“Ừm… giám đốc và mọi người đang ở trong phòng đợi chị. Em … em vào trong trước nhé!”. Mạc Tường vội chỉnh sửa lại trang phục. Mặc dù ở thời buổi này, chuyện nam nữ ôm hôn thắm thiết không có gì phải hoảng hốt, hổ thẹn, thế nhưng đối tượng lại là chồng cũ của đồng nghiệp mình, hơn nữa lại còn bị “bắt gặp tại trận”, tất nhiên đó chẳng phải là chuyện lãng mạn, sung sướng gì!
Chẳng vội vã che đi dấu vết của những giây phút mặn nồng, anh làm như không có chuyện gì, nhếch miệng cười với cô, làm bộ dạng như thể “anh cũng chỉ là người bị hại thôi.”
Dáng vẻ đó làm Mỹ Mãn nhớ về những ngày cũ …
“Giả Thiên Hạ, lẽ nào anh không nhận thấy cái cô hoa khôi gì đó của trường có tình ý với anh sao? Tại sao không giữ khoảng cách với cô ấy? Lẽ nào anh cũng thích cô ta?”
“Phương châm của anh là: Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm.”
Hồi đó, vị Giả thiếu gia này mới có 17 tuổi. Cho đến nay, xem ra anh ta vẫn cứ là một người nhẫn nại và ngoan cố. Phương châm ấy vẫn được giữ gìn và phát huy triệt để. Mỹ Mãn hất cao cằm, tỏ vẻ kiêu sa, không quan tâm, không để ý, quay người định đi khỏi.
“Này, cứ thế mà đi sao?”
Tiếng nói như chế giễu truyền đến từ phía sau lưng, nghe vẫn rất hay, đến mức đáng ghét!
“Có biết cô vừa làm ngắt quãng cái gì không?” Anh không mấy để tâm đến sự im lặng của Mỹ Mãn, thậm chí chẳng coi ra gì, chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình mà tiếp tục nói.
“Hừm!” Người phụ nữ không tranh giành đó đã dừng lại, giận sôi người, không buồn đáp trả.
“Cô đang ngầm so sánh tôi là cầm thú đúng không?” Hành động trước nay không đổi của cô khiến sự thoả mãn của anh sụp đổ hoàn toàn. Anh bất giác tiến sát lại.
“Đừng có lại đây, kẻ đầy tục khí kia!” Mỹ Mãn cau mày, lùi về sau một bước.
Thiên Hạ nhớ ra là cô bị dị ứng với một số mùi nước hoa nên dừng bước, mỉm cười đáp: “Cô quay trở lại lúc nào thế?”
Liên quan quái gì đến anh? Cô rất muốn hét to câu đó. Thế nhưng suy đi tính lại, anh rất hiểu con người cô, càng tức giận lại càng chứng tỏ đang quan tâm đến người ta. Thế nên, Mỹ Mãn cố tỏ ra bình tĩnh, trả lời: “Gần được ba tháng rồi.”
“Tại sao không về nhà?” Mặt anh cau lại, hiện rõ vẻ vô cùng bức xúc, tức tối.
“À, không biết là do ai hại đây …” Anh ta không phải là không biết bố mẹ cô một thời đã kiên quyết, ra sức phản đối cô kết hôn, rồi không hiểu sao lại đổi tính đổi nết, ra sức phản đối cô li hôn. Sau đó, hai cụ đã chụp hết các tội danh “bất trung, bất hiếu, không trinh tiết” lên cô, chỉ còn thiếu nước đăng báo đoạn tuyệt quan hệ nữa thôi. Đến mức đấy thì làm sao cô có thể quay về nhà được chứ?
“Ý tôi nói là nhà của hai chúng ta ấy!”. Anh ngắt lời của cô.
Mỹ Mãn sựng lại, rồi cô không khách khí cười nhạt: “Chúng ta? Chỉ tôi với anh? Giả đại thiếu gia, có cần tôi phải nhắc nhở anh không? Chúng ta đã li hôn rồi mà.”
Đôi tay anh để ở túi quần nắm chặt lại như đang ngầm kìm nén ý muốn mắng cho cô một trận. Sao cô cứ phải dùng những lời lẽ độc địa thế để buộc anh phải nhớ lại cái chuyện vớ vẩn năm xưa chứ? Anh đương nhiên biết hai người họ đã li hôn, hơn nữa giấy li hôn còn là màu xanh lục đáng ghét nữa. Cũng giống như màu mũ mà Thiên Hạ nghi ngờ Mỹ Mãn đã đội cho mình[1]!
“Thế thì có làm sao? Sau khi li hôn người ta vẫn có thể tái hôn mà?”. Phải nén lại trong lòng một loạt những lời nguyền rủa, Thiên Hạ tiếp tục nở nụ cười trên môi, bộc lộ rõ ý chí quyết đấu đến cùng, không cần biết đến thể diện.
“Tất nhiên là có thể, nhưng trước hết, tôi phải đang độc thân mới được”. Cô cố tình nhấn mạnh vào hai chữ “độc thân”.
“Đúng thế! Không phải hai chúng ta đã li hôn rồi sao?”.
Mỹ Mãn định mở miệng, còn chưa kịp thốt ra lời nào thì đã bị Giả Thiên Hạ chặn họng. “Đừng hét lên! Bình tĩnh lại nào!”. Anh vẫn nhớ thói quen của người phụ nữ đó, chỉ cần tức giận tột độ là không phân biệt nơi chốn, cứ thế phát hoả.
Mỹ Mãn liền lấy lại bình tĩnh, nhất quyết không cho Giả Thiên Hạ được hả hê vì nghĩ anh hiểu rõ cô như lòng bàn tay. Cô tỏ ra bình thản, hỏi vặn lại: “Chẳng lẽ tôi không được có người đàn ông khác sao?”.
“Ừ, không thể được”. Anh trịnh trọng gật đầu.
“Đồ thần kinh! Bây giờ tôi sẽ đi tìm!”. Đinh Mỹ Mãn nổi giận thực sự. Vốn dĩ vợ chồng đã li hôn, nhìn thấy nhau chỉ cần gật đầu một cái rồi đi qua là được rồi, tại sao cô còn ngốc nghếch đứng lại đó, nhìn anh ta giở trò điên dại chứ? Đã thế lại còn không kiềm chế được mà làm trò điên dại cùng anh ta.
Lần này, Giả Thiên Hạ không hề ngăn cản cô đi, anh chỉ đứng đó, lặng nhìn theo bóng dáng cô, trên miệng vẫn giữ một nụ cười nhạt.
Lúc hai người li hôn, Đinh Mỹ Mãn đã chỉ trích anh vô số điều, những ưu khuyết điểm trước kia đều trở thành lí do để chia tay. Không biết quan tâm đúng mức, trước giờ không hề để ý đến cảm xúc của cô, làm việc điên cuồng, hơn nữa thường tự mình đưa ra quyết định, chèn ép cô quá đáng… tất cả những tội danh đó đều được đổ hết lên đầu anh.
Vậy cũng được, lần này anh sẽ tiến hành chậm rãi hơn, ôn hoà hơn, dịu dàng hơn…
Nếu như không có cuộc gặp gỡ tình cờ chết tiệt này thì có thể coi đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong ba tháng qua của cô.
Đáng tiếc, chuyện “nếu như” thường không mấy khi thành hiện thực. Cho nên bữa tối này cô không thấy ngon miệng chút nào, đặc biệt là mỗi khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mạc Tường đang ngồi đối diện thì cảm giác đau đớn lại trào lên.
Sau bữa tối, một vài đồng nghiệp đề nghị đi tiếp tăng hai hát karaoke nhưng bị giám đốc từ chối thẳng thừng. Lần đầu tiên, Mỹ Mãn cảm kích trước bản tính kẹt xỉn của ông từ tận đáy lòng. Thực sự cô không còn sức lực để tiếp tục cười giả tạo ứng phó với Mạc Tường nữa.
Giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng, cố tỏ ra liễu yếu đào tơ như Lâm Đại Ngọc đó khiến Đinh Mỹ Mãn buồn nôn. Cô không phải dạng người nhỏ nhen, ích kỉ. Nếu như cô ta chỉ là người phụ nữ quyến rũ chồng cô sau khi hai người họ li hôn thì Mỹ Mãn có thể cười nhạt cho qua hoặc sẽ trút lên đầu Giả Thiên Hạ tội danh trăng hoa, lăng nhăng, vừa dứt tình cũ đã có ngay người mới. Thậm chí cô còn phải cảm ơn Mạc Tường đã cho cô một lí do đầy đủ để bỏ cuộc hoàn toàn. Nhưng thực tế lại không phải như vậy, nếu như dùng thuật ngữ chuyên môn ngành “tình yêu học” thì Mạc Tường đích thị là “kẻ thứ ba” không hơn không kém, nôm na hơn thì gọi là “vợ hai”.
Lúc đầu, cô ta làm bộ dạng yếu đuối, đáng thương để thâm nhập vào cuộc sống của cô, cuối cùng, khi đã lấy được sự đồng cảm từ cô, Mạc Tường đã cho cô nếm trải hoàn toàn cảm giác “cõng rắn cắn gà nhà”. Chính vào ngày Đinh Mỹ Mãn và Giả Thiên Hạ đi lấy giấy chứng nhận li hôn, Mạc Tường gọi điện cho Mỹ Mãn. Giọng điệu yếu đuối, vô tội trước kia nay được thay bằng thái độ kiêu ngạo của kẻ chiến thắng. Không những thế, cô ta còn cười nhạo Mỹ Mãn, ném vào mặt cô một câu: “Đinh Mỹ Mãn, chị đã hiểu chưa? Trên thế giới này, không tồn tại cặp vợ chồng nào mà không thể ngăn cách, chia rẽ được, chỉ là kẻ thứ ba không đủ kiên nhẫn và nỗ lực mà thôi”.
Tốt thôi! Cô ta đủ kiên nhẫn và nỗ lực, cô ta đã thành công.
Nếu như không phải do túng thiếu, khó khăn tột độ, Mỹ Mãn dù có chết cũng chẳng muốn quay lại đây!
Nhưng nếu như đã quay về rồi thì cô phải liều mình xông tới, dù có bực bội, đau khổ thế nào cũng phải kiên trì bám trụ ở nơi đây đến cùng.
Thế nên, Đinh Mỹ Mãn đã bắt đầu lại cuộc đời một cách vô cùng hứng khởi, thậm chí có phần hơi điên cuồng.
Cô làm việc không quản ngày đêm, thường xuyên đi sớm về muộn, mặc cả từng đồng với mấy bác bán rau ở chợ chỉ để mua vài cân cải thảo, hay mặt dày mày dạn xin ứng trước lương để đóng tiền thuê nhà… Tất cả những việc ấy khiến cô cảm thấy an lòng, còn với những người xung quanh thì đó giống như một kiểu “giày vò” vậy.
“Mỹ Mãn này, rốt cuộc cô đã gặp phải chuyện gì thế? Số tiền cô nhận được sau khi li hôn với Giả Thiên Hạ chắc chắn đủ để cô tiêu xài rủng rỉnh cả đời mà.”
Câu nói đùa của một đồng nghiệp khiến cho Mỹ Mãn chợt bừng tỉnh, cô có nỗi khổ mà khó thốt nên lời.
Đúng vậy! Cô thực sự rất cần tiền.
Tại sao mà cô lại rơi vào tình cảnh này? Tất cả mọi thứ đều được một người “ban phước” cho…
Lăng Gia Khang!
Người ta thường nói giữa đàn ông và phụ nữ không thể nào tồn tại tình bạn thuần khiết được, nhưng Mỹ Mãn quyết không tin, cô còn lầm tưởng rằng tình cảm bạn bè giữa cô với Lăng Gia Khang đủ để chống lại quan niệm cổ hủ kia. Mọi người cũng nói bạn bè chính là người kề vai sát cánh, tương trợ nhau khi gặp khó khăn, nguy hiểm, thế nhưng tại sao người bạn này của cô không những chẳng đưa tay ra giúp đỡ lúc cô cần mà lại còn kéo cô vào bể khổ? Sau cùng, anh ta còn hùng hồn tuyên bố một câu như thể chuyện chẳng liên quan đến mình: “Muốn đòi lại tiền ư? Tôi không có, tiền của tôi phải giữ lại để bà xã tương lai dùng nữa.”
Cứ nhớ đến người đó là lửa hận trong lòng Mỹ Mãn lại sục sôi, nhưng cô chưa biết phải làm thế nào để trừng trị hắn ta. Ấy vậy mà cái tên không sợ chết đó lại dám vác mặt tới.
“Chị Mỹ Mãn, có người gọi điện muốn gặp chị, một người họ Lăng, có cần em nối máy giúp chị không ạ?”. Giọng nói ngọt ngào, êm dịu của cô lễ tân vang lên trong điện thoại.
“Nối máy ngay! Lập tức nối máy cho chị!”. Cô cầm điện thoại kích động nói. Mỹ Mãn đang tức khí ngùn ngụt, đã chuẩn bị sẵn một bồ những lời mắng nhiếc, chửi rủa.
“Đã gây chuyện đủ chưa? Bao giờ thì em mới lết xác về chứ?”. Rất nhanh chóng, đầu kia điện thoại truyền lại giọng nói ôn tồn, quyến rũ của Lăng Gia Khang.
Cho dù người trong nước kẻ viễn dương nhưng Mỹ Mãn hoàn toàn có thể đoán được người đàn ông kia đang ở tư thế gì. Đôi mắt mơ màng, đôi môi quyến rũ hơi nhếch lên, đó không phải là nụ cười mà là biểu hiện sự khinh thường, chế giễu người khác. Hơn nữa, anh ta còn thích để một tay chống má. Tên đàn ông thối tha kia không hề bận tâm đến việc động tác đó sẽ khiến mặt mình bị biến dạng, bởi vì nhìn thế nào thì hắn vẫn đẹp trai.
Lăng Gia Khang đã dựa vào khuôn mặt và giọng nói cuốn hút đó để mê hoặc, lừa gạt không biết bao phụ nữ rồi. Nhưng bất hạnh thay, lúc này Đinh Mỹ Mãn vẫn giữ được tỉnh táo: “Lết xác về? Lết cái đầu anh ấy! Sao anh còn mặt dày nói với tôi thế chứ? Có biết là tôi đã bao nhiêu ngày ăn không no rồi không? Tôi sở dĩ giày vò bản thân tàn tạ đến mức này, tất cả là vì anh, tại anh hết! Chính anh xúi bẩy tôi mua cái vườn nho chết toi đã không thể thu lời trong thời gian ngắn, lại còn phải bỏ tiền bỏ của vào chăm bẵm nữa chứ!”.
“Thế thì liên quan gì đến anh? Anh đã nói sẽ nuôi vợ mình, chỉ tiếc rằng đó không phải là em.”
“Đừng có đem mấy lời nói ngớ ngẩn chuyên lừa phỉnh các em minh tinh dưới trướng anh ra với tôi! Ai đã hại tôi hai ngày trời không có gì để ăn? Nếu tôi không quay về nước làm việc thì sớm muộn gì cũng chết mất xác nơi đất khách quê người rồi!”. Giọng điệu nhẹ nhàng, thản nhiên như không của anh ta không thể làm tan biến nỗi tứ