ế nào rồi?” Không kìm được sự lo lắng nghi hoặc trong lòng, Hàn Lăng hỏi tiếp.
“Đến một ngày, thái hậu nương nương.......”
“Thái hậu nương nương?” Hàn Lăng kinh ngạc.
“Lăng, ngươi biết không? Nữ vương của Xinh tươi quốc, bà ấy đã quay lại rồi!”
“Ngươi nói tới là mẫu thân thân sinh ra hoàng thượng, dì Lý?” Hàn Lăng kích động.
“Ừm, một tháng trước bà ấy đã trở lại. Trong lúc hoàng thượng bị mắc bệnh, bà ta thường chạy tới Vạn Pháp Tự thắp hương cầu phúc cho hoàng thượng, có một ngày còn mang về một nữ nhân trẻ đẹp, nói là thần y, sau đó không biết thế nào, bệnh của hoàng thượng lại được chữa khỏi, nhưng mà Cẩm Hoành nói, hoàng thượng mặc dù không còn bị nguy hiển đến tính mạng nữa, nhưng thể trạng vẫn còn rất suy nhược, chỉ cần một chút kích động hoặc là một chút va chạm nhẹ, đều toàn thân ra mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, hô hấp khó khăn.”
Hóa ra là như vậy! Xem ra lần này, Vi Phong không hề giở trò, là bản thân trách nhầm hắn.
“Lăng, kỳ thật......vẫn còn một việc.”
“Ừm?”
“Cái vị nữ thần y đó, nàng ta cứ luôn ở lại hoàng cung.”
“Đườn nhiên, nàng ta cần phải trị bệnh cho hoàng thượng mà!” Hàn Lăng không nghi ngờ gì ứng một câu, phát hiện Cốc Thu cứ ấp a ấp úng, bộ dạng như có lời muốn nói lại không nói ra được, không khỏi hỏi lại: “Chuyện gì vậy?”
Cốc Thu nhìn nàng, do dự nói: “nàng ta...........đối với hoàng thượng có cái ý đó!”
Hàn Lăng bị một cú choáng váng khá mạnh, sau đó, nhàn nhạt cười: “Ngươi nghĩ nhiều quá rồi!”
“không, điều này trong hoàng cung không ai không biết, đặc biệt là những ngày gần đây, có rất nhiền tần phi chạy tới nịnh nọt nàng ta, mọi người đều đang lưu truyền nói hoàng thượng sẽ phong nàng ta thành một trong tứ phi.
“Cốc Thu, cô ta trong như thế nào?” Ti Thải bắt đầu cuống lên.
“Rất đẹp, thật sự là rất đẹp, tuổi tác lại rất trẻ trung, nhiều nhát là hai mươi tuổi thôi. Đặc biệt là luồng linh khí trên người cô ta, cứ như là thần tiên trên trời vậy, không nhuốm một chút bụi trần.”
“Nếu như đã không nhuốm chút bụi trần, thì sẽ không tồn tại những sự lo lắng ban nãy của ngươi rồi!” Hàn Lăng bắt đầu bất giác cảm thấy chút uy hiếp.
“Không huyệt bất lai phong (nghĩa gần như câu không có lửa làm sao có khỏi, cũng có nghĩa như: những lời đàm tiếu chỉ đợi thời cơ mà phát tán ra ngoài.), Lăng, ta xem ngươi vẫn cần phải gặp cái ả đó.” Không dễ dàng mới thấy được tía ánh sang hòa hopự của Hàn Lăng và Vi Phong, Ti Thải tự nhiên không muốn giữa bọn họ lại phát sinh ra điều gì không ngờ tới.
“Hoàng thượng tôn quí vô song, lại ưu tú như vậy, là đối tượng mà rất nhiều người phụ nữ hướng đến.”
Hàn Lăng chỉ nhẹ nhàng nhếch miệng, “Đúng đó, với thân phận và địa vị của hoàng thượng, có được sự yêu thích của những người phụ nữ là một việc rất bình thường. Yêu thích là tự do, là chuyện của bọn họ, chỉ cần hoàng thượng vô tâm đối với bọn họ là được thôi mà? Còn như hắn không thể kiểm soát được bản thân.........”
“Không!” Cốc Thu vội vàng thay Vi Phong biện hộ, “Hoàng thượng sau khi hồi cung, tất cả tinh lực đều dồn hết vào việc quốc sự, không hể truyền ngườ vào thị tẩm, đám tần phi kia, chỉ coi như hư danh.”
“Vậy hắn đối với vị nữ thần y mới xuất hiện thời gian gần đây thế nào?”
“Cũng không có chút hành động nào vượt quá lẽ thường!”
“Đó không phải là được rồi sao?!” Hàn Lăng dung mạo mỹ lệ lại bắt đầu nở ra một nụ cười nhàn nhạt, “Được rồi, không nói ta nữa, ngươi thì sao, cùng với Cẩm Hoành phát triển tới giai đoạn nào rồi?”
Cốc Thu gương mặt thoáng chút ửng hồng, úp úp mở mở, xấu hổ không trả lời.
Nhìn thấy nét biểu cảm của nàng, Hàn Lăng đoán biết gần hết, am thầm cảm thấy vui cho nàng, kép bàn tay của nàng lại, “Sau này, ta sẽ tìm hoàng thượng nói chuyện, cho ngươi chính thức trở thành Tiền phu nhân!” Tiếp đó, nàng lại kéo tay của Ti Thải, “Và cả ngươi nữa!”
Cốc Thu vui mừng xấu hổ, Ti thải thì lại kích động liên miên.
Cho tới khi sự xuất hiện của Vi Phong, cảnh tượng ấm cúng này mới dần dần tan biến.
“Lăng Lăng, nàng tỉnh rồi? Bụng có đói rồi đúng không, trẫm đã ra lệnh truyền thiện (chuẩn bị đồ ăn đó mà)!” hắn ngồi xuống bên cạnh giường.
Cốc Thu và Ti Thải sơm đã lùi sang một bên, nhìn thấy sự yêu thương và quan tâm cỷa Vi Phong đối với Hàn Lăng, đều thay Hàn Lăng cảm thấy vui mừng.
Có lẽ nghe thấy bảo là có cơm ăn, Vi Lạc mới ngủ được một lúc, đã tự động tỉnh lại, “Phụ hoàng, con đói bụng rôi!”
Vi Phong ôm lấy hắn, hôn lên hai má của hắn, “Phụ hoàng chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, đều là những món mà bình thường Lạc Lạc thích ăn!”
“Thật không! Tuyệt quá! Vi Lạc một bên không ngừng hôn hắn, một bên hỏi: “Vậy phụ hoàng có chuẩn bị những món mà mama thích ăn không?”
Vi Phong không đáp, hỏi lại: “Con nói xem?”
“Con nói?” Vi Phong nghiêng nghiêng đầu, “Đương nhiên là có rồi!”
Mọi người đều bị lời nói và hành động của Vi Lạc chọc cho cười ầm ĩ.
Vi Phong nhìn về phía Cớc Thu Và Ti Thải, “Các ngươi cũng ở lại dùng bữa chung với chúng ta đi.”
Cốc Thu và Ti Thải mới nghe, thấy kinh ngạc vì được sủng ấi, nhưng lại nhất lượt từ chối, “Đa tạ hoàng thượng, không cần đâu!” Bọn họ hy vọng giữu lại không gian riêng tư cho cả gia đình họ.
“Vậy cũng được!” Vi Phong cũng không miễn cưỡng, ánh mắt quay trở lại trên người Hàn Lăng, đỡ nàng xuống giường, cầm lên chiếc giày chuẩn bị xỏ vào cho nàng.
“Không cần đâu! Để ta tự làm.” Hàn Lăng hốt nhiên không muốn hành động này của hắn lại bị Cốc Thu và Ti Thải nhìn thấy, cho cùng thì hắn cũng là vua của một nước.
“Để nô tì làm cho!” Ti Thải thấu hiểu tâm ý của người khác, liền quì xuống trước giường.
Tất cả sau khi đã chuẩn bị thỏa đáng xong, Vi Phong một tay ôm lấy Hàn Lăng, một tay dắt Vi Lạc, rời khỏi thị phòng, đi hướng về phía thiện phòng.
Cốc Thu và Ti Thải cũng tạm cáo biệt bọn họ, trở về nơi ở của mình.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Đêm, đêm yên lặng tĩnh mịch. Hàn Lăng ngồi trên giường, xoa bóp đôi chân có chút tê buồn của mình.
Cửa phòng từ từ đẩy ra, Vi Phong bước vào phòng.
“Lạc Lạc ngủ rồi sao?” Hàn Lăng ngẩng mặt lên, nhìn về phía hắn.
“Ừm!” Vi Phong cởi áo ngoài ra, lên giường, thay nàng làm tiếp công việc của mình, từ từ nhẹ nhàng bóp đôi chân của nàng.
Trong phòng lại một bẫu không khí yên lặng, yên lặng khiến cho Hàn Lăng không biết làm thế nào cho phải, cho nên hỏi: “Ngươi...........làm sao biết được ta lúc nào hồi cung?”
Đôi tay Vi Phong đang bận rộn, nhất thừoi dừng lại một chút, nhưng rất nhanh lại khôi phục lại, hơi nở nụ cười: “Nàng đoán xem?”
Kỳ thật, biết tin Hàn Lăng hôm nay sẽ tới kinh thành, hắn liền an bài Dạ từ trước ở trong phạm vi hoàng cung mười lý (1lý= 500m), nhìn thấy xe ngựa của nàng, phải nhanh chóng quay lại bẩm báo cho hắn, hắn lập tức đi ra phía cửa cung để đợi nàng.
“Ta vốn vẫn đang nghĩ, làm sao để cho hộ vệ gác cửa cho ta tiến cung.” Nhìn thấy hắn không muốn trả lời, nàng cũng không hỏi tiếp nữa.
“Đứng ở cửa cung đợi rất lâu?” Kỳ thực, nàng muốn hỏi hắn có phải đã nhìn thấy cảnh tượng cáo biệt của bản thân vầ Liễu Đình Phái.
“Không lâu lắm!” Cảnh tượng cáp biệt của nàng và Liễu Đình Phái, hắn đều đã nhìn thấy cả. Nhưng mà, hắn không định sẽ hỏi tiếp, cũng không định sẽ giữ lại trong lòng, dù sao, bây giờ người nàng chọn là hắn.
Hàn Lăng cảm thấy không khí càng ngày càng không bình thường, cho nên lại hỏi: “Ngươi.......sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn hồi phục?”
Lần này, Vi Phong nhìn thẳng nàng, “Đã không có gì đáng ngại nữa rồi, nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa chắc sẽ không vấn đề gì nữa!” Ý nghĩa của lời nói này, là muốn Hàn Lăng đừng lo lắng.
“Vậy hôm nay...........”
“Chuyện nhỏ mà thôi!” Vi Phong đi động thân thể, ngồi ngang hàng cùng nàng , “Buồn ngủ chưa?”
Do đang mang thai, nên nàng đích xác rất dễ cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ. Nhưng mà, vẫn còn rất nhiều lời muốn hỏi, trong lòng có rất nhiều nghi hoặc chưa được giải thích, mà quan trọng đó là, nàng muốn nói với hắn, trái tim của nàng.
“Ngoan, cũng không còn sớm nữa, đi ngủ thôi!”
Vi Phong cần thận đỡ nàng nằm xuống, dùng cánh tay làm gối đầu cho nàng, ôm chặt nàng.
Hàn Lăng yên lặng nằm trong lòng hắn, hít hà mùi hương đặt biết trên thân hắn, ngón tay lại bất tri bất giác bò lên phía trước ngực hắn.
“Lăng Lăng!” Giọng nói của hăn so với lúc nãy có chúng khác biệt, dường như lộ ra một loại cực lực kìm nén dục cảm.
Không biết thế nào mà, nội tâm Hàn Lăng lại đốt lên một ý nghĩ tà ác, ngón tay dừng lại chỗ hai hột nổi lên phía trước ngực của hắn, xoay tròn đùa nghịch.
Quả nhiên, gương mặt nhỏ nhắn của nàng bị đẩy lên, đôi môi anh đào nhanh chóng bị hắn hút lấy.
Đợi khi nàng phản ứng lại được, thì lưỡi của hắn đã luồn vào trong miệng của nàng, hấp thụ, hút lấy.
Hàn Lăng vốn ôm một suy nghĩ trêu chọc hắn, dần dần chuyển thành lún sâu vào việc đó, toàn thân trên dưới rất nhanh phản ứng lại.
Quần áo đối phương đã bị rơi xuống, cả hai người không một mảnh vải nhìn nhau, chính vào lúc Hàn Lăng cho rằng hắn sắp tiến vào trong, hắn lại đột nhiên dừng lại.
Nàng còn cảm thấy, hắn dướng như còn run rẩy mấy lần, trong đôi mắt đen xẹt qua vài tia khác thường.
“Xin lỗi, nàng đang mang thai, trẫm lại còn tâm sinh tà niệm, suýt chút nữa......suýt chút nữa.........”Vi Phong nắm lấy áo ngủ mà ban nãy bị hắn lột đi, mặc vào cho nàng. Bản thân hắn cũng mặc lên tiết khố.
Nằm lại vào trong lòng của hắn, Hàn Lăng đầy một bụng hồ nghi, một bên nghe tiếng thở nặng nề của hắn, một bên bồn chồn, nhớ lại trước đây lúc nàng mang thai Vi lạc, ngay sau ba tháng, hắn đã không thể chờ đợi cùng với bản thân hoan ái, nhưng mà bây giờ, đều đã mang thai bốn tháng rồi, chỉ cần cẩn thận một chút, cơ bản không có vấn đề gì, vì sao hắn lại dừng lại?
Nàng biết, hắn phải kìm nén rất là khó chịu, rất là đau khổ; Nàng khốn hoặc, hắn vì sao lại không phát tiết ra, mà lại tự mình chịu đựng.
Chẳng lẽ hắn khôn còn hứng thú gì với bản thân nữa? Trong đầu Hàn Lăng lại hiện ra một suy nghĩ.