Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm
Ánh nắng buổi sáng mùa hè chói lóa len lỏi qua tấm rèm mỏng manh tràn vào trong phòng, phủ một màu vàng rực rỡ lên người đang chìm sâu trong giấc ngủ.
Bốn bề tĩnh lặng tới mức có thể nghe thấy từng nhịp thở đều đặn của cô gái đang mơ mộng trên mây kia.
Tinh tinh tinh tinh…
“Thức dậy mau, thức dậy mau, thức dậy mau…”
“Sáng nay thức dậy sớm, tự ngắm mình trong gương, bỗng nhận thấy mái tóc của mình thật… đáng yêu…”
Sau đó khoảng vài giây, mười chiếc đồng hồ báo thức đặt ở chiếc bàn cạnh giường đồng loạt cất tiếng chào ngày mới. Dường như tiếng chuông inh tai nhức óc kia không hề có chút tác động nào đến con người đó, cô chỉ khẽ vò mái tóc rối bời, lật qua lật lại trên giường, lấy tay quệt miệng, kéo lại chăn tử tế rồi… ngủ tiếp.
Khi tất cả đồng hồ đều đã ngừng kêu, chỉ còn duy nhất tiếng chuông điện thoại là vẫn reo vang không nản lòng, cái đầu với mái tóc “đáng yêu” kia cuối cùng cũng không thể chịu thêm được nữa mà đành động đậy người. Cô đưa tay mệt nhọc với lấy chiếc di động.
“ĐINH MỸ MÃN! MAU THỨC DẬY ĐI!”
Chỉ vừa mới nhấn nút trả lời, cô còn chưa kịp nói “A lô” thì người ở đầu dây bên kia đã hét toáng lên trong điện thoại.
Dường như biết chắc Mỹ Mãn sẽ nhắm mắt ngủ tiếp, người kia lại hét lên trong điên cuồng: “Cậu quên hôm nay phải đi phỏng vấn xin việc à? Hay định nửa cuộc đời còn lại sẽ sống vô ích phí hoài như thế này hả?”.
“Á á á á… phỏng vấn xin việc?”. Câu nói này quả nhiên đã đánh thức Đinh Mỹ Mãn thành công, ngay lập tức, cô bật người ngồi dậy.
“Ừm… Đài truyền hình cậu làm việc trước kia đang tuyển nhân viên sản xuất chương trình. Chính cậu nói với mình là sẽ đến đó phỏng vấn xin việc mà. Muốn làm lại từ đầu, muốn thay đổi bản thân, lại còn bắt mình sáng sớm hi sinh thời gian ngủ quý giá để gọi điện đánh thức cậu. Cậu có biết giấc ngủ đối với người thường xuyên xuất hiện trước đám đông như mình quan trọng, quý giá biết bao không? Vì lí gì mà mình đã thức giấc rồi còn cậu thì vẫn nằm ngủ như heo trên giường thế? Cậu không định thay đổi triệt để, sau đó xuất hiện trước mặt Giả Thiên Hạ, đòi lại tất cả sự tôn nghiêm đã mất của mình sao? Thôi được, vậy cậu cứ tiếp tục đi!”.
Đinh Mỹ Mãn vừa nghe cô bạn chí cốt mắng mỏ không tiếc lời trong điện thoại vừa quay sang nhìn đồng hồ báo thức. Tám rưỡi! Nếu như bộ nhớ trong đầu cô không bị sai sót gì thì hình như thời gian phỏng vấn là chín rưỡi.
Gần như ngay lập tức, cơn buồn ngủ biến mất không một vết tích. “Đúng rồi, mình phải đi phỏng vấn xin việc. Mình thật sự muốn làm lại cuộc đời, muốn giành lại lòng tôn nghiêm đã mất! Hây, mình tỉnh hẳn rồi! Lâm Ái, Lâm Ái, mình yêu cậu vô cùng!”.
“Có quỷ mới muốn được cậu yêu. Thôi không nói nữa, khi nào có kết quả nhớ phải gọi điện thông báo cho mình đấy!”. Giọng nói chán chường của Lâm Ái truyền qua điện thoại. Lần này chẳng buồn đợi Mỹ Mãn đáp lại, cô đã dập máy thẳng thừng.
Lắc mạnh đầu, Mỹ Mãn hít một hơi thật sâu, tự biết chẳng còn thời gian để ngồi than thở chuyện nhân sinh nữa. Việc cô phải làm lúc này là đem tất cả dũng khí của phụ nữ thế kỉ 21 đi “chiến đấu”.
Mỹ Mãn loạng choạng đứng dậy, sống kiên cường như một loài chim bất tử, mặt cô biểu hiện rõ ý chí quật cường đang sôi sục. Lúc này trong mắt cô dường như chẳng còn nhìn thấy gì nữa, nâng cao bàn tay còn đang cầm chiếc chăn mỏng, cô hừng hực khí thế, tuyên thệ với chính mình: “Đinh Mỹ Mãn! Phải kiên cường! Mục tiêu hiện tại chính là… đến kịp buổi phỏng vấn lúc chín rưỡi, nỗ lực làm việc, phải kiếm, kiếm, kiếm lại hết tất cả số tiền đã phung phí, tất cả số tiền đó!”.
Chín rưỡi sáng, đường đi lối lại người xe tấp nập, hối hả, phản ánh chính xác nhịp điệu nhanh đến chóng mặt của cuộc sống phồn hoa chốn đô thị.
Phía trước toà nhà đài truyền hình đông đúc, nhộn nhịp hơn so với thường ngày. Dòng người xếp hàng phỏng vấn xin việc kéo dài cho tới tận trước cửa thang máy.
Khi cửa thang máy sáng loáng như gương từ từ mở ra, những người đang ngồi chờ phỏng vấn “suỵt” một tiếng ra hiệu trật tự.
Mỹ Mãn tay xách giày cao gót, đi chân trần, mặc bộ quần áo chẳng nhận ra nổi màu sắc, chen ra khỏi thang máy. Cô nhìn đám người đang chen chúc trước cửa, phớt lờ hết những ánh mắt khinh khỉnh đang hướng về phía mình. Mỹ Mãn chống tay dựa vào tường, thở hắt ra vì mệt, dần dần ổn định lại hơi thở gấp gáp vì chạy nhanh.
Tứ phía bỗng nhiên im bặt không một tiếng động, nữ giám khảo quay đầu qua, vô cùng kinh ngạc khi thấy Đinh Mỹ Mãn đứng ở ngoài cửa. “Đã nói không biết bao lần rồi, không được để cho mấy diễn viên đóng vai người bị hại trong các chương trình tin tức chạy loạn xạ khắp nơi! Không thấy chúng tôi đang phỏng vấn hay sao?”.
Cô nhân viên lễ tân tái xanh mặt, không biết đáp lại thế nào, vội ngừng mấy việc đang làm lại, định đuổi Mỹ Mãn ra ngoài.
“Tôi đến đây là để phỏng vấn!”. Mỹ Mãn nắm chặt tay.
“Phỏng vấn?”. Giọng nữ giám khảo vút lên tới nốt cao nhất vì ngạc nhiên rồi mới dần dần trấn tĩnh lại, cô ta nâng chén trà lên, bình tĩnh nói: “Kể cả diễn viên đến xin phỏng vấn vào vai người bị hại trong chương trình tin tức thì cũng không được chạy lung tung khắp nơi”.
“Này đồng chí, xin đồng chí nhìn tôi thật kĩ, tôi là Đinh Mỹ Mãn. Lúc tôi đây danh tiếng lẫy lừng khắp nơi, e rằng đồng chí vẫn còn yên ấm trong vòng bao bọc của cha mẹ đấy!”. Nói xong, cô ra sức đẩy tầng tầng lớp lớp những người chờ phỏng vấn ra, nhanh chóng bước tới chỗ bàn giám khảo. Cô đưa tay vuốt gọn lại mái tóc loà xoà, để cho nữ giám khảo kia nhìn rõ mặt mình.
“Ồ!”. Cô giám khảo kia không kiềm chế được, phụt cả ngụm trà ra, đồng tử giãn to, không dám thất lễ với người phụ nữ trước mặt mình nữa.
Cô ta nhìn Mỹ Mãn một cách chăm chú. Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn xinh xắn, đôi mắt to linh lợi, chiếc mũi cao thanh tú, đôi môi mềm mại, quyến rũ… Tất cả kết hợp lại, rõ ràng đó chính là Đinh Mỹ Mãn, một trong những người dẫn chương trình kém cỏi… à, không phải, nổi đình nổi đám nhất trên màn ảnh ngày đó!
Đợi tới lúc cô giám khảo này nhận ra thì đã quá muộn, nước phun khỏi miệng sao có thể thu hồi lại được? Nhìn khuôn mặt Mỹ Mãn ướt đẫm nước trà, cô ta sợ sệt nuốt nước bọt, vội vàng lấy chiếc khăn trên bàn lau mặt cho cô: “Chị Mỹ Mãn, em xin lỗi, em xin lỗi nhé! Ừm… hôm nay chị ăn mặc thật đúng là … theo kịp thời đại! Đúng vậy, rất thời thượng, đến mức em nhất thời không nhận ra. Chị, chị, chị … lúc nãy chị nói gì cơ? Chị cũng đến phỏng vấn sao?”
“Không được à? Trong thông báo tuyển dụng đâu có nói người quá xinh đẹp không được dự tuyển?” Mỹ Mãn hỏi vặn lại.
“Đúng là vậy, nhưng mà… chị cũng phải biết tại sao các sếp lại tìm nhân viên sản xuất chương trình lúc này chứ? Có kênh truyền hình cần thay đổi nên khối lượng công việc sẽ rất lớn đó, hơn nữa còn phải đảm bảo tỉ suất bạn xem đài…”
“Tôi biết! Các người thấy còn ai thích hợp hơn tôi để tranh giành tỉ suất khán giả với anh ta hay sao?”
Đương nhiên là không có đáp án.
Cho nên, sau khi Mỹ Mãn thốt ra câu nói đó, cuộc phỏng vấn tuyển dụng thu hút không biết bao nhiêu tinh anh trong giới truyền thông nhanh chóng kết thúc, Mỹ Mãn chính là lựa chọn sáng giá và duy nhất! Hơn thế, lương bổng, đãi ngộ với cô cũng rất cao. Vừa nghe thấy “ái tướng” năm xưa quay lại đầu quân, giám đốc đài đã đích thân xuống bàn bạc kế hoạch với cô. Với tình trạng phải lo từng bữa ăn như hiện nay, Mỹ Mãn đâu có tư cách gì đòi hỏi mức lương hay đãi ngộ, cô chỉ mong sao có thể nhanh chóng được đi làm trở lại. Chính vì vậy, khi nhìn thấy những con số có thể chấp nhận được trên bản hợp đồng, Mỹ Mãn chẳng nói lời nào, nhanh chóng kí vào hợp đồng tuyển dụng.
Trước sự lanh lẹ của cô, giám đốc đài cảm thấy vô cùng cảm kích, thậm chí còn phá vỡ quy tắc “đại tiết kiệm” và bản tính bủn xỉn của mình, quyết định đãi mọi người bữa tối, coi như tổ chức tiệc hoan nghênh Mỹ Mãn trở lại.
Vừa nghe thấy tối nay có “người bao”, mắt Mỹ Mãn sáng lấp lánh, ngay lập tức cô quay về nhà thay bộ quần áo thảm thương kia rồi nhanh chóng đến nhà hàng.
Mặc dù vậy, đầu óc Mỹ Mãn vẫn vô cùng tỉnh táo. Cô biết sự ưu đãi đó hoàn toàn do cô có năng lực hơn người. Hơn nữa, khi muốn cạnh tranh, giành giật tỉ suất người xem với đài truyền hình đối thủ thì trước tiên phải hạ gục những chương trình giải trí đang được công chúng yêu thích nhất của họ. Mà người sản xuất ra những chương trình đó lại có quan hệ “không bình thường” với Mỹ Mãn.
Giả Thiên Hạ, người bạn thanh mai trúc mã, gã chồng cũ, tên đàn ông khốn kiếp lại đang ôm ấp, tình cảm với người phụ nữ khác ngay trước mặt Mỹ Mãn.
Trong hành lang người qua kẻ lại tấp nập, vậy mà vẫn có kẻ không hề tỏ ra ngượng ngùng, đường hoàng “diễn màn kịch tình cảm cháy bỏng” ở một góc nhà hàng cho mọi người cùng xem. Thêm vào đó, “nhân vật nam chính” lại đẹp trai quá mức cần thiết nên lại càng thu hút những con mắt tò mò.
Từng đường nét trên khuôn mặt anh lúc nhìn nghiêng đều hết sức tinh tế, giống như một kiệt tác nghệ thuật do người hoạ sĩ tài năng sáng tạo ra. Vầng trán lấm tấm mồ hôi cho thấy anh đang vô cùng hứng khởi, càng tôn thêm nét đàn ông quyến rũ ở anh. Anh mặc một chiếc vest đen, bên trong là chiếc áo phông trắng cổ chữ V. Hai màu trắng đen kết hợp, vừa đơn giản lại vừa thời trang. Anh tựa người vào tường, làm nổi rõ thân hình cao to của mình. Người phụ nữ bên cạnh thì đang ra sức “chiếm lĩnh” lấy đôi tai anh, đôi tay trắng ngần của cô ta không yên một chỗ mà ra sức tiến sâu vào bên trong chiếc áo phông. Bổ sung cho hình ảnh sinh động hiển hiện trước mắt là tiếng kêu sung sướng của người phụ nữ.
Hình ảnh chạm khảm tuyệt đẹp và sống động! Thế nhưng câu bình luận duy nhất hiện lên trong đầu Mỹ Mãn lúc này chính là “Một đôi cẩu nam nữ!”. Xin hãy tha thứ cho cái miệng độc địa của cô, đây là những từ ngữ nho nhã nhất mà cô ấy có thể nghĩ ra được tại thời điểm này!
Không hẹn mà gặp đã đủ kinh hoàng lắm rồi, huống chi lại là cảnh tượng như lúc này! Cô đứng chết lặng, tiến thoái lưỡng nan. Cũng không nhớ rõ cô đã đứng ở đó bao lâu, đến lúc thấy chân hơi tê tê, tên đàn ông thối tha kia mới nhận ra sự tồn tại của Mỹ Mãn. Ánh mắt anh không giấu được vẻ kinh ngạc, nhưng không ngăn nổi cảm giác khoái lạc lúc đó, cái suy nghĩ đẩy người phụ nữ bên cạnh ra bị dập tắt triệt để.
“Gì cơ?” Hiển nhiên là người phụ nữ đang đắm chìm trong men tình cháy bỏng kia đang ngây người ra, đờ đẫn. Cô ngước đôi mắt mơ màng nhìn theo ánh mắt của anh, bắt gặp Mỹ Mãn . Như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, cô nàng lập tức tỉnh táo trở lại: “Chị … chị Mỹ Mãn …”
“Là cô hả?” Ánh mắt Mỹ Mãn sắc lạnh, vô hồn. Cô kìm nén lửa giận đang sôi sục, cố tỏ ra như không có chuyện gì.
Chỉ mới nhìn qua, cô đã nhận ra người phụ nữ thanh tú trước mặt, Mạc Tường, trước kia là người dẫn chương trình ngoại cảnh trong chương trình của cô, thậm chí có thể nói đó là người do một tay cô đào tạo nên. Vậy mà lúc này cô ả lại trở thành người phụ nữ nũng nịu, tình tứ với chồng cũ của Mỹ Mãn ngay trước mặt cô. Thậ