Nước nóng xả lên người, bàn chân khẽ nhói đau, nhưng sau khi quen với nhiệt độ nóng thì cả người cô cũng tê lại. Cô nhắm mắt, cả phòng bốc hơi, mặt gương như phủ lớp sương mù, thực ra vào ngày hè nóng nực thế này, nhiệt độ kiểu này khiến người ta khó thở, nhưng cô cứ xả cho đến khi da đỏ ửng lên mới chịu lau khô bước ra ngoài.
Không ngờ cô Triệu đang đợi ngoài cửa. Thấy cô xuất hiện, vội hỏi: “Cháu có ăn đêm không? Buổi tối nhà bếp có làm súp tổ yến gan ngỗng, cháu xuống ăn, hay cô mang một bát lên đây.”
“Không cần đâu cô Triệu.”
“Nghe nói lúc tối cháu đi dự tiệc cùng Cố Phi Trần, giờ chắc đói rồi. Xuống gác đi, Cố Phi Trần lúc này đang không ở nhà.”
“Anh ấy lại đi rồi?” nói xong cô mới biết lỡ rồi, cô chỉ quay đi nõi khẽ: “Cháu không phải là tránh mặt anh ấy.”
“Biết rồi biết rồi, cháu không phải tránh mặt cậu ấy, chỉ là không đói.” Cô Triệu lắc đầu tỏ ý nhẫn nại, như thể vừa tức vừa buồn cười, vẫn coi cô như trẻ con, chỉ khuyên bằng giọng ôn hòa: “Thế cháu ngồi xuống cùng cô, nhân thể sấy tóc cho không được không?”
“Được ạ”
Tần Hoan miễn cưỡng xuống lầu, phát hiện Ôn Như Thanh vẫn xếp chân vòng trong ở phòng khách, đang chỉnh kênh truyền hình một cách vô vị.
Thấy cô xuất hiện, Ôn Như Thanh vội vẫy tay nói: “Mau lại đây.”
“Chị và Cố Phi Trần là bạn học?” Trong lúc ăn đêm, Tần Hoan buột miệng hỏi.
“Đúng rồi, bọn chị chơi với nhau từ lâu, tiếc là chưa bao giờ có cơ hội gặp em. Chị bình thường ít khi về nước.”
“Trước kia em cũng sống ở nước ngoài.”
“Chị có biết. Em chuyển về đây năm 18 tuổi, rồi trở thành bạn gái của Cố Phi Trần, sau lại chia tay.”
Tần Hoan giật mình hỏi: “Chị đều biết hết?”
“Thực ra chị đã xem ảnh của em.” Ôn Như Thanh cười đắc ý, “Là chị bắt Cố Phi Trần gửi cho chị xem qua mạng.”
Tần Hoan cúi đầu cắm dĩa vào miếng bánh trong đĩa, giọng nói có vẻ nhạt nhẽo: “Em và anh ấy không có ảnh chụp chung.”
“Chị xem đều là ảnh riêng của em.”
“Tấm nào?”
“Ồ, để chị nhớ xem, là tấm em phơi nắng ở ngoài hiên, mặc một chiếc áo trắng, quần bò, hôm đó ánh sáng có vẻ rất đẹp, nhìn em cực kỳ thư giãn, ôm quyển sách như sắp ngủ.”
Nghe lời miêu tả như vậy, Tần Hoan cố nhớ lại nhưng hoàn toàn không có ấn tượng gì: “Em không nhớ đã từng chụp bức anh như thế.”
Ôn Như Thanh cúi đầu ăn một miếng, rồi cười cười, như không hề ngạc nhiên: “Không biết chừng bức ảnh đó là bị chụp trộm.”
Tần Hoan không khỏi cứng họng, mãi lâu sau mới “ừm” một tiếng, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
Kỷ niệm càng ngọt ngào, nỗi đau càng nhức nhối. Mật ngọt trong quá khứ đã hóa thành thạch tín, không mùi không vị, nhưng giết chết mọi tế bào cảm xúc, một cách vô tình.
Cô thậm chí còn không muốn nghĩ về hoàn cảnh của bước ảnh.
Bởi trước kia đúng là cô rất thích chạy lên hiên tầng ba năm đọc sách, ở đó có một tấm ghế dài, là Cố Hoài Sơn đặt riêng cho cô, thiết kế chiều dài chiều rộng bao gồm cả đường gấp khúc hoàn toàn phù hợp với người cô.
Xuân về hoa nở, nằm ở đó sưởi nắng đúng là sự hưởng thụ tuyệt vời.
Có lẽ bức ảnh đúng là bị chụp trộm, như dù thế nào thì cô cũng không tin ràng Cố Phi Trần lại có thể làm việc đó. Di động của anh gần như chỉ dùng vào việc gọi điện, thi thoảng nhắn tin cho cô, đấy cũng là vì cô ép buộc mãi, anh mới chịu thỏa hiệp.
Nếu không, thường là tin nhắn mấy trăm chữ của cô gửi đi, nhận lại chỉ là cuộc điện thoại trong một, hai phút. Anh không hề hiểu được tâm lý của con gái, có những lúc cô cần, chỉ là sự trao đổi tình cảm vượt không gian.
Tối hôm đó, cho đến tận khi cô ăn xong bữa đêm lên lầu đi ngủ, Cố Phi Trần vẫn chưa về.
Sáng hôm sau, cô dậy rất sớm. Kể từ khi đi làm, hàng ngày cô đều dậy vào giờ này, mới đảm bảo không bị muộn giờ.
Mở to mắt đúng khoảng mười giây, cô mới tỉnh táo trở lại. Cô nghĩ tới việc tối qua đã ngủ ở đâu, đồng thời cảm thấy kinh ngạc vì mình có thể ngủ ngon như vậy.
Rõ ràng đã rời xa nơi này một năm rồi, nhưng ngủ trên chiếc giường này, vẫn khiến cô có cảm giác yên tâm như ở nhà.
Thì ra cơ thể đúng là có thể lưu lại ký ức.
Cho dù trong lòng rất muốn quên đi.
Đánh răng rửa mặt rồi xuống nhà ăn sáng. Phòng ăn vắng tanh, chỉ có vài người giúp việc đứng chờ bên cạnh. Đầu bếp làm theo khẩu vị của cô, nhanh chóng bưng lên hai phần ăn theo kiểu Trung và u. Cô uống một ngụm sữa, vừa cắt miếng sandewich vừa hỏi: “Cố Phi Trần có dặn hôm nay ai đưa tôi về hay không?”
Vừa đúng lúc cô Triệu đi tới liền bảo: “Lát nữa Tiểu Lưu sẽ đưa cháu về trường.” Ngập ngừng một lát rồi lại nói: “Cố Phi Trần nửa đêm qua lại lên cơn hen, giờ vẫn chưa ngủ dậy.”
“Vậy sao?” Chiếc dĩa trong tay cô khẽ ngừng lại, rồi nhanh chóng tiếp tục động tác cắt bánh như không có chuyện gì xẩy ra, Tần Hoan không hề ngẩng đầu lên, dĩa cắm vào một miếng sandwich nhỏ, nói: “Được rồi, làm phiền cô bảo Tiểu Lưu đợi cháu ngoài cổng, năm phút nữa xuất phát.”
Cô Triệu muốn nói gì lại thôi. Cho đến lúc cô dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra khỏi cửa, mới nói: “Hay hôm nay đừng đi làm nữa.”
Cô biết cô Triệu định nói gì, nhưng chỉ lắc đầu: “Không được, trường cháu dao này rất bận, bọn cháu phải tổ chức một buổi dạ hội chào mừng sinh viên mới nhập học, có rất nhiều việc phải chuẩn bị trước. Thôi, không nói chuyện này nữa, đợi khi nào rảnh cháu lại về thăm cô.”
Cô bước đi rất đàng hoàng, chỉ đến khi xe rẽ ra ngoài cổng ở sân trước, do có góc ngoặt, cô ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài trời, rồi khẽ liếc về phía cửa sổ phòng ngủ trên tầng hai.
Rèm cửa ở đó hé mở, vì khoảng cách quá xe, nên không thấy được bất cứ động tĩnh gì bên trong.
Còi xe kêu lên một tiếng, chiếc cổng bề thế từ từ mở ra. Cô tự thấy vô vị, bèn thu tầm mắt lại, im lặng, thắt lại dây an toàn.
“Cô ấy đi rồi.” Ôn Như Thanh đứng bên cửa sổ, nhìn qua khe rèm cửa với vẻ hứng thú, mãi sau mới chịu quay người lại, thần thái trên khuôn mặt đầy vẻ phức tạp: “Em rất khâm phục cô ấy.”
Người đàn ông lúc này đã ngồi dậy chỉ khẽ nhìn cô, như không kiềm chế được: “Em thường xuyên xông vào phòng đàn ông từ sáng sớm như thế này sao?”
“Thỉnh thoảng thôi. Bạn trai thì có tính không?” Cô chớp chớp mắt, định không thèm để ý đến sự bực tức của anh.
“Nhưng anh không phải bạn trai của em.”
“Em biết. Nên anh phải cảm thấy vinh dự. Bao nhiêu gã đàn ông mong em đến phòng của họ, em đều không đồng ý.”
Trả lời cô chỉ là một tiếng ừ lạnh lùng.
Cô lại tiếp tục chủ đề vừa nãy, như vô cùng cảm thán: “Cố Phi Trần, anh có thấy cô ấy đúng là khắc tinh của đời anh không? Nếu là người phụ nữ khác, em tin lúc này đã lao đến chăm sóc anh, nhưng cô ấy thì sao, chẳng thèm quay đầu nhìn lại đã vội đi luôn. Chẳng lẽ trên đời này vẫn còn người phụ nữ không thương tiếc anh, em thật sự phục cô ấy sát đất.”
Lời cô nói khiến Cố Phi Trần phải quay mặt lại ho khẽ vài tiếng, thần thái trên khuôn mặt vẫn rất lạnh lùng, dường như không hề chú ý, rồi lại như thể đã lường được kết cục này.
“Xem xong kịch rồi, em ra ngoài đi.” Anh nói, “Anh phải thay quần áo.”
“Anh đang ốm, hôm nay vẫn đi làm sao?”
Không.” Anh trả lời cực kỳ dứt khoát, khiến cô nghẹn họng, “Nhưng anh phải có một lý do hợp lý để mời em ra ngoài, nên bây giờ anh phải đi thay quần áo.”
Ông như thanh hít một hơi thật sâu, nhìn khuôn mặt điển trai lạnh lùng, rồi cũng chẳng hề tức giận, chỉ cười giơ tay làm hiệu: “Ok. Nhưng anh đoán xem cô ấy hôm nay có quay lại không?”
“Biến” Cố Phi Trần sầm mặt xuống ra lệnh một cách ngắn gọn.
Ôn Như Thanh trước khi ra khỏi cửa mới quay đầu lại, cười bí hiểm đắc ý: “Em đoán cô ấy sẽ quay lại.”
Nhưng thực sự lúc này Tần Hoan không hề có ý định quay lại nhà họ Cố.
Xe đi từ ngoại ô về phía trung tâm thành phố, đúng vào giờ cao điểm, vừa lên đến đường vành đai thứ ba là bắt đầu ùn tắc, cả dọc đường cứ phải nhích từng chút một, phía trước là mấy dòng xe kéo dài, như con sống uống khúc, dưới ánh nắng vàng sáng sớm, không sao nhìn thấy đầu bên kia.
Cô vội cũng chẳng quên giải quyết vần đề gì, cô chán nản mở đài ra nghe tin tức. Trong loa phát ra một giọn nói ngọt ngào, đang thông báo toàn bộ tình hình đường phố. Coi như xong, MC hình như có chút ai oán: “Tình hình giao thông thành phố ngày càng tệ, lượng khí thải cũng đã vượt quá mức độ cho phép, bây giờ vào buổi đêm, mọi người còn nhìn thấy được sao trên trời hay không?”
Tiếp ngay sao chủ đề này là một bản nhạc thị trường có liên quan đến trăng sao.
Sau vài phút ngắn ngủi, tiếng đàn piano lại vang lên.
Thực ra Cố Phi Trần khi đi xe rất hiếm khi nghe đài hoặc đĩa CD, khi có mặt anh, trong xe thường phải hoàn toàn yên tĩnh. Nên lúc này tiếng đài phát ra khiến Tiểu Lưu cảm thấy không quen.
Tần Hoan cảm nhận được ánh mắt từ vị trí lái xe, bèn quay đầu sang, cười nói: “Hy vọng không ảnh hưởng tới việc lái xe của anh.”
Tiểu Lưu im lặng.
Thực ra cô ở nhà họ Cố bao nhiêu năm như vậy, trò chuyện với Tiểu Lưu cũng không nhiều.
Cô chỉ biết anh cực kỳ trung thành với chủ nhân là Cố Phi Trần, mười mấy năm nay vẫn như vậy, cô cũng biết anh làm việc cẩn thận chuyên tâm, lại rất giỏi võ. Nghe nói đã từn làm quán quân cuộc thi đấu võ thuật toàn quốc, sau này không biết vì lý do gì, đột nhiên rút khỏi võ đường, làm tài xế ở nhà Cố Phi Trần.
Hơn nữa anh lại rất ít nói, cả ngày cứ giữ một vẻ mặt lạnh như băng, ở phương diện này anh cực giống với ông chủ của mình.
Nên không nhận được câu trả lời của đối phương, Tần Hoan cũng không hề lưu tâm, cô chỉ tự điều chỉnh lưng ghế, tìm một tư thế ngồi thoải mái nhất, để đối phó với việc tắc đường đến không nhìn thấy đầu thấy cuối.
Xe di chuyển về phía trước với tốc độ rùa bò, cuối cùng cũng nhìn thấy thủ phạm gây ách tắc giao thông.
Thì ra ba chiếc xe con đâm nối đuôi nhau ở giữa đường, chiếc bị kẹp ở giữa là loại xe thể thao Convertible màu đỏ rực, nữ chủ nhân ngồi trong xe đang bực tức gọi điện thoạn, xe đã tắt máy, như đang đợi người đến cứu viện, nên đã gây ách tắc cả một quãng đường dài.
Đi qua đoạn này, hàng loạt xe cộ được phân làn trở lại, giao thông mới dần thông thoáng.
Còn chưa đầy 10 phút là đến giờ làm, không thể kịp để đến trường đúng giờ. Tần Hoan đành gọi điện cho đồng nghiệp, nhờ làm thay một lúc.
Đồng nghiệp là một anh chàng mới khoảng 20, kém Tần Hoan một tuổi, tính tình vui vẻ hài hước, thường ngày hay thích đùa giỡn trong văn phòng, cũng thích trêu đùa Tần Hoan.
Cậu nói trong điện thoai: “Sẵn lòng giúp đỡ, cơm trưa chị mời là được.”
Tần Hoan cười bảo: “Không sao, cơm tự chọn ở nhà ăn, tùy cậu gọi.”
“Ki bo thế, xấu tốt gì cũng phải một bữa lẩu.”
“Được. Lúc đó gọi thêm mấy người, chị mời.”
“Đúng là chọn ngày đẹp không bằng vớ phải ngày đẹp, tối nay được chứ?”
Tần Hoan hơi suy nghĩ một chút rồi đồng ý, nói: “Được, hẹn tối nay.”
Công việc đã bố trí xong, cô vừa cúp điện thoại liền phát hiện Tiểu Lưu đang quay sang phía cô từ khi nào, đang nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt vô cùng ngạc nhiên.
Bọn họ đã đi hết đường vành đai, đang đợi đèn đỏ trong thành phố. Phía trước là chiếc x