy quá trẻ con rồi.
Cô nhớ lại những lời vừa mới nói, cô không nói sai điều gì chứ?
Cô chậm chạp vào nhà, ngồi ngay ngắn trên ghế salon, không dám cựa quậy.
Ấn tượng đầu tiên của ba Tĩnh Phi Phàm với Thương Ly Yên rất tốt, ra hiệu bằng ánh mắt với Tĩnh Phi Phàm, ý bảo hắn mau mau lấy cô bé này về nhà.
Thương Ly Yên nhìn cha con bọn họ ném ánh mắt qua lại không hiểu, chỉ cảm thấy thẩn kinh căng thẳng, làm cho cô cảm giác như đang ngồi trên bàn chông.
Cuối cùng, cô không chịu nổi, quát to một tiếng “Con xin hai người, đừng làm nhiều ám hiệu như vậy trước mặt con có được hay không? Con là người cũng có cảm nhận, làm ơn đừng làm cho con suy nghĩ lung tung.”
Ba Tĩnh Phi Phàm hơi ngạc nhiên, sau đó gật đầu một cái “Phi Phàm com biết ý của ba.”
Tĩnh Phi Phàm gật đầu một cái
“Người già hay ngủ trưa, ta lên lầu trước, các con ngồi nói chuyện.”
Thương Ly Yên nhìn ba chồng tương lai đi lên lầu, cô mới mở miệng hỏi “Hai người rốt cuộc có bí mật gì?”
“Em muốn nghe?”
“Ừ.”
“Em xác định sau khi nghe xong sẽ không tức?”
“Chỉ cần là chuyện mà em có thể tiếp nhận được, em sẽ không tức giận.”
“Vậy ta không nói thì tốt hơn.” Hắn cố ý trêu cô.
“Anh không nói thì thôi! Em không để ý đến anh nữa.”
“Được, anh nói anh nói. Thật ra cũng chỉ là việc nhỏ.”
“Vậy thì nói nhanh một chút!”
“Ba anh…….Hi vọng chúng ta sớm kết hôn.”
“Nhưng mà……Không phải là quá nhanh sao?”
“Quan niệm của ba anh tương đối truyền thống một chút, ông ấy không hi vọng thấy em cầm dù đen bước vào nhà,”
“Có ý gì? Tại sao em lại cầm dù đen?”
“Trong hôn lễ truyền thống, nếu ngày kết hôn cô dâu cầm dù đen mang ý nghĩa đã mang thai.”
“À.” Khuôn mặt cô đỏ bừng “Vậy em không cầm dù đen là được.”
“Nhưng mà, anh không có cách nào không đụng em.”
“Anh…….Đây là chuyện của anh, dù sao em cũng không muốn lấy chồng sớm.”
“Có quan hệ gì, mẹ em cũng là lấy chồng sớm, em mau gả cho anh đi!”
“Làm gì có ai cầu hôn như vậy? Em không chấp nhận.”
“Em hi vọng anh có thể cầu hôn?”
“Em làm sao biết? Anh phải cho em thấy thành ý của anh, còn nữa…….Việc anh cầu hôn em phải để cho hai bạn tốt của em chứng kiến.”
“Đây chính là điều kiện của em? Chỉ cần anh làm được, em sẽ gả cho anh, tuyệt không nuốt lời?”
“Ừ.” Cô đỏ mặt, nặng nề gật đầu một cái, trong lòng cũng đầy hy vọng.