Thị vệ theo sát bên cạnh nhìn thấy tình thế như vậy, nhanh như tên bắn chạy tới bên Vi Phong.
Đôi mắt Hàn Lăng mở tròn thật lơn, không thể tin nổi nhìn hắn chằm chằm, nàng suy nghĩ đầu tiên không phải là quan tâm hắn đã xảy ra chuyện gì, mà là suy đoán, hắn có phải là lại đang giở trò lừa gạt bản thân, haizzzz, cô nàng đán thương, “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, sau khi bị Vi Phong lừa gạt hết lần này đến lần khác, đã cho rằng hắn là một tên lừa đảo rồi.
Dưới sự giúp đỡ của thị vệ, Vi Phong đứng thẳng người dậy, đôi mắt vẫn tiếp tục dán chặt vào Hàn Lăng, trong đôi mắt ấy bỗng sẹt qua một tia đau thương.
Vi Lạc không biết từ lúc nào đã chui ra khỏi xe ngựa, một bên vừa nhanh như chớp xông về phía Vi Phong, một bên hét lết: “Phụ hoàng, phụ hoàng.........”
Nhìn thấy cái bóng nhỏ bé đó, từ miệng Vi Phong thở ra một tiếng gọi yếu ớt, “Lạc Lạc!”
“Phụ hoàng, người bị bệnh thật rồi, người có sao không? Tại sao lại không uống thuốc!” Vi Lạc cho rằng, chỉ cần uống thuốc, là bệnh sẽ khỏi.
Vi Phong trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp, ngón tay run run vuốt ve khuôn mặt bé nhỏ, không nói gì, ánh mắt dị thường kích động.
Đến đây, Hàn Lăng mới từ từ tiến lại gần, giọng nói không chắc chắn hỏi: “Ngươi......thật sự bị bệnh?”
Vi Phong chăm chú nhìn nàng, không đáp lời, chỉ là nhàn nhạt nói :”Vào trong thôi!”
“Nương nương, hồi cung rồi nói đi, đừng ngẩn ra như vậy!” Lúc này, Ti Thải cũng lên tiếng. Nàng cẩn thận từng tí một dìu Hàn Lăng, bước qua cưa cung, ngồi lên Phụng liễn (xe người kéo cho hoàng hậu) mà Vi Phong đã chuẩn bị sẵn.
Vi Phong dưới sự dìu dắt của thị vệ, bước lên Long liễn (xe người kéo dành cho vua), Vi Lạc theo sát ngay bên cạnh bọn họ.
Khoảng một nén hương thời gian sau, hai chiếc xe dừng lại ngay tại đại viện của Ngự Trác Cung.
Qua một thời gian nghỉ ngơi, sắc mặt Vi Phong đã bớt đi vẻ trắng bệch, hơi thở cũng điều thuận (điều chỉnh ổn định) hơn rất nhiều, hắn bước xuống Long liễn, đi tới phía trước Phụng liễn, đưa tay ra phía Hàn Lăng.
Nhìn bàn tay to rộng rắn chắc, Hàn Lăng mới đầu kinh ngạc, sau rồi đưa bàn tay ngọc ngà ra, đặt vào lòng bàn tay hắn.
Vi Lạc cũng vừa mới bước xuống từ Long liễn, lập tức bị cảnh vật xung quanh thu hút, “Mama, phụ hoàng, ở đây đẹp quá, con đi chơi trước đây!”
“Lạc Lạc......” Hàn Lăng chân vừa chạm đất, sắc mặt lộ ra nét hoang mang.
“Yên tâm, có người chăm sóc cho hắn.” Vi Phong cánh tay còn lại trèo lên đôi vai thanh thóat của nàng, như là trân bảo (bảo vật được trân trọng) ôm lấy nàng, “Chúng ta vào ben trong trước đi.”
“Nương nương, ngừơi hãy cũng hoàng thượng vào trong nghỉ ngơi trước, nô tì sẽ chăm sóc tiểu hoàng tử.” Ti Thải cũng gửi cho nàng một ánh mắt không cần phải lo lắng.
Hàn Lăng gật gật đầu, cùng với Vi Phong bước vào đại điện.
Sau khi an bài nàng ngồi xuống phụng ỷ (ghế phụng) to rộng và thoải mái, Vi Phong đón lấy tách trà từ trong tay của cung nữ, đưa lên miệng nàng, “Nào, uống ngụm trà đi.”
Hàn Lăng lại không hề lên tiếng, nhưng mà ánh mắt thì liên tục chuyển động, sau khi đón lấy, nàng xì xụp uống mấy ngụm.
Vi Phong quí xuống trước mặt của nàng, ngước lên nhìn nàng, yên lặng ngắm nhìn nàng.
Hàn Lăng bị ánh mắt thiêu đốt của hắn nhìn chằm chằm thì cảm thấy có chút không tự nhiên, lại nhìn sang đám cung nữ thái giám đang cúi gằm đầu quì xuống, không kìm được nói: “Các ngươi mau đứng dậy đi.”
Vi Phong lại không hề làm theo, mà chỉ vươn tay đến chỗ cái bụng đang hơi hơi lộ ra của nàng, dịu dàng nói: “Bảo bảo có giày vò nàng không, cả đoạn đường về, vất vả lắm không?”
Vốn dĩ, Hàn Lăng có rất nhiều điều muốn nói, chất vấn hắn tại sao lúc đó lại nhân lúc nàng khồn biết gì “gieo mầm” vào trong người nàng, hỏi hắn có phải là hắn đã thật sự bị nguy hiểm đến tính mạng, hỏi hắn làm sao mà biết được hôm nay nàng trở về đến hoàng cung..........
Nhưng giờ phút này, tất cả những nghi vấn đều hóa thành một câu hỏi quan tâm, “Ngươi trong người không khỏe, mau nghỉ ngơi đi.”
Vi Phong bàn tay đặt lên bụng nàng run nhẹ mấy lần, bờ môi cũng vì kích động mà run lên, “Nàng........đang quan tâm trẫm, lo lắng cho trẫm, đúng không?
Hàn Lăng vẫn không trả lời, một tên thái giám vội vàng tiến vào trong điện, do dự rụt rè nhắc nhở, “Hoàng thượng.......các........các vị đại thần muốn hỏi hoàng thượng có thời gian rảnh để qua đó.”
“Truyền lệnh xuống, để bọn họ đợi thêm chút nữa, tới giờ trẫm tự nhiên sẽ tới!” Vi Phong lạnh lùng ứng lại một câu, sự chú ý không hề rời khỏi Hàn Lăng.
Sau khi thái giám lui ra, Hàn Lăng mới bồn chồn hỏi một câu: “Ngươi vẫn còn việc phải làm?”
“Đừng để ý đến nó!”
“Cùng với đại thần thương nghị quốc sự? Mà còn rất quan trọng?” Hăn Lăng đứng dậy, “Ngươi mau đi đi. Để kệ ta là được.”
Vi Phong cuối cùng cũng đứng dậy theo, “Vậy để trẫm dìu nàng về phòng nghỉ ngơi trước, nàng cứ phải vội vàng trở về, nhất định là ngủ không tốt.”
Hắn nói vậy, Hàn Lăng cũng hốt nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, đôi mắt mỹ lệ hướng về phía cửa đại điện quét qua một lúc.
“Đứa trẻ Lạc Lạc, tinh lực dồi dào, cứ để hắn chơi một chút nữa, yên tâm, có người chăm sóc hắn.” Vi Phong biết nàng đang nghĩ gì.
Lạc Lạc chưa đầy một tuổi đã lời khỏi hoàng cung, lúc đó căn bản không có chút kỳ ức nào, chẳng trách bây giờ mới hưng phấn như vậy. Biết được Ti Thải theo sát bên cạnh hắn, Hàn Lăng liền không tiếp tục lo lắng nữa, “Vậy ta ngủ một chút, ngươi đi nghĩ sự đi.”
Vi Phong không nói gì, dìu nàng ra khỏi đại điện, đến thị phòng.
Dịu dàng đỡ nàng ngồi xuống, tỉ mỉ giúp nàng cởi bỏ giày, cẩn thận đặt đôi chân của nàng lên giường, nhẹ nhàng đỡ nàng nằm xuống, đắp chăn lụa cho nàng, tất cả hành động hoàn tất xong, hắn mới đứng thẳng dậy.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Vi Phong, cũng tràn lên một tia tình cảm nào đó, một lúc, hắn mới cong lưng đặt lên chiếc trán nàng một nụ hôn, “Trẫm sẽ quay lại nhanh thôi!”
Chiếc bóng cao lớn kia sớm đã biến mất khỏi cửa phòng, nhưng Hàn Lăng lại rất lâu sau mới thu hồi tầm mắt, nằm đó kinh ngạc, ngơ ngơ, ngẩn ngẩn. Mãi cho đến khi cả người cảm thấy quá mệt mỏi, nàng mới nằm thẳng trở lại, tiến vào giấc mơ.......
Vẫn là căn phòng lớn sáng chói dát vàng đó, vẫn là cỗ quan tài thủy tinh tinh sảo hoa lệ đó, nằm phía bên trong vẫn là người con gái sắc đẹp tuyệt trần, nghiêng nước nghiêng thành, nhưng mà, lần này nằm nhoài về phía chiếc quan tài là một người đàn ông tuổi đã trung niên, khuôn mặt gầy guộc xanh xao, nhưng nhìn đường nét sâu sắc đó thì có thể dễ dàng nhận ra khi còn trẻ hắn đẹp trai vô cùng.
Hốt nhiên, một vị thanh niên tuổi chừng mười tám mười chín, thần mặc một bộ hoàng bào màu vàng nhạt, trên đầu đội vương miện bằng vàng sáng lấp lánh đẩy cửa bước vào, lặng lẽ tiến đến bên cạnh người đàn ông trung niên, lo lắng trùng trùng nói: “Phụ hoàng, Hoa Dung ma ma nói người mấy ngày nay lại không ăn gì rồi.”
Người đàn ông trung niên không hề có chút phản ứng, đôi mắt thâm sâu vẫn chăm chú dán vào phía bên trong chiếc quan tài.
Vị hoàng đế thiếu niên lại thở dài một hơi, tầm mắt chuyển hướng về phía bên trong chiếc quan tài, cả khuôn mặt ngập tràn đau đớn và bi thương: “Mẫu hậu, người trên trời có linh cần phải bảo vệ phụ hoàng, khuyên phụ hoàng đừng tiếp tục đau lòng nữa. Kỳ thực, phụ hoàng cũng rất yêu người, vô cùng yêu người. Trong trái tim của phụ hoàng, người mới là quan trọng nhất, cái gì mà lý tưởng, gánh nặng, thiên hạ, đều còn xa mới bằng được..........”
“Không có tác dụng đâu, nàng không nghe thấy, nàng không nghe được sự sám hối của ta, không nghe thấy tiếng kêu gọi của ta!” Người đàn ông trung niên ngẩng cái đầu đang úp lên chiếc quan tài lên, gương mặt đẫm lệ, “Vu nhi, mẫu hậu của con thật là nhẫn tâm, cứ như vậy mà rời khỏi ta, đến một cơ hội cũng không cho ta, là nàng cố ý, nàng căm hận ta, cố ý khiến ta phải cô độc một đời, khiến ta đau khổ cả đời.............”
Vị hoàng đế thiếu niên chầm chậm quì xuống. Nam nhi đại trượng phu không dễ rơi lệ, nhưng mà, hai phụ tử cứ như vậy ôm đầu khóc lớn............
“Nương nương!”
“Lăng!”
“Mama!”
Một liên hoàn những tiếng kêu gọi, cuối cũng cũng kéo Hàn Lăng từ trong mơ tỉnh lại.
Quét ánh mắt ra khắp chúng nhân trước mặt, trái tim đang hoang hoang mang mang của nàng, vẫn không thể bĩnh tĩnh trở lại.
“Lăng, ngươi không sao chứ?’ giọng nói khẩn thiết chất đầy sự lo lắng.
Hàn Lăng lấy lại ý thức lắc lắc đầu, nhìn rõ ràng chiếc bóng màu xanh trước mắt, lập tức kinh ngạc vui sướng kêu lên: “Cốc Thu!”
“Cốc Thu sớm đã tới, nhưng không muốn làm phiền nàng nghỉ ngơi, nên đã đợi hơn một canh giờ.” Ti Thải giải thích.
“Mama người dọa chết con rồi, rõ ràng đang nằm ngủ, nhưng mienẹg lại không ngừng kêu la, con sợ lắm, liên đi gọi dì với những người khác vào đây.”
“Lăng nằm mơ ác mộng rồi, đúng không?” Cốc Thu quan tâm hỏi.
Hàn Lăng trầm ậm ừ mà không lên tiếng, ban nãy đúng là đã nằm mơ rồi, nhưng không phải là ác mộng, mà là...............
“Mama, người mơ thấy ác mộng gì vậy? Bị hổ đuổi theo?” Vi Lạc đã trèo lên trên giường lớn.
Hàn Lăng ánh mắt sủng nịnh vuốt ve cái trán nhỏ xinh, “Mama không sao.” Tiếp tục nhìn về phía Cốc Thu, “Ngươi tất cả đều tốt chứ?”
Cốc Thu vui mừng gật gật đầu, gương mặt còn xẹt qua một tia ửng hồng nhàn nhạt.
Hàn Lăng không khỏi cong miệng cuời, hốt nhiên nhớ đến việc chính, “Đúng rồi, hắn làm sao biết được ta hôm nay hồi cung?”
Cốc Thu rất rõ ràng “Hắn” mà Hàn Lăng muốn ám chỉ là ai, “Xin lỗi, là ta nói cho hoàng thượng biết. Lăng, ngươi không trách ta tự ý quyết định chứ?”
“Ngươi cũng là muốn tốt cho ta.” Hàn Lăng nhìn về phía Ti Thải, “Các người đó, đều là vì muốn tốt cho ta!”
Cốc Thu và Ti Thải nghe được ý nghĩa trong câu nói này, đều xấu hổ cúi đầu xuống.
“Còn nữa, hắn làm sao mà tính được đúng thời gian ta về tới cửa cung? Ta không tin là hắn đứng đó từ sáng sớm để đợi đâu!” Hàn Lăng tiếp tục hỏi ra những nghi vấn trong lòng.
“Cái này thì ta cũng không rõ nữa.” Cốc Thu ngẩng mặt lên.
Xem ra, chỉ có Vi Phong mới biết được! Hàn lăng tạm đặt viẹc này sang một bên, hỏi thêm một việc khác quan trọng khong kém, “Cốc Thu, ngươi xác định là hắn mắc bệnh nặng nguy hiểm tới tính mạng? Ngươi xác định là không có dùng sai từ đó chứ?”
“Uh,, tháng trước hoàng thược đích xác là bị bệnh rất nặng nguy hiểm tới tính mạng.........”
“Ta xem hôm nay rắn rõ ràng rất là khỏe mạnh............”
“Lăng, ngươi hãy nghe ta nói trước.” Cốc Thu nhắc nhở nàng tạm thời đừng quá kích độngm “Cuối tháng trước, hoàng thượng đột nhiên bị ngất ở ngự thư phòng, sắc mặt trắng bệch, đôi môi phát tím, sau đó, tất cả thái y đều được đưa tới chẩn bệnh, nhưng đều bó tay chịu thua, tìm không ra nguyên nhân gây bệnh. Ngày thứ hai bắt đầu, khuôn mặt hoàng thượng trở nên xanh xao vàng vọt, cổ họng sưng phồng, không thể nuốt được gì, lại còn thường xuyên bị ho, tay chân tê dại. Dần dần, hoàng cung truyền ra tin tức hoàng thượng bị bệnh nặng nguy hiểm tới tính mạng, ta mới nghe, liền vội vàng nói Cẩm Hoành viết thư cho ngươi.”