đến, hai tay ôm lấy gương mặt cô, cảm giác hạnh phúc điên dại cho tới lúc này mới thật sự chiếm lĩnh toàn bộ con người anh. Anh cúi xuống cụng đầu với Đình Đình, hốc mắt còn đỏ hơn cả cô nữa.
“Con của chúng ta… Đình Bảo, cảm ơn em!”
***
“Oa…”
Buổi sáng yên tĩnh ấm áp của nhà họ Tần bị tiếng khóc lanh lảnh của Tần Ngoan Ngoan khuấy động. Trên chiếc giường lớn gần “trung tâm phát thanh” đó nhất, Hàn Đình Đình đang nằm trong lòng Tần Tống, hai người đang ôm nhau nằm ngủ ngon lành thì bị tiếng khóc như xé gan xé phổi ấy đánh thức. Cô mệt mỏi ngái ngủ, đang định ngồi dậy xuống giường thì cánh tay vòng quanh eo bỗng siết chặt, cả người cô lập tức bị kéo lại, giọng Tần Tống đầy vẻ mơ màng xen lẫn phiền hà: “Mặc kệ nó!”
Làm gì có chuyện nửa đêm đã phải dậy hầu hạ hai ba lần rồi mà mới sáng sớm còn làm loạn, quấy rối giấc ngủ của người khác như tên oắt con này cơ chứ!
“Con tè dầm ướt át nên thấy khó chịu… Anh ngủ tiếp đi, em bế con ra ngoài, không làm phiền anh nữa!” Cô vuốt ve khuôn mặt đầy oán giận của chồng, dịu dàng vỗ về anh, sau đó bước đến ôm con trai đang nằm trong nôi. Hôm nay là đầy tháng của cậu nhóc này, cổ nó vẫn còn rất mềm nên phải dùng tay đỡ một cách cẩn thận. Nhóc con này thần thái cực kỳ tốt, ăn nhiều, ị nhiều, khóc cũng rất to, đúng là một tên tiểu quỷ!
“Suỵt… Đừng khóc! Bố đang ngủ, Ngoan Ngoan đừng làm bố thức giấc nhé!” Bé con vừa mới thức giấc, gương mặt vẫn còn đỏ hây hây, áp vào thân hình mềm mại mịn màng đó mới dễ chịu làm sao! Đình Đình dụi mặt vào con đầy vẻ yêu thương, ngữ khí dịu dàng cưng chiều đó khiến người đang nằm trên giường phía sau cảm thấy rất không thoải mái, anh lật mạnh người rồi ngồi bật dậy: “Đem nó qua cho vú nuôi đi, em mau đến ngủ với anh!”
Nhóc con dường như cũng có thể cảm nhận được sự ghen tị cả bố, lập tức nín lặng, đôi đồng tử đen và sáng nhìn chằm chằm vào người mẹ dịu hiền không hề chớp. Ánh mắt ươn ướt đó lập tức khiến trái tim Hàn Đình Đình tan chảy, rất nhanh chóng hạ gục ông bố om sòm của cu cậu… Toàn thắng!
Đình Đình ôm con trai đi vào phòng tắm, một lúc sau bên trong vọng ra tiếng sột soạt khe khẽ, Đình Đình đã rửa ráy và thay tã cho em bé. Tần Tống lại gào tên cô thêm hai lần nữa mà vẫn chẳng được đoái hoài gì nên vừa ghen tị vừa tức giận nằm phịch xuống gối, ngã vào cái tổ lạnh lẽo của mình, hít hà hương thơm của cô còn vương lại trên đó rồi ấm ức trùm chăn lên ngủ bù.
Thay tã rồi cho con bú xong, Hàn Đình Đình rón rén ôm Tần Tiểu Ngoan lúc này đang hết sức thỏa mãn đi ra ngoài. Vừa bước đến cầu thang thì gặp ngay Trương Phác Ngọc, trên người bà khoác chiếc áo ngủ, mặt mày hớn hở chạy đến bên cô: “Đình Bảo! Bố A Tống tỉnh rồi đó! Ông ấy nói muốn gặp Ngoan Ngoan! Cho ông ấy xem mặt cháu một lát nhé!”
Hàn Đình Đình mừng vui khôn xiết, Tần Uẩn đã hôn mê gần nửa tháng nay, trong khoảng thời gian đó dù thi thoảng có tỉnh lại thì ý thức cũng không được rõ ràng. Từ sau khi Ngoan Ngoan ra đời ông mới gặp cháu có hai lần, vẫn chưa được tận tay bế cháu.
Hôm nay quả thực tinh thần của Tần Uẩn rất tốt, nửa nằm nửa ngồi tựa vào thành giường nhìn hai mẹ con bế em bé đến, ông nở nụ cười tuy suy nhược nhưng hết sức dịu dàng: “Để bố bế một lát nhé!”
Hàn Đình Đình quả quyết gật đầu, Trương Phác Ngọc bế em bé qua, ông vươn tay đỡ lấy, giữ cháu vững vàng trên cánh tay nhưng vẫn giữ khoảng cách để em bé cách xa hơi thở nặng nhọc của mình, ông ngắm nghía kỹ càng đứa cháu nội với vẻ xót xa luyến tiếc không nỡ rời.
Trong phòng bật máy sưởi rất ấm, Ngoan Ngoan được cuộn trong chăn, chỉ mặc một bộ đồ liền thân màu vàng nhạt, thân hình mũm mĩm tròn trịa như chú vịt con. Cu cậu còn quá bé nên vẫn chưa có ý thức khi cười, thế mà lúc này đột nhiên lại toét miệng ra cười thành tiếng với Tần Uẩn.
Giữa đôi chân mày nhăm nhúm của Tần Uẩn dường như có gió xuân thổi qua, muôn vàn nụ hoa hạnh phúc đang nở rộ.
“Lớn nhanh thật!” Ông nói rồi thở dốc một hơi, sau đó ngẩng đầu nhìn con dâu: “Thằng bé này chắc quậy lắm phải không? Trông con còn gầy hơn cả lúc mang thai nó rồi kìa!”
Đình Đình còn chưa kịp trả lời thì sau lưng đã có người thay cô đáp lời. Tần Tống nghe người giúp việc báo Tần Uẩn tỉnh lại, vội vàng nhảy xuống giường chạy sang đây, khi anh đẩy cửa bước vào vừa vặn nghe được nửa câu sau, thế là chen vào kể khổ: “Lại còn không phải nữa sao? Ăn xong là ngủ, ngủ dậy thì ị, cả ngày từ sáng đến tối chẳng được nghỉ ngơi phút nào!”
“Thế thì giống y hệt con hồi còn nhỏ rồi còn gì!” Tần Uẩn ngẩng đầu lên nhìn thấy con trai đang bước vào, thái độ vô cùng dịu dàng.
Trương Phác Ngọc sầu não cắn môi: “Mẹ… mẹ cũng không nhớ.” Lúc bà sinh Tần Tống mới có hai mươi hai tuổi, bản thân vẫn còn là một cô nhóc, đã vậy lại được cưng chiều từ nhỏ, nên khi thấy bụng mình bị rạch một đường dài ngoằng như thế bà hoảng sợ gần chết, sau đầy tháng con bà phải tĩnh dưỡng ngót nghét một năm bà mới hồi phục tinh thần được chút đỉnh. Trong khoảng thời gian đó, Tần Uẩn vừa bận rộn công việc vừa chăm sóc cho cô vợ còn yếu đuối hơn thường ngày từng li từng tí một, ấy vậy mà ông vẫn kiên quyết đặt chiếc nôi của Tần Tống cạnh giường ngủ của hai người, dù ngủ hay thức vẫn một lòng một dạ chăm lo cho con, trong khi Trương Ngọc Phác thì ngủ mê man chẳng biết trời đất gì luôn. Mỗi ngày ông đều quan tâm từng bước trưởng thành dù là nhỏ nhặt nhất của con trai.
“Cháu nội tôi hôm nay đầy tháng rồi nhỉ!” Tần Uẩn bây giờ đã không còn cái vẻ nghiêm nghị của lúc trước, ông mỉm cười hiền từ, hỏi: “Hai đứa định thế nào?”
“Chúng con chẳng muốn tổ chức linh đình gì cả, chỉ mấy người trong gia đình sum họp rồi ăn bữa cơm thôi.” Tần Tống ngắm gương mặt đang ngủ hết sức ngô nghê của con trai, bất giác nở nụ cười.
“Ừm, vậy cũng tốt… Phác Ngọc, giúp anh lấy thứ đó ra đây!”
Trương Phác Ngọc đáp lời rồi quay đi, một lúc sau bà cầm một bì văn kiện dày từ trong thư phòng ở ngay cạnh đi ra. Tần Tống bế lấy con trai, Tần Uẩn đón xấp giấy tờ từ tay vợ, lấy ra một chiếc hộp trang sức be bé màu đỏ cũ kỹ, bên trong là một chiếc vòng cổ khảm đá mắt mèo cực kỳ tinh xảo, dường như là đồ vật đã nhiều năm tuổi, các góc cạnh được mài nhẵn bóng.
“Cái này là do con trai trưởng, cháu đích tôn của nhà họ Tần chúng ta truyền từ đời này qua đời khác, bố và Tần Tống khi còn bé đều đã từng đeo.” Tần Uẩn vừa nói vừa ra hiệu cho Trương Phác Ngọc lấy vòng cổ đeo vào cho Ngoan Ngoan, ông gọi Hàn Đình Đình lại gần, đặt xấp giấy tờ trong tay mình lên tay cô: “Đình Đình, cái này cho con!”
Đó là mười phần trăm cổ phần của Tần Thị. Tất cả cổ phần có trong tay Tần Uẩn được chia làm ba, khi Tần Tống tiếp quản Tần Thị ông đã giao cho anh một phần, một phần thuộc về Trương Phác Ngọc, phần còn lại ông đặc biệt để dành cho Hàn Đình Đình.
“Không phải vì con sinh cháu nội cho nhà chúng ta mà bố tặng quà cho con đâu. Đây là thứ mà bố đã dự định là sẽ cho con từ trước rồi. Tần Tống nó bất trị lắm, mặc dù đối với con thực tình là rất tốt nhưng không có gì đảm bảo cả, sau này chắc chắn cũng sẽ có lúc nhất thời hồ đồ. Cái này cho con, dù thế nào con cũng không phải e dè gì nó cả!” Tần Uẩn cười nói.
Hàn Đình Đình nghe vậy sững người, Tần Tống ở đằng sau khẽ đẩy cô một cái: “Em nhận lấy đi!”
Lúc đó cô mới giơ tay ra nhận, giọng nói có chút run rẩy: “Con cảm ơn bố!”
Ra khỏi cửa, Tần Tống thở một hơi dài sườn sượt: “Con trai cưới vợ rồi như bát nước đổ đi mà… Bà xã, sao em lại giỏi giang thế cơ chứ! Mọi người ai cũng yêu quý em hết! Lần này bố anh đã giúp em phong tỏa con đường phong hoa tuyết nguyệt mấy chục năm sau này của anh rồi!”
Hàn Đình Đình phì cười, cô bế con trai đang ngủ say, nhịn cười liếc sang Tần Tống: “Ồ, thì ra nếu như trong tay em không nắm giữ cổ phần để bắt thóp anh thì anh sẽ tìm cơ hội ở bên ngoài “nhất thời hồ đồ” sao?”
“Anh nào dám chứ!” Tần Tống cười nịnh nọt, rướn người hôn Đình Đình. Anh ép cô vào vách tường ngoài hành lang, mút môi cô, dịu dàng lấy lòng: “Làm gì có ai đáng yêu hơn Đình Bảo nhà ta kia chứ…” Hai người ép chặt vào nhau khiến Tần Ngoan Ngoan đang ngủ say trong lòng Đình Đình thấy khó chịu, không hề khách khí òa khóc “oa oa oa”. Đình Đình bừng tỉnh, đỏ bừng mặt nhéo anh một cái rồi vứt Tần Tống lại, bế con chạy thẳng về phòng. Tần Tống ở phía sau tức đến nỗi giậm chân bình bịch.
***
Thực ra, trừ những lúc tranh sủng với con trai thì Tần Tống cực kì thương con, anh rất tự hào kiêu hãnh vì con. Hôm đầy tháng, bạn bè thân hữu kéo đến đầy nhà, Hàn Đình Đình mới sinh được một tháng nên không tiện đứng lâu, suốt cả ngày hôm đó Tần Tống tự tay bế Ngoan Ngoan cho hết người này xem đến người kia ngắm.
Năm thiếu gia còn lại của Lương Thị đều có mặt, Tần Tống là người đang tạm dẫn đầu, năng suất nhất trong mấy anh em, thế nên càng kiêu căng ngạo nghễ trước mặt bọn họ, chẳng coi ai ra gì cả.
Kỷ Nam thấy bộ dạng điên khùng đó của Tần Tống thì toàn thân bứt rứt, quay đầu nói với Lý Vi Nhiên đang đứng cạnh: “Cậu xem, cái miệng nó sắp ngoác ra đến tận mang tai rồi kìa!”
Lý Vi Nhiên gật đầu: “Cô phải thông cảm cho cậu ấy, cái kẻ trẻ con ấu trĩ như vậy lại đột nhiên được thăng chức lên làm bố, chẳng vui mừng đến phát điên mới là lạ đấy!”
Tần Tống nghe thấy vậy liền ngoảnh đầu lại, nhướng mày nói: “Mấy người bị vợ quản nghiêm ngặt không đủ tư cách nói chuyện trước mặt tôi!”
Đại boss có tật giật mình, cho dù có giả chết vẫn bị trúng đạn, liền tức tốc tham chiến: “Cái kẻ mới sinh được có một thằng con trai đã vui mừng quẫy đuôi như thế này cũng chẳng có tư cách nói chuyện trước mặt tôi.” Cách đây không lâu, bào thai sinh ba của nhà Đại boss đã đồng tâm hiệp lực ức hiếp đôi tiểu uyên ương nhà Trần Ngộ Bạch và Lý Vi Nhiên.
Tần Tống ngửa mặt lên trời cười lớn: “Người mất cả bảy năm trời ròng rã mới được lên chức bố thì làm gì có tư cách nói chuyện trước mặt tôi cơ chứ!”
Tần Tống nói như vậy là đã khách sáo lắm rồi, chứ thật ra tính cả thời gian yêu thầm thì Đại boss phải mất tròn mười năm mới tu thành chính quả!
Trong chốc lát, cả Đại boss, Kỷ Nam và Lý Vi Nhiên đều mất sức chiến đấu. Đôi mắt đào hoa của Dung Nham khẽ híp lại, hờ hững buông một câu: “Chẳng qua cũng chỉ sinh được một thằng oắt con quấy phá nghịch ngợm thôi mà, có gì đáng vui mừng kia chứ!”
Tần Tống quả nhiên trúng kế, quay người khoái chí chỉ vào anh: “Người chẳng sinh nổi con trai thì làm gì có tư cách nói chuyện trước mặt tôi!”
Dung Nham nghe xong chẳng hề buồn bực, đôi mắt đào hoa chợt lóe sáng, chuyển hướng sang Trần Ngộ Bạch lúc này đang đứng ở phía đối diện cho con gái cưng uống nước. Núi băng Tam thiếu ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Tần Tống một cái, rồi chậm rãi duỗi ngón trỏ ra, nhẹ nhàng đẩy gọng kính… Nằm trong lòng Tần Tống, Tần Ngoan Ngoan dường như cũng cảm nhận được luồng không khí băng giá chết chóc đang tràn đến, trong cơn mơ màng bỗng mở to đôi mắt đen long lanh như hai hòn bi ve. Hai chân Tần Tống run rẩy, ẵm con trai bỏ chạy một mạch… Bà xã ơi… Cứu anh với! Lần này anh lại bị điều đi Ả Rập mất thôi, hu hu hu…