p, mà vẻ đẹp này đủ để làm động lòng những người đàn ông, quyến rũ hồn phách cũng như lấy đi hết tinh lực của họ.
Cô giơ tay hay nhấc chân cũng đầy hấp dẫn, mặc dù mới mười tám tuổi nhưng thân hình lại tràn đầy tính đàn hồi, đầy đặn làm cho những người đàn ông không thể một tay nắm giữ khuông ngực, lại sờ đến vòng eo nhỏ bé yếu ớt, lại muốn dùng sức vuốt ve bờ mông đẹp, còn có kẹp chặt một đôi chân trắng noãn thon dài, nếu chân cô kẹp lấy là thắt lưng của người đàn ông, cảm giác kia thấm sâu tận xương tủy, làm người ta mong nhớ……
Dừng lại! Hắn không thể nào tiếp tục nghĩ nữa.
Hắn cảm giác như dục vọng của mình chưa được thỏa mãn, hắn đối với bản thân mình cũng thấy chán ghét.
Trên giường người đẹp nhỏ khẽ kêu một tiếng, tiếng kêu nhẹ nhàng mềm mại thật dễ dàng đoạt tâm hồn người.
Tĩnh Phi Phàm rùng mình một cái quay đầu nhìn lại, cô vẫn đang chìm trong giấc ngủ.
“Ta muốn……” Giọng nữ xinh đẹp nhẹ nhàng nỉ non làm cho hắn không khỏi nghi nghờ.
Cô có phải hay không là đang nằm mơ? Cô mơ thấy cái gì?
Là mộng xuân sao? Như vậy, trong giấc mơ của cô nhân vật nam chính là ai?
Tĩnh Phi Phàn phát hiện đột nhiên sự tức giận của mình tăng lên cao, hắn rất để ý rốt cuộc là cô nằm mơ thấy cái gì?
“Muốn…..Uhm…..Ô……”
Lắng nghe tiếng khóc làm say lòng người của cô, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.
Tĩnh Phi Phàm không tự chủ được bước chân hướng phía cô đi tới, hắn đứng ở bên giường nhìn cô cau mày khổ sở, vẻ mặt như muốn khóc, lông mày so với cô còn nhíu chặt hơn, gần như có thể giết chết một con ruồi hay con muỗi.
“Muốn…….” Bạn đang đọc truyện online tại website: 77F1.XTGEM.COM
Hai tay của cô đột nhiên giơ lên, ở giữa không trung quơ lung tung, chạm được tay Tĩnh Phi Phàm thì vội bắt lấy nhất quyết không thả, trong miệng lẩm bẩm.
“Muốn ôm……ôm……ôm ta……”
Tĩnh Phi Phàm mặt không biến sắc, cả người cũng không có bất kỳ cử động nào.
Hai tay Thương Ly Yên ở trên người hắn sờ lung tung, cuối cùng ôm eo của hắn, thỏa mãn kêu nhẹ một tiếng “Mẹ…..”
Lúc này lông mày Tĩnh Phi Phàm mới chận rãi buông ra.
Hóa ra là nhớ người thân. Hắn còn tưởng cô cùng với người yêu ở trong giấc mơ làm mộng xuân.
“Mẹ……Con muốn ôm……”
Âm thanh làm nũng dịu dàng từ trong cái miệng của cô thoát ra, cô giống như một đứa trẻ chưa trưởng thành phụ thuộc vào nhiệt độ cơ thể của người trước mặt.
Tĩnh Phi Phàm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, hai má trắng noãn vì hơi nóng mà hồng lên giống như hai đóa Mân Côi.
Hắn giống như mê muội ngồi ở mép giường nhìn chằm chằm cô, bởi vì hai tay cô ôm chặt lấy eo hắn.
Tay của cô lục lọi ở trên người của hắn làm cho hắn chấn động.
Không được! Thân thể hắn lại có phản ứng! Tĩnh Phi Phàm kiềm chế nhanh chóng đứng dậy, buông cô ra.
“Ô……Không cần đi……Mẹ……Không cần bỏ con lại, con không muốn cô đơn một mình……Ô ô……”
Thương Ly Yên lập tức sợ hãi khóc la lên, lông my dày đặc bao lấy một đôi mắt sáng, hắn thấy từ trong mắt của cô chảy ra nước mắt thấm vào lông mi của cô, làm cho cô càng lộ vẻ điềm đạm đáng yêu.
Cô cảm thấy không an toàn nghiêm trọng.
Cô vô cùng nhớ người thân của cô.
Tĩnh Phi Phàm âm thầm trách mình quá lơ là. Dù nói thế nào, cô còn chưa trưởng thành, vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ, hắn không nên để cô một mình làm cho cô đau đến rơi nước mắt.
Hắn không thể chịu được những giọt nước mắt của cô, đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt dính trên lông mi.
Cô thuận tay ôm hắn, ôm thật chặt thật chặt, tựa hồ như vừa buông tay hắn sẽ rời đi.
Hắn biết rõ cô coi hắn là mẹ nên muốn ôm, trái tim của hắn vẫn không tránh khỏi đập rất nhanh.
Thương Ly Yên cảm nhận tình cảm ấm áp, cứ như vậy nụ cười thỏa mãn hiện lên trên môi, trực tiếp chạm đến trái tim không hề phòng bị của hắn, làm cho hắn rung động liên tiếp.
Hắn im lặng nằm im không có bất kỳ động tác nào, nghe thấy hơi thở thơm ngát tỏa ra từ trên người cô, không tránh khỏi bị phân tâm. Hắn cố gắng lấy lại bình tĩnh, không thể tin được mình ngay cả đối với một cô bé cũng ham muốn.
Lý trí nói cho hắn biết, hắn không thể đụng tới cô gái này.
Mặc dù hắn đối với chuyện tình dục nhu cầu rất cao, không có nghĩa hắn là một người tùy tiện, hắn thích dạo chơi, những phụ nữ lên giường với hắn đều phải cam kết trước, sau khi quan hệ thì giải tán, ai đi đường nấy.
Cô không giống như vậy.
Nếu đụng vào cô sẽ phải chịu trách nhiệm cả đời. Hiện tại hắn còn chưa muốn kết hôn.
Bọn họ kém nhau sáu tuổi, đối với cô hắn không có mặt nào tốt, hiển nhiên là không thích hành vi vui chơi giữa một rừng hoa của hắn, trước mắt hắn cũng không muốn giải thích với cô cái gì, càng không muốn vì cô mà thay đổi.
Hơi thở ổn định của cô truyền tới hẳn là ngủ say rồi. Tĩnh Phi Phàm muốn rời khỏi người của cô. Dù sao trời cũng đã tối, hắn cũng nên trở về phòng tắm rửa chuẩn bị nghỉ ngơi.
Thương Ly Yên lại giống như một con bạch tuộc dính chặt lấy người của hắn, đôi chân trắng noãn ngọc ngà kẹp chặt trên đùi hắn không thả.
Cô kẹp chặt như vậy, hắn làm sao có thể rời đi.
Tĩnh Phi Phàm nửa người dưới rất nhạy cảm, bị cô kẹp như vậy cùng với ôm dây dưa, làm sao hắn có thể không có phản ứng, trừ phi hắn bất lực.
Nếu như cô là những người phụ nữ khác hắn không cần phải kìm nén hành hạ mình như vậy.
Từ trước đến nay không có người phụ nữ nào dễ dàng khơi dậy ham muốn của hắn như cô, mà cô còn có thể ngủ ngon như vậy, hắn thật sự muốn kêu cô dậy trách mắng cô một trận.
Chân của cô như thế nào lại kẹp chặt hằn như vậy?
Hắn tự nhận tự chủ ủa mình cũng không tệ, thế nhưng lúc này hắn lại sắp không khống chế được…….
Hắn không thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, hắn cố gắng hít thở thật sâu.
Trời! Cô là đang thử hắn sao? Hay là cô cố ý làm cho hắn không thể chịu nổi.
Cơ thể của cô cứ như vậy uốn éo trên người hắn, hắn ra sứa ổn định tinh thần trước trạng thái khêu gợi kia lại phát hiện ra mình bất lực.
Hắn cảm nhận được nhũ hoa nhỏ mềm mại của cô đang khẽ chạm vào lồng ngực rắn chắc của hắn, trái tim của hắn không khỏi đập loạn.
Cô rõ ràng là đã ngủ say, lại có thể đùa với lửa như vậy……Cơ thể của hắn sắp bị đốt cháy rồi.
Không thế cứ như vậy chịu chết.
Hắn hít sâu một hơi, mím môi, nhẹ nhàng đem chân cô bỏ xuống.
Một giây kế tiếp, chân của cô lại dính vào người hắn hơn nữa đem hắn kẹp lại.
Hắn lại một lần nữa đem chân cô bỏ xuống, đổi lại đôi tay cô ôm chặt hắn không chịu thả.
Cứ một hướng như vậy, trán của hắn đổ mồ hôi, sau lưng cũng ướt đẫm mồ hôi rồi.
Cô còn ngủ rất say, cười thật ngọt ngào, tay cùng chân cứ như vậy tiếp xúc với cơ thể hắn, mà áo ngủ rộng thùng thình của cô bởi vì lôi kéo mà đã lệch sang một bên, làm cho hắn thấy cảnh xuân như ẩn như hiện bên trong.
Đầu óc của hắn chấn động, toàn thân huyết mạch sôi trào, hạ thân đột nhiên nhanh chóng trướng lên, sưng cứng, bất kể lúc nào cũng có thể tấn công.
Tĩnh Phi Phàm nhìn đôi môi anh đào đỏ thắm thơm ngát khẽ mở ra của cô, biết rõ là cô đang hô hấp lại làm cho hắn cảm thấy động tác này giống như mời mọc hắn nhấm nháp hương vị ngọt ngào của cô.
Hắn biết hắn không nên hôn cô.
Nhưng tâm của hắn lại không nghe theo lý trí, hắn vẫn nhìn cô, đầu càng lúc càng thấp……
Hắn hôn lên môi của cô, vừa chạm tới tựa như ong lấy được mật hoa liền không muốn bỏ đi.
Trong lúc ngủ mơ Thương Ly Yên cảm thấy như có cái gì đó chạm vào cô, làm cô hô hấp không được, cô muốn thoát ra lại bị một lực mạnh mẽ giữ chặt làm cho cô không thể động đậy.
Xoay mình, cô tỉnh táo mở mắt ra, nhìn lên bóng đen to lớn ở trước mặt, trong nháy mắt có chút hỗn độn.
Có cái gì đó ướt ướt dính vào……giống như đầu lưỡi……mút hôn đôi môi cô……môi của cô…….
“A……” Cô la to nhưng thanh âm bị hắn ngăn lại.
Cô hoảng sợ nhìn lên khuôn mặt to lớn của người đàn ông trước mặt, lòng lo lắng đề phòng, hốt hoảng luống cuống, không ngừng giãy giụa.
Tĩnh Phi Phàm vẫn chưa thỏa mãn buông cô ra, cô nhanh chóng cách xa hắn, hơn nữa mặt đề phòng nhìn chằm chằm hắn.
Hắn làm sao có thể đi vào?
Hắn vào khi nào, tại sao cô hoàn toàn không phát hiện.
Hắn mới vừa rồi là đang hôn cô sao? Hắn lại có thể nhân cơ hội này lén hôn cô.
Trong đầu của cô có một đống dấu chấm hỏi lớn, lại không có được đáp án chính xác.
Cô ảo nảo mình ngủ quá say, thậm chí hắn đi vào cũng không biết.
Không phải là hắn muốn lấy đi trinh tiết của cô chứ? Nếu cô ngủ giống như heo, không phải trinh tiết của cô tràn ngập nguy hiểm sao?
“Tôi mang quà sinh nhật tới tặng cho cô, mặc dù chậm chút nhưng chúc cô sinh nhật vui vẻ” Tĩnh Phi Phàm trong mắt ham muốn chưa hoàn toàn rút đi, ngay cả giọng nói của hắn cũng khàn khàn, hấp dẫn lại mê người.
“Tôi không cần!” Thương Ly Yên thẳng thắn từ chối.
“Quà đã đưa tôi cũng không muốn lấy lại. Cô tự mình giải quyết.” Hắn hờ hững nói.
“Chú vừa rồi không nên đối với tôi như vậy, chú không nên hôn tôi, nụ hôn đầu của tôi bị chú hủy hoại rồi!” Cô tức giận nói, ánh mắt vừa thẹn vừa tức, cái miệng nhỏ nhắn mím chặt.
Vừa nghe đến là nụ hôn đầu của cô, trong lòng hắn có chút thích thú, nhưng nghe giọng điệu không thân thiện của cô, đối với nụ hôn này canh cánh trong lòng, hắn lại nhịn không được liên tưởng, cô có hay không muốn đem nụ hôn này đưa cho người đàn ông khác?
“Là cô quyến rũ tôi.” Hắn đáy mắt mang theo ý vị sâu xa nói.
“Không thể nào!” Cô theo trực giác phản ứng, trong khi nói chuyện cơ thể khẽ run, thanh mâ cũng rất thanh thúy khẳng định.
“Cô ôm lấy tôi, không để cho tôi rời đi, miệng nói muốn tôi ôm cô.”
Gương mặt của cô nóng lên như lửa, hai tay áp vào má, bối rối và xấu hổ.
Cô mới vừa rồi quả thật có ôm đồ……
Cô cho là cái chăn…..Cô luôn thích đè lên chăn ngủ……Cô không biết là hắn……
Cảm giác ấm áp an toàn khi ngủ kia lại là hắn.
“Không chỉ có đôi tay cô ôm tôi, chân cũng đem kẹp chặt lại không chịu thả, cô nói, tôi làm thế nào rời đi?” Hai mắt hắn mang theo lửa tà nịnh, giọng nói hấp dẫn tràn đầy hứng thú khẽ hỏi.
Thương Ly Yên toàn thân nóng lên, gương mặt hồng lên giống như trái táo đỏ, căn bản là không thể phản bác.
Tĩnh Phi Phàm nhìn cô, đôi mắt tà ma khiến cô lạnh sống lưng.
Tròng mắt kia……Thật quái dị……
Toàn thân cô giống như có dòng điện chạy qua, rung động không ngừng.
Cô cũng không biết, Tĩnh Phi Phàm dùng đôi mắt của người đàn ông đối với người phụ nữ để nhìn cô.
Mặc dù cô mới tròn mười tám tuổi, nhưng cơ thể của cô đã trưởng thành khiến cho người ta thèm thuồng rồi, mời vừa rồi, khi hắn chạm vào cơ thể mềm mại của cô liền phát hiện ra rồi. Cho tới nay, hắn vẫn bị tuồi của cô lừa gạt, bị thói quen ăn mặc nhẹ nhàng, rộng thùng thình lừa gạt. Thật ra thì, cô đã phát triển khiến thánh nhân cũng muốn làm phàm nhân rồi.
“Chú……Chú đi ra ngoài!” Thương Ly Yên sợ hãi dùng hai cánh tay ôm thật chặt bản thân.