n thứ nhất là do bổn soái kính mọi người!” Triệu Lăng Nhi một thân thống soái chiến bào, tư thế oai hùng hiên ngang đứng trước mặt chúng nhân, ngón tay giơ cao ly rượu, âm thanh thanh thúy tự nhiên truyền ra từ đôi môi hoa của nàng.
Chúng nhân nhao nhao giơ ly rượu trong tay lên, uống sạch!
“Chén thứ hai là để chúc mừng những người sinh nhật tháng này! Chúc cho bọn họ được thân thể khỏe mạnh, vĩnh viễn vui vẻ!” Triệu Lăng Nhi cầm lấy một ly rượu khác.
“Chúc cho bổn nguyệt thọ tinh sinh nhật vui vẻ!” Chung quanh đồng thanh lên tiếng.
“Chén thứ ba, mong cho chúng ta lần này kháng địch được thuận lợi, sớm ngày chiến thắng trở về!”
“Tất cả thuận lợi, sớm ngày chiến thắng trở về!” Trăm miệng một lời, đạo đạo tiếng nói, lôi đình vang dội, chấn động trứ cả cánh đồng bát ngát.
“Lăng nhi, biệt quát quá nhiều, chúng ta ra quân, nhất định phải tránh uống rượu.” Vương Cảnh đi tới bên người Triệu Lăng Nhi, nhẹ giọng nói một câu.
Tuy nhiên, có vài binh lính ngồi gần đó đã nghe thấy, bọn họ lập tức đứng lên, cao giọng nói: “Vương tướng quân xin an tâm, chúng ta vẫn nhớ mệnh lệnh của thống soái, uống rượu sẽ không vượt quá ba chén!”
“Chúng ta luôn ghi nhớ mệnh lệnh của thống soái, uống rượu sẽ không vượt quá ba chén!” Tiếp theo, các binh lính khác cũng hô to lên, “Thống soái anh minh thần võ, vĩnh viễn lưu truyền, Tam công chúa thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”
Nhìn tràng diện náo nhiệt trước mắt, nhìn những binh lính đã cùng mình vào sinh ra tử, đã sớm coi bản thân là bằng hữu, khuôn mặt hồng lộ ra nụ cười vui mừng, dưới ánh sáng lửa trở nên tuyệt mỹ kiều mỵ dị thường.
Bọn lính đều nhìn đến ngây người, bọn họ đều biết tam công chúa, thống soái của bọn hắn có dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, bọn họ thường xuyên phỏng đoán, nếu nàng thay chiến bào bằng trang phục tam công chúa thì sẽ là mỹ nhân bế nguyệt tu hoa, chim sa cá lặn.
Vương Cảnh ngồi gần Triệu Lăng Nhi nhất, tựa hồ cũng say mê, con ngươi đen chiếu ra ánh nhìn cực nóng, tham lam nhìn nàng không chớp mắt.
“Sau đây, mọi người hãy cùng thưởng thức bữa tối thịnh soạn này!” Triệu Lăng Nhi ợ lên một hơi rượu, lại lần nữa phát ra hiệu lệnh.
Chúng nhân lại hoan hô, bắt đầu thống khoái xử lý thịt dê, thịt trâu và thịt thỏ hoang trước mặt.
“Lăng nhi, nào, ăn thử đi.” Vương Cảnh đem một khối thịt dê dịu dàng đưa cho Triệu Lăng Nhi.
Triệu lăng nhi không chút nghĩ ngợi liền đón lấy, hé miệng đại cắn một miếng.
“Quá ngon!” Nàng nói, “A Cảnh ca, thịt dê này không phải là mang từ kinh thành đến sao? Sao thịt lại còn tươi như thế?”
Vương Cảnh không lập tức trả lời, mà là mỉm cười nhìn nàng, “Ngươi đoán xem?”
Triệu Lăng Nhi nhếch miệng, nghiêng đầu, lập tức nói: “Ngươi ăn trộm dê của dân?”
“Ta thất đức thế sao?” Vương Cảnh cố ý làm ra vẻ mặt khổ sở, “Không ngờ ta trong cảm nhận của Lăng nhi lại là người như vậy!”
“Ta xin lỗi, ta nói đùa mà!” Triệu Lăng Nhi làm nũng, lay nhẹ cánh tay hắn, “A Cảnh ca mau nói cho ta biết!”
Nhìn nàng lơ đãng lộ ra thần thái ngây thơ, Vương Cảnh lại một hồi si dại sững sờ, mãi một lúc lâu sau mới khôi phục lại, nghiêm túc nói: “Kỳ thật ta đã nói với Quách sư phó của ngự thiện phòng, lúc chế thịt trâu và thịt dê thì xoa lên một lớp bí chế sinh phấn, như vậy có thể tránh làm bay hơi nước của súc thịt tươi, như vậy khi làm thịt, chỉ cần rửa sạch lớp phần này đi, súc thịt sẽ tươi như mới.”
“Oa, A Cảnh ca thật là lợi hại!” Triệu Lăng Nhi nghe xong, hai mắt sáng bừng lên, lộ ra vẻ sùng bái và khen ngợi.
Vương Cảnh cũng cảm thấy thập phần ngọt ngào, hắn rất thích nhìn nàng vui vẻ như vậy, bộ dáng thiên chân vô tà, đồng thời hắn hy vọng nàng có thể có một cuộc sống không buồn không lo như vậy.
Bữa tiệc diễn ra tới tận canh hai mới kết thúc, mọi người trở về doanh trướng.
Triệu Lăng Nhi tâm huyết dâng trào, lặng lẽ cưỡi ngựa rời khỏi đại doanh.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Thác Bạt quân quân doanh.
Trong một doanh trướng lớn, ánh nến sáng tỏ, phía sau án thư là một hắc bào nam tử, vì đang cúi đầu nên không nhìn rõ diện mạo của hắn, chỉ biết toàn thân hắn tản ra khí phách tôn quý.
Đột nhiên, cửa doanh trướng mở ra, một trung niên tướng lãnh đi tới, cung kính hành lễ với hắc bào nam tử, “Hoàng thượng, đây là kết quả điều tra hai ngày nay của ty chức.”
Hắc bào nam tử ngẩng đầu, hiển lộ dưới ánh nến là một khuôn mặt trẻ tuổi, đẹp đến không cách nào hình dung nổi, cái trán, đôi lông mày, ánh mắt, cái mũi, đôi môi… cả ngũ quan hình như được nặn ra từ một đôi tay khéo léo nhất, giống như là một tinh phẩm điêu khắc, quả thực là xảo đoạt thiên công.
Đặc biệt là ánh mắt đó, toát ra ánh sáng mê người, phảng phất chỉ cần nhìn vào là sẽ bị hấp dẫn trong đó, vĩnh viễn không thể thoát ra.
“Nói mau!” Tiếng nói trầm thấp hùng hậu phát ra, thanh âm cực kỳ từ tính.
Viên tướng gật đầu, nghiêm túc bẩm báo: “Thống soái của Triệu quốc thật sự là nữ nhi của hoàng đế Triệu quốc, tên là Triệu Lăng Nhi, ba năm trước đây nàng đã theo quân Triệu quốc đi khắp nơi kháng địch, dựa vào các chiến thuật chỉ đạo xuất sắc, lại dũng mãnh thiện chiến, một năm trước đã chính thức trở thành Thống soái quân đội hoàng gia Triệu quốc.”
Nữ nhi của hoàng đế Triệu quốc? Nữ nhi của tên Triệu Huân Ngâm béo núc, tục tằng vô sỉ kia sao? Tuấn mỹ nam tử nghe thấy thì nhíu mày lại.
“Từ khi Triệu Lăng Nhi làm thống soái tới nay, càng thêm áp dụng chính sách thân dân, chẳng những đối đãi nhu hòa với những thủ hạ bình thường mà còn hàng tháng tổ chức sinh nhật cho tướng lĩnh.”
“Tổ chức sinh nhật?” Con ngươi đen của nam tử lộ ra một tia nghi hoặc.
“Lúc quân ta đi điều tra thì thấy bên đó đang tổ chức một bữa tiệc tối, chính là buổi tiệc chúc mừng sinh nhật cho những binh lính sinh trong tháng này. Hôm nay là mùng một tháng năm, bọn họ dự tiệc, tiếng hoan hô không ngớt.”
Tuấn mỹ nam tử thoáng suy tư, hỏi: “Cuộc sống bình thường của nàng như thế nào? Ý trẫm là cuộc sống tình cảm!”
“Lúc Triệu Lăng Nhi mười lăm tuổi thì thời gian sống bên ngoài nhiều hơn trong cung, người có quan hệ tốt nhất với nàng là tướng quân Vương Cảnh. Tuy nhiên, năm ngoái, vì bỉnh ổn chiến tranh giữa hai quốc gia Triệu-Yến, Triệu Huân Ngâm đã gả nàng cho Yến Quốc hoàng đế Yến Đình Phái. Vốn tháng tư năm nay là hòa thân nhưng không biết vì sao hôn sự lại lùi lại một năm.”
“Là bên nào chủ động muốn lùi lại?”
“Triệu quốc! Nghe nói là do chính Triệu Lăng Nhi yêu cầu.” Tên tướng lãnh dừng lại, lúng túng nói: “Hoàng thượng, thuộc hạ tạm thời chỉ điều tra được như vậy!”
“Tốt, ngươi lui xuống trước đi! Còn nữa, tiếp tục khích lệ sĩ khí chúng quân.” Thanh âm nam tử vẫn lạnh lùng như cũ.
“Thuộc hạ tuân mệnh! Thuộc hạ xin cáo lui, Hoàng thượng cũng thỉnh nhanh chóng an giấc!”
Trong doanh trướng yên tĩnh, nam tử dựa người vào lưng ghế, con mắt thâm thúy bình tĩnh nhìn chăm chú vào ngọn lửa rập rờn, lộ vẻ trầm tư.
Không sai, hắn chính là hoàng đế Thác Bạt hoàng triều – Thác Bạt Phong! Từ nhỏ đã ôm chí lớn, mưu dũng hơn người, sau mười tám tuổi đã đăng cơ, hắn trọng dụng mưu thần, cần vu chính sự, đến bây giờ mới chấp chính được tám năm nhưng cả Thác Bạt hoàng triều dưới sự quản chế của hắn đang từng bước bước trên thời kỳ cường thịnh.
Nhưng hắn thấy vẫn chưa đủ, hắn chẳng những muốn con dân của Thác Bạt hoàng triều được sống hài hòa an ổn, hắn còn muốn để dân chúng khắp thiên hạ được sống giàu có. Cho nên, hai năm nay, hắn bắt đầu thảo phạt khắp nơi, thi thoảng còn tự mình cầm binh ngự tướng, toàn tâm toàn ý muốn thống nhất thiên hạ.
Lần này đối chiến với Triệu quốc không được thuận lợi như những trận chiến trước đây, Thác Bạt quân đội có hai mươi vạn đại quân, kém xa so với mười vạn đại quân của Triệu quốc. Hai quân đối chọi chừng bảy ngày thì Thác Bạt quân bị tổn thất nghiêm trọng, vì vậy, hắn không thể không lập tức chạy tới.
Triệu Lăng Nhi… một tiểu nha đầu mười tám tuổi, tới cùng là có năng lực gì mà lại có thể đánh bại đội quân thép mà hắn bồi dưỡng từ lâu!
Rất lâu, hắn tỉnh táo lại, đi ra doanh trướng.
Canh hai, trời cao sao sáng, mặt đất hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có vài tiếu binh đang đứng ở trạm canh gác.
Hốt nhiên, có một âm thanh truyền ra, Thác Bạt Phong đảo mắt nhìn lại, tiện đà đi tới con tuấn mã bên cạnh, tháo dây cương khỏi cột rồi nhảy lên ngựa, dong ruổi về phía trước.
Đang đi, hắn đột nhiên nghe thấy một tiếng vó ngựa khác, vì vậy nắm chặt dây cương, ấn núp một bên, lẳng lặng quan sát.
Không lâu sau liền thấy một bạch mã vụt qua, mượn ánh trăng, hắn nhìn thấy trên lưng ngựa là một bóng dáng nhỏ xinh, còn mơ hồ nhìn thấy một dung nhan tuyệt mỹ thoát tục.
Kinh ngạc một hồi, hắn lại thúc tuấn mã, đuổi theo tiếng vó ngựa phía trước…
Triệu Lăng Nhi chạy một mạch, cuối cùng dừng lại trước một bích lục hồ.
Buộc bạch mã vào một gốc cây, nàng sung sướng, đi tới bên hồ, cởi bỏ khôi giáp cồng kềnh, đến lúc toàn thân chỉ còn lại một cái yếm và tiết khố, từng bước từng bước đi xuống lòng hồ.
Mãi đến khi nước ngập qua ngực, nàng mới cởi bỏ yếm và tiết khố, để chúng trôi nổi bên cạnh, sau đó nhắm mắt lại, ngẩng đầu, thỏa mãn hưởng thụ sự mát lành ngấm vào cơ thể.
Nàng quá mức say mê hưởng thụ, đến nối không biết có hai đạo mục quang cực nóng đang nhìn nàng chăm chú, càng không biết rằng có một nhân ảnh cao lớn đang từ từ tiến lại gần.