c giận đang sôi sục tuôn trào trong lòng Mỹ Mãn. Là ai đã cố tình làm mất di động, đem giấu thẻ ngân hàng của cô, sau đó lặn mất tăm không một vết tích, bỏ rơi cô một thân một mình trong căn biệt thự chết tiệt mà xung quanh chỉ toàn là cát và biển? Nếu như không phải cô đã quá thấu hiểu bản tính thích giấu đồ đạc của anh ta thì có lẽ giờ này Mỹ Mãn đã quỳ trước mặt Diêm Vương đại nhân khóc lóc, kể lể tội trạng của hắn ta rồi.
“Sao anh cảm thấy em đang trút giận lên đầu anh vậy?”. Gia Khang dừng lại một lát, giống như đang bận giải quyết việc gì đó. Vài giây sau, anh tiếp tục nói: “Hình như tên ác nhân đã hại em đến mức này là Giả Thiên Hạ mới đúng chứ?”
“Đừng có nhắc đến tên của con người đó trước mặt tôi nữa!”. Mỹ Mãn hét lên.
“Đã gặp lại anh ta chưa?”. Gia Khang ngắt lời cô.
Cô không nói thêm gì nữa, mím chặt môi, ngón tay không ngừng nhấn vào phím “delete” trên bàn phím, cứ như có thể dùng phím đó xoá bỏ đi tất cả mọi suy nghĩ hỗn loạn, phức tạp trong đầu mình lúc này vậy.
Sự thật thì cô không cần trả lời câu hỏi đó. Vì gã đàn ông ở đầu dây bên kia đã mất hết sự kiên nhẫn, cũng chẳng muốn nghe cô than vãn về thảm cảnh, oan ức của cuộc sống lúc này nên đã nhanh chóng cúp máy rồi. Nghe tiếng “tút… tút…” kéo dài, Mỹ Mãn lặng một hồi rồi mới lấy lại được tinh thần, sau đó bất lực hét vào ống nghe: “Đồ khốn! Lăng Gia Khang, anh đã từng bảo sau này sẽ không bao giờ dập điện thoại của tôi nữa cơ mà!”
Tất nhiên là cô chẳng nghe thấy câu hồi đáp nào cả.
Ngay lúc ấy, Mạc Tường không biết thân biết phận, đẩy cửa đi vào, động ngay vào “tổ kiến lửa” đang bừng bừng lửa giận: “Chị Mỹ Mãn, đây là yêu cầu của giám đốc về đề án chương trình mới của chị. Ông ấy muốn chị xem trước, có ý kiến gì thì sẽ thảo luận trong buổi họp…”
“Cô không biết thế nào là gõ cửa sao?”. Mỹ Mãn như tìm được nơi trút giận.
“Ở đây chỉ có mình tôi, không có Giả Thiên Hạ, cho nên cô không cần thiết phải mặc áo hở vai trễ ngực lượn qua lượn lại trước mặt tôi đâu. Những gì cô có tôi cũng có hết, hơn nữa còn đầy đặn, quyến rũ hơn cô nhiều!”
Sở trường giỏi nhất của lũ “hồ li tinh” là gì chứ? Mạc Tường đã lựa chọn cách hoàn mĩ nhất: ánh mắt đúng vẻ đáng thương, yếu đuối nhưng cũng không kém phần kiên trì, quật cường trong tình yêu; vẻ mặt ngây thơ, vô tội; sau đó là cất lên tiếng nói yếu ớt, khiến người khác phải thương hại: “Thế nhưng… thế nhưng… chị với anh Thiên Hạ không phải đã li hôn rồi sao?”.
“Thiên Hạ”! Nghe xem, cách gọi ấy mới thân thiết làm sao! Quen biết nhau hơn hai mươi năm nay, lại đã từng nên nghĩa vợ chồng, thế nhưng trước giờ Mỹ Mãn vẫn luôn gọi gã đàn ông khốn kiếp đó bằng cả họ và tên.
“Lẽ nào tôi đã li hôn với Giả Thiên Hạ thì không thể làm người sản xuất chương trình ở đài của cô được hay sao? Không thể yêu cầu cô ăn mặc văn minh, lịch sự xuất hiện trước mặt tôi sao?”
“Em biết rồi ạ, em sẽ cố gắng lưu ý.”
“Còn nữa, mùi nước hoa của cô hắc quá, mai đổi sang mùi khác đi!”
“Được ạ. Vừa hay hôm trước anh Thiên Hạ tặng em một lọ nước hoa mới, ngày mai em sẽ đổi liền”. Mạc Tường mỉm cười trả lời. Trước khi đi, cô ta còn kịp khoe khoang một hồi như ngụ ý từ lâu đã chẳng thèm bận tâm đến những câu nói cay nghiệt của Mỹ Mãn nữa, người phụ nữ bị bỏ rơi như cô căn bản thuộc vào loại không có sức chiến đấu nhất.
Mỹ Mãn chẳng còn tâm tư đâu mà so đo với cô ta, sau khi hắt hơi vài cái, cô liếc qua đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng nữa là bắt đầu cuộc họp rồi. Cô chỉ còn cách ép mình không được nghĩ đến những chuyện phiền phức kia, xem qua yêu cầu của giám đốc về chương trình mới. Ngay sau đó, cô đứng bật dậy, ưỡn ngực, mau chóng đi thẳng về phòng họp.
Sẽ không có ý kiến gì hết, làm công ăn lương của người ta, tất nhiên ông chủ nói gì thì mình cũng phải chấp hành và làm theo, nhưng có duy nhất một điều mà Mỹ Mãn nhất quyết không thể nhượng bộ, nếu không chương trình này khó lòng mà tiến hành được. Khỏi phải giữ hình ảnh điềm đạm, cô phóng đến phòng họp, dùng chân đá tung cánh cửa, nhanh chóng bước vào trong, vứt mạnh tập tài liệu lên mặt bàn. Sau hàng loạt hành động thể hiện sự tức giận tột độ đó, Mỹ Mãn phớt lờ hết mọi ánh mắt tò mò đang hướng về phía mình, kiên quyết bày tỏ ý kiến: “Tôi có thể chấp nhận bất cứ điều gì nhưng duy nhất có một chuyện không thể được, đó là để Mạc Tường làm người dẫn chương trình mới.”
Câu nói mang ý nghĩa mệnh lệnh đó hạ nhiệt không khí hội nghị xuống mức thấp nhất, tất cả mọi người đều chớp chớp mắt, đồng loạt lựa chọn tuân theo nguyên tắc “im lặng là vàng”. Còn đương sự Mạc Tường thì vẫn tiếp tục nở nụ cười dịu dàng, nhu mì, ngồi xuống ghế gần giám đốc nhất. Mắt nhìn Đinh Mỹ Mãn đang lửa hận sục sôi, Mạc Tường không nói năng gì, tiếp tục mỉm cười, rồi lặng lẽ cấu ông giám đốc một cái.
Cái cấu đó dùng sức vừa đủ, không quá nhẹ cũng chẳng quá mạnh, lại còn kèm theo một chút nũng nịu, khiến cho ông giám đốc thấy lâng lâng. Là người đứng giữa, tiến thoái lưỡng nan, ông chỉ còn biết hắng giọng ho một tiếng, chuyển sang chủ đề khác: “Trước tiên chưa bàn việc này vội, đầu buổi họp tôi còn có việc khác phải nói đã.”
Tuy rằng không bị từ chối trực tiếp nhưng Mỹ Mãn cảm thấy khả năng mong muốn của mình được đáp ứng là rất thấp.
Cô nghĩ trước mắt hãy cứ nín nhịn, ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí duy nhất còn trống bên cạnh giám đốc, chờ ông ấy phát biểu.
“Tối ngày kia sẽ có bữa tiệc của một thương hiệu nổi tiếng, mỗi đài truyền hình đều nhận được một tấm thiệp mời đến dự. Những bữa tiệc như vậy tập trung rất nhiều minh tinh và các nhân vật nổi tiếng trong nước, cũng là cơ hội vàng để kêu gọi tài trợ và mở mang quan hệ. Mỹ Mãn, tối hôm đó cô có bận việc gì không, tôi muốn cô tham dự buổi tiệc”. Ngay cả trong lúc trúng phải mĩ nhân kế, ông giám đốc vẫn rất tỉnh táo và lí trí. Đối với những nhà sản xuất mới như Mỹ Mãn thì việc tham gia những bữa tiệc như vậy là rất cần thiết.
“Được!”. Mỹ Mãn đồng ý ngay mà chẳng nghĩ ngợi nhiều, chắc chắn là cô cần tham gia nhiều sự kiện như vậy.
Nếu như hai bên đã đạt được thống nhất thì vấn đề này có thể kết thúc tại đây, đến lúc đi thẳng vào vấn đề chính rồi. Thế nhưng không ai ngờ được có việc ngoài ý muốn xảy ra.
“Em cũng muốn đi!”
Chẳng ai có thể dự tính là Mạc Tường lại thốt ra câu đó.
“Cô đi đến đấy làm cái gì?”. Ngay đến giám đốc đài cũng phải mất vài giây sau mới nhỏ nhẹ hỏi lại, giọng điệu không hề có ý trách móc mà chỉ giống như câu nói bất lực trước yêu cầu quá đáng của người tình vậy.
“À, em chỉ muốn đi xem xem thế nào thôi. Nhà sản xuất cần phải đi thì người dẫn chương trình cũng phải đi chứ!”. Vừa nói, cô vừa ngả về phía giám đốc, liếc mắt đưa tình.
Đến lúc này Mỹ Mãn mới phát hiện vị trí ngồi của mình có góc quan sát vô cùng đẹp, có thể nhìn thấy rõ mồn một màn tình tứ diễn ra lặng thầm dưới bàn hội nghị. Ông giám đốc đang tay trong tay với Mạc Tường. Mấy ngón tay thon dài của Mạc Tường đang nũng nịu lay lay bàn tay ông. Những quy tắc ngầm tồn tại mọi nơi mọi chỗ khiến cô hết sức kinh ngạc. Mỹ Mãn mơ hồ hiểu ra tại sao hồi đầu năm, sau khi về nước, Giả Thiên Hạ lại không tiếp tục làm việc ở đài truyền hình này nữa.
Có lẽ chỉ có mình cô coi ông giám đốc này như “ân sư” thôi, thậm chí còn tự mình lấy ông ta làm tiêu chuẩn cho các bậc chính nhân quân tử.
“Vậy thì… Mỹ Mãn, chi bằng…”. Khó nhất là khi chịu “ân” của mĩ nhân, ông giám đốc chẳng thể nào kháng cự lại được, ấp a ấp úng một hồi lâu, ngay bản thân ông cũng cảm thấy hành động này thật mất hết cả thể diện.
“Không thể được!”. Chẳng đợi ông giám đốc nói hết câu, Đinh Mỹ Mãn không ngần ngại gạt bỏ ngay ý kiến nực cười đó. Cô ta đang giở trò gì vậy, việc cô có đi hay không không mấy quan trọng, cái chính là không thể cho ả Mạc Tường đó đắc ý. Huống hồ, cô đã rời ngành hơn một năm nay nên không thể không đi nối lại các mối quan hệ thân thiết trong nghề.
Để đối phó với sự kiên quyết của Mỹ Mãn, Mạc Tường cần phải thông minh, khéo léo, cô ta thừa hiểu cần tận dụng ưu thế của người phụ nữ đẹp. Đột nhiên cô không nắm tay giám đốc dưới gầm bàn nữa mà đưa tay lên trên, làm như vô tình chạm vào ông, rồi liên tục thuyết phục bằng những lời nói nũng nịu, quyến rũ: “Em thực sự muốn đi mà…”
Bàn tay trống trải phía dưới dẫn đến sự thất vọng trong lòng, điều này thể hiện rõ trong đôi mắt giám đốc. Thêm vào đó, giọng điệu nũng nịu của Mạc Tường khiến cho người đàn ông háo sắc không thể nào kìm lại nổi. Ngay cả Ngô Tam Quế còn nhất thời “phản quốc” chỉ vì một hồng nhan tri kỉ, huống chi là một kẻ tuổi ngoại tứ tuần, tướng mạo tầm thường, sức kháng cự lại không cao như giám đốc? Làm sao ông ta có thể chối từ “miếng mồi thơm ngon” treo ngay trước mặt?
“Thôi được rồi, để Tiểu Tường đi! Tôi sẽ sắp xếp cho Mỹ Mãn sau”. Chẳng mấy khi giám đốc lại quyết đoán như vậy.
“Không cần đâu, tự tôi sẽ lo”. Cũng-đành-bất-lực, chỉ có bốn chữ đó mới có thể diễn tả được tâm trạng lúc này của Mỹ Mãn. Nói cho cùng thì cô cũng không muốn làm giám đốc phải khó xử quá nên đã nhẫn nhịn thu hồi lại khí thế hùng hổ khi nãy. Cô liền chuyển ngay sang vấn đề chính và cũng là vấn đề mà cô quan tâm nhất hiện nay: “Có thể nói đến chuyện chính được chưa? Tôi vẫn giữ ý kiến đó, bất cứ chuyện gì cũng có thể chấp nhận được, duy nhất không thể chấp nhận việc cho Mạc Tường chủ trì chương trình mới của tôi.”
“Tại… tại sao vậy?”. Đuối lí từ đầu, ông giám đốc cũng chỉ đành nhỏ nhẹ gặng hỏi.
“Bởi lẽ tôi muốn làm việc tử tế. Để đạt được tỉ lệ bạn xem đài mà ông muốn, tôi có thể nỗ lực, thậm chí sẽ làm việc đến mức “bán mạng”. Nhưng nếu như muốn tôi hàng ngày đối mặt với kẻ thứ ba đã từng phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi, thì xin lỗi, TÔI – KHÔNG – LÀM – ĐƯỢC”. Mỹ Mãn thành thực đưa ra lí do, sai lầm trong câu chuyện không mấy tốt đẹp này căn bản không nằm ở phía cô nên chẳng việc gì phải che giấu cả! Cô không phân rõ được công tư đấy, thì đã sao?
Lời nói này phát ra trong cuộc họp quy mô nhỏ, mọi người thực lòng muốn bật cười nhưng vì nhân vật chính có mặt nên cũng đành lặng im, chờ quyết định của giám đốc.
“Chị Mỹ Mãn, giữa chúng ta liệu có phải là hiểu lầm hay không?”. Khác với sự kinh ngạc của mọi người, Mạc Tường vô cùng bình tĩnh, vẫn tiếp tục tỏ vẻ vô tội đáng thương ngàn năm không đổi của mình.
“Có phải là hiểu lầm hay không trong lòng cô rõ nhất.”
“Thế nhưng cả đài truyền hình này chẳng còn ai thích hợp hơn cô ấy đâu”. Thấy hai người phụ nữ có khả năng sẽ “cấu xé” nhau ngay trong hội nghị, giám đốc đành mở lời xoa dịu hai bên.
“Ai nói là không có?”
“Đừng nói với tôi là cô tự mình ứng cử đó!”. Ông giám đốc vẫn hết sức tỉnh táo, không để cho Mỹ Mãn nói hết câu, ông đã gạt bỏ ngay khả năng này. Thấy Mỹ Mãn đột nhiên không nói gì nữa, ông liền gượng cười, cố gắng nói tiếp một cách khéo léo nhất: “Là thế này, Mỹ Mãn, tôi cảm thấy hiện nay cô đã thay