Hàn Lăng đẩy hắn ra, “Ngươi thì sao? Ngươi cưng chiều các tần phi khác, để nàng sinh hài tử cho ngươi, chẳng lẽ ta dễ chịu lắm sao?”
“Ngươi chỉ Vân phi? Trẫm đã đồng ý với di nương, cho Vân phi một đứa con nối dòng. Huống hồ, trẫm là thiên tử, có nghĩa vụ vì hoàng triều khai chi tán diệp.” (kiểu làm cho con cháu đầy đàn hử?)
Vi Phong vừa nói vừa hôn lên trán nàng, “Đừng lo lắng, mặc kệ tương lai có bao nhiêu nhi tử, trẫm vẫn yêu thương Lạc nhi nhất, đợi thời cơ thích hợp trẫm sẽ phong ngươi là hoàng hậu, Lạc nhi cũng trở thành thái tử, hoàng đế tiếp theo của Dụ Trác hoàng triều.”
Hừ, ai mà thèm cái gì hoàng hậu với cả thái tử, hắn căn bản là không biết nàng muốn gì mà!
“Ngoan, đừng khóc được không? Ngươi phải thông cảm cho trẫm, trẫm cũng có trách nhiệm của mình.”
“Trách nhiệm? Ngươi có dám nói ngươi cưng chiều các nàng chỉ là vì trách nhiệm mà không phải vì thỏa mãn dục vọng của ngươi?” Nữ nhân khi đụng tới vấn đề này sẽ trở nên cực đoan, Hàn Lăng cũng không ngoại lệ, “Lấy cớ, tất cả đều là lấy cớ! Sao không thấy phụ hoàng ngươi vì trách nhiệm mà sinh con đầy đàn? Phụ hoàng ngươi không phải chỉ có một nhi tử là ngươi sao?”
Vi Phong trầm mặc một hồi, tuấn dung ẩn chứa một chút ai thiết, “Trẫm vốn có ba hoàng đệ, nhưng đều chết non, hoàng muội thì hòa thân dị quốc.” Có thể nói, Vi Phong rất cô độc.
“Trẫm đã từng hỏi phụ hoàng, tại sao lại không sinh thêm vài huynh đệ để chơi đùa với trẫm, phụ trợ cho trẫm, phụ hoàng lúc ấy rất áy náy mà nói, trong một lần sai lầm người đã hại một nữ tử trong sạch, lương tâm người bị dày vò nên chủ động tuyệt dục. Trước khi chết, người đã dặn bảo trẫm phải thay Vi gia khai chi tán diệp, đền bù sai lầm cảu người.”
Tức giận đã qua, thương tâm vẫn còn, Hàn Lăng im miệng không nói.
Vi Phong từ trầm tư tỉnh lại, ôm Hàn Lăng càng chặt hơn, ôn nhu hôn lên mắt nàng, mũi nàng, tai nàng, cổ nàng.
“Đừng đụng vào ta!” Hốt nhiên lúc đó Hàn Lăng cảm thấy một cỗ ác tâm, cảm giác được hắn rất bẩn.
“Ngươi…”
“Ngươi có nỗi khổ của ngươi, ta cũng có tâm sự của mình, sau này, ngươi cưng chiều các tần phi khác, để họ mang thai, ta sẽ không có phản ứng gì. Nhưng ta hy vọng ngươi có thể tôn trọng ta, không được ta cho phép thì không được động đến ta, ta… không muốn cho sảo.” (không hiểu)
“Ngươi nói gì vậy?” Vi Phong lại tức giận.
“Ta nói thật đó!” Hàn Lăng không thèm liếc mắt nhìn hắn, nhảy xuống đất, mò lấy một kiện áo khoác phủ lên người, chạy ra phòng ngoài.
Vi Phong tức giận run người, trán nổi gân xanh, hai tay nắm chặt thành quyền, hung hăng đấm lên giường, uy lực giống như đất rung núi chuyển!
Cuối cùng hắn cũng xuống giường đuổi theo.
“Hoàng thượng!” Lục công công hầu ở bên ngoài thấy vậy thì kinh hãi đảm chiến, vừa mới khó hiểu thấy nương nương nửa đêm bỏ đi, giờ lại thấy hoàng thượng nộ khí đằng đằng lao ra khỏi phòng.
“Nương nương đâu?”
“Nương nương… Nương nương hình như hướng đến tẩm phòng của tiểu hoàng tử…”
Lục công công còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy một cơn lốc cuốn qua, đã không còn thấy bóng dáng Vi Phong. Hắn lắc đầu, thở dài, tiếp tục cúi đầu, bất động tại chỗ cũ.
Vi Phong đẩy cửa ra, lập tức đi đến bên giường, ánh mắt nhìn thấy một lớn một nhỏ đang ôm nhau trên giường, tức giận lại bất đắc dĩ. Nữ nhân này, dĩ nhiên lại chạy tới ngủ cùng nhi tử cũng không muốn ở lại tẩm phòng ngủ với mình.
“Trẫm cho phép ngươi ngủ cùng Lạc nhi đêm nay, đêm mai không cho ngươi tùy hứng như vậy nữa!” Để lại những lời này, hắn đi ra ngoài.
Tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, tiếng bước chân dần đi xa truyền vào tai, Hàn Lăng lúc này mới mở mắt, nhìn chăm chú lên đỉnh màn, đăm chiêu suy nghĩ.
Một lúc lâu sau nàng mới thu hồi tầm mắt, xoay mặt nhìn về nhi tử bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú của hắn, trong đầu lại hiện lên một khuôn mặt khác…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Tiểu hoàng tử, lại đây, để di nương ôm một cái!” Sau khi cho cung nô lui đi, Cốc Thu lập tức vươn tay ra với Vi Lạc.
Vi Lạc cũng cười nhìn nàng, đồng thời vươn ra đôi tay nhỏ bé.
“Tỷ tỷ, tiểu hoàng tử nặng lên rất nhiều rồi!” Cốc Thu ôm lấy Vi Lạc từ trong lòng Hàn Lăng, cao hứng nói.
“Mới một ngày mà thôi, sao có thể thần kỳ như vậy!” Hàn Lăng cười khẽ.
“Tiểu hoàng tử đúng là cao hơn, cũng nặng hơn nữa.” Ti Thải cũng hân hoan. Nàng lớn như vậy cũng chưa từng có cơ hội giống như bây giờ, không hề cố kỵ mà thể hiện chân tâm chân ý với tiểu hài tử.
Hàn Lăng vừa cười vừa trở lại trên ghế.
Cốc Thu đi theo, “Tỷ tỷ, vẫn còn vì chuyện Vân phi mang thai mà không vui?”
“Ân!” Đối với Cốc Thu và Ti Thải, Hàn Lăng không cần giấu diếm bản thân.
“Nương nương, Hoàng thượng là vua của một nước, khó tránh khỏi việc có đông đảo con nối dòng, người đừng suy nghĩ nữa, cũng không cần tự làm mình khổ sở, để tránh làm bị thương tổn đến thân thể.”
Làm được sao? Tâm Hàn Lăng lại thấy đau đớn.
Trước hiện thực không thể tránh được, nàng dự định bắt buộc bản thân đừng nghĩ nữa, hãy đối đãi như bình thường.
Nhưng Vân phi đó âm hồ bất tán, giống như oan quỷ quấn thân, cứ cách một ngày lại đi thị uy với nàng, nàng muốn coi như không cũng thực khó!
Mấy ngày nay nàng và Vi Phong vẫn ở trong trạng thái lạnh lùng, từ sau lần cãi nhau đó, nàng không trở về phòng nữa, ban đêm nàng tới tẩm phòng của nhi tử, chơi với hắn rồi ngủ cùng hắn.
Hai ngày đầu, Vi Phong còn tới gọi nàng, hống nàng, thậm chí uy hiếp nàng. Nhưng hai đêm nay hắn cũng không hề xuất hiện nữa.
Những áp lực và buồn khổ trong lòng không biết tâm sự cùng ai, nàng lại nghĩ đến Cốc Thu, vì vậy ngày nào nàng cũng mang nhi tử tới cung điện của Cốc Thu. Chỉ có ở đây nàng mới không hề cố kỵ mà phát tiết những thống khổ trong lòng.
“Nương nương, đừng khóc.” Ti Thải cầm chiếc khăn tay mềm mại, đau lòng lau đi nước mắt cho Hàn Lăng.
“Ti thải…” Hàn lăng nhào vào trong lòng nàng, khóc càng thêm thê lương.
Cốc Thu hốc mắt rưng rưng, nhưng không biết làm sao.
“Nương nương, mấy ngày nay Hoàng thượng cũng không tuyên các tần phi khác thị tẩm, chắc chắn Hoàng thượng cũng suy nghĩ đến cảm thụ của người.” Ti Thải an ủi, “Vân phi kia, cứ coi như nàng là không khí đi. Tuy nói nàng đang mang thai nhưng nàng tâm địa độc ác như vậy, lại kiêu ngạo hống hách, nói không chừng ông trời sẽ không để yên cho nàng bình yên sinh ra hài tử.”
“Nhất định, ác nhân nhất định có ác báo!” Cốc Thu an ủi.
Hàn Lăng hốt nhiên ngẩng mặt lên, “Ti Thải, Cốc Thu, những lời này các ngươi nói trước mặt ta thì được nhưng không được nói bên ngoài, biết chưa?”
“Ân!” Cốc Thu và Ti Thải cùng gật đầu, các nàng đương nhiên biết Vân phi cho dù có ghê tởm nhưng trong bụng nàng chính là hoàng tự, không thể xúc phạm.
“Ta biết các ngươi đau lòng cho ta, ta cảm ơn!” Hàn Lăng sụt sịt, “May mắn mà có các ngươi, nếu không ta thật không biết làm sao bây giờ.” Biết Ti Thải thực tâm đối tốt với mình nên Hàn Lăng bảo Cốc Thu nói chân tướng cho Ti Thải biết, cho nên, hiện giờ thân phận thật của nàng ngoài Vương Cảnh Thương ra thì còn có Cốc Thu và Ti Thải biết.
“Vì nương nương không chê mà kết bái tỷ muội với ta. Làm tỷ tỷ, ta tự nhiên quan tâm nhất muội muội.”
Nguyên lai, ba người các nàng đã kết bái. Nói tuổi, Ti Thải là Đại tỷ, Hàn Lăng là Nhị tỉ, Cốc Thu là Tam muội.
“Đúng, cũng câu nói kia, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Tỷ tỷ, hay là chúng ta đi Vân Tiêu đảo thả diều để quên hết bi thương, hưởng thụ sung sướng.” Cốc Thu đề nghị.
“Không được!” Hàn Lăng lắc đầu, mấy đêm gần đây nàng ngủ không ngon, nghĩ tới thái dương hỏa hỏa lạt lạt nàng lại cảm thấy choáng váng đầu óc.
“Vậy hay là người thiết kế đồ đi, lần trước người không phải đã nói sẽ tự mình làm cho tiểu hoàng tử một ít quần áo thật đặc biệt sao? Ngươi vẽ mẫu ra, ta may.”
Ti Thải vừa nghe lập tức lấy từ trong ngực áo ra cọ màu đưa cho Hàn Lăng.
“Ti Thải, ngươi lúc nào cũng mang mấy thứ này bên người sao?” Cốc Thu kinh ngạc kêu lên một câu.
Ti Thải cười không nói. Nàng huệ chất lan tâm, biết Hàn Lăng gần đây tâm tình không tốt nên chuẩn bị trước mấy thứ này.
Một lần nữa cầm bút, Hàn Lăng thập phần kích động, dòng sáng tạo tuôn chảy, huy động cây bút trên giấy soàn soạt.
Ti Thải và Cốc Thu lẳng lặng đứng bên nhìn, thấy những bức tranh đặc biệt hiện ra trước mắt thì liên tục cảm thán.
Ngay cả Vi Lạc hình như cũng bị những tranh vẽ này hấp dẫn, không ngừng vỗ tay hoan hô.
Không biết trải qua bao lâu, mãi đến khi Hàn Lăng thấy mệt mới dừng lại, nhìn lại, có tổng cộng sáu bộ trang phục trẻ em khác nhau.
“Tỷ tỷ, ngươi… quá lợi hại, những quần áo này ta chưa từng gặp qua.”
“Đúng, nương nương, những loại quần áo này làm sao người lại nghĩ ra?” Ti Thải cũng ngạc nhiên không thôi.
“Tự nhiên nghĩ ra thôi!” Mặt Hàn Lăng rốt cục hiện ra nụ cười. Kỳ thật những mẫu quần áo trẻ em này chỉ là những đồ thường ngày ở hiện đại.
“Cho ta thời gian mười ngày, nhất định sẽ làm tốt.” Ti Thải thu hồi những bản vẽ này lại, ôm vào trong lòng.
“Ta không thể chờ đợi để nhìn thấy tiểu hoàng tử mặc những xiêm y này!” Cốc Thu mắt lộ vẻ chờ mong.
Hàn Lăng ôm lấy Vi Lạc, đùa với hắn, “Lạc nhi, ngươi cũng vui nhé, mặc vào y phục tạo mẫu riêng cho ngươi, ngươi nhất định sẽ là hoàng tử tuấn tú nhất, suất khí nhất thiên hạ!”
Mấy người cứ thế trò chuyện, rất nhanh đã đến lúc dùng bữa, Hàn Lăng mang theo nhi tử rời khỏi Thu Di các, trở về Dụ Nhân cung.
Dụ Nhân cung.
“Di nương, người đã tới?” Vi Phong nghe cung nô bẩm báo thì đi từ ngự phòng ra chính điện.
“Bái kiến Hoàng thượng!” Lý Ánh Hà khom người chào, rồi sau đó đứng thẳng người, cười nói, “Di nương vào thăm Vân nhi.”
“Nàng không có việc gì chứ?” Vi Phong đạm mạc hỏi một câu.
“Đứa nhỏ này cài gì cũng không hiểu, cả ngày chỉ biết kêu khổ cực, kêu mệt. Thay Hoàng thượng sinh con dưỡng cái là tôn quý và vinh hạnh cỡ nào chứ, là phúc khí mà nàng đã tu luyện được.”
Vi Phong không lên tiếng.
Lý Ánh Hà âm thầm quan sát hắn, chần chừ nói: “Hoàng thượng, di nương có chuyện này, không biết có nên nói hay không.”
“Di nương có chuyện gì cứ nói thẳng.”
“Căn cứ vào quy định của hoàng triều, Dụ Nhân cung là nơi chỉ có hoàng đế mới có thể ở lại, cho dù là hoàng hậu cũng không có tư cách ở chung một chỗ với hoàng đế. Hoàng thượng ban đầu nói là vì tiểu hoàng tử, hôm nay tiểu hoàng tử đã sinh ra rồi, Hoàng thượng có nên nghĩ tới việc để Tinh phi nương nương tới cung điện của chính nàng?”
Thấy Vi Phong không nói gì, Lý Ánh Hà tiếp tục nói: “Hoàng thượng giành ân sủng đặc biệt cho Tinh phi nương nương, trong triều có nhiều đại thần đã kín đáo phê bình. Thỉnh Hoàng thượng lấy đại cục làm trọng. Di nương biết Hoàng thượng yêu mến Tinh phi, Hoàng thượng nếu không bỏ được thì hãy an bài nàng tại một nơi cách Dụ Nhân cung không xa. Như vậy, Hoàng thượng đầu tiên có thể bình ổn những phàn nàn trong triều, sau đó vẫn có thể sủng ái Tin