i đuôi, xem ra Mẫu Đơn thật đơn thuần chân thành, tất cả là do Kim Ngọc Tú đứng ở phía sau, trong tay nắm quyền kiểm soát Mẫu Đơn.
Dù bị Hắc Trọng Minh vạch trần tại chỗ, nhưng cũng không làm cho nàng có nửa điểm kích động, ngược lại còn cười đến hết sức ngọt ngào.
“Cũng không thể nói như vậy. Tôi và cô ấy đều vì anh Thành, tôi yêu anh Thành, còn cô ấy trung thành với anh Thành, chúng tôi đều không muốn anh ấy ở trên giường bệnh còn phải lo lắng vì những chuyện nhỏ nhặt.”
Hắc Trọng Minh lạnh lùng nhìn nàng, liếc nàng với ánh mắt lạnh như băng.
Kim Ngọc Tú lại hớp một ngụm trà, sau đó mới chậm rãi nói.
“Tình trạng của anh Thành, cậu đã tận mắt thấy qua.” Giọng nói của nàng rất mềm, rất nhẹ
“Vì chống đỡ Kim gia, tôi không có sự lựa chọn nào khác.”
“Việc này không liên quan đến tôi.”
“Đúng, nhưng việc này, lại có liên quan đến Thanh Phong.”
Nàng ra vẻ như là nhớ tới chuyện gì
“A, đúng rồi, cậu gọi cô ấy là gì? Mẫu Đơn?”
Hắc Trọng Minh trầm mặc, trong con ngươi đen bắn ra tia nhìn nguy hiểm. Vào giờ này phút này hắn có thể giết chết Kim Ngọc Tú, mạnh mẽ mang Mẫu Đơn đi, nhưng nếu làm vậy chỉ càng làm cho Mẫu Đơn hận hắn.
“Cậu muốn dẫn Mẫu Đơn đi, quả thật là làm cho tôi khó xử.” Kim Ngọc Tú nói xong, buồn bã khẽ cắn môi dưới.
“Tôi vừa mới quyết định sẽ giao nhiệm vụ kế tiếp cho cô ấy.”
Cặp mắt đen nheo lại, hắn đã sớm hiểu rõ thủ đoạn biến hóa kỳ lạ và tràn đầy ác ý của đối thủ.
Nàng cũng không quan tâm đến sắc mặt xanh mét, mắt sáng như đuốc của hắn, vẻ mặt của nàng sung sướng, giống như cả hai đang bàn bạc xem tiếp theo sẽ đi ăn cơm, du lịch ở đâu.
“Tôi muốn phái Mẫu Đơn đi xử lý vấn đề của Tiêu Luyện Mặc.” Không cần nàng giải thích, hắn cũng biết, nàng tính kêu Mẫu Đơn đến chỗ của tên họ Tiêu đó để làm cái gì.
Liên tưởng đến lúc trước, Kim Ngọc Tú sai khiến Mẫu Đơn, vì muốn lẩn vào Hắc gia đã làm đủ mọi chuyện, sắc mặt Hắc Trọng Minh bỗng dưng trầm xuống.
“Bà dám?”
Kim Ngọc Tú cười yếu ớt, nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuấn tú ngăm đen đã để lộ ra cảm xúc đang ở trước mắt mình. Nàng nhìn thật cẩn thận, ngay cả một thay đổi nhỏ xíu cũng đều không bỏ qua.
“Mưu lược của tôi không bằng cậu, cho nên, tôi chỉ có thể bổn cũ soạn lại, ủy khuất Mẫu Đơn —–” Nắm đấm hướng về phía nàng làm cho nàng sợ tới mức ngậm miệng lại.
Cú đấm thật mạnh không có dừng lại trên người nàng, mà đòn nghiêm trọng này rơi vào cây cột chống phòng khách ở phía sau nàng, Cây cột hắc đàn cứng rắn thế nhưng cũng bị móp méo và lún vào một mảng to.
Trong nháy mắt kia, ngay cả tòa biệt thự cổ kính trăm năm cũng đều bởi vì vậy mà lắc lư, rơi xuống một chút khói bụi.
“Nói điều kiện của bà.” Hắc Trọng Minh nghiêng người, bước tới gần sô pha bên cạnh Kim Ngọc Tú. Tròng mắt đen của hắn lóe ra ý muốn giết người, cơ bắp toàn thân buộc chặt, giống như mãnh thú chuẩn bị há miệng cắn nuốt người.
Không thể tưởng tượng được người đàn bà này lại muốn đưa Mẫu Đơn đến bên cạnh Tiêu Luyện Mặc, một lần nữa lại lấy hai chữ trung thành ra khống chế tinh thần và thể xác Mẫu Đơn, làm cho lúc này hắn gần như mất đi bình tĩnh.
Dù là từ nhỏ đến lớn gặp qua vô số trường hợp nhưng Kim Ngọc Tú cũng bị sự phẫn nộ của Hắc Trọng Minh chấn động, cảm thấy có chút sợ hãi. Trên mặt của nàng vẫn còn nụ cười dịu dàng, nhưng thiếu chút nữa đã không cầm được ly trà trong tay.
Nàng cố gắng tập trung, nhưng nụ cười lại có chút gượng gạo.
“Tôi cần sự giúp đỡ của cậu, hai nhà liên thủ, hủy diệt Tiêu Luyện Mặc.”Tốc độ nói chuyện của nàng so với bình thường vừa nhanh vừa khẩn cấp.
“Tôi đã lên kế hoạch đâu vào đấy, còn về chi tiết, bất cứ lúc nào cũng sẵn sang chuyển đến cho cậu, mà cậu chỉ cần phối hợp, ra tay cùng lúc với tôi.”Chỉ trông vào lực lượng của Kim gia, không thể nào đủ sức để phá hủy thế lực của Tiêu gia.
Hắc Trọng Minh nhìn nàng, vẻ mặt thật bí ẩn, một lúc lâu sau cũng không có mở miệng.
Ngay tại lúc Kim Ngọc Tú dường như không thể tiếp tục chịu đựng chiến thuật im lặng thật lâu kia, Hắc Trọng Minh lại đột nhiên cong lên khóe miệng, chậm rãi cười.
“Được.” Hắn đồng ý cực kỳ rõ ràng.
Kim Ngọc Tú trừng mắt nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn còn chưa kịp lấy lại phản ứng.
Tuy nói rằng chuyện hợp tác này đối với cả hai nhà đều có lợi, nhưng nàng vạn lần không nghĩ tới, Hắc Trọng Minh lại đáp ứng dễ dàng như thế.
“Như vậy chúng ta lập tức có thể nói chuyện ——-” Hắc Trọng Minh vươn tay, ngăn không cho nàng tiếp tục nói.
“Không, tôi mang Mẫu Đơn rời khỏi đây trước.”
“Có thể.” Toàn bộ người ở Thượng Hải đều biết, một lời nói của Hắc Trọng Minh đáng giá ngàn vàng, nàng cũng không sợ hắn nuốt lời.
Nhưng mà Hắc Trọng Minh không muốn chờ đợi, sau khi hỏi ra Mẫu Đơn ở phòng nào, liền cất bước đi về hướng đó, dáng vẻ ung dung như đi vào chỗ không người.
Kim Ngọc Tú đứng ở chỗ cũ, cũng không nhúc nhích.
Nàng không thích nụ cười trên mặt của Hắc Trọng Minh. Nụ cười ấy làm cho lòng của nàng cảm thấy lo lắng bất an.
Vốn dĩ nghĩ đến, thông qua Mẫu Đơn nàng có thể khống chế được người đàn ông mà cả Thượng Hải đều e ngại, Nhưng khi hắn lộ ra nụ cười kia, nàng mới bỗng nhiên phát hiện ra, muốn khống chế được người đàn ông này, rõ ràng là khó như lên trời.
Lòng dạ của người đàn ông này rất nguy hiểm, chỉ sợ suy nghĩ của hắn so với nàng còn sâu sắc hơn rất nhiều. Cho nên, đối với Kim gia mà nói, hắn vĩnh viễn sẽ là một mối trở ngại khổng lồ.
Bàn tay ấm áp nhỏ bé của Kim Ngọc Tú chậm rãi chậm rãi nắm chặt, trong lòng thầm hạ quyết định.
Hắc Trọng Minh, không thể không chết.
Mẫu Đơn từ trong giấc ngủ bừng tỉnh dậy.
Nàng mới mở hai mắt liền nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú ngăm đen lạnh lùng, trong khoảng thời gian ngắn, nàng không thể xác nhận được có phải mình đang nằm mộng hay không.
Mãi đến khi Hắc Trọng Minh khom người ôm lấy nàng, nhiệt độ cơ thể ấm áp trên người hắn làm cho nàng tỉnh lại, hoàn toàn tỉnh táo lại.
“Tại sao anh có thể ở trong này?” Nàng kinh hãi hỏi, kích động muốn giãy dụa, nhưng dù nàng cố gắng thế nào cũng không thể thoát khỏi đôi tay cứng như sắt thép của hắn.
“Em trốn không thoát đâu.” Hắc Trọng Minh ôm nàng, hai tay tuy kềm kẹp nàng, nhưng không có làm đau nàng, thân hình cao lớn xoay một cái liền đi ra ngoài, hắn nhìn phía trước, dùng giọng điệu lãnh đạm nhưng bình tĩnh kiên định nói với nàng.
“Của anh, vĩnh viễn đều là của anh.”
Chỉ vài chữ đơn giản nhưng so với tiếng rít gào phẫn nộ lại càng làm cho nàng lo lắng không thôi.
Nàng đã từng đoán rằng, Hắc Trọng Minh sẽ đến Kim gia, yêu cầu nàng trở về, nhưng nàng không có lường trước hắn sẽ đến nhanh như vậy, lại càng không nghĩ đến, khi trở về hắn lại bình tĩnh như thế.
Vốn dĩ nàng nghĩ hắn nhất định sẽ cuồng nộ (phẫn nộ điên cuồng), nhất định sẽ rít gào, nhất định sẽ hung ác truy hỏi nàng, tại sao dám cam đảm thoát khỏi sự nắm giữ của hắn.
Tuy nhiên, khi hắn xuất hiện lại cực kỳ bình tĩnh. Trên thực tế, hắn bình tĩnh lại càng làm cho nàng sợ hãi.
Hắn gắt gao ôm nàng rời khỏi căn phòng nàng đã ngủ một đêm, lại một lần nữa rời khỏi phòng đi nhanh ra ngoài. Nàng tuyệt vọng, biết rõ bất luận có giãy dụa hay là mắng thế nào đi nữa, cũng đều không thể làm cho hắn buông tay, chỉ có thể chấp nhận số mệnh, bị hắn ôm đi xuyên qua hành lang, đi về phía cửa lớn của Kim gia, sau đó trực tiếp đẩy vào xe của hắn.
Trước khi rời khỏi Kim gia, từ xa xa nàng còn trông thấy phu nhân lưu luyến không rời nhìn theo, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn đầy vẻ xin lỗi. Nàng không biết Hắc Trọng Minh đã dùng thủ đoạn gì để ép buộc phu nhân phải trơ mắt nhìn nàng bị mang đi.
Mẫu Đơn không có mở miệng hỏi hắn. Nàng không muốn hỏi, lại càng không muốn biết.
Xe xuyên qua nội thành Thượng Hải, trong suốt quá trình xe chạy, từ đầu đến cuối cả hai người đều duy trì im lặng, không có ai chịu mở miệng trước.
Cho đến khi xe chuyển hướng vào phần đường khác, tận mắt nhìn thấy tòa biệt thự Hắc gia, cảm xúc kinh hoảng lại nhảy lên trong lòng nàng.
“Tôi không muốn trở về.” Nàng thốt lên, ánh mắt hoảng sợ.
Tầm mắt Hắc Trọng Minh đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng.
Hắn biết nàng đang sợ cái gì, hắn hiểu rõ hơn so với bất kỳ ai khác, từ sau khi sinh hạ đứa nhỏ, nàng liền liều mình trốn tránh, tàn nhẫn, nhất quyết đoạn tuyệt mối liên hệ giữa đứa nhỏ và mình.
Nhưng nàng càng không để ý tới đứa nhỏ, càng chứng minh nàng có để ý.
“Em không có sự lựa chọn nào khác.” Hắn lạnh giọng mở miệng.
Khi xe dần dần tiến vào lãnh địa của Hắc gia, sự sợ hãi trong lòng Mẫu Đơn cũng tăng theo. Hai nắm tay của nàng siết chặt, đến nỗi đầu ngón tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay, tạo nên dấu vết hình bán nguyệt. Lúc Hắc Trọng Minh dừng xe trước cổng lớn, nàng đã gần như không thể hô hấp.
Hắn xuống xe, mở cửa xe cho nàng.
“Xuống xe.” Nàng chỉ có thể run run vươn chân bước ra khỏi xe. Bởi vì nếu nàng không nghe theo, Hắc Trọng Minh cũng sẽ ôm lấy nàng, trực tiếp mang nàng vào trong nhà. Nhưng nàng muốn dùng chân của mình đi vào, tốt hơn nhiều so với bị hắn ôm vào trong lòng.
Trong ngôi nhà rộng lớn, yên tĩnh không một tiếng động. Biểu hiện của bọn người hầu vẫn như thường lệ, giống như là việc nàng bỏ trốn, rồi lại bị bắt về chưa hề xảy ra, cứ như nàng vừa tạm thời rời đi.
Nàng đi theo Hắc Trọng Minh, bước từng bước một về phía trước, đi vào khu Hậu Luyện. Nhưng, khi hắn mang theo nàng đi qua cửa phòng ngủ chính, hắn vẫn không ngừng lại, vẫn tiếp tục đi về phía trước, cho đến khi nàng đột nhiên phát hiện ra ý đồ thật sự của hắn.
Không!
Nàng không có cách nào!
Toàn thân Mẫu Đơn cứng ngắc, bước chân bỗng dưng ngừng lại, sắc mặt trắng như tro tàn. Sau đó, nàng hoảng hốt xoay người, nghĩ muốn chạy trốn.
Nhưng động tác của Hắc Trọng Minh nhanh hơn so với nàng.
Khi nàng bước ra bước đầu tiên, hắn đã nhanh chóng ra tay, từ phía sau vòng tay ôm lấy thân hình mảnh khảnh của nàng. Hắn kiên định, không hề dao động, ôm nàng vững vàng đi về phía trước.
“Không, buông!” Mẫu Đơn giãy dụa, kêu la sợ hãi, không ngừng phản kháng, nhưng lại vẫn bị hắn ôm đi, hướng về phía căn phòng mà nàng không dám đến gần, thậm chí không dám liếc mắt dù chỉ là một góc phòng.
Hắc Trọng Minh mạnh mẽ ôm lấy thân thể kiên tục run rẩy của nàng đi đến phía trước căn phòng. Hắn mở cửa phòng ra, đẩy nàng vào trong.
“Đừng đối xử với tôi như vậy!” Những lời này gần như là cầu xin.
Nàng có ý định lao ra, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị Hắc Trọng Minh đẩy trở lại.
Từ đầu tới cuối nàng đều không dám nhìn đến cách bài trí của gian phòng này, lại càng không dám nhìn thử đại thiếu gia nhỏ bé trong căn phòng này, sợ chỉ cần liếc mắt một cái đều sẽ lưu lại trong trí nhớ không thể nào phai mờ.
Nàng đừng nhìn nó, cũng đừng đến gần nó, nàng không dám.
“Nó là con trai của em.” Hắc Trọng Minh nhẹ giọng nói với nàng, sau đó bỏ lại nàng đang kích động không thôi, bước ra đóng cửa lại. Hắn biết nỗi sợ hãi của nàng, nhưng vẫn bắt buộc nàng đi