Đỗ Lối ngồi một góc lặng lẽ nhìn Hứa Dực Trung, tại sao anh lại hát bài “Anh đã yêu em”? Có phải là dành cho cô? Lần đầu tiên Đỗ Lối không nắm bắt được ý nghĩ của đàn ông. Hứa Dực Trung khác với những người theo đuổi cô, cô không đoán được anh nghĩ gì.
Lúc đi làm, Trương Lâm Sơn gọi điện hẹn gặp Hứa Dực Trung. Nhìn chung, điện thoại của Trương Lâm Sơn lúc này nghĩa là có chuyện muốn nói, Hứa Dực Trung đương nhiên nhận lời, “Vâng, hết giờ tôi sẽ liên lạc”.
Vừa cúp máy, Đỗ Lối gõ cửa, cười tươi đi vào. Hứa Dực Trung ngẩng đầu nhìn cô, cũng cười tươi, “Sao hôm nay trang điểm đẹp thế?”.
“Đâu có? Vẫn bộ đồng phục của công ty mà!”. Đỗ Lối mỉm cười.
Hứa Dực Trung dựa lưng vào salon, ngắm cô một lượt từ đầu đến chân, “Hôm nay cô làm kiểu tóc mới, trang điểm rất tuyệt!”.
“Cảm ơn phó tổng ban khen, hình như kiểu này hợp với em”. Đỗ Lối đúng là uốn lại tóc, trang điểm nhẹ nhàng, rất đáng yêu, bộ đồng phục ôm khít cơ thể cao thon thả, đầy sức sống.
“Nói đi, có sự kiện gì?”.
“Là thế này, tối nay phòng kế hoạch, phòng thị trường hợp tác tổ chức liên hoan, mời phó tổng tham dự, chung vui với mọi người!”.
“Tối nay? Không được, tối nay tôi có hẹn”. Hứa Dực Trung đã nhận lời gặp Trương Lâm Sơn, đầu vẫn đang nghĩ không biết là chuyện gì. Anh hiểu đây nhất định là vấn đề quan trọng, nếu không lúc gọi điện giọng Trương Lâm Sơn đã không nghiêm túc như vậy.
Vẻ thất vọng hiện ra trên mặt, Đỗ Lối cúi đầu chán ngán, lẩm bẩm, “Uổng công nịnh anh”.
Hứa Dực Trung buồn cười, “Rốt cuộc là chuyện gì mà hai phòng hợp tác liên hoan?”.
“Nếu anh không đến thì phải bỏ tiền bao bữa đó!”. Đỗ Lối dẩu môi.
“Tại sao?”. Hứa Dực Trung hứng thú nhìn Đỗ Lối, anh không thể không thừa nhận Đỗ Lỗi hôm nay vô cùng hấp dẫn, vừa trẻ trung vừa chín chắn, một sự kết hợp hoàn hảo.
Đỗ Lối ngẫm nghĩ, lại cười tươi: “Đến muộn một chút cũng được, anh đến thì được mời ăn, không đến thì bị phạt chi bữa đó. Có điều, nếu anh không đến, em sẽ không biết ăn nói thế nào với người của hai phòng kia”. Đỗ Lối mỉm cười bí hiểm, quay người bỏ đi.
Hứa Dực Trung nghĩ mãi không hiểu chuyện gì. Hết giờ làm buổi chiều anh hẹn Trương Lâm Sơn đến một nhà hàng đặc biệt, ở đây cảnh quan đẹp lại yên tĩnh, không có phòng lớn, chỉ toàn phòng nhỏ.
Không lâu sau Trương Lâm Sơn đến, chỉ thấy có mình Hứa Dực Trung, liền cười, “Tôi tưởng cậu đi đâu cũng mang theo Tiểu Đỗ”.
“Ha ha!”. Hứa Dực Trung cười, “Lần trước anh chăm sóc cô ấy suốt đêm, Đỗ Lối suốt ngày nhắc đến anh, không quên ơn đâu”.
Trương Lâm Sơn lườm anh, “Một cô gái tốt như vậy, sao phải suốt ngày chạy theo kẻ lông bông như cậu! Được rồi, nói vào chuyện chính!”.
Hứa Dực Trung thong thả ngăn anh, “Không vội, đợi dọn đồ ăn đã”. Thân nhau từ nhỏ là một chuyện, muốn qua Trương Lâm Sơn biết thông tin là chuyện khác, Trương Lâm Sơn nóng vội như vậy, Hứa Dực Trung vẫn muốn tranh thủ thời gian suy nghĩ thêm.
Thức ăn đưa lên, Trương Lâm Sơn gắp một đũa, vừa ăn vừa cười nói: “Hoa viên Lệ Thành của quốc tế Đông Nam ở khu Giang Dương mới xây đến tầng hai, nghe nói trong hồi chợ nhà ở vừa rồi đã bán hết veo!”. Trong mắt anh là nụ cười không giấu nổi.
Hai nhà là đối thủ, Gia Lâm ra tay không chậm, đều muốn khai thác khu mới, quảng bá thương hiệu của mình.
“Ha ha, chúng tôi cũng có mảnh đất ở khu Giang Dương cần khai thác, dự án chẳng phải đã gửi lên chỗ anh”.
“Ờ, xem rồi, kì phùng địch thủ, khu đất của cậu ngay sát khu của quốc tế Đông Nam”.
Hứa Dực Trung nhướn mày, chạm ly với Trương Lâm Sơn, “Phòng quy hoạch của anh dưới quyền quản lí của phó giám đốc Chu phải không?”.
“Đúng, anh ta quả rất có tài, tuổi mới bốn mươi”. Trương Lâm Sơn cười.
Hứa Dực Trung rót rượu cho Trương Lâm Sơn, “Sơn Tử, tôi thấy anh cũng rất có năng lực, trẻ măng đã làm trưởng phòng, tiền đồ thênh thang. Chỉ có tôi bất tài, vẫn ăn bám ông già, trong ngõ mình ngày trước, chỉ có anh là giỏi nhất!”.
Trương Lâm Sơn vỗ vai Hứa Dực Trung, cười lớn, “Anh em ta còn khách khí như vậy, cậu vẫn lẻo mồm như hồi nhỏ!”.
Hai người vui vẻ ăn uống, Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, thấy không còn sớm, chuyện cũng bàn xong, vui vẻ, “Tối nay anh còn việc gì nữa không? Nếu không, mời anh cùng tôi đến dự liên hoan, hai phòng bên dưới hợp tác tổ chức liên hoan, nghe nói nếu tôi không đến, tôi phải chi bữa đó, muốn đến xem thế nào”.
“Tôi đi được không?”. Trương Lâm Sơn hỏi.
“Đi với tư cách cá nhân, chỉ là bữa liên hoan thường, không phải là tiệc tùng tiếp khách!”. Tính hiếu kỳ của Hứa Dực Trung bị Đỗ Lỗi kích thích. Thầm nghĩ hai phòng đó rất lâu không ăn với nhau, sao bỗng dưng lại cùng tổ chức liên hoan.
Khi Hứa Dực Trung và Trương Lâm Sơn đi vào nhà hàng, nghe thấy một trận cười rộ từ bên trong. Nhìn vào thấy mọi người ngồi kín hai cái bàn tròn rộng, Đỗ Lối một mình đứng giữa cầm ly rượu vang dở khóc dở cười, thấy hai người vào, cô sung sướng reo lên, “A, chính chủ đến rồi!”.
Mọi người cười rộ, “Phó tổng Hứa đến đúng lúc! Nếu không trợ lí Đỗ sắp trụ không nổi!”.
Hứa Dực Trung đang ngơ ngác, Đỗ Lối đã đi đến, đặt ly rượu vào tay anh và Trương Lâm Sơn, “Nếu anh không đến, em phải một mình tác chiến, không phòng nào chịu nhận em, một mình bơ vơ, rượu của anh em phải uống thay!”.
Hứa Dực Trung cười, giới thiệu Trương Lâm Sơn, sau đó cùng mọi người chạm li. Nhân viên hai phòng đa số đều trẻ, họ ồn ào đua nhau đến chúc rượu hai người. Hứa Dực Trung nháy mắt chỉ vào ông bạn. Trương Lâm Sơn cười ha hả, “Bây giờ mới hiểu vì sao cậu lôi tôi đến đây. Thôi được, hôm nay rất vui, cạn ly!”.
Hứa Dực Trung mỉm cười nháy mắt, hai người hiểu ý, anh rất khoái trá, nghiêng đầu hỏi Đỗ Lối: “Bây giờ có thể tiết lộ được chưa? Lí do liên hoan?”.
Đỗ Lối cười, đứng lên nói to: “Tắt đèn! Tắt đèn! Đến giờ rồi!”.
Đèn trong phòng vừa tối, nhân viên nhà hàng đẩy chiếc bàn nhỏ để bánh ga tô vào, tất cả hát bài mừng sinh nhật, Hứa Dực Trung không hiểu, Đỗ Lối vui vẻ nói: “Phó tổng Hứa của chúng ta, một lòng vì công việc, quên cả sinh nhật của mình!”.
Lúc này Hứa Dực Trung mới nhớ ra, trên chứng minh thư, hôm nay là sinh nhật, trước giờ theo quy định của bố, cả nhà luôn tổ chức sinh nhật anh theo âm lịch, anh cười cảm ơn.
Đỗ Lối vui vẻ đứng trước mặt anh, trong ánh nến, mắt cô dịu dàng như nước, “Anh thổi nến rồi ước đi!”.
Hứa Dực Trung liếc nhìn Trương Lâm Sơn, anh ta cười nhăn nhở, nhìn trả. Hứa Dực Trung nhắm mắt suy nghĩ, thổi một hơi tắt nến. Tiếng vỗ tay rầm rầm, Đỗ Lối lại đưa cho anh bát mì trường thọ, “Nhất định phải ăn!”.
Mắt cô long lanh ánh sáng quen thuộc. Anh hiểu, tất cả những thứ này đều do Đỗ Lối dày công bố trí, mắt lướt qua các nhân viên xung quanh, mọi người vui vẻ nhìn anh chờ đợi, anh thầm than thở, mỉm cười gắp một đũa mì đưa lên miệng. Ăn xong mì, Hứa Dực Trung vui vẻ nói, “Bây giờ tôi mời mọi người đi hát, ai cũng phải vui hết mình!”.
Mọi người vỗ tay hò reo tán thưởng. Sau khi ngồi xuống, Hứa Dực Trung nói với Đỗ Lối, “Cảm ơn!”.
Đỗ Lối lườm anh, “Chỉ có vậy thôi à?”.
Trương Lâm Sơn cười, “khục” một tiếng, “Dực Trung, nghe thấy chưa, kiểu gì cậu cũng phải trả đủ mới được, Tiểu Đỗ sinh tháng mấy?”.
“Vừa may, cũng tháng này!”. Đỗ Lối phấn khởi.
“Ô, tháng này được ăn không hai bữa tiệc của Dực Trung, đến lúc đó nhất định phải mời tôi!”.
“Đương nhiên!”. Đỗ Lối nhoẻn cười.
Hai người nói xong, cùng quay nhìn Hứa Dực Trung. Anh cười xởi lởi, “Nhất trí, đảm bảo sẽ làm thật tưng bừng!”.
Mọi người ăn xong, kéo nhau đi hát, Hứa Dực Trung cố gắng quan tâm đến từng nhân viên, anh xoay tứ phía tiếp mọi người, Đỗ Lối lại tiếp Trương Lâm Sơn.
Không phải tiếp khách, Trương Lâm Sơn tối nay tỏ ra đặc biệt thoải mái, Hứa Dực Trung mấy lần liếc lại đều thấy Đỗ Lối lúc rót rượu, lúc cùng hát với anh, nên cũng mặc hai người. Các nhân viên để ý, biết đây là nhân vật được phó tổng quan tâm, tự nhiên cũng nhiệt tình tiếp đón, lần lượt đến chúc rượu, không để Trương Lâm Sơn ngồi suông lúc nào.
Rượu chính là vậy, văn hóa mấy ngàn năm hình thành bản sắc độc đáo. Người ta nói, vô tửu bất thành yến. Yến tiệc không có rượu, không khí kém vui, khách uống nhiệt tình, chủ càng vui. Rượu làm người lạ thành quen, người quen thành thân.
Sau mấy tuần rượu, Trương Lâm Sơn không trụ nổi trước thịnh tình của lớp trẻ. Hứa Dực Trung ngồi bên mặt hớn hở, nhìn anh cười khoái trá, Trương Lâm Sơn thầm rủa Hứa Dực Trung ỷ thế người đông bắt chẹt anh.
Đỗ Lối thấy vậy liền đứng ra giải vây cho Trương Lâm Sơn, mọi người lại ồn ào chuyển mục tiêu sang cô.
Đỗ Lối vốn là người của phòng kế hoạch, lên làm trợ lí của Hứa Dực Trung, địa vị trong mắt mọi người cũng khác, thấy mình bị tấn công cô lùi mấy bước đẩy Hứa Dực Trung ra. “Này, đây mới là phúc tinh hôm nay, mọi người phải tìm đúng mục tiêu ra tay chứ!”.
Thế là tất cả lại bỏ Đỗ Lối, vây lấy Hứa Dực Trung.
Đỗ Lối nhân cơ trốn vào một góc, cùng Trương Lâm Sơn ngồi cười nhìn Hứa Dực Trung chịu trận. Trương Lâm Sơn nói với cô: “Em gái thật thông minh, chớp mắt đã đảo ngược tình thế!”.
Đỗ Lối đắc ý cười lớn, “Ai bảo vừa rồi anh ta thấy chết không cứu, phải cho anh ta nếm đủ!”.
“Cùng lớp với nhau, sao Tuệ An không có những trò tinh nghịch như vậy!”.
“Tôi tốt mấy cũng không bằng Dực Trung đúng không?”.
“Anh Trương, trong lòng Dực Trung không có em!”.
“Làm gì có chuyện! Cô đẹp như vậy, lại thông minh hoạt bát, Dực Trung hơi kiêu một chút, để hôm nào tôi bảo cậu ta!”.
“Cảm ơn anh!”.
Hứa Dực Trung bị mọi người bao vây, bất lực nói to, “Thế này vậy, rượu quả thực tôi không uống được nữa, tôi hát đền một bài được không?”.
“Hay quá!”. Mọi người hô vang, Đỗ Lối và Trương Lâm Sơn ở góc kia cũng dỏng tai nghe. Không biết Hứa Dực Trung định hát bài gì, mọi người đều háo hức chờ đợi.
Hứa Dực Trung đã hơi chếnh choáng chọn bài Anh đã yêu em của Trương Quốc Vinh[1]. Mọi người không ngờ anh có thể bắt chước giọng Trương Quốc Vinh giống như vậy, tất cả ngồi lặng, như dại như say.
[1] Diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng của Hồng Kông. Anh là ngôi sao có tầm ảnh hưởng khắp châu Á.
Trương Lâm Sơn cười nháy mắt với Đỗ Lối, “Vậy mà cô còn nói không có gì, nghe xem, gã đó giấu kĩ thế”.
Đỗ Lối nghe chỉ cười, không hiểu thế nào.
Hứa Dực Trung vừa hát xong, tiếng vỗ tay nổi lên rầm rầm, một cô gái bạo dạn hỏi anh: “Phó tổng Hứa, đã yêu ai? Phó tổng hát bài này tặng bạn gái ư?”. Mọi người cười ầm, mấy ánh mắt vô ý hữu ý liếc về phía Đỗ Lối.
Hứa Dực Trung cười ngất, nói, “Bây giờ đang tập, sau này hát cho bạn gái nghe!”.
Đỗ Lối ngồi một góc lặng lẽ nhìn Hứa Dực Trung, vì sao anh hát bài này? Dành cho cô ư? Lần đầu tiên cô không nắm bắt được ý nghĩ của đàn ông. Hứa Dực Trung khác với nhũng người theo đuổi cô, cô không đoán được anh nghĩ gì.
Mặt anh vẫn cười tươi, vui đùa với các cô gái, ánh đèn lướt qua, trong đôi mắt sâu đen đó lại không thấy gợn sóng, không nhìn thấy tâm tư. Đỗ Lối bất giác thở dài, đứng dậy đi đến cùng vui với mọi người, cô cần không khí ồn ào để khỏa l