Nàng nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện, trong khi nàng bàng hoàng cầm con dao, mặt trời đã xuống núi, bên ngoài đã bị bao phủ bởi bóng đêm dày đặc.
Nhanh quá. Nàng còn chưa chuẩn bị tốt. . . . . . Người hầu thấy nàng nhìn ngoài cửa sổ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chỉ có thể lên tiếng lần nữa.
“Tiểu thư Mẫu Đơn?” Tiếng gọi khẽ kia, tuy mềm nhẹ, nhưng vẫn khiến nàng sợ hãi hoảng hốt như cũ, vội vàng quay đầu, khuôn mặt xinh đẹp, tràn đầy cảnh giác cùng một bụng quyết tâm
“Tôi sẽ xuống bây giờ.” Người hầu gật đầu, cho dù phát hiện tình trạng khác thường của nàng, nhưng cũng làm bộ không thấy. Người hầu cúi đầu, lui ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trong phòng, chỉ còn lại có Mẫu Đơn, lặng lẽ nắm chặt hai tay.
Vì sao, Hắc Trọng Minh lại về nhanh như vậy? Bình thường, đế đêm khuya hắn mới về, vì sao hôm nay, hắn về sớm như vậy?
Trong ngực đau ê ẩm.
Mẫu Đơn không tự giác vươn tay, dùng sức ngăn chặn trái tim quặn đau của mình, nhưng cho dù như thế nào, cũng không thể ngăn chặn cơn đau kia.
Giết hắn.
Tiếng nói lạnh lẽo của Phu nhân lại vang lên.
Coi như tôi xin cô.
Cổ họng của nàng phát ra một tiếng rên nhưng nhanh chóng bị chặn lại.
Nàng biết rõ cái mạng của nàng là do chủ nhân cứu về, nàng thiếu Giang Thành một mạng. Đây là chuyện thật, nàng từng thề trung thành với ông: nàng từng thề phải báo đáp ân tình của ông. . . . . . Mẫu Đơn run rẩy đứng dậy, lấy lược chải lại đầu tóc.
Nàng nhìn khuôn mặt người phụ nữ không có chút máu nào trong gương, thấy một giọt nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt người con gái kia, lăn xuống hai má, không tiếng động rơi xuống.
Nàng ngẩng đầu lên. Lau nước mắt trên mặt, sau đó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, kiềm chế đau lòng, cố gắng lấy lại dũng khí, rồi sau đó xoay người ra khỏi phòng, đi về phía nhà ăn.
Dưới ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn thủy tinh, những đóa hồng nhung thật to, thật rực rỡ, kiều diễm nở rộ, được cắm trong bình đặt giữa bàn ăn.
Bàn gỗ thô dày được phủ bởi tấm khăn trải bàn bằng cotton màu trắng, trên bàn đặt sẵn chén đĩa và dao nĩa .
Khi Mẫu Đơn đi vào nhà ăn, liền thấy Hắc Trọng Minh đang đứng ở bên cạnh bàn ăn.
Hắn cúi đầu nhìn những đóa hoa hồng vừa mới cắt trong vườn vào, vươn tay ra, dùng ngón cái và ngón giữa kẹp lấy một đóa hoa, đưa lên mũi ngửi.
Chiếc cravat trên cổ hắn đã hơi lệch đi một chút, áo vest được tùy tiện treo ở trên ghế, hai tay áo được cuốn lên đến gần khủy tay.
Lúc này hắn đang cúi mặt, dáng vẻ thoải mái ngửi hương hoa ngọt ngào kia, giống như một người làm vườn bình thường, sáng sớm đang hưởng thụ thành quả lao động do chính mình vất vả tạo ra, chứ không phải là một người đàn ông lãnh khốc vô tình, chỉ trong mười ngày ngắn ngủi đã hoàn toàn hủy diệt kẻ thù, còn tự tay giết chết người đàn ông thua cuộc.
Mẫu Đơn nhìn nửa bên mặt anh tuấn ngăm đen kia, trong lòng quặn thắt đau đớn.
Sau đó, dường như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của nàng, Hắc Trọng Minh bỗng dưng ngẩng đầu lên, nhìn về phía nàng đang đứng ở cửa nhà ăn.
Trong khoảnh khắc khi thấy nàng, khóe miệng hắn hơi hơi nhếch lên, sau đó vươn tay về hướng nàng.
Cặp mắt đen mọi khi luôn âm u, nhưng bây giờ lại mang theo tình cảm mà nàng không thể thừa nhận.
Cổ họng Mẫu Đơn thắt chặt, trong nháy mắt này nàng dường như nghĩ muốn xoay người rời đi. Nàng không muốn chạm mặt hắn, không muốn đến gần hắn, nhưng nàng không thể làm như vậy, sự phản kháng của nàng, chỉ càng làm cho hắn bất mãn và căm tức.
Hay là, nàng nên làm như vậy, chọc giận hắn, phản kháng hắn, sau đó có lẽ hắn nhất định sẽ bỏ đi, nàng cũng không cần……. Trong nháy mắt, ý tưởng này liền hiện lên trong đầu nàng.
Không, nàng không thể làm như vậy!
Nàng không thể……..Không thể dao động……… Đôi tay lạnh như băng siết chặt lại thành nắm đấm. Mẫu Đơn cố gắng kiềm nén nước mắt vừa muốn dâng lên trong hốc mắt. Nàng hít một hơi thật sâu, mới bắt buộc bản thân đi lên phía trước, đặt tay vào trong tay hắn.
Bàn tay to, dày rộng kia, ấm áp đến không ngờ.
Hắc Trọng Minh đưa cành hoa hồng cho nàng, trên thân hoa vẫn còn gai, nàng cẩn thận tiếp nhận, tầm mắt chăm chú nhìn vào những chiếc gai màu xanh bén nhọn kia.
Hắn không giống như những người giàu sang bình thường, lúc nào cũng dặn dò người hầu loại bỏ những gai nhọn trên thân cây, hắn nói muốn giữ lại bộ dáng vốn có của hoa hồng, cho nên mũi nhọn của những chiếc gai vẫn che kín trên thân cành hồng.
“Anh thích hình dáng lúc ban đầu của nó.” Hắn chậm rãi nói, trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười như có như không. “Đó cũng chính là cách thức chúng nó bảo vệ chính mình.”
Mẫu Đơn không thể tìm thấy lời nào để có thể đáp lại hắn, cổ họng của nàng giống như bị thứ bén nhọn gì đó đâm vào. Bởi vậy, nàng vẫn cúi đầu nhìn đóa hoa hoa đỏ tươi kia.
Mùi hương hoa hồng thản nhiên bay vào trong chop mũi nàng, nhưng mùi hương thânh nhã này cũng không thể xoa dịu sự khẩn trương hồi hộp, cùng với đau lòng trong tim nàng.
Hắc Trọng Minh đi về phía trước, lịch sự kéo ghế ra cho nàng, sau đó ngồi vào vị trí của mình.
Sau khi hai người đều ngồi xuống, lão Trương quản gia mới ra lệnh cho người hầu lần lượt bưng từng món ăn lên. Đêm nay, đặt trên bàn là những món ăn mang phong cách Pháp, mỗi một món ăn, từ món chính cho đến món tráng miệng đều là những món cao cấp, được bố trí giống như một bức tranh.
Mùi vị thức ăn rất ngon, nhưng nàng lại không hề có khẩu vị.
Nàng cúi đầu, dùng chiếc nĩa trong tay chọc chọc đĩa thức ăn
Dạ dày của nàng co rút nhanh, cho dù thức ăn có ngon miệng đến thế nào thì nàng cũng nuốt không trôi.
Ở đầu bàn đằng kia, truyền đến tiếng nói trầm thấp.
“Chiều nay Kim Ngọc Tú đã tới đây à?” Thức ăn trong đĩa đột nhiên đông lạnh lại. Mẫu Đơn hơi hơi cứng đờ, ngẩng đầu cảnh giác, liếc mắt nhìn Hắc Trọng Minh một cái.
Vẻ mặt hắn tự nhiên, đang dùng động tác tao nhã cắt miếng bò bít tết, làm như điều hắn vừa hỏi, chỉ là hôm nay thời tiết có đẹp không?
Mẫu Đơn hít thở thật sâu, chỉ có thể gật đầu, rồi sau đó mới lên tiếng trả lời.
“Vâng.”
“Bà ta tới làm gì?” Hắn hỏi lại.
Nàng nắm chặt cái nĩa bạc, kiềm nén không cho giọng nói của mình run run.
“Tới thăm em.”
Hắc Trọng Minh ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn nàng qua khoảng cách giữa chiếc bàn ăn.
Hắn đưa một miếng thịt bò lên miệng, thong thả nhai kỹ, sau khi nuốt vào, mới tiếp tục mở miệng.
“Bà ta không phải đặc biệt tới đây để nói với em chuyện của Tiêu Luyện Mặc chứ?”
“Phu nhân có nói một ít.” Mẫu Đơn cố ý đáp thật nhẹ nhàng bang quơ, nhưng đầu ngón tay cầm chiếc nĩa bạc lại bắt đầu trở nên trắng vì dùng sức quá nhiều.
“Vậy à?” Hắn nhíu chặt đôi mày rậm.
Nàng nên tận dụng cơ hội để bỏ qua đề tài này, nhưng nàng lại không thể không hỏi ra những nghi vấn trong lòng, cứ như vậy thốt ra: “Tại sao anh lại giết Tiêu Luyện Mặc?”
Hắc Trọng Minh nhìn nàng, sắc mặt không thay đổi, không có phủ nhận, cũng không có thừa nhận lời lên án của nàng. Hắn cứ nhìn nàng một lúc, sau đó bưng ly rượu vang lên, uống một ngụm.
“Kim Ngọc Tú nói vậy sao?” Hắn không có phủ nhận.
Trong khoảnh khắc ấy, Mẫu Đơn cảm thấy tuyệt vọng.
Vốn dĩ nàng còn ôm một tia hy vọng cuối cùng, vọng tưởng tất cả những chuyện này chỉ là hiểu lầm, hắn không thật sự giết chết Tiêu Luyện Mặc, lòng dạ hắn không có độc ác như vậy, không có lãnh khốc vô tình như vậy…….Thế nhưng, hắn lại không phủ nhận.
Nhìn người đàn ông trước mắt, Mẫu Đơn chỉ có thể gật đầu, cố gắng ép ra một tiếng trả lời suy yếu.
“Vâng.”
Dường như khóe môi của Hắc Trọng Minh nhếch lên một nụ cười châm biếm, hắn không có tiếp tục hỏi, mà lại cầm lấy dao nĩa, hưởng thụ bữa tối của hắn.
Mẫu Đơn vẫn không thể nuốt trôi được thức ăn. Vì thực tế, dạ dày của nàng giống như bị một tảng đá đè nặng, khiến nàng khó chịu đến nỗi muốn phun ra.