m chuyện mà năm đó năm đó cha hắn đã làm với hắn.” Bàn tay ấm áp kia không biết sao lại khiến cả người Mẫu Đơn phát lạnh. Nàng rút mạnh tay về, thìa trong tay cũng đồng thời rơi xuống, vỡ nát trên mặt đất.
“Cô có khỏe không?” Kim Ngọc Tú quan tâm hỏi, lại đưa tay ra.
Bàn tay ấm áp, dịu dàng, trắng nõn, không tỳ vết kia, giờ này khắc này, nhưng sao lại còn hơn rắn độc, khiến nàng sợ hãi. Sắc mặt nàng trắng bệch, cuống quít lui về phía sau, bản năng muốn trốn tránh, trốn thật xa để bàn tay kia không chạm tới.
“Thanh Phong?” Tiếng nói mềm mại nghi hoặc.
Mẫu Đơn hít sâu một hơi, kiềm chế để bản thân không cần xoay người chạy đi, nhưng lúc mở miệng, tiếng của nàng vẫn có chút run run.
“Phu nhân, thật xin lỗi, có lẽ tôi mệt mỏi.” Sắc mặt của nàng càng lúc càng tái nhợt, thân mình mảnh khảnh lại lung lay sắp đổ.
Nàng không biết, thật ra là do chạy trốn giữa đêm khuya, hay là do lời phu nhân vừa mới nói, đến tột cùng trong hai chuyện này, chuyện nào đã khiến nàng thở dốc kịch liệt, tim đập nhanh như sẽ vỡ vụn.
Kim Ngọc Tú vội vàng đứng dậy.
” Là tôi không tốt, không nên quấn quít lấy cô, nói nhiều như vậy.” Nàng dịu dàng dặn, giống như người chị yêu thương đứa em.
” Cô nhanh chóng trở về phòng nghỉ ngơi đi!” Nàng phất phất tay, gọi Phúc mẹ.
Mẫu Đơn ngoại trừ gật đầu, cũng không biết nên nói cái gì. Nàng dùng sức lực còn sót lại, chống đỡ hai chân run run, đi theo sau lưng Phúc mẹ, rời khỏi phòng khách.
Sau khi nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia, biến mất ở chỗ rẽ, Kim Ngọc Tú chậm rãi ngồi trở lại sô pha. Nàng nhẹ nhàng bưng chén trà lên, cái miệng nhỏ ướt át vì uống trà lài, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều ngọt (mềm mại ngọt ngào) vẫn dịu dàng như vậy, nhưng hai tròng mắt trong suốt, lại nhìn phương xa, như đang rơi vào trầm tư.
Đứa nhỏ.
Đứa nhỏ của Hắc Trọng Minh.
Ngoài dự liệu của nàng, Thanh Phong lại một mình chạy thoát trở về, không có nghe theo mệnh lệnh của nàng, mang đứa nhỏ của Hắc Trọng Minh về.
Khuôn mặt nhỏ nhắn kiều ngọt kia, vẫn dịu dàng, vẫn xinh đẹp như vậy. Nhưng trong phòng khách trầm tĩnh, lại truyền đến một tiếng vang trong trẻo.
Chén sứ xanh bị bóp nát trong đôi tay ấm áp mềm mại của Kim Ngọc Tú.
Nàng trở lại căn phòng trước kia, mọi thứ vẫn ở nguyên vị trí, không có cái gì bị thay đổi.
Cho dù là giường chiếu sạch sẽ ngăn nắp, hay sách vở cùng bút mực trên bàn, đồ gì trong phòng, cũng đều giống như đêm hôm đó trước lúc nàng đi làm nhiệm vụ, phải gạt đồng bọn rời đi, từ Thanh Phong hóa thân thành Mẫu Đơn, tất cả đều còn nguyên vẹn.
Phu nhân nhất định đã phái người thỉnh thoảng quét dọn phòng của nàng, mới có thể duy trì sạch sẽ như có người ở như vậy, ngay cả một ít bụi cũng không có, bởi vậy có thể thấy, phu nhân xác định, nàng nhất định sẽ trở về.
Mẫu Đơn đi đến trước bàn, thong thả ngồi xuống, dùng đầu ngón tay chọc chọc bút ở trong lọ. Nàng nhớ rõ, đêm đó, sau khi trang điểm rồi rời đi, nàng có cảm giác đã chết.
Nhưng nàng không có chết.
Ngay cả nhiệm vụ thất bại, bị Hắc Trọng Minh phát hiện thân phận thật của nàng, hắn vẫn không giết nàng, mà giam lỏng nàng, ép nàng sinh đứa nhỏ. Nhớ tới chuyện xảy ra mấy tháng qua, lòng của nàng, liền đau đớn kịch liệt.
Nàng không rõ, có phải là do hậu quả của việc đau bụng đẻ hay không, nhưng lại mơ hồ biết, chỉ cần nhớ tới Hắc Trọng Minh, đau đớn sẽ trở nên kịch liệt, như là muốn đâm thủng lòng của nàng.
Ngoại trừ bên ngoài ngực, trái tim của nàng cũng đau đớn.
Sau khi sinh xong, vú của nàng căng ra, ngày đêm đều phồng lên đau đớn, cho dù là nhẹ nhàng chạm qua, cũng đau đến khó có thể chịu được. Nhưng nàng tình nguyện chịu đau, cũng không muốn cho đứa trẻ khóc không ngừng trong phòng kia bú.
Nhưng mỗi lần nghe thấy tiếng trẻ con khóc, dòng sữa ấm, giống như là đáp lại lại chảy ra, làm ướt vạt áo trước của nàng.
Ngay cả đêm nay, khi nàng chạy ra khỏi Hắc gia, tiếng khóc trẻ con, vẫn làm cho dòng sữa chảy ra, làm ẩm ướt chiếc áo đen của nàn . May mà, vết ướt trên áo đen nên nhìn cũng không rõ.
Nàng không muốn để phu nhân thấy tình huống này.
Ở trong lòng Mẫu Đơn thầm nói với chính mình, nàng không muốn để phu nhân thấy, là vì không muốn thất lễ.
Nhưng quan trọng hơn là, nàng không muốn để cho người khác thấy, dáng vẻ yếu ớt như vậy của nàng — dáng vẻ người mẹ…… Hít thật sâu một hơi, nàng đứng dậy, hướng tới phòng tắm, ở trước gương, thong thả cởi bỏ quần áo, không dám kích thích đầu vú căng cứng đau nhức.
Đôi vú trắng noãn tròn trịa bởi vì cương sữa mà càng trở nên căng cứng, núm vú vốn dĩ màu hồng phấn nay đã sậm màu hơn, cho dù nàng dùng khăn mặt sạch, lau đi lau lại, dòng sữa màu trắng ngà vẫn không ngừng chảy ra.
Cho dù nàng bắt buộc chính mình, không được nhớ lại, nhưng thân thể của nàng vẫn nhớ rõ như cũ, còn thường xuyên nhắc nhở nàng, đã từng sinh một sinh mạng, mang nó đến thế giới này.
Nhưng mà, nàng đã vứt bỏ nó.
Tôi tận mắt thấy cha hắn Hắc Liệt Phong, đã dùng cách gì để giáo dục hắn.
Phu nhân dịu dàng nói với nàng.
Yêu cầu của Hắc Liệt Phong đối với hắn, khắc nghiệt đến mức đáng sợ.
Ngay đêm đông giá rét, lột quần áo của hắn, ném hắn vào sông Hoàng Phổ
Vào lúc đó hắn thậm chí còn không biết bơi.
Có một sức mạnh vô hình đáng sợ nào đó, níu chặt dạ dày Mẫu Đơn, cảm giác buồn nôn mãnh liệt, đột nhiên phun ra, nàng run run vịn vào bồn rửa mặt, không ngừng phun, cho đến khi nôn hết bát canh gà kia mới dần bình phục
Nhưng nước mắt trong hốc mắt cũng không thể kiềm chế được nữa, cứ không ngừng chảy ra.
Cha nào con nấy.
Phu nhân nói như vậy.
Nhưng nàng không tin. Hắc Trọng Minh không phải cha hắn, hắn không phải.
Nàng siết chặt tay thành nắm đấm, nuốt xuống tiếng nức nở, ở trong phòng tắm lạnh như băng không phát ra thanh âm gì, im lặng khóc. Nàng không biết, tại sao mình lại khóc, là vì mình, hay là vì đứa trẻ bị nàng bỏ rơi…… Hay là, vì Hắc Trọng Minh?
Nàng đã rời khỏi hắn, không bao giờ bị giam cầm trong tầm mắt của hắn , ôm ấp của hắn, trong thế giới của hắn lần nữa. Nàng hẳn là nên vui mừng, hẳn là nên thoải mái, nhưng vì sao, lại cảm thấy đau thương thật sâu, lệ không ngừng rơi xuống?
Người phụ nữa trong gương, nhìn thương tâm như vậy, yếu ớt như vậy.
Nàng nhìn chăm chú vào gương, nhìn bờ vai trần dần dần tím đi kia, nhưng vết thương cũ ở vai vẫn như đóa hoa Mẫu Đơn nở rộ, đầu ngón tay run run, mơn trớn mỗi một vết thương, giống như động tác Hắc Trọng Minh mỗi lần hoan ái thường làm.
Nàng cố gắng ép buộc mình, không cần nghĩ tới đứa nhỏ và cha nó. Nhưng nàng không có cách nào, mỗi lần thử, đều hoàn toàn thất bại.
Nước mắt ấm áp, rơi trên vết thương ở đầu vai. Vết thương do súng này chỉ sợ sẽ ở trên người nàng cả đời.
Có lẽ, nàng có thể che lấp vết thương, nhưng không cách nào xóa bỏ vết thương.
Cũng như nàng không thể xóa được, dấu vết mà Hắc Trọng Minh đã lưu lại trong lòng nàng thật sâu.