“Biết lỗi rồi, chờ đứa bé sinh ra em phải hảo hảo bồi thường cho anh!”
Lạc Hưởng Ngôn ngồi chồm hổm xuống, dán lỗ tai vào trên bụng của Tang Đồng: “Bảo bối buổi sáng tốt lành!”
Thời điểm hơn tám tháng, bụng đã rất lớn rồi. Tang Đồng nâng cao cái bụng bự tròn vo như quả cầu, đặc biệt dễ dàng mệt nhọc, xương sống thắt lưng đều mềm nhũn, mỗi ngày buổi tối còn không ngủ ngon, dù tư thế ngủ như thế nào cũng cảm thấy rất mệt mỏi.
Tang Đồng nóng nảy cực kỳ, lần nữa oán trách: “Về sau kiên quyết không sinh nữa!”
Lạc Hưởng Ngôn nhìn cô thật sự khổ cực, trong lòng cũng thật đau lòng, ôm cô vào trong ngực, để cho cô gối lên bả vai của mình.
“Tốt, sinh xong đứa này, về sau sẽ không sinh nữa.”
Thời tiết đã bắt đầu nóng lên, hắn sợ Tang Đồng nhiễm lạnh, ban đêm cũng không dám mở điều hòa, chỉ đem cửa sổ kéo ra một đường nhỏ, còn phải đắp thêm tấm thảm nhỏ.
Tang Đồng nâng cao bụng bự cần người ôm mình mới có thể ngủ thoải mái, Lạc Hưởng Ngôn liền không thể không cùng với cô cùng nhau đắp chăn.
Hơi thở phái nam đặc thù vây quanh Tang Đồng, da thịt lõa lồ trắng trợn nhiệt độ nóng rực, Tang Đồng trong chốc lát liền bắt đầu không nằm yên.
Lạc Hưởng Ngôn bất đắc dĩ mở mắt ra, bắt được cái tay quấy rối chung quanh của cô: “Chớ làm loạn, anh không có nhiều tự chủ lắm đâu!”
Tang Đồng ở trước ngực hắn vẽ vẽ vòng tròn, bĩu môi nói: “Thì tới nha, tới liền……”
Kể từ khi mang thai, Lạc Hưởng Ngôn e sợ làm thương tổn đến đứa bé, hai người thật kìm nén đến mức thê thảm.
Người yêu nằm ở trong ngực chủ động cầu hoan, Lạc Hưởng Ngôn trong lòng cũng nóng lên một chút, nhưng vẫn do dự không dám.
Tang Đồng bắt đầu lên cơn, vặn trước ngực hắn một chút gào khóc: “Em không sinh nữa, không sinh nữa…… Sinh thành quả bóng, anh đều ghét bỏ em, đối với em cũng mất đi thú tính, em còn sinh cái gì nữa……”
Lạc Hưởng Ngôn đau cả đầu, lập tức hôn lên miệng của cô, cắn cắn môi cô nhỏ giọng mắng: “Im lặng, lại muốn đem mẹ đánh thức a!”
Tang Đồng chủ động đưa lưỡi ra cùng hắn dây dưa, hàm hàm hồ hồ nói: “Nói bậy, cách âm rõ ràng rất tốt……”
Lạc Hưởng Ngôn đang ở độ tuổi sinh long hoạt hổ, lại nín nhịn thời gian dài như vậy, không bao lâu liền nhẫn không được nữa rồi, □ trướng lên có chút đau, ẩn nhẫn đến nỗi cái trán đều là mồ hôi.
Lạc Hưởng Ngôn lật người lên, ngồi dựa vào đầu giường, đỡ Tang Đồng cẩn thận giạng chân ở ngang hông mình.
Tang Đồng một tay đỡ vai hắn, một tay hướng về sau sờ tới cây gậy nóng bỏng, nhắm đúng vị trí chậm rãi ngồi xuống.
Lạc Hưởng Ngôn trước đó đã làm công tác đầy đủ, cộng thêm sau khi mang thai thân thể vốn là nhạy cảm, Tang Đồng liền rất dễ dàng ngồi vào sâu đến tận cùng.
Nóng rực kiên đĩnh bị tầng lớp lớp trơn trợt bao trụ, Lạc Hưởng Ngôn không nhịn được nâng eo, đổi lấy tiếng thân ngâm thoải mái của Tang Đồng.
Lạc Hưởng Ngôn cởi nút áo Tang Đồng ra, lộ ra bộ ngực trắng noãn, một tay dùng lực vuốt ve, một tay đỡ ngang hông của cô di động.
Bởi vì mang thai, bộ ngực Tang Đồng biến lớn rất nhiều, căng tròn chắc nịch, khiến Lạc Hưởng Ngôn yêu thích không buông tay, cúi đầu ngậm đỉnh nhỏ đỏ tươi mềm mại, tỉ mỉ mút vào, liếm hút, giống như có thể mút ra hương sữa.
Tang Đồng ôm đầu của hắn, phối hợp động tác của hắn lên xuống, thoải mái ngẩng đầu lên, tóc dài đen nhánh tán loạn sau lưng, nhắm mắt lại, say mê trong tình dục.
Không bao lâu, Tang Đồng đã không còn hơi sức, thân thể nặng nề chuyển động mấy cái liền hoàn toàn không còn tí sức lực nào nữa, ăn vạ ôm Lạc Hưởng Ngôn rầm rì.
“Mệt chết đi được……”
Lạc Hưởng Ngôn đang vui vẻ, nghe vậy cẩn thận lui ra ngoài, đặt cô thành tư thế quỳ ở trên giường, dưới bụng còn lót chiếc gối đầu mềm mại, để phòng ngừa cô té ở trên giường đè ép bụng mình.
Lạc Hưởng Ngôn quỳ gối phía sau cô, nắm chặt lấy vai của cô, một tay kia dùng lực vỗ vỗ cái mông trắng noãn của cô, thanh âm bộp bộp vừa vang vừa giòn, Tang Đồng đỏ mặt, thẹn thùng tới cực điểm.
Da thịt trắng nõn mềm mại giống như có từ tính, bàn tay dán lên lại không thể dứt ra được, từng lần một vuốt ve vuốt ve khe mông hình dáng mỹ lệ, bị vỗ vào nên biến thành màu hồng, giống như hai phiến ngọc hồng thấu, làm nổi bật da thịt trắng như tuyết, có một cỗ cảm giác dâm mị khác thường.
Tang Đồng thân thể xích lõa quỳ tại trên giường, phần lưng trắng nõn lõm ra thành đường cong đẹp mắt, từ phía sau nhìn thấy, đường cong nơi eo mông vẫn uyển chuyển như cũ, cùng trước khi mang thai vẫn mê người như vậy.
Lạc Hưởng Ngôn đỡ dục vọng nóng hổi, từng tấc thẳng tiến vào vùng đất mềm mại ướt át.
Dịu dàng như vậy nhưng cũng không mất đi cường hãn tiến vào, Tang Đồng hưng phấn tới cực điểm, □ xoắn được chặt chẽ vô cùng, cánh tay chống đỡ thân mình cũng không nhịn được nhẹ nhàng run rẩy.
Lạc Hưởng Ngôn cúi người, ôm chặt cô, cơ ngực nở nang tráng kiện dán chặt sau lưng cô, hơi thở nóng rực bao phủ cô, Tang Đồng không nhịn được rên rĩ ra tiếng.
Lạc Hưởng Ngôn không nhanh không chậm ra vào, chậm đến nỗi Tang Đồng tựa hồ có thể cảm nhận được hình dáng của hắn, dần dần, Tang Đồng không hề thoả mãn với sự dịu dàng nhẹ nhàng chậm chạp như vậy, không nhịn được rên rĩ thúc giục: “Mau, nhanh một chút……”
Lạc Hưởng Ngôn dán vào bên tai cô trầm thấp cười ra tiếng, eo ếch vừa dùng lực, đụng tới một cái thật sâu: “Có phải như vậy hay không?”
Tang Đồng thoải mái cao giọng hét lên: “Đúng, đúng, ông xã, nhanh một chút được không……”
Lạc Hưởng Ngôn cố ý thong thả ung dung cọ sát, từ từ rút ra, lại chầm chậm thẳng tiến, trêu chọc Tang Đồng càng thêm khó chịu.
“Không được a bà xã đã trễ thế này, bảo bối nên đi ngủ rồi…… Anh sợ đánh thức bảo bối a!”
Nói xong, đột nhiên ngoài ý muốn hung ác đỉnh một cái, Tang Đồng thét chói tai ra tiếng.
“Sâu như vậy, có thể đội lên bảo bối hay không nha?”
Lời này khiến Tang Đồng xấu hổ cực kỳ, giống như có người đang quan sát cô, cái loại cảm thụ cấm kỵ ở trước mặt mọi người trình diễn xuân cung sống, cư nhiên làm cho cô có một khoái cảm khác thường khó tả.
“Đừng, đừng nói……”
Lạc Hưởng Ngôn cười xấu xa, tiếp tục chín cạn một sâu ra vào: “Thế nào bà xã, không muốn để cho ông xã cùng bảo bối nói chuyện với nhau sao?”
Tang Đồng ô ô khóc thút thít, vừa dùng sức co rúc mình, vừa đứt quãng mắng: “Lưu manh……”
Tang Đồng dưới sự kích thích chồng chất, đã sớm ẩm ướt rối tinh rối mù, Lạc Hưởng Ngôn từ phía sau ra vào rất là sung sướng, tiếng nước chảy mập mờ giữa đêm hôm khuya khoắt càng phát ra rõ ràng, trong chốc lát, liền cảm nhận được Tang Đồng toàn thân căng thẳng.
Lạc Hưởng Ngôn biết cô sắp tới, cố ý rút ra bản thân, chỉ nhàn nhạt đỉnh đâm vào, vẽ vài vòng trêu chọc.
Tang Đồng không nhịn được khóc sụt sùi ra tiếng, toàn thân như nhũn ra, trong lòng giống như có vô số con sâu nhỏ đang bò, ngứa ngáy tận xương tủy.
□ trống không gay gắt, cố tình Lạc Hưởng Ngôn làm chuyện xấu không chịu cho cô thống khoái.
Tang Đồng khóc cầu khẩn: “Ông xã là tuyệt nhất, van anh……”
“Cầu xin anh cái gì?”
Lạc Hưởng Ngôn một tay ôm cô, một tay bảo hộ bụng của cô, chỉ sợ cô chống đỡ không nổi té nhào vào giường, nè lên bụng.
Tang Đồng thút tha thút thít khóc: “Anh đi vào……”
Lạc Hưởng Ngôn nhàn nhạt rút ra đâm vào: “Anh đây không phải ở bên trong đó sao?”
Tang Đồng không nhịn được dựa vào sau, rên rĩ cầu xin: “Anh sâu một chút nữa nha……”
Thanh âm kia run rẩy, âm cuối giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng quét qua đáy lòng của Lạc Hưởng Ngôn.
Lạc Hưởng Ngôn nắm lấy bả vai cô, để cho cái mông của cô nhếch lên thật cao, dùng sức vào nhanh ra mạnh.
Tang Đồng rốt cuộc thoải mái khẽ rên, khóe mắt ngân ngấn nước, nhắm mắt lại thừa nhận va chạm mãnh liệt của Lạc Hưởng Ngôn.
Không bao lâu, Tang Đồng liền lên đến đỉnh núi, khoái cảm chất đống cùng nhau bộc phát, trước mắt từng luồng sáng lóe lên, co quắp căng thẳng, □ cũng từng cái co rút xoắn chặt kiêm đĩnh của Lạc Hưởng Ngôn.
Cao trào đi qua, Tang Đồng mệt mỏi vô cùng, mềm mại nghiêng người nằm ở trên giường thở dốc.
Lạc Hưởng Ngôn vẫn còn cứng rắn, bất mãn từ phía sau ôm cô, nắm lấy bộ ngực mềm mại của cô chơi đùa, đẩy đẩy eo oán trách: “Anh còn chưa xong chuyện……”
Tang Đồng mệt mỏi, cơn buồn ngủ ập tới, trở mặt không nhận người thân gạt móng vuốt của hắn ra: “Tự mình giải quyết đi!”
Lạc Hưởng Ngôn dính sát vào cô, phân thân nóng rực dính sát vào phần mông trắng nõn của cô cọ a cọ, nói lầm bầm: “Em qua sông đoạn cầu a! Mình sung sướng cũng không thèm trông nom sống chết của ông xã……”
Tang Đồng mệt mỏi, không nói hai lời giơ móng vuốt quét qua: “Cút ——“
Lạc Hưởng Ngôn nhìn chằm chằm mấy dấu móng tay còn rướm máu trước ngực khóc không ra nước mắt, không thể làm gì khác hơn là ấm ức hề hề mà ôm Tang Đồng, tự mình động thủ vội vã giải quyết.
Lạc Hưởng Ngôn rút khăn giấy lau chùi, nằm ở trên giường bi thương mà thở dài.
Về sau tuyệt đối không thể để cho cô ấy mang thai nữa!
Giống như hiện nay thì không có cách nào vượt qua rồi!
Lạc Hưởng Ngôn hận không thể đem thời gian đẩy nhanh, Tang Đồng mau chóng đem đứa nhỏ này sinh ra cho xong việc!
Hơn một tháng sau, trong sự khẩn trương chờ mong của cả nhà, Tang Đồng rốt cuộc sinh ra một bé gái.
Quá trình sinh nở cũng không quá lâu, Tang Đồng coi như sinh thuận lợi, nhưng vẫn đau đến kêu thảm thiết như cũ, đem tay Lạc Hưởng Ngôn bấu chặt một mảnh xanh tím.
Lạc Hưởng Ngôn cũng không thèm nhìn tới tiểu mao đầu này, đau lòng giúp Tang Đồng lau đi khuôn mặt đầy mồ hôi và nước mắt, nhẹ nhàng hôn cô, khẽ nói: “Thật xin lỗi, để cho em chịu khổ rồi…… Bà xã, anh yêu em!”
Tang Đồng đột nhiên cảm thấy tất cả khổ cực đều đáng giá.
Có người nói, sinh con, giống như dạo một vòng quanh quỷ môn quang, cái loại đau tê tâm liệt phế đó, khiến phụ nữ giống như chết đi một lần, gắng gượng qua, chính là giành được sự sống mới.
Tang Đồng suy yếu cười cười, thanh âm nhỏ không thể nghe được, nghe vào trong tai Lạc Hưởng Ngôn, trái tim lại giống như bị giáng một cú thật nặng, hạnh phúc đến đau đớn.
“Em yêu anh, nguyện ý sinh cho anh thật nhiều đứa nhỏ……”
Nếu là con gái, giữ nguyên quyết định trước đó kêu “Nhị Mao” dĩ nhiên là không thích hợp.
Lạc phu nhân suy đi nghĩ lại, đề nghị: “Tên xấu dễ nuô
i, không bằng bảo bối nhủ danh liền kêu Tiểu Mao? Dễ nghe lại đáng yêu!”
Tang Đồng ánh mắt sáng lên: “Tiểu Mao nghe thật hay!”
Vì vậy, nhũ danh của tiểu công chúa Lạc gia cứ như vậy quyết định.
Tiểu Mao một chút cũng không ngoan, tính khí lớn đến muốn chết, ngay từ lúc trong bụng mẹ liền biểu hiện ra, hiện tại càng thêm tự do, càng tệ hơn là rất thích hành hạ người chung quanh.
Lạc Hưởng Ngôn xách Tiểu Mao chiếm đoạt Tang Đồng không buông ném cho người giúp việc, hận không thể đem đứa nhỏ quậy phá này nhét trở lại trong bụng Tang Đồng.