“Nhưng ngươi thư không còn, địa chỉ cũng mất rồi, làm sao mà tìm được bọn họ?”
“Đi tới đó vừa tìm vừa hỏi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Lăng lộ ra vẻ kiên quyết vô cùng. Nàng không thể để Cốc Thu và Cẩm Hoành lo lắng.
Bên ngoài gió đêm gào thét, những dải mây mỏng chốc chốc lại che khuất ánh trăng; bên trong phòng, củi vẫn lặng lẽ cháy, hai trái tim khoảng cách như gần lại…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trong tẩm phòng yên lặng dị thường. Vưu Chính Hồng ngồi ở mép giường nhìn chăm chú vào nhân nhi khuôn mặt tái nhợt đang nằm. Khuôn mặt anh tuấn của hắn đầy vẻ lo âu, ưu sầu.
Nàng một mực kiên cường ở cùng hắn tại nhà hoang năm ngày, nàng chịu đựng cát bụi cầu khẩn người qua lại trên con đường hoang vu. Trời không phụ lòng người tốt, rốt cục cũng có một nhân sĩ hảo tâm đưa bọn họ trở lại Vĩnh Châu.
Vừa bước vào cửa nhà, nàng liền hôn mê bất tỉnh. Hắn biết, kỳ thật nàng đã sớm kiệt sức, chỉ vì muốn chăm sóc hắn mà nàng cố gắng chống đỡ, mãi đến lúc về nhà, nàng mới cỏ thể yên tâm mà bỏ xuống “trách nhiệm”.
Thân thể hơi hướng về phía trước, ngón tay hắn đưa tới, lúc sắp chạm vào mặt nàng thì bên ngoài truyền đến tiếng hạ nhân bẩm báo: “Nhị thiếu gia, Khai đại phu tới.”
“Để hắn vào!” Phảng phất như chạm phải điện, Vưu Chính Hồng vội vàng thu tay về, ngồi thẳng người.
Khai đại phu bước vào phòng, trước là chào Vưu Chính Hồng, sau đó để hòm thuốc xuống, tỉ mỉ bắt mạch cho Hàn Lăng, vẻ mặt ngưng trọng dần dần chuyển thành hân hoan, “Nhị thiếu gia, thân thể nhị thiếu nãi không đáng ngại, chỉ là mệt nhọc quá độ nên ngất xỉu, nghỉ ngơi vài ngày là có thể khôi phục…”
“Vậy có phải kê thuốc cho nàng không?”
“Không cần!” Khai đại phu lắc đầu, “Nhị thiếu nãi đang mang thai, không thể tùy tiện uống thuốc.”
“Cái gì?” Vưu Chính Hồng tức thời ngây người, khó tin hỏi lại lần nữa, “Ngươi nói lại lần nữa!”
Khai đại phu cho rằng hắn quá mức hoan hỉ, vì vậy cười dài, “Chúc mừng nhị thiếu gia, nhị thiếu nãi đã có mang một tháng.”
Vưu Chính Hồng lập tức lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy giật mình cùng khiếp sợ, đảo mắt nhìn về phía nhân nhi vẫn đang ngủ trên giường, nội tâm ba đào mãnh liệt.
“Nhị thiếu gia, ngài không sao chứ?” Khai đại phu trong lòng thực là buồn bực cùng khó hiểu. Thê tử mang thai, làm trượng phu cần phải vô cùng vui vẻ mới đúng, vì sao nhị thiếu gia lại có bộ dạng này.
Sau một lúc Vưu Chính Hồng mới ổn định tâm tình, nghiêm túc dặn dò, “Khai đại phu, chuyện nhị thiếu nãi có thai, tạm thời không cho ai biết, kể cả nhị thiếu nãi.”
Khai đại phu một hồi kinh ngạc, tiếp theo gật đầu, “Lão phu hiểu!”
Sau khi Khai đại phu rời khỏi, Vưu Chính Hồng lại đứng trước giường, kinh ngạc nhìn chăm chú vào Hàn Lăng, con ngươi đen hiện ra phức tạp quang mang.
Ốm yếu, nôn khan, ghét mùi cá, hay ngủ, những biểu hiện này, rõ ràng là dấu hiệu của việc mang thai, hắn sao lại không nghĩ ra nhỉ!
Nhưng mà, cha hài tử là ai? Hắn biết rõ, nàng là một nữ tử giữ mình trong sạch, trừ việc kinh doanh cửa hàng gối thuốc ra, ngày thường rất ít gặp gỡ người khác, vậy rốt cục là chuyện gì xảy ra!!!
Vưu Chính Hồng trầm tư, kéo lại chăn đắp lên người nàng, tiếp tục ngơ ngác nhìn nàng chăm chú, tràn đầy vẻ u sầu.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Đêm nay phi thường an tĩnh, an tĩnh đến mức quỷ dị, có điểm tà ác. Một đoạn đối thoại từ trong phòng truyền ra.
“Tướng công, ta có trò hay xem rồi.” Tiếng nói nữ tử lộ ra vẻ hả hê.
“Trò hay trò hay, ta phiền muốn chết, ngươi còn có tâm tình xem trò!” Tiếng nói nam tử tràn ngập ủ dột.
“Ý ta không phải trò diễn kia, mà là nữ nhân chết tiệt đó mang thai!”
“Nữ nhân mang thai thì có gì đặc biệt… Ngươi… ý ngươi là…”
“Đúng thế!”
“Không có khả năng!” Nam tử lập tức phủ quyết.
“Không phải không có khả năng, mà là thiên chân vạn xác! Chính miệng Khai đại phu đã thừa nhận. Hắn nói nữ nhân lai lịch không rõ kia đã có bầu một tháng, còn nói tiểu tử thối kia không cho hắn nói lung tung cho ai biết.”
Bên trong phòng trầm tĩnh trong chốc lát, thanh âm nam tử lại vang lên, “Xem ra ông trời giúp ta! Nương tử, ngươi đến lúc đó…” Tiếng nói chuyện ngày càng thấp, cuối cùng biến mất.
Tất cả lại khôi phục yên tĩnh cùng hắc ám.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Ngươi không sao chứ?” Vi Phong tay ôm hai cái gối đầu, ân cần nhìn Hàn Lăng.
Ước chừng khoảng mười ngày, ngày nào hắn cũng đến đây vô số lần, nhưng lần nào đón hắn cũng là cánh cửa đóng chặt. Theo Dạ bẩm báo, năm ngày sau nàng dưỡng bệnh ở nhà, còn năm ngày trước thì không biết đi đâu.
Hàn Lăng vẫn lạnh lùng như cũ, cũng không thèm nhìn hắn, phảng phất đối tượng hắn nói chuyện không phải là nàng.
Ở nhà suốt năm ngày, nàng thực buồn chán, sáng nay không để ý đến sự phản đối của Vưu Chính Hồng, nàng vội vàng mở cửa hàng. Lúc đi qua chợ, hai chân không tự chủ đi đến cửa hàng bán đồ ăn vặt, mua hơn mười gói ô mai đủ loại.
“Ngươi mấy hôm trước đi đâu?”
Hàn Lăng không nói, cầm một viên ô mai cho vào miệng, một cảm giác dễ chịu lập tức lan tỏa trong miệng.
Vi Phong thấy vậy, không thể làm gì khác hơn là xoay người, nhìn đủ các loại gối đầu trên giá, nội tâm không biết đang suy nghĩ những gì.
Lúc này, một phụ nhân trung niên đi đến, “Vưu nhị thiếu nãi, có người nói ngươi ăn ô mai thay cơm? Chẳng lẽ ngươi mang thai?”
Hàm răng trắng đều của Hàn Lăng đang cắn hạt ô mai chợt ngừng lại, nàng thoáng chốc ngẩn người, sau đó cười nói, “Khâu thẩm, ngươi nói gì vậy. Làm gì có chứ, nhưng ngươi yên tâm, đến lúc thật sự có, chắc chắn ta sẽ để ngài đỡ đẻ.”
Khâu thẩm lập tức cười đến không thấy mắt đâu, “Ngươi hiện tại giống hệt con dâu ta lúc mang thai, ô mai không rời miệng, ha hả. Phiền ngươi lấy cho ta một cái gối cho tiểu hài tử.”
Đối với lời nói của Khâu thẩm, Hàn Lăng chỉ cười không nói, cầm một cái gối nhỏ màu lam cho nàng, đợi nàng sau khi rời đi lại tiếp tục ăn ô mai. Hoàn toàn coi Vi Phong như không khí.
Hốt nhiên, một đạo hồng quang bắn tới, Mạc Bích Liên một thâm xiêm y đỏ tươi đi đến.
Lại tới một “người không khí”! Hàn Lăng lạnh lùng liếc mắt nhìn Mạc Bích Liên, cũng không lên tiếng.
Mạc Bích Liên đến gần nàng, nhìn đủ loại ô mai trên bàn, châm biếm nói: “Cũng mang thai dã chủng.”
“Ta nói cái gì? Ngươi là đồ tiện nhân, ăn vụng không chùi mép, còn mang một nghiệt chủng.”
“Ta cảnh cáo ngươi hãy nói ra những lời sạch sẽ, nếu không đừng trách ta không khách khí!” Hàn Lăng tức giận, khuôn mặt trong nháy mắt xanh mét.
“Được, để xem ai đối với ai không khách khí! Vưu gia chúng ta đối đãi ngươi không tệ, trái lại, ngươi không biết cảm ơn, lại sau lưng nhị đệ làm ra việc bại hoại danh tiếng, quả thực là thủy tính dương hoa, dâm tiện không biết xấu hổ.”
Hàn Lăng trừng mắt, đi ra khỏi quầy chạy tới trước mặt Mạc Bích Liên, lớn tiếng trách mắng: “Đừng tưởng rằng ngươi là trưởng bối thì có thể nói lung tung, nếu chọc giận ta thì hậu quả khó lường!”
Mạc Bích Liên cũng đầy giận giữ, trợn mặt nhìn Hàn Lăng, sau đó không cam lòng đẩy nàng một cái.
Hàn Lăng không hề phòng bị, lúc thấy sắp bị ngã xuống thì Vi Phong kịp thời đỡ lấy nàng.
“Hừ, hóa ra gian phu ở chỗ này! Thật không tệ nha!” Đánh giá Vi Phong một chút, cả người tuấn mỹ tỏa ra khí chất cao quý, Mạc Bích Liên mắng, trong giọng trào phúng còn chưa đựng một cỗ toan khí.
Hàn Lăng nghe xong lại giấy lên giận dữ, không chút cảm kích nào đẩy Vi Phong ra, hung tợn trợn mắt nhìn hắn, oán giận hắn xen vào việc của người khác.
Nếu như có gian phu, bất cứ nam nhân nào đều có thể, nhưng hắn thì không! Nhìn khuôn mặt giống Vi Phong như đúc này, Hàn Lăng lại cảm thấy vô cùng yếm ác cùng thống hận. Cuối cùng, nhìn về phía Mạc Bích Liên, “Đi ra ngoài!”
Mạc Bích Liên không những không đi, ngược lại còn nhìn nàng khiêu khích, tựa hồ muốn nói: “Ta không đi, ngươi có thể làm gì ta nào?”
“Không đi hả? Có phải ngươi muốn ta sai người kéo ngươi đi?” Hàn Lăng nắm chặt đôi bàn tay đến trắng bệch ra.
“Dựa vào cái gì đuổi ta đi, đừng quên, cửa hàng này là sản nghiệp Vưu gia!”
“Nói láo! Hôm nay nó thuộc về Lãnh Tinh ta! Ta mới là chủ cửa hàng này! Cho nên ngươi cút ra ngoài cho ta!”
“Ngươi…” Mạc Bích Liên nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng nổi giận bỏ đi.
Con ruồi đi rồi vẫn còn con gián! Hàn Lăng vọt tới trước mặt Vi Phong, chỉ vào hắn lúc đó đang ngây ra như phỗng, hạ lệnh trục khách: “Cả ngươi nữa, cũng cút đi!”
Vi Phong lúc này mới hoàn hồn, lắp bắp hỏi: “Ngươi… Ngươi thật sự… thật sự mang thai?”
“Ngươi còn nói bậy cẩn thận ta cũng cáo ngươi tội phỉ báng!” Hàn Lăng nắm lấy cây chổi lông gà trên bàn đánh qua, “Lập tức biến khỏi tầm mắt ta!”
Tâm Vi Phong chứa đủ mọi tư vị. Việc đó có thật không? Vị đại thẩm lúc trước mới nói, người đàn bà vừa rồi cũng nói, chẳng lẽ… Hài tử trong bụng nàng có phải là của bản thân hay không?
“Bang bang phanh!” Một hồi đau đớn kéo Vi Phong từ trong suy nghĩ trở về, chỉ thấy Hàn Lăng như nổi cơn điên, huy động cây chổi lông gà trong tay, dùng sức đập lên người hắn.
Sợ nàng dùng sức quá mà hại tới thai nhi, hắn không thể làm gì khác hơn là tạm thời thối lui khỏi cửa hàng, tiếp tục loanh quanh gần đó một lúc lâu mới rời đi.
Trong điếm cuối cùng yên tĩnh trở lại, nhưng tâm Hàn Lăng thì vô phương bình tĩnh, nhìn đống ô mai trên mặt bàn, nhớ ra những việc vừa xảy ra, tâm tình nàng xao động, bất an, cuối cùng đóng cửa, khẩn cấp chạy về phía Vưu gia.