Hàn Lăng phục hồi tinh thần, một lần nữa nhìn về phía lão quốc sư, cười nói: “Quốc sư, xin ngài đọc lại một lần.”
“Hàn Lăng tiểu thư, ngươi có nguyện ý làm vợ của Liễu Đình Phái tiên sinh…” quốc sư bỗng nhiên ngừng nói, hóa ra hắn đã bị Vi Phong cách không điểm huyệt.
Hàn Lăng ngộ ra, tức thì tức giận quay sang Vi Phong, “Ngươi làm gì vậy?”
Đẹp quá, nàng thật sự rất đẹp, ánh mắt Vi Phong không thể rời đi, bình tĩnh nhìn Hàn Lăng, nàng như một đóa bách hợp thanh lệ thoát tục, lại giống như đóa hồng kiều diễm ướt át, càng giống như đóa mẫu đơn làm say lòng người…
“Người đâu, đưa hắn ra ngoài!” Hàn Lăng nói đặc biệt nghiêm trọng.
“Mụ mụ đừng!” Vi Lạc kêu lên một tiếng, chạy đến trước mặt Vi Phong, “Thúc thúc!”
Nhìn hắn, Vi Phong ảm đạm hẳn, nàng thành thân với người khác, Lạc nhi cũng sẽ chính thức gọi Liễu Đình Phái là phụ thân, bản thân thì không còn gì cả!
“Mụ mụ, để Phong thúc thúc ở lại đi!” Vi Lạc đi tới bên người Hàn Lăng.
“Lăng Lăng, đừng thành thân với hắn, đừng rời bỏ ta!” Vi Phong sau khi khôi phục tinh thần, nhanh chóng cầu khẩn, “Đừng rời bỏ ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được.”
Mọi người xung quanh lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn tò mò. Ti Thải, Cốc Thu, Cẩm Hoành và Lý Ánh Cúc cũng nhìn Hàn Lăng đầy cẩu khẩn.
“Lăng Lăng, van cầu ngươi!” Vi Phong tiếp tục.
“Lăng!” Liễu Đình Phái nãy giờ vẫn trầm mặc cũng đã lên tiếng.
Tâm tình hoảng hốt của Hàn Lăng rốt cục cũng lắng xuống, nàng biết nhất định nàng phải làm tới cùng, nếu không tất cả những cố gắng trước đó đều uổng phí, vì vậy lạnh lùng nói với Vi Phong, “Nếu ta muốn ngươi chết thì sao?”
Không ngờ nàng lại trả lời như vậy, đôi mắt đen của Vi Phong mở to sửng sốt.
Hắn nghĩ lại những điều Chính Nghiêm đại sư đã nói, mặc dù sớm có chuẩn bị nhưng khi biết nàng thật sự nhẫn tâm muốn mình chết, hắn vẫn không thể đón nhận.
Nhìn nàng, Hàn Lăng cũng rơi lệ đầy mặt, “Ta và ngươi vốn sinh ra là hai đường thẳng song song, vô luận có cố gắng thế nào cũng vĩnh viễn không thể gặp nhau. Cho nên, vì hạnh phúc của ta, vì tất cả mọi người, ta cầu xin ngươi đừng có dây dưa đau khổ thêm nữa.”
Tâm đau không thể hình dung được, là cái đau trước nay chưa từng có, cả người như đông cứng, linh hồn rướm máu, Vi Phong cảm thấy bản thân như đang bị tầng tầng lớp lớp những khối băng vây quanh, gió thổi không lọt, lạnh đến mức hắn quả thực muốn chết đi.
Nhìn lại nàng, hắn phảng phất thấy trên khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành kia lộ vẻ cười lạnh, tựa hồ đang hỏi hắn vì sao còn chưa chết?
Tay của hắn thọc vào lòng, lúc kéo ra đã cầm một con dao, một con dao vô cùng sắc bén, đâm vào ngực trái! Tốc độ cực nhanh, làm cho không ai kịp phản ứng.
Máu đỏ sẫm tuôn ra, thân hình Vi Phong loạng choạng.
Hàn Lăng run lên, phảng phất người bị đâm là nàng vậy, nàng cảm thấy ngực đau nhức, đau đến không thể hô hấp.
“Phong thúc thúc!” Vi Lạc chạy tới trước mặt Vi Phong.
Bọn Cẩm Hoành cũng sợ hãi chạy tới, đỡ Vi Phong ngồi xuống đất.
Sắc mặt Vi Phong trắng bệch, môi tái đi, hai mắt vẫn chăm chú nhìn Hàn Lăng, hắn thở nặng nề, cố hết sức mở miệng, “Nếu ta chết mà có thể đem tới hạnh phúc cho ngươi, ta cam tâm tình nguyện! Chỉ mong kiếp sau không phải gặp ngươi, sẽ vĩnh viễn không yêu ngươi. Nếu không, ta tình nguyện vô tâm, cũng sẽ không yêu.”
Hàn Lăng nghe xong thì cả người cứng đờ, những lời này nàng cảm thấy quen thuộc, cảm giác như đã nghe qua ở đâu, không, dường như là chính mình nói ra, từng nói với ai đó những lời này rồi.
Tâm đau, trong đầu nàng bỗng dưng hiện lên một hình ảnh quen thuộc đã từ lâu lắm…
[[ Số mệnh, kiếp trước kiếp này, thật là một điều kỳ diệu. Vì sao Hàn Lăng lại cảm thấy những lời Vi Phong nói rất quen thuộc? Đó là bởi vì, kiếp trước nàng đã từng nói qua, còn như nói với ai, có lẽ ai cũng đoán ra. Thân môn tổng cảm giác được Lăng rất không công bằng với Phong, nhưng khi nhìn lại chuyện kiếp trước của bọn họ, có lẽ sẽ lý giải được. Đời trước, Phong làm cho nàng thương tích đầy mình, loại đau đớn này làm cho nàng kiếp này không dám cố gắng yêu Phong, hay là nói, dù có yêu cũng không dám đối mặt. Bởi vì tiếp sau đây sẽ là vở kịch miêu ta kiếp trước của Phong và Lăng – Hàng đêm ân sủng. Thỉnh thân môn cùng lãnh hội. ]]
Liễu Đình Phái, Vương Cảnh Thương cũng sẽ xuất hiện, bọn họ cho dù là kiếp này hay kiếp trước đều dây dưa chung một chỗ. Kiếp trước, tình cảm của mỗi người, mỗi nhân vật, thân phận hay chuyện xưa đều khác với kiếp này, cũng có vài điểm nhất định là giống nhau, nhưng mặc kệ là kiếp này hay kiếp trước, đều đặc sắc như nhau, thậm chí có thể nói, kiếp trước càng bi thương hơn, Tử * mỗi lần nghĩ về kiếp trước của bọn họ thì tự nhiên cảm thấy hơi nhói lòng, vì những đau khổ, buồn thương của Hàn Lăng mà cảm thấy đau lòng.
Vi Phong (Thác Bạt Phong) – kiếp trước hắn là một hoàng đế tôn quý nhưng vô cùng lãnh khốc thô bạo, bởi vì có mị chú nên bất kể nữ nhân nào sau khi qua tay hắn, dù chỉ một lần, đều yêu hắn, vì hắn mà nỗ lực hết sức mình!
Hàn Lăng (Triệu Lăng Nhi) – kiếp trước nàng có dung nhan tuyệt sắc, văn thao võ lược đều tinh thông, trời sinh tính bình tĩnh trong trẻo lạnh lùng, nhưng sau khi trải qua đêm đó, người nàng liền phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, tâm tình lạnh lùng bình tĩnh cũng bị thiêu đốt, điên cuống vì hắn, nguyện vì hắn mà hy sinh. Tất cả đều không do nàng khống chế, đơn giản là nàng không thể khống chế được tim minh…
Thân môn nếu như tin tưởng Tử, xin hãy theo Tử xem kiếp trước của họ, nhớ chuẩn bị khăn giấy! Hì hì.
Thét chói tai! Thét chói tai! Tiến lên! Tiến lên! Điên cuồng! Điên cuồng!
Triệu Lăng Nhi chỉ cảm thấy linh hồn của hắn đã lên tới đỉnh điểm, từng đợt tấn công làm nàng cảm thấy hưng phấn chưa từng thấy, từng lớp sóng triều tiếp tục quét lại phía nàng, không những không giảm lui mà còn càng ngày càng hung mãnh.
Cái miệng nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, ngâm gọi, mỗi tiếng kêu của nàng là một lần sóng triều trùng kích, mỗi một lần lại khiến cho nàng thoải mái mà gọi, cứ như thế tuần hoàn, tuần hoàn, lại tuần hoàn.
Nàng chịu không nổi, sắp chết rồi! Nhưng nàng lại không nỡ rời xa cảm giác này, làm sao bây giờ? Ô ô, làm sao bây giờ?
Rốt cục, nàng mở mắt, ánh vào mi mắt là một khuôn mặt nam tính đẹp đến không thể hình dung.
Ánh mắ hắn vô cùng nghiêm túc chăm chú, bạc môi khẽ mân, mày kiếm nhíu lại, xuống chút nữa, nàng nhìn thấy một thân hình kiện mỹ, mà tấm lưng đang dùng sức đong đưa, sau đó…
“A…” nàng hét rầm lên, toàn thân giãy dụa.
Không biết làm thế nào, nam tử ôm nàng quá chặt, vẫn tiếp tục đong đưa, dùng sức tiến lên.
Là mộng! Nhất định là mộng! Triệu Lăng Nhi không thể nhúc nhích, vẻ mặt cầu xin, hy vọng một màn trước mắt này chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng, tuy nhiên, cảm giác đó… thực như vậy, thực như vậy…
Lúc cảm thấy một dòng nước ấm len lỏi vào thân thể mình, hành động mới dần dần chậm lại, cuối cùng hoàn toàn đình chỉ.
Nam tử ra khỏi cơ thể nàng, mặt không chút thay đổi, xuống giường, hô ra ngoài, “Người đâu!” Thanh âm phi thường từ tính lãnh liệt.
Đầu óc hỗn độn kinh hách của Triệu Lăng Nhi vô phương khôi phục, ngơ ngác nhìn đỉnh màn màu vàng.
“Hoàng thượng!” một thái giám đi tới, từ sau khi bước vào cửa, hắn vẫn một mực cúi đầu.
“Gọi người tới tống nàng vào địa lao.”
“Dạ!” Thái giám đi ra ngoài.
Nam tử trở lại trước giường, trên khuôn mặt tuấn mỹ là nụ cười khinh thường, “Còn muốn lần nữa?”
Rốt cục, linh hồn Triệu Lăng Nhi trở về, phản ứng đầu tiên của nàng chính là kéo chăn che kín người, cảnh giác nhìn nam tử.
“Đối với nữ tử như ngươi, một lần là đủ!” Khuôn mặt tuấn mỹ càng thêm vẻ cuồng vọng lẫn khinh thường.
Lúc này, vài tên thị vệ đi tới, bọn họ chắp tay hành lễ với nam tử rồi tới trước giường, chuẩn bị khiêng Triệu Lăng Nhi.
“Các ngươi muốn làm gì?” Triệu Lăng Nhi lập tức lui vào bên trong, hai tay vẫn nắm chặt chăn.
“Đăng” một tiếng, nam tử tuấn mỹ vừa rồi một bước tới giường, không chút phí sức xách nàng lên, đặt trên vai thị vệ.
Cứ như vậy, thị vệ liền khiêng Triệu Lăng Nhi đi, không biết đi bao lâu, lúc đến trước một gian phòn thì dừng lại, hung hăng ném nàng xuống đất.