Nghiêu Vũ ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt Hứa Dực Trung cười cợt rõ ràng đang nói, có cả Trần Tuệ An ở đây, cô vẫn từ chối tôi?
Trần Tuệ An cũng đến, vậy còn nói gì? Đương nhiên là ngồi cùng, mặc dù Nghiêu Vũ rất không muốn ngồi cùng Hứa Dực Trung, nhưng có Tuệ An, lẽ nào ngồi riêng? Cô nhìn Chung Cường, “Ông anh, phó tổng Hứa có hẹn một người bạn cũng là bạn em hồi đại học, ngồi cùng được không?”.
“Đông người càng vui, đương nhiên là tốt!”. Chung Cường vui vẻ nói.
Nghiêu Vũ nhớ việc Thiên Trần nhờ, lại nhắc Chung Cường. Thấy xung quanh ồn ào, Chung Cường cười đứng dậy ra ngoài gọi điện.
Bên bàn chỉ còn hai người, Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ. Nghiêu Vũ thong thả ăn cá rán, hỏi Hứa Dực Trung: “Tuệ An nói với anh, cá ở đây rất ngon phải không?”.
“Đúng, hồi đại học các cô thường đến đây?”.
“Vâng!”. Nghiêu Vũ trả lời đơn giản.
Trước đây Đồng Tư Thành hay đưa cô đến, cô cũng thường dẫn Thiên Trần và Tuệ An đến ăn.
Cô thầm nghĩ, tất cả đã thành quá khứ, thời gian đã phủ bụi lên chuyện xưa, đừng nên nghĩ nữa, liền cười vui vẻ, “Tôi thích ăn cá, ở đây vừa rẻ vừa ngon, mời khách cũng không mất mấy tiền, nên mời sếp Chung đến đây”.
“Thì ra mời khách cũng tính toán sợ tốn tiền?”. Hứa Dực Trung trêu cô.
“Đúng, đắt là không mời nổi, có lòng đến là được”. Nghiêu Vũ cười thầm, cảm thấy mỗi người trong cuộc sống đều như một diễn viên, thay đổi sắc mặt còn hơn diễn viên đại tài, hơn nữa lúc nào cũng có thể thay chiếc mặt nạ khác mà không để lại dấu vết.
Cô thể hiện thái độ bạn bè bình thường đối với Hứa Dực Trung, cố gắng tranh1 những cử chỉ thân thiện của anh ta khiến cô băn khoăn. Nghiêu Vũ tin đây là thái độ bình thường nhất, tốt nhất đối với Hứa Dực Trung. Nhớ lại lần gặp gần nhất, anh ta cùng Đỗ Lối uống rượu rất thân mật, nên càng không muốn dây dưa với anh ta.
Hứa Dực Trung vừa ăn, vừa nhìn Nghiêu Vũ. Một khuôn mặt không son phấn, cô và Đỗ Lối là hai khí chất khác hẳn. Nhìn Đỗ Lối thấy đẹp, còn nhìn cô lại thấy dễ chịu. Rồi bỗng nghĩ, nếu Nghiêu Vũ mắt cũng long lanh tình tứ nhìn anh như Đỗ Lối, trông sẽ thế nào? Anh lại lập tức phủ định ý nghĩ, mặt cô bình lặng không cảm xúc cơ hồ muốn nói, “đời này không thể”, lòng bỗng ngao ngán.
“Ánh trăng lạnh, ở hai đầu vực thẳm…”. Nhạc chuông vang lên. Nghiêu Vũ lục túi xách lấy điện thoại, đã thấy Hứa Dực Trung đang nghe máy, “Vâng, vâng, được, biết rồi, hẹn lần sau”.
Hứa Dực Trung tắt máy nhìn thấy ánh mắt lạ lùng của Nghiêu Vũ, hiểu ra bật cười: “Bài hát rất hay, tôi lấy làm nhạc chuông”.
Hừ! Bài hát hay?! Nghiêu Vũ chẳng biết nói sao, cúi đầu ăn. Trực giác bảo cô, Hứa Dực Trung nhất định là cố ý, nhưng nhạc chuông không có bản quyền, anh ta muốn dùng, ai làm gì được.
“Không phải tôi cố ý dùng nhạc chuông giống cô”. Giọng Hứa Dực Trung nghiêm túc, “Nếu khó chịu, cô có thể thay bài khác!”.
“Tại sao!”. Nghiêu Vũ buột miệng, bài hát này cô dùng trước, cớ gì anh ta bảo cô thay, vô lí!
Nhìn Nghiêu Vũ hậm hực, anh lại buồn cười, cảm thấy trêu chọc cô cũng rất thú vị.
“À, Trần Tuệ An và Sơn Tử có việc gấp không đến được”.
“Ô!”. Nghiêu Vũ nhìn anh, thầm nghĩ, vậy là mất công mời anh ta ngồi cùng.
“Nếu sớm biết đã không cho tôi ngồi cùng, đúng không? Dù gì cũng không nên để tôi ngồi một mình mới phải! Còn gì là hứng!”. Hứa Dực Trung đọc ngay ý nghĩ của cô.
Nghiêu Vũ giả bộ cười, “Quán nhỏ, sợ phó tổng Hứa không quen”.
“Sao lại không quen, chỉ cần ngon, chỗ ngồi không quan trọng, với món ăn tôi chỉ kén mùi vị”. Hứa Dực Trung nói tiếp, “Cô không nên hẹp hòi như thế, chỉ mời sếp của cô, thêm mình tôi cũng khó chịu?”.
“À, không!”. Nghiêu Vũ nhìn thấy Chung Cường bước vào, vội nở nụ cười tươi, “Có thể mời phó tổng Hứa ăn cơm đã là vinh hạnh, phó tổng không chê là tốt rồi!”.
“Nghiêu Vũ, bạn cô thật thú vị, tôi vừa mở miệng đã thấy cô ấy cuống quýt, vâng vâng tôi sẽ đến ngay, sau đó lại có người gọi lại xác nhận, chuyện gì mà phải bày binh bố trận ghê thế?”. Chung Cường nhớ tới giọng nói đầy nghiêm trọng trong điện thoại lại thấy buồn cười.
“Bạn em, có người mai mối, mẹ bắt đi gặp mặt, cho nên cô ấy tìm cách trốn. Ha ha, xem mặt”.
“Chung Cường, tôi gọi thẳng tên, anh cũng đừng Hứa tổng làm gì, tuổi cũng xấp xỉ, gọi tên cho tiện”. Hứa Dực Trung xen lời. “Bạn tôi không đến được, hôm nay nhờ phúc của anh, tôi được Nghiêu Vũ chiêu đãi”.
“Thế nào là tuổi cũng xấp xỉ, đã U30 rồi còn bảo xấp xỉ”. Nghiêu Vũ lẩm bẩm.
Giọng cô rất nhẹ, Chung Cường đối diện cúi đầu ăn, không nghe thấy, Hứa Dực Trung bên cạnh lại nghe rõ. Anh phớt lờ, nâng ly với Chung Cường. Anh quyết định bắt đầu từ bạn bè. Chỉ có tiếp xúc, hiểu Nghiêu Vũ, anh mới có thể lí giải cảm xúc mập mờ đối với cô.
Hai người đàn ông lát sau đã thân thiết, nhăn nhở gọi nhau anh anh em em. Hứa Dực Trung cười ha hả nói, “Nghiêu Vũ, dự án mới của chúng tôi cô làm chứ?”.
Chung Cường và Nghiêu Vũ nhìn nhau. Chung Cường nói, “Xin lỗi, Nghiêu Vũ có việc, đã giao cho người khác, thiết kế cũng rất cừ, đảm bảo bên đó hài lòng”.
Nghiêu Vũ cảm kích nhìn Chung Cường, thuận tay gắp cho anh miếng cá để tỏ lòng cảm ơn. Chung Cường nén cười chấp nhận nịnh bợ của Nghiêu Vũ. Mắt liếc hai người trước mặt, thầm nghĩ, có phải Nghiêu Vũ không nhận việc của Gia Lâm là vì Hứa Dực Trung?
Hứa Dực Trung thấy Nghiêu Vũ vội vàng gắp cá cho Chung Cường, lại buồn cười, đúng là cố tình nịnh bợ.
Cô không muốn qua lại với Gia Lâm như vậy sao?
Không! Không muốn qua lại với anh như vậy sao? Thái độ đó Hứa Dực Trung gọi là: Khiêu khích!
Anh rút điện thoại thong thả nhắn mấy cái tin, thấy hồi âm liền cười: “Chung Cường, Giáng sinh và tết Dương lịch sắp đến, Giáng sinh năm nay tập đoàn chúng tôi tổ chức hoạt động vui chơi mấy ngày liền ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, tôi đã trao đổi với tổng giám đốc Vương của các cậu, thời gian hơi gấp, phòng kế hoạch của tập đoàn đang tập trung vào dự án mới, chương trình vui mừng Giáng sinh và thiết kế trang trí các hoạt động của cả năm mới đều giao cho công ty các cậu làm. Ý Vương tổng là giao cho Nghiêu Vũ”.
Chung Cường ngẩn người, giám đốc đã quyết, chỉ có chấp hành. Anh liếc Nghiêu Vũ, “Được rồi, giám đốc Vương quyết định là được”.
Nghiêu Vũ đang ăn miếng cá, không hiểu sao bỗng thấy không ngon nữa? Đã dứt khoát từ chối việc của Gia Lâm, còn đang xót ruột vì tiền bay mất, bây giờ việc vẫn đến tay, cô nhăn nhó, rút cuộc việc này là tốt hay xấu?
“Nghiêu Vũ, thời gian rất gấp, vốn dĩ giám đốc Vương lát nữa gọi điện cho các bạn, tôi gặp các bạn nhân tiện nói luôn. Hôm nay thứ bảy, ngày mai phải có kịch bản cho chương trình! Thứ năm đã phải hoàn thành trang trí khu vui chơi. Từ thứ sáu đến chủ nhật là chương trình vui chơi mừng Giáng sinh kéo dài ba ngày. Chúng tôi đã cho quảng cáo rồi”. Hứa Dực Trung thấy Nghiêu Vũ ngồi ngây, bỗng sướng phát điên.
Anh giả bộ nghiêm trang thở dài, “Quảng cáo dự án mới của chúng tôi phải ra trước Tết, quả thật chưa có chuẩn bị chút nào cho chương trình mừng Giáng sinh, vì vậy quyết định giao tất cả cho Đai Đường, lần này cô vất vả rồi. Tôi và giám đốc Vương bên đó đã thỏa thuận, bắt đầu từ ngày mai tập đoàn chúng tôi sẽ tính tiền làm thêm cho nhân viên”.
Nghiêu Vũ thầm tính, thời gian một đêm, anh ta chỉ cho cô thời gian một đêm để hoàn thành kịch bản chương trình vui chơi mừng Giáng sinh! Lại còn bố trí tiết mục, người dẫn chương trình, anh ta có lương tâm không? Cô trợn mắt nhìn Hứa Dực Trung, nói thủng thẳng: “Tôi hỏi lại giám đốc Vương!”.
Hứa Dực Trung hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối, lập tức gọi cho Vương Lũy, “Lũy Tử à, Chung Cường, Nghiêu Vũ và tôi đang ăn cơm, chính là chương trình liên hoan mừng Giáng sinh, anh cũng biết, thời gian rất gấp, anh nói với họ một câu”.
Chung Cường đón điện thoại, ậm ừ vài câu đưa cho Nghiêu Vũ.
“Nghiêu Vũ, cô cứ lên kịch bản chương trình liên hoan trước, tôi bảo Tiểu Điền liên hệ người dẫn chương trình và biểu diễn ca nhạc. Phải làm thật tốt, nếu thành công nhất định hậu thưởng các bạn!”. Vương Lũy nói mấy câu cúp máy.
Nghiêu Vũ và Chung Cường trố mắt nhìn nhau rất lâu. Hứa Dực Trung nhìn thái độ của Chung Cường và Nghiêu Vũ không nhịn được cười, hỏi lại Vương Lũy ư? Một việc tốt như thế rơi vào đầu anh ta, anh ta cười còn không kịp sao còn từ chối? Anh giả bộ than thở, “Thời gian rất gấp, rất xin lỗi, hôm nay coi như tôi mời hai người”. Nói xong còn gắp cho Nghiêu Vũ miếng cá, “Cá ở đây đúng là rất ngon, cô Nghiêu ăn nhiều một chút”. Nghiêu Vũ lặng thinh, lòng ngán ngẩm, lại còn có chuyện ép người ta kiếm tiền! Cô cảm thấy miếng cá Hứa Dực Trung gắp cho cô quá nhiều xương dăm. Chợt nghĩ câu nói trong tiểu thuyết Vòng đời vây bủa[1] của Tiền Chung Thư: Sự độc ác của con người thật thà như hạt sạn trong cơm và xương dăm trong cá, khiến người ta phải chịu nỗi khổ bất ngờ không thể lường trước. Hứa Dực Trung đột nhiên muốn cô thức đêm làm cho xong công việc chẳng khác nào sự độc ác kia, khiến cô chối không được, nhận không xong.
[1] Một tác phẩm kinh điển mà bộ Giáo dục Trung Quốc quy định học sinh bắt buộc phải học. Đã được xuất bản tại Việt Nam.
Đằng nào việc cũng rơi xuống đầu, làm sớm vẫn tốt hơn. Cô ngẩng đầu nhìn Hứa Dực Trung, “Yêu cầu thế nào?”.
“Mừng Giáng sinh thật rôm rả, cộng với tiết mục đặc sắc của chúng tôi, khiến người ta nhìn thấy là muốn đến, nhất định phải đặc biệt! À, các khu suối nước nóng khác chắc đều có những hoạt động thu hút khách, chúng tôi đặt một số giải thưởng lớn, giải cao nhất là hai ngàn đồng. Tổng số tiền chi cho giải thưởng tôi không nhớ rõ lắm, đợi lát nữa sẽ đưa tư liệu cho cô”.
Nghiêu Vũ không còn tâm trạng để ăn, nhìn đồng hồ đã hơn tám giờ, liền nói với Chung Cường: “Ông anh, lần này quá gấp, ngày mai đã phải xong, em nghĩ nên lấy tư liệu sớm để còn làm ngay, anh xem…”.
“Tôi cũng ăn xong rồi, đi thôi, lấy tư liệu về làm cho sớm!”. Chung Cường đã đoán ra, nếu tối nay không gặp họ, Hứa Dực Trung đi đâu đòi thiết kế chương trình ngay sáng mai? Nhưng anh không tiện lên tiếng, chuyện này giám đốc đã quyết, chỉ có Nghiêu Vũ phải vất vả suốt đêm.
Chung Cường lái xe đi, Nghiêu Vũ không ngờ, đi ăn một bữa cá cuối cùng phải thức đêm làm việc, lại là việc của Gia Lâm mà cô không muốn liên quan, lòng không khỏi ấm ức.
“Đến công ty tôi làm hay là mang về nhà làm?”. Hứa Dực Trung vừa lái xe vừa hỏi cô, vẻ ấm ức của Nghiêu Vũ anh nhìn thấy hết, thở mạnh từng hơi như xả ra nỗi bực trong lòng bấy lâu. Tối nay tuy lạnh, nhưng không khí đêm mưa lạnh một cách trong lành vô cùng dễ chịu!
Sự đời chẳng có gì tuyệt đối! Anh tán đồng quan điểm này. Nghiêu Vũ đã không động lòng bởi vẻ điển trai của anh, cũng không màng tiền bạc của anh, anh nhất định dùng hai thứ đó để đập cô choáng váng! Không cần anh đập, chỉ cần bỏ tiền để Vương Lũy đập!
Anh bất chợt nảy ra ý định giao hết cho Đại Đường phụ trách tổ chức chương trình mừng Giáng sinh, lúc đầu cũng thấy như vậy sẽ tốn kém hơn, nhưng lại nghĩ, công ty quảng cáo chuyên nghiệp làm sẽ hiệu quả hơn, mất ít tiền nhưng lại được cái lợi khác. Hứa Dực Trung tìm ra đầy đủ lí do để công tư lẫn lộn.
Nghiêu Vũ không bằng lòng, anh đã nhìn ra, nhưng cô vẫn nhận, lại còn lập tức q