Thương Ly Yên đã thích ứng với việc ở trong nhà Tĩnh Phi Phàm. Ban ngày, cô sẽ rời khỏi nhà trước nửa tiếng để đi đến trạm xe buýt gần nhà rồi ngồi xe lửa sau đó lại chuyển tiếp một trạm xe buýt nữa để đến trường, mà cô đều ở trên xe ăn sáng. Sau khi tan học, cô cũng là ngồi ba trạm xe rồi mua bữa ăn tối quay trở về nhà. Trước khi cô rời khỏi nhà, hắn còn chưa dậy, sau khi cô quay về, hắn cũng chưa có về nhà. Cô còn phải làm bài tập, hắn cũng có công việc của hắn, cảm giác giống như hắn là một người bận rộn, mà công việc của hắn quan trọng như thế nào. Nói thật thì cô cũng không rõ lắm. Thương Ly Yên lắc lắc đầu. Chuyên của hắn, cô căn bản không cần phải để ý.
Thậm chí cô còn hoài nghi, hắn tự nguyện làm người giám hộ của cô là còn có ý đồ khác.
Tuy nhiên, cô là cô, cô không muốn phải mang bóng dáng hay hình ảnh của mẹ.
Mà hắn, cũng đừng mơ tưởng sẽ chiến được thân thể của cô.
Thương Ly Yên từ cửa hàng bánh ngọt quay trở về với chiếc bánh kem cao mười lăm centimet.
Hôm nay cô chính thức tròn mười tám tuổi.
Những năm trước, vào ngày này, ba của cô sẽ mua quà tặng cho cô, mẹ của cô sẽ đích thân làm những món bánh ngọt mà cô thích ăn nhất, phía trên đều là những trang trí đáng yêu nhất mà mẹ cô tự thiết kế. Sau đó cả nhà ba người sẽ vây quanh bàn ăn được thắp sáng bởi những ngọn nến, cùng cô hát chúc mừng sinh nhật đầy vui vẻ.
Cảnh tượng ấm áp hạnh phúc như vậy, cô không còn có cơ hội thắp lại giấc mơ cũ rồi.
Thương Ly Yên nhìn căn phòng trống không, chỉ có một mình cô cô đơn ở trong phòng mừng sinh nhật, những giọt nước mắt tràn đầy quanh hốc mắt.
Cô rất nhớ ba mẹ của cô, nhưng mà bọn họ đã không còn nữa, bọn họ bỏ lại cô một người không nơi nương tựa, không biết đi về đâu…..
Cô tự mình thổi tắt nến, miệng khẽ ước ba diều ước.
“Tôi hi cọng ba ở bên cạnh tôi.”
“Tôi hi vọng mẹ sẽ cùng tôi tổ chức tiệc sinh nhật.”
“Tôi hi vọng Tĩnh Phi Phàm sẽ nhớ sinh nhật của tôi.”
Lớn tiếng nói xong điều ước thứ ba, cô cả người kinh ngạc.
Không biết bắt đầu từ khi nào cô đã coi hắn như “người nhà” rồi.
Hai tâm nguyện đầu cô biết là không thể nào thực hiện được, chỉ có điều ước thứ ba ở trong lòng cô vừa mong đợi nhưng cũng sợ sẽ bị tổn thương.
Bởi vì hiện tại cô cảm thấy rất bàng hoàng, rất cần có người ở bên cạnh, cho nên mới phải nhắc tới hắn, cô đối với hắn không có tình cảm gì. Bởi vì, người mà hắn thích cũng không phải là cô, cô lại càng không thích hắn.
Cô tự mình cắt bánh ngọt, miệng lẩm bẩm nói: “Này một phần cho ba, này một phần cho mẹ, này một phần cho……Tĩnh Phi Phàm……Cuối cùng một phần cho mình.”
Thương Ly Yên một mình yên lặng ăn bánh kem, nước mắt từ từ lăn xuống, đem nước mắt cùng với bánh kem ăn hết.
Một mình cô không nơi nương tựa, rất cô đơn.
Cô vùi đầu vào giữa hai chân, nước mắt im lặng rơi xuống.
Tĩnh Phi Phàm làm việc tới hơn ba giờ chiều thì mới chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Thương Ly Yên.
Hắn nghĩ muốn làm gì đó nhưng lại không biết nên làm gì, trong lòng cảm thấy có chút băn khoăn.
Chỉ là, hôm nay hắn có mấy hội nghị quan trọng cần thảo luận cùng với quản lý các ngành, hắn không thể hủy bỏ, hắn thật vất vả mới thăng lên chức giám đốc kinh doanh, nếu làm không tốt sẽ có những kẻ tiểu nhân ganh ghét chuyện bé xé ra to mà bị giáng chức.
Vừa tốt nghiệp đại học hắn liền đuợc nhận vào tập đoàn lớn làm việc, bắt đầu từ một quản lý nhỏ mà thăng chức lên dần, công ty khẳng định tài năng của hắn, hắn không dám lơ là công việc, cũng muốn trong công ty tỏ rõ thực lực của bản thân để tồn tại lâu dài.
Ba của hắn cũng làm trong một công ty số một số hai trong nước, hơn nữa, ba hắn cũng hy vọng con trai mình có thể cùng ông làm trong một công ty, mấy năm nữa ông sẽ phải về hưu, nhưng đáng tiếc là TĨnh Phi Phàm không muốn bị mang tiếng là có người thân đưa vào công ty làm. Vì vậy, hắn cự tuyệt, muốn dựa vào bản lĩnh của chính mình ở trong tập đoàn lớn nhất Đài Loan làm việc, cũng không nhận bất cứ sự trợ giúp gì cũng như tiền bạc từ ba hắn.
Ba của hắn muốn mua nhà cho hắn, hắn cũng không chịu lấy.
Hắn muốn chứng minh rằng tự mình cũng có thể mua nhà, hắn đặt mục tiêu đến năm hai mươi sáu tuổi phải mua được căn nhà đầu tiên, trong vòng ba năm phải trả hết tất cả các khoản vay.
Bây giờ hắn bận rất nhiều việc, căn bản là không có thời gian đi mua quà cho cô. Hơn nữa, trước kia mua quà cho bạn gái đều là thư ký giúp hắn mua, hắn cứ gọi thư kỳ tùy tiện chọn một thứ là được rồi.
Cô không phải là bạn gái của hắn nên không giống nhau. Ý nghĩ này đột nhiên hiện lên trong đầu hắn.
Hắn nhíu lông mày. Hắn tại sao lại muốn quan tâm cô như vậy? Trong nhà có thêm một đứa trẻ thật là phiền phức.
Chuyện này từ từ tính vậy!
Hắn đem việc tặng quà cho Thương Ly Yên để sang một bên, tiếp tục cùng các đồng nghiệp làm việc.
Đợi đến khi hắn hoàn thành hết tất cả công việc thì cũng đã hơn mười giờ tối.
Hắn xuống tầng hầm lấy xe, trên đường đi hắn nhìn qua nhiều tấm bảng quảng cáo sáng lấp lánh. Cuối cùng, hắn đi vào một cửa hàng trang sức, chọn một cái vòng đeo tay có gắn đá thủy tinhSwarovski bằng vàng làm quà sinh nhật cho cô.
Bây giờ mặc dù già vàng không ngừng tăng nhưng tốn một ít tiền vì cô hắn tuyệt đối không cảm thấy tiếc.
Lúc về đến nhà đã hơn mười một giờ, hắn đoán rằng cô đã đi ngủ.
Hắn định đem quà tặng đặt trên bàn của cô sau đó rời đi.
Nhẹ nhàng mở cửa, phát hiện cửa phòng cô không khóa, hắn cố ý đi thật nhẹ, từ từ đi vào phòng.
Ở bên cạnh giường ánh đèn ấm áp chiếu vào gương mặt xinh đẹp của cô, làm cho cô càng thêm quyến rũ đến động lòng người.
Tĩnh Phi Phàm từ trong túi quần lấy ra hộp quà nhỏ đặt trên bàn học của cô.
“Chúc mừng sinh nhật”
Lúc cô ngủ đặc biệt động lòng người, hắn nhìn đôi lông mi dài phủ trên đôi mắt thường hay giận dữ của cô, tạo thành một đôi mắt đầy mị hoặc và quyến rũ.
Tĩnh Phi Phàm không khỏi mất hồn khi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Đột nhiên cô khẽ chuyển động, mí mắt cũng nhẹ nhàng di chuyển, hắn cho là cô sắp tỉnh, trong lòng khẽ hồi hộp đến không thở nổi.
Thương Ly Yên xoay người, một cước kẹp lại cái chăn, một tay nắm cái chăn, một góc dùng mặt nhẹ nhàng cọ vào chăn, toàn bộ thân thể khẽ cuộn lại trong chăn tựa như rất thoải mái ngủ rất say.
Cô cũng không có tỉnh lại.
Tĩnh Phi Phàm khẽ thở ra một hơi, hắn cảm thấy khẩn trương không thể tưởng tượng nổi.
Từ khi cô chuyển đến ở chung, tâm tư của hắn liền thay đổi liên tục, làm cho chính hắn cũng sững sờ không hiểu được.
Cô chỉ là một đứa trẻ nhỏ, mặc dù bề ngoài cô nhìn có vẻ trưởng thành, cơ thể của cô đầy hấp dẫn nhưng cô thật sự chỉ là một đứa trẻ, theo luật dân sự thì là một đứa trẻ vị thành niên.
Mà hắn, khi cô vào ở chung, một vài lần nhìn thấy bóng lưng cô thì thiếu chút nữa nhầm lẫn, thiếu chút chứt gọi tên của mẹ cô, thật may là khi lời nói chuẩn bị được nói ra hắn ngay lập tức ngậm miệng, nuốt vào cổ.
Hắn vẫn rất nhớ Hạ Trầm Trầm……
Dù sao thì Hạ Trầm Trầm là một cô gái tốt, một người dịu dàng, có trách nhiệm quan tâm đến người thân, hắn nhớ tới cô cũng là lẽ thường tình
Chỉ là, qua nhiều lần, Thương Ly Yên đều hiểu lầm rằng hắn xem nàng giống như Hạ Trầm Trầm bởi vì tình cảm của hắn đối với Hạ Trầm Trầm chưa dứt.
Nghĩ tới đây, hắn không khỏi khẽ thở dài một hơi, cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười.
Thời gian sống chung này hắn phát hiện vẻ mặt của cô mặc dù giống mẹ của cô nhưng lại so với mẹ cô đẹp hơn mấy phần, cá tính của cô cùng với mẹ của cô hoàn toàn không giống nhau, Hạ Trầm Trầm đơn giản dễ gần, cô lại yêu ghét rõ ràng, dễ dàng vì một chuyện nhỏ mà bất bình, quan trọng là đối với những lúc cô đối mặt với hắn sẽ phòng bị toàn bộ làm cho hắn cảm thấy thất bại không thôi.
Cô sợ rằng nếu không cẩn thận sẽ bị hắn ăn sạch.
Cô thận trọng, thật ra thì trong lòng hắn biết rõ.
Hắn thừa nhận, lúc đầu hắn sẽ bị nhầm lẫn. Nhưng mà bây giờ hắn có thể phân biệt rõ ràng hai người bọn họ, hơn nữa hắn cũng hiểu rõ rằng, kể từ khi hắn có nhu cầu về tình dục, hắn hoàn toàn không đem những người phụ nữ trên giường so với Hạ Trầm Trầm là giống nhau. Bởi vì, như vậy sẽ xúc phạm đến phẩm chất cao quý của Hạ Trầm Trầm trong tâm trí hắn.
Hắn muốn ngẩng đầu ưỡn ngực, đường đường chính chính nói với Thương Ly Yên rằng hắn đối với Hạ Trầm Trầm chưa bao giờ có tư tưởng không thuần khiết.
Hắn không biết Thương Ly Yên hiểu lầm hắn cái gì, hắn cũng không giải thích, chỉ sợ càng giải thích càng rối.
Nhưng hắn biết, hắn chưa bao giờ xúc động muốn đoạt lại Hạ Trầm Trầm về bên người từ Thương Vy Cảnh, hơn nữa cũng không liều lĩnh, không để ý cô có đồng ý hay không mà hướng cô thổ lộ tình cảm.
Cuộc sống của Hạ Trầm Trầm diễn ra tốt đẹp hắn cũng hài lòng và cũng rất vui khi cô hạnh phúc, hắn vĩnh viễn chúc phúc cho cô.
Chỉ là không nghĩ tới, cô còn trẻ như vậy đã mất sớm, làm cho hắn cảm thấy có chút tiếc nuối.
Tiếc nuối chính là……Hắn không thể tiếp tục nhìn thấy cô hạnh phúc, hắn hy vọng cả đời có thể làm bạn tốt của cô cũng như người thân của cô giống như tình nghĩa chị em, bây giờ hắn nghĩ lại trong lòng nhịn không được sinh ra hoài niệm.
Nhìn Thương Ly Yên hắn liền nhớ tới cô. Vậy mà, hắn đối với Hạ Trầm Trầm không có tình cảm nam nữ, hắn xem cô chỉ như một người chị không có duyên phận mà đối đãi.
Nhưng ngược lại đối với Thương Ly Yên, cô có bóng dáng yêu kiều làm cho hắn không biết phải làm sao.
Hắn là một người đàn ông bình thường, cũng có nhu cầu sinh lý bình thường. Trước khi Thương Ly Yên vào ở chung, hắn còn có thể kiềm chế được nhu cầu của mình, nhưng từ khi cô chuyển đến ở cùng, hắn cảm thấy mình mỗi ngày đều có nhu cầu về sinh lý, so với trước kia chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi.
Vừa mới bắt đầu, hắn sẽ hẹn ở khách sạn. Sau lại quá nhiều phiền toái, buổi tối hắn liền mang bạn gái trở về ở trên giường mây mưa thất thường. Vốn không muốn để cho cô biết nhưng ở chung dưới một mái nhà không thể nào che giấu được. Sau này cho dù đã bị cô phát hiện, hắn vẫn cứ như cũ làm theo không thay đổi.
Cái nhà này là của hắn, hắn nghĩ muốn làm gì ở nhà là quyền của hắn, nếu như hắn nhân nhượng cô, chỉ biết nín nhịn thì lại làm cho chính mình không thoải mái.
Hắn thừa nhận, hắn rất nhiệt tình trong vận động ở trên giường.
Hắn còn trẻ đẹp trai, sự nghiệp thành công, lại có ma lực hấp hẫn, xem như hắn không tìm phụ nữ thì cũng sẽ có những người phụ nữ tự động tới cửa tìm hắn, trêu chọc hắn. Đây là trò chơi lớn, cô không thể suốt ngày sống trong tháp ngọc. Một ngày nào đó cô sẽ hiểu, mà hắn cũng chỉ là cho cô thấy sớm một chút mà thôi.
Hắn lẳng lặng nhìn cô ngủ, chỉ có lúc ngủ cô mới hiện lên một chút đau thương nhỏ, khi tỉnh dậy thì mọi hành động của cô thoáng nhìn đều làm mê hoặc lòng người khiến người ta cảm thấy muốn sinh ra tà ý.
Hắn biết cô không hiểu rằng dục vọng của đàn ông rất dễ dàng thức tỉnh, mà cô vô ý làm rất nhiều động tác khiến cho người ta sinh ra những suy nghỹ kỳ quái.