àng, nhìn chăm chú vào nàng, ngọn lửa phẫn nộ đã muốn chuyển thành chán ghét sâu sắc. Bản thân đã từng toàn tâm toàn ý tin tưởng người đàn bà đáng sợ này.
“Tôi cũng hy vọng đây là giả, tôi cũng hy vọng là tôi đang nói dối. Bởi vì, dù thế nào tôi cũng không dám tin tưởng, lòng dạ của bà lại độc ác như thế, đơn giản chỉ vì cha tôi gây trở ngại cho Kim gia, bà không chỉ phải người giết chết ông ấy, mà còn phóng hỏa thiêu rụi nhà của tôi, muốn đẩy cả nhà chúng tôi vào chỗ chết.” Nàng đã từng sẵn sàng cống hiến cho người đàn bà này.
“Khi bà phát hiện ra tôi không chết, bà còn thuyết phục Giang Thành nuôi dưỡng tôi, giáo dục tôi, huấn luyện tôi, để tôi làm việc thay bà.”
“Tôi không có! Tôi không có! Cô nói dối!” Kim Ngọc Tú vừa sợ vừa tức, vung bàn tay nhỏ bé về phía nàng.
Mẫu Đơn nhanh như chớp chụp lấy, ý muốn tấn công cổ tay non mịn của nàng.
Giận dữ cực độ làm cho nàng suýt chút nữa vặn gãy cánh tay kia.
“A………..” Kim Ngọc Tú kêu đau ra tiếng, một giọt nước mắt rơi ra từ hốc mắt.
“Thanh Phong, dừng tay!” Giang Thành vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Mẫu Đơn nhìn hắn, một lát sau mới bỏ cánh tay nhỏ bé trắng nõn kia ra, nhưng trên cánh tay nhỏ bé kia lại dính vô số máu tươi.
Kim Ngọc Tú té ngã trên mặt đất, làm cho chiếc bình hoa lê cắt vào cổ tay phải của nàng.
“Bà hạ độc, dùng thạch tín độc chết Thục Quân phu nhân.” Mẫu Đơn nói, giọng nói rõ ràng truyền đến trong tai mỗi người.
Kim Ngọc Tú hoảng hốt ngẩng đầu, thét chói tai:
“Không – Cô nói bậy!” Mẫu Đơn không them để ý tới nàng, chỉ nhìn Giang Thành.
“Bà ấy muốn chiếm được ông, cho nên hàng tháng, bà ấy đều sai đầu bếp trong nhà làm bánh ngọt để mang đến nhà ông. Bà ấy biết, Thục Quân phu nhân thích nhất là đồ ngọt, bà ấy cũng biết, ông không ăn ngọt.”
“Câm miệng!” Kim Ngọc Tú xấu hổ khi bí mật bị vạch trần tại chỗ. Nàng đứng dậy, xông lên phía trước, muốn tấn công Mẫu Đơn lần nữa, vội vã muốn làm cho Mẫu Đơn câm miệng, nhưng Liễu Vũ đứng ở một bên đã ngăn nàng lại.
“Để cho cô ấy nói tiếp.”
“Cậu——-” Kim Ngọc Tú run run nhìn Liễu Vũ, thật không thể tin được
“Cậu đang làm gì?”
“Làm chuyện mà tôi nên làm từ sớm.” Liễu Vũ quay đầu nhìn người đang ngồi ở vị trí chủ nhân – Giang Thành.
“Tiên sinh, Thanh Phong nói không có sai, tất cả những gì cô ấy nói đều là sự thật.”
“Tất cả chúng tôi đều đã kiểm chứng qua.” Sở Lãng ở một bên cũng lắc lư đi ra, đứng ở bên cạnh Liễu Vũ, cúi đầu nhìn Giang Thành.
“Bà ấy không chỉ giết cha mẹ Thanh Phong, mà còn hủy diệt gia đình của của tôi, Lãng Thần và Liễu Vũ, đơn giản đều là bởi vì cha mẹ của chúng tôi làm cản trở con đường phát tài của Kim gia. Bà ta muốn thu nhận chúng tôi, là vì chúng tôi còn có giá trị lợi dụng, mỗi người trong chúng tôi, đều là do bà ta đích thân chọn lựa kỹ càng, để thay ông gầy dựng giang sơn.”
Lãng Thần đã được đưa đến Mỹ, mà Hắc Trọng Minh vì muốn liên thủ với bọn họ nên mới quyết định buông tha cho Lãng Thần.
Giang Thành khiếp sợ không thôi, chỉ có thể ngã ngồi trên ghế, á khẩu không thể thốt nên lời, trừng mắt nhìn về phía người đã ở bên cạnh mình nhiều năm, vừa là người hộ vệ trung thành, vừa là vợ hiền yêu dấu.
“Tú nhi, thật là do em làm sao?”
“Không, không phải em?” Kim Ngọc Tú giãy ra khỏi sự kiềm chế của Liễu Vũ, vọt tới trước người Giang Thành, quỳ trước mặt hắn, xoa nhẹ chân hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn vào người chồng thật sự chịu nhiều đã kích, nghẹn ngào cãi lại.
“Anh Thành, anh phải tin em, anh đừng tin cô ấy, chị Thục Quân mất khi em mới mười bốn tuổi, làm sao em có khả năng hạ độc chị ấy?”
Đúng vậy, năm đó nàng mới có mười bốn tuổi, làm sao có thể ngoan độc như thế? Giang Thành nghĩ.
Nhưng sau khi nhớ lại, quả thật là khi Thục Quân quen biết Tú Nhi thì đột nhiên thân thể bắt đầu có chuyển biến xấu. Mà trong một năm đó, đúng là hàng tháng Tú nhi đều mang theo bánh ngọt đến nhà.
Hắn nhớ rất rỏ, bộ dáng mang theo bánh ngọt của nàng khi đặc biệt tới thăm Thục Quân.
Có một lần, Thục Quân muốn cho hắn nếm thử hương vị hàng đầu kia, nhưng lại bị Tú nhi ngăn cản.
“Không được, anh không thể ăn.
Chị Thục Quân, đây là em đặc biệt mời đầu bếp về làm cho chị, chị đừng để cho anh Thành lãng phí.”
Hắn nhớ rõ, nàng đã nói như vậy.
Giang Thanh kinh sợ không dứt, đau lòng nhìn người vợ yêu điềm đạm đang quỳ trước mặt mình.
“Em hạ độc giết chết Thục Quân?”
“Không, không phải em—-” Nàng lắc lắc đầu, run giọng mở miệng, nhưng lại bị người cắt ngang.
“Cần chứng cứ sao? Bà muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu.”
Kim Ngọc Tú kinh hoảng quay đầu lại, thì thấy trong tay hắn còn cầm thêm vài xấp văn kiện.
Hắn nhếch khóe miệng lên, châm biếm nói với nàng:
“Tôi in rất nhiều, đủ để toàn bộ người dân ở Thượng Hải biết rõ những chuyện bà đã làm.”
Người đàn ông này thật là tà ác, thật là đáng giận!
Kim Ngọc Tú phẫn hận trừng mắt nhìn Hắc Trọng Minh.
Người đàn ông này cũng đã sớm đoán được nàng sẽ xé nát những văn kiện này. Hắn biết rõ thứ mà nàng yêu quý nhất là gì. Vốn dĩ nàng cho rằng hắn đã rơi vào sâu trong cạm bẫy ngọt ngào này, nhưng nàng không có dự đoán được, từ đầu đến cuối hắn đều chờ đợi thời cơ để ra tay, bất kể là đối với Tiêu Luyện Mặc hay là Kim gia, đều đã sớm nằm trong kế hoạch của hắn.
Hắn vẫn im hơi lặng tiếng, làm cho nàng nghĩ đến, kế hoạch của nàng đã thành công. Nhưng, hắn chẳng những chiếm được Thanh Phong, lại còn ra tay, trực tiếp phá hủy thứ mà kiếp này nàng coi như bảo vật – Tình yêu của Giang Thành đối với nàng.
Nguyện vọng lớn nhất của nàng chính là làm cho Giang Thành trở thành đế vương của đất Thượng Hải, nhưng dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới, chỉ cần đi sai một nước cờ, sẽ thua cả bàn cờ.
“Tú nhi?” Giang Thành thất vọng, đau khổ kêu lên, làm cho toàn thân nàng cứng đờ.
Nàng bối rối quay đầu lại, cố gắng biện minh cho bản thân lần cuối.
“Anh Thành, em làm như vậy đều là vì anh.” Những lời này, gián tiếp thừa nhận những suy đoán trong đầu Giang Thành.
“Vì anh?” Hắn đau lòng híp mắt lại, không thể tin được hỏi:
“Em hạ độc giết chết vợ anh, là vì anh?”
Kim Ngọc Tú ra sức lắc đầu
“Em…………” Nàng nắm chặt đầu gối hắn, rơi lệ đầy mặt hô lên:
“Vợ của anh là em, là em!”
Giang Thành vừa đau khổ vừa phẫn nộ, nhìn chăm chú vào nàng. Kiếp này, đây là lần đầu tiên hắn đẩy đôi tay xinh đẹp nhỏ bé của nàng ra.
Hành động cự tuyệt quá rõ ràng kia, làm cho Kim Ngọc Tú ngây người, choáng váng, nàng hoảng sợ nhìn người chồng mà mình yêu thương, đầu óc trống rỗng.
Ở phía sau, mùi khét dày đặc đang dần dần lan tràn trong không khí, tiến vào phòng khách. Có người để ý quay đầu lại, thì ngạc nhiên khi phát hiện có một ngọn lửa đang từ phía hành lang lủi tới. Nhiệt độ cực nóng tiến tới gần phòng khách, khiến cho nam nữ mặc quần áo lộng lẫy đều cảm thấy oi bức không chịu nổi.
“Cháy!” Có người phát ra tiếng kêu sợ hãi.
Mọi người đều quay đầu lại, phát hiện đám cháy ở phía sau, tất cả đều kinh hoảng đứng dậy, chen lấn nhau đi về phía cửa.
Bỗng dưng, một tiếng súng vang lên, làm mọi người chấn động.
Tiếng bước chân hỗn độn trong nháy mắt dừng lại, bốn phía trở nên im lặng.
Tầm mắt mọi người đều rơi vào trên thân người đàn ông đang đứng ở cửa, với vẻ mặt điên cuồng và trên tay cầm súng.
“Tất cả đều ở lại cho tôi!” Hắn khàn giọng gào thét, ánh mắt cuồng loạn, toàn thân ướt đẫm, trên người nồng nặc mùi xăng.
Là Tiêu Luyện Mặc!
Hắn chưa chết, cũng không có giống như những gì Kim Ngọc Tú đã hình dùng, hắn đã bị Hắc Trọng Minh chặt đứt tay chân.
Mẫu Đơn sửng sốt quay đầu, kinh sợ nhìn Hắc Trọng Minh.
“Anh — Em nghĩ anh đã giết hắn.” Trong mắt của nàng tràn ngập hoang mang. Cho tới hôm nay, nàng mới biết được, ngay cả chuyện này Kim Ngọc Tú cũng lừa nàng.
“Tại sao anh lại để cho em nghĩ, hắn đã chết trong tay anh?”
Hắn lẳng lặng nhìn nàng.
“Bởi vì, anh muốn em thừa nhận, em yêu anh. Cho dù anh là loại người gì, làm chuyện gì, em đều không chối bỏ, em đều yêu anh.” Sự mưu tính của hắn đều cao thâm hơn bất kỳ kẻ nào.
Mẫu Đơn không thể phủ nhận, quả thật cho dù hắn có giết chết Tiêu Luyện Mặc, cũng đều không thể thay đổi được chuyện nàng yêu hắn là thật.
“Hắc Báo?” Giọng nói của Tiêu Luyện Mặc vang lên, mang theo cảm giác hưng phấn khó có thể kiềm chế
“Thật tốt quá, ngay cả mày cũng ở chỗ này, đây đúng là lễ vật mà ông Trời đã ban cho tao. Tao vốn định giết con đàn bà khốn nạn của Kim gia, nếu mày đã ở đây, thì cùng nhau xuống suối vàng đi. Tụi bây liên thủ tiêu diệt tao, cho dù tao có chết, cũng kéo tụi bây theo làm vật lót đường.” Quyền thế của hắn, địa vị của hắn, chỉ trong một thời gian ngắn, đều bị mất sạch không còn dấu vết, nhưng nghĩ tới phải có hai nhà liên thủ, thì mới có thể ép hắn vào bước đường cùng, dù sao cũng chết, hắn phải kéo theo bọn họ cùng chết, nhất định không thể để cho bọn họ được sống yên ổn.
Hắn quyết định báo thù, cây súng trong tay chĩa về hướng phòng khách, nhắm vào mục tiêu bóp cò.
Tiếng súng mãnh liệt vang lên, trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều kêu la sợ hãi, nắm sấp xuống mặt đất, run rẩy né tránh.
Ngay lúc đó, Hắc Trọng Minh vừa bảo vệ Mẫu Đơn vừa rút súng bên hông ra. Kỹ thuật bắn súng của hắn cực chuẩn, chỉ cần một phát là đã trúng mục tiêu.
Trên trán Tiêu Luyện Mặc xuất hiện một cái lỗ ngăm đen. Hắn trừng lớn hai mắt, lộ ra vẻ mặt không dám tin, một lát sau mới chậm chạp ngã về phía sau.
Mà Giang Thành ở một bên, ngay trước lúc Tiêu Luyện Mặc nổ súng liền ôm lấy Kim Ngọc Tú, đem thân hình nhỏ xinh của nàng ôm chặt trong ngực.
“Anh Thành.” Nàng sợ hãi hô to, rõ ràng cảm giác được, khi tiếng súng vang lên, thân hình của hắn chấn động kịch liệt.
Thân mình Giang Thành yên lặng, yếu ớt, máu tươi ấm áp thấm ướt ngực hắn, sau đó dần dần lan rộng ra.
Kim Ngọc Tú sợ hãi ôm chặt lấy chồng mình, lại bởi hắn quá nặng nên bị kéo ngã xuống. Nàng hoảng hốt giữ lấy thân thể loạng choạng của chồng, nhưng hai mắt Giang Thành cũng đã nhắm chặt lại.
Nàng khiếp sợ không thể nhúc nhích, sắc mặt trắng như tuyết.
“Anh Thành? Anh Thành? Hãy trả lời em, em xin anh, hãy trả lời em.” Nàng càng lúc càng dùng sức lay chồng.
Nàng dùng trăm phương ngàn kế, làm ra nhiều chuyện như vậy, chỉ vì muốn thay hắn sắp xếp tất cả, chờ ngày hắn tiếp nhận quyền lực. Nàng vì hắn mà sống, vì hắn mà hô hấp, vì hắn mà tim đập.
Nhưng, anh Thành đã chết.
Trước khi hắn chết, thậm chí không chịu liếc mắt nhìn nàng một cái.
“Không! Anh Thành, anh không thể chết được! Anh không thể chết được!” Nàng kêu gọi thê lương, ôm lấy thân hình chồng mình, liên tục lay động.
Đã không còn Tiêu Luyện Mặc ngăn cản, các quan khách đều tông cửa xông ra.
Nơi bị châm lửa dường như là phòng bếp, vật dễ cháy ở đó rất nhiều, hơn nữa trước khi Tiêu Luyện Mặc châm lửa, đã đổ một lượng xăng lớn, vì thế ngọn lửa nhanh chóng đã trở nên không thể khống chế.
Ngay cả người hầu của Kim gia, tận mắt nhìn thấy tình thế