“Hầy, tóm lại là giải súc vật, cầm thú gì đó bằng vàng thôi.”
Những người xung quanh bắt đầu ngao ngán nhưng chỉ dám thầm mắng trong lòng: “Đúng là hai người điên!”
Từ sau khi gia nhập giới sản xuất chương trình, Giả Thiên Hạ đã quá quen và hiểu rõ các cuộc tiệc tùng gặp gỡ giao lưu lớn nhỏ. Chỉ có duy nhất một loại giao lưu mà anh đành bó tay chịu trận, đó là đi gặp bố mình. Rõ ràng biết tất cả các phóng viên, kí giả mai phục nằm vùng khắp nơi nhưng chẳng thể rõ được bọn họ đang ở chỗ nào, thế nên chỉ một hành động cao hứng, quá trớn là có thể gây ra “chuyện lớn” ngay. Nơi đây là chiến địa khắp nơi ẩn đầy “cạm bẫy” mà bố anh vẫn không hề tránh né, kiên quyết đòi gặp mặt Mạc Tường bằng được, luôn miệng nói phải xem mặt con dâu tương lai thế nào.
Ban đầu anh kiên quyết từ chối: “Bố vĩnh viễn không bao giờ có con dâu tương lai, trừ khi đó là người con dâu cũ”. Cuối cùng, khi bị ép buộc quá mức, anh đành phải thoả thuận, để lần sau, ở dịp khác thích hợp hơn sẽ “chơi” cùng với bố mình.
Sau một hồi thuyết phục, dỗ ngon ngọt kèm thêm mấy câu lừa phỉnh, cuối cùng anh cũng thuyết phục được ông phái người đưa Mạc Tường – người phụ nữ dính như keo này – về.
Khi đã thu xếp mọi thứ ổn thoả, anh không lập tức dẫn người phụ nữ đã chiếm lĩnh mọi tâm tư tình cảm của mình đi mà ngồi ở một góc khuất gần đó, nhìn cô cười. Công việc của cô, bạn bè của cô và cả cuộc sống mà cô mong muốn, anh đều có thể chấp nhận, không đến làm phiền.
Kết cục của việc quyết định cho cô không gian tự do riêng chính là cảm giác đau đớn như bị kim châm vào tim vậy.
Rõ ràng nhận thấy hình ảnh ở nơi không xa đó thật “nhức mắt” nhưng anh vẫn cứ phải nhẫn nhịn, lặng lẽ ngồi đó quan sát. Mọi người thường nói phụ nữ dễ thay đổi, đến nay xem như anh đã lĩnh hội được hoàn toàn. Đinh Mỹ Mãn của trước kia không thích tiệc tùng, giao lưu, cô khó lòng thích ứng với những bữa tiệc kiểu này. Cuộc sống của cô đơn giản tới mức chỉ cần lướt qua là anh đã có thể nhìn thấu mọi thứ. Ngay cả những lúc cãi nhau, cô giận dỗi bỏ nhà đi thì chỉ trong vòng năm phút là anh có thể tìm ra ngay tung tích. Đơn giản là vì bạn bè của cô ít tới mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Còn bây giờ… cô đã học được cách mỉm cười giả tạo, biết làm thế nào để cho các doanh nghiệp nổi tiếng dù biết rõ chẳng thể có được cô mà vẫn cam tâm tình nguyện móc hầu bao ủng hộ, tài trợ đến cùng. Thậm chí cô cũng đã có nhiều bằng hữu.
Cũng chẳng nhớ rõ anh đã ở trạng thái khác thường ấy trong bao lâu nữa. Sau khi lạnh lùng từ chối biết bao lời mời mọc, tán tỉnh của các cô gái, cuối cùng anh cũng thấy Mỹ Mãn chuẩn bị rời khỏi đó.
Thiên Hạ quay người bước ra cửa thang máy đợi trước. Không lâu sau, anh thấy Lâm Ái đích thân tiễn Mỹ Mãn ra về, hai người lại lưu luyến hàn huyên thêm vài câu.
“Chị Tiểu Ái, hoá ra chị ở đây, hại em đi khắp nơi tìm chị. Nhà tổ chức muốn chụp chung với người đại diện phát ngôn sản phẩm vài kiểu”. Ngay vào lúc Giả Thiên Hạ tưởng rằng bọn họ sẽ lưu luyến bồi hồi mãi không có hồi kết thì may mắn thay, cô trợ lí của Lâm Ái xuất hiện kịp thời. “Chị Mỹ Mãn, em đưa chị Tiểu Ái vào trước nhé!”
“Ừ”. Mỹ Mãn mỉm cười gật đầu.
“Cậu nhớ là phải gọi điện nói chuyện với Lăng Gia Khang đấy nhé!”
Đã bị người khác kéo đi rồi mà Tiểu Ái vẫn còn không quên quay đầu lại dặn dò trước khi qua chỗ rẽ.
Giả Thiên Hạ nhíu mặt cau mày, câu nói cuối cùng của Lâm Ái lọt vào tai anh không thiếu một chữ nào.
Lăng Gia Khang?
Cái tên này không có gì xa lạ với Giả Thiên Hạ, anh ta là đầu mối không thể thiếu trong mạng lưới của giới sản xuất chương trình. Quan hệ giữa họ khá tốt, thỉnh thoảng anh ta giới thiệu cho anh một nữ nghệ sĩ ưu tú khiến cho chương trình của anh có thêm nhiều bất ngờ thú vị. Chính vì thế mà Thiên Hạ hay gọi trêu Lăng Gia Khang là “Lăng tú ông”. Nhưng nếu như anh nhớ không nhầm thì số lần Lăng tú ông và Mỹ Mãn gặp nhau ít đến mức có thể tính trên đầu ngón tay, cùng lắm chỉ có thể coi là có quen biết, còn chưa đến mức gặp nhau là gật đầu mỉm cười.
“Nếu như một ngày nào đó, cậu với Đinh Mỹ Mãn li hôn, nhớ gọi điện thông báo với mình một tiếng, để mình thừa cơ xen vào nhé!”
“Tiêu chuẩn của cậu thật khác người!”
“Chắc là cậu đang định khen mình có mắt nhìn người đúng không?”
Đoạn đối thoại trước kia giữa anh với Lăng tú ông bỗng vọng lại trong đầu.
Tổng hợp lại những gì mình tận mắt chứng kiến cùng những lời nói trước kia của Lăng Gia Khang, Giả Thiên Hạ có một dự cảm chẳng lành. Trước đó, anh từng vô cùng lo lắng về một Đinh Mỹ Mãn mà bất cứ chuyện gì cũng ỷ lại, dựa dẫm tuyệt đối vào chồng, sau khi rời khỏi vòng tay che chở của anh sẽ phải xoay sở ra sao. Bây giờ nhìn lại, nỗi lo lắng đó đúng là thừa thãi, số lượng đàn ông vây quanh cô ấy nhiều đến mức khiến người ta khó lòng tưởng tượng nổi!
“Đau quá, anh định làm cái gì thế?”
Bước chân của Giả Thiên Hạ bất giác càng lúc càng nhanh, tới khi tiến sát đến bên Mỹ Mãn, anh thất thần nắm chặt lấy tay cô, do không kiềm chế được nên đã dùng sức hơi quá khiến cô sợ hãi.
Anh cau mày lạnh lùng nhìn phản ứng đầu tiên của cô, lấy tay ôm ngực chặt vậy làm gì chứ? Lẽ nào nhìn anh giống loại người sẽ ngang ngược làm chuyện đó ngay tại chỗ này, trước mặt bàn dân thiên hạ sao? Anh lùi bước về sau, tốt bụng thả tay Mỹ Mãn ra nhưng lại quay người kéo cô vào lòng, động tác nhất thời mà thuần thục, tự nhiên vô cùng. “Đi thôi, chúng ta đi hàn huyên chuyện cũ!”
“Tìm niềm vui mới của anh mà hàn huyên chuyện cũ với nhau ấy!”. Cô cau mày bực bội, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh.
Cảm giác được sự né tránh của cô, anh chẳng những không có ý định buông tha mà ra sức ôm chặt hơn. Hơn thế, anh còn cố tình cúi thấp đầu xuống để môi khẽ chạm qua mái tóc đen huyền của cô: “Niềm vui mới? Từ hồi trước, khi anh chọn em, người ta đã thấy là anh không có mắt nhìn người tốt như thế!”
Chờ cho dây thần kinh xử lí thông tin xong, cô mới hiểu rõ hàm ý của anh. Giận điên người, cô lấy khuỷu tay thúc anh một cái đau điếng, sau đó hét lên: “Anh thích ai thì đi tìm người ấy mà tiêu khiển, đừng ở trước mặt tôi tỏ ra thèm khát như một con ruồi không nếm được phân vậy!”
“Bà xã, đừng có tự hạ thấp mình như thế, em sao có thể là phân được chứ?”. Anh lắc đầu than thở.
Khuôn mặt đầy tiếc nuối khi một sự việc không thành của anh cứ như là thật vậy khiến cho Mỹ Mãn giật mình trong giây lát. Cô chợt nhớ lại hình ảnh buổi ghi hình lần đầu tiên cô làm người dẫn chương trình, anh cũng có biểu hiện này, thậm chí cũng nói một câu tương tự: “Bà xã, em đừng đánh giá thấp bản thân như thế, chương trình do anh sản xuất, cho dù người dẫn chương trình có kém cỏi như em thì vẫn thành công mĩ mãn thôi.”
“Bà xã”… cách xư hô này cũng có quá trình tiến triển riêng của nó.
Lúc mới năm tuổi đầu, cô đã đánh nhau với anh chỉ vì một chiếc kẹo sữa, sau đó anh thắng trận, quệt miệng rồi nói: “Đủ tư cách! Bắt về nhà làm thiếp thứ mười tám.”
Trước khi cô tròn bảy tuổi, anh vẫn cứ gọi cô là “thiếp thứ mười tám”.
Đến năm cô bảy tuổi, anh nói với cô: “Em phải cho anh thơm một cái, nếu không anh sẽ nhét em vào một nơi tối tăm không cho ra.”
Tuổi nhỏ thật sự quá ngây ngơ, sau cái hôn đầu đó, cô trực tiếp được thăng từ “thiếp thứ mười tám” lên chức “bà xã” luôn. Cách xưng hô này đã theo cô trong rất nhiều năm, thậm chí cô còn tưởng rằng nó sẽ gắn bó với cô suốt cả cuộc đời này. Mãi cho tới khi li hôn xong, xa cách hơn một năm, lối xưng hô kia lại lần nữa “tái xuất giang hồ”, chỉ là không còn ngọt ngào như xưa, trong đó ẩn chứa những đắng cay, chua xót khiến cô không thể chịu nổi.
“Có cần tôi phải trịnh trọng nhắc nhở anh thêm lần nữa hay không? CHÚNG TA LI HÔN RỒI!”. Cô vùng vẫy, cố thoát khỏi những hồi ức cũ, không ngần ngại nhắc nhở cho anh một lần nữa về thực tại, đồng thời tự nhắc nhở chính mình.
“Li hôn thì li hôn chứ sao!”. Khuôn miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười bất cần, lạnh lùng. Cuối cùng anh cũng buông cô ra: “Lên xe!”
“Lên xe nào, của ai?… Tại sao và với tư cách gì mà tôi phải lên xe anh…?”. Đến lúc này, Mỹ Mãn mới nhận thấy mình đã bị anh kéo xuống tầng hầm từ lúc nào.
“Ở đây có phóng viên, nếu như em không sợ ngày mai phơi mặt trên báo thì anh cũng chẳng ngần ngại gì mà không đứng đây cãi nhau tiếp với em”. Thiên Hạ đi vòng qua, lịch sự mở cửa cho Mỹ Mãn, không những vậy, anh còn tựa đầu lên cánh cửa xe, hứng chí, nhẫn nại chờ đợi Mỹ Mãn “khuất phục”.
“… Phóng viên ở đâu ra chứ?”. Chần chừ một lúc, Mỹ Mãn liền hạ giọng thăm dò tình hình. Các phóng viên, báo đài không phải đều đang ở đại sảnh sao, làm gì có ma nào chạy xuống bãi để xe chứ?
“Ồ, về vấn đề nguồn gốc hình thành và phát triển của phóng viên, đợi khi nào có thời gian, anh sẽ từ từ giải thích rõ cho em hiểu vậy.”
Mỹ Mãn đành nghiến răng nghiến lợi lườm anh một cái. Từng lời từng chữ của anh thật khiến người nghe khó mà phán đoán đúng sai thật giả, người đàn ông miệng lưỡi quá trơn tru luôn cho ta một cảm giác nhìn không thấu, hiểu không rõ đồng thời lại muốn thám hiểm, tìm hiểu cho thật cặn kẽ, tỉ mỉ. Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, ngoan ngoãn ngồi vào xe của anh. Cho dù không mấy cam tâm nhưng cô biết rõ một người vừa là nhà sản xuất lẫy lừng với nhiều chương trình hay vừa là người kế thừa đời thứ hai của một doanh nghiệp lớn giống như Giả Thiên Hạ trước nay vẫn luôn có sức hút mạnh mẽ với giới báo chí.
“Em đang sống ở đâu?”. Anh mãn nguyện nhìn cô thắt dây an toàn, vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời đang ngồi ngay bên cạnh. Lúc này, anh tự nhiên lại thấy cảm ơn cánh phóng viên. Sau khi đảo vô lăng để quay xe, anh mỉm cười quay sang hỏi cô.
Cũng chẳng có gì tình tứ khác thường nên Mỹ Mãn cũng ngoan ngoãn nói ra địa chỉ.
Câu trả lời khiến anh vô cùng bực dọc, nụ cười biến mất trên khuôn mặt: “Tại sao em không ở ngôi nhà trước kia của hai chúng ta?”. Chẳng lẽ cô ấy muốn nhanh chóng rũ bỏ mọi thứ trong quá khứ đến vậy sao?
“Tôi bán rồi.”
Thì ra không phải là muốn nhanh chóng rũ bỏ quá khứ mà là muốn nhanh chóng thiêu huỷ mọi tàn tích còn lại. “Nêu lí do hợp lí cho anh!”
“Tôi cũng phải sống chứ, đương nhiên là cần tiền rồi”. Hiểu rõ khi Giả Thiên Hạ kiệm lời, đi thẳng vào vấn đề cũng là lúc anh đang chênh vênh trên bờ vực “bộc phát cuồng phong”, Mỹ Mãn không muốn thách thức với anh lúc này nên trả lời hết sức thành thật nghiêm túc.
“Anh nghĩ rằng số tiền anh để lại đủ để em sống thoải mái cả đời rồi chứ?”. Hơn thế, cô còn có một khoản tích luỹ không nhỏ nữa.
“Lúc đó chính miệng anh nói nếu như đã li hôn thì “biến đi” chỗ nào thật xa, càng xa càng tốt mà. Thế thì tôi còn giữ lại nhà làm gì chứ? Tất nhiên là phải bán rồi cuốn gói đi chứ sao?”. Cô khéo léo đưa tội trạng của anh ra với mục đích chặn họng và chấm dứt câu chuyện tại đây.
“Có khi nào anh dùng cụm từ “biến đi” với em chứ?”. Tuy rằng không bị chặn họng nhưng ít nhất Giả Thiên Hạ cũng đã chuyển trọng tâm sang chủ đề khác.
“Ý nghĩa cũng thế cả thôi, tôi đã hiểu theo cách đó!”
“Em hiểu theo cách đó? Em không hiểu khả năng nhận thức vấn đề của mình nằm ở trình độ thấp hay sao?”