phương chê Đỗ San San từng đính hôn, hơn nữa lại còn có bạn gái cũng có điều kiện khá tốt, Đỗ San San muốn lấy đứa bé để tròng cổ hắn, ai ngờ đâu hắn sống chết cũng không chịu trách nhiệm. Chuyện này kéo dài tới ba, bốn tháng, đến khi không thể phá thai được thì Đơn Thiếu Quan liền lợi dụng tình thế, gồng mình lên làm con rể!”
Tin này quá quá quá quá “hot”!
Diệu Diệu cũng hào hứng chồm lại, muốn tám chuyện, ai ngờ Bạch Lập Nhân đã đi vào quán ăn, ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng về phía bàn cô ngồi. Tốc độ của anh cũng nhanh quá chăng?
Diệu Diệu cụp mắt xuống.
“Ý em là sao? Mua nhà em không tới, Ba mươi tết cũng không ở bên nhau, tiệc chúc Tết cũng không tham gia, có phải em muốn chia tay không?”, anh đã sải bước lại gần, vừa đứng cạnh bàn cô anh đã hỏi ngay.
Ninh Ninh run lẩy bẩy, sợ hãi trước khí thế dữ dội của anh.
“Ôi trời, tắc đường quá, tôi đến muộn, xin lỗi nhé”, mà đúng lúc này thì còn có một tên “lính tốt” chẳng biết sống chết thế nào mà xông vào.
“Lính tốt” vừa tới đã ngồi phịch xuống cạnh Ninh Ninh, đối diện với Diệu Diệu, đặt chìa khóa chiếc BMW xuống bàn, vẻ mặt ngây thơ hỏi, “Ủa, vị này cũng là bạn của các cô à? Cùng ngồi nhé!”
Không thấy không khí kỳ lạ hay sao? Ninh Ninh đẩy đẩy người đàn ông khờ khạo ngây thơ bên cạnh, ra hiệu anh ta câm miệng lại.
Bạch Lập Nhân nhìn trừng trừng người đàn ông có bề ngoài bắt đầu phát tướng, bụng đã to, có vẻ là người thành đạt đang ngồi trước mặt anh.
Người đàn ông này là ai?
Lính tốt vẫn tỏ vẻ nồng nhiệt rót trà cho cô gái có gương mặt và dáng người rất nóng bỏng, “Cô chính là Diệu Diệu à? Ôi trời, hôm nay cuối cùng cũng gặp được cô! Tôi còn nhờ Ninh Ninh nhất định phải cho chúng ta làm quen nữa chứ…”
Bạch Lập Nhân cuối cùng đã hiểu đầu đuôi câu chuyện.
“Liệu Diệu Trăn, em đến xem mắt!”, anh mím chặt môi, gương mặt căng cứng.
Ba người đều giật bắn mình trước kết luận của anh.
Nhưng Ninh Ninh lại trấn tĩnh rất nhanh, đổ dầu vào lửa, “Bạch Lập Nhân, cậu đã chuẩn bị làm người theo chủ nghĩa không kết hôn rồi, Diệu Diệu nhà chúng tôi đi xem mắt thì có gì sai chứ!”
Không kết hôn?
Anh ngạc nhiên nhìn Diệu Diệu, còn cô chỉ tỏ vẻ buồn bã, cúi gằm đầu.
Cuối cùng anh đã rõ vấn đề xảy ra ở chỗ nào.
“Chúng ta phải nói chuyện cho rõ, em theo anh!”, anh kéo cô đứng dậy.
“Diệu Diệu, cậu đừng đi theo cậu ta, muốn kết hôn hay chia tay cứ để chính cậu ta chọn!”, Ninh Ninh liều mạng.
Đồ nhiều chuyện, thử nói một câu chia tay xem!
Khóe môi anh mím thành một đường phẫn nộ, hung dữ trừng mắt nhìn Ninh Ninh. Nếu không phải là bạn thân của cô thì anh đã nổi giận từ lâu.
Quả nhiên, Ninh Ninh sợ hãi rụt đầu lại.
Không kịp phản kháng, Diệu Diệu bị anh lôi xềnh xệch ra khỏi quán.
Cô cũng sợ đến đần người ra, từ sau khi Tiết Khiêm Quân “biến mất”, anh hiếm khi biểu lộ vẻ giận dữ rõ ràng như thế.
Rõ ràng anh giận đến vậy, nhưng động tác kéo tay cô vẫn rất dịu dàng. Xem ra hôm đó, vết bầm xanh trên đùi cô đúng là đã dọa anh chết khiếp.
Trong quán ăn, lính tốt ngẩn mặt nhìn theo đôi nam nữ quay sang sờ sờ cái bụng bự của mình, tò mò hỏi Ninh Ninh, “Nhìn anh giống người chưa kết hôn lắm sao?” Từ ba năm trước, vợ anh ta sinh cho anh ta đứa con trai, nhận được sự khẳng định của gia tộc và phong tục của gia đình, anh ta đã tổ chức tiệc cưới rồi!
“Không giống”, Ninh Ninh buồn bã lắc đầu.
Nhìn vóc dáng mạnh khỏe, cao ráo, khiến người ta chảy cả nước dãi của Bạch Lập Nhân, lại nhìn cái đống thịt mỡ thê thảm bên cạnh mình, là biết ngay người đàn ông chưa kết hôn và đã kết hôn cách biệt nhau lớn đến chừng nào.
“Người đàn ông trông rất lạnh lùng, nhưng lại cảm thấy rất mãnh liệt ban nãy kia, là nhạc phụ tương lai của con trai chúng ta à?”, lính tốt lại hỏi thêm với vẻ ngây thơ.
Hôm nay anh ta đến để làm quen với mẹ vợ tương lai của con trai, ai ngờ ngay cả bố vợ cũng làm quen luôn rồi.
***
Bạch Lập Nhân nói phải trò chuyện cho rõ, nhưng chưa nói mà họ đã lăn lên giường rồi.
Vừa vào nhà, anh đã cởi đồ của cô, hung hăng tấn công. Như xưa nay, Diệu Diệu không chống đỡ nổi, toàn thân nóng hực, rên rỉ, tan vỡ.
Nhưng anh vừa bận tấn công, một tay vừa thò vào ngăn kéo tủ đầu giường. Cô biết anh đang tìm gì.
Trong tích tắc, cơ thể lạnh đi, đông cứng.
Cô đẩy mạnh anh ra, quấn chăn lại.
Bên dưới bỗng trống vắng khiến Bạch Lập Nhân không phản ứng kịp.
“Em… quyết định dọn về nhà”, cắn môi, cô nói cho anh biết quyết định của mình.
Cô sẽ không sống chung với anh nữa.
Anh bàng hoàng.
Ban nãy nói sang năm không làm việc ở đây nữa, giờ cô lại nói muốn dọn về nhà, có ý gì đây?
Lẽ nào vứt anh ở lại đây, một mình hít thở trong trống vắng, ăn cơm trong trống vắng, ngủ trong trống vắng? Bây giờ không có cô, thế giới của anh sẽ trống vắng đến mức nào đây!
“Em… muốn kết hôn?”, thế là, anh dò đoán.
Thực ra họ đã bái thiên địa rồi, thiệp long phụng đến giờ anh vẫn còn giữ, nên mặc váy cưới, làm tiệc mừng để họ hàng ăn uống một bữa linh đình, lẽ nào quan trọng đến thế?
Diệu Diệu không nói, sao cô có thể không muốn kết hôn? Từ ba năm trước, cô đã rất muốn kết hôn với anh!
Hai ngày nữa là cô tròn ba mươi rồi. Bây giờ ngẫm lại, đúng là có chút bi thảm.
Cắn môi, cuối cùng cô nói với anh suy nghĩ của mình, “Em không muốn làm thai phụ cao tuổi.”
Thai phụ cao tuổi?
Rồi, nhìn kỹ lại, anh trợn mắt. Hôm đó, anh thật sự không phải hoa mắt ư?
“Em lấy kim chọc thủng bao à?”, anh giật mình khi nhìn thấy lỗ kim trên bao cao su.
Cô lúng túng, bỗng thấy ngượng ngùng.
“Nhưng, anh đã mua nhà nên không còn nhiều tiền, anh vốn định đợi một, hai năm nữa, điều kiện tốt hơn rồi chúng ta hãy kết hôn”, anh nhíu mày.
Cô xinh đẹp như thế, anh không muốn cô cưới chồng lại cơ hàn quá, mất mặt với đám bạn. Anh làm việc xưa nay rất có kế hoạch.
Nghe anh nói vậy, Diệu Diệu mắt sáng lên, vui sướng điên cuồng, “Nên không phải là anh cố ý không kết hôn?”
Anh lườm cô, “Anh còn muốn kết hôn hơn em, nhưng anh muốn cho em điều kiện tốt nhất”, tình hình như mấy năm trước, làm sao anh còn mặt mũi nào cầu hôn, nên mẹ cứ ép mãi khiến anh rất bực bội.
Nghe thế, thái độ của Diệu Diệu quay ngoắt một trăm tám mươi độ, háo hức vòng tay ôm eo anh, mặt dụi vào ngực anh, chui vào trong lòng anh như mèo con.
“Em muốn kết hôn thật chứ?”, anh ủ rũ hỏi. Anh có mù đến mấy thì giờ cũng đã nhận ra. Cô thật sự quyết định, anh không kết hôn thì cô sẽ chia tay anh?
“Người ta làm gì có!”, da mặt cô mỏng, không chịu thừa nhận.
“Vậy Ba mươi và mùng Một Tết, chúng ta vẫn ở bên nhau chứ?”, anh đổi cách nói khác.
“Có chứ, tại sao không ở cạnh nhau?”, cô co người trong vòng tay anh, ngoan ngoãn.
Quả nhiên…
“Ngày mai chúng ta đi mua nhà, nhân ngày cuối cùng Cục Dân chính còn làm việc, đăng ký kết hôn luôn”, anh bất lực nói.
Sự kiện hôm nay đúng là khiến anh sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Đúng là thực tế, ngay cả nhẫn cầu hôn cũng chẳng có. Nhưng…
“Vâng”, Diệu Diệu cười ngọt ngào, vẻ mặt hài lòng.
Cuối cùng cô đã sắp kết hôn, cuối cùng cô sắp làm bà Bạch rồi!
“Anh nhờ mẹ chọn ngày tốt, tháng Năm thì anh sợ không kịp, tốt nhất là tháng Mười sang năm tổ chức tiệc cưới, thời gian rộng rãi một chút, tiền trang hoàng nhà cửa và tiền đãi tiệc cũng có đủ”, anh bàn bạc với cô.
Vốn công ty không thể sử dụng bừa bãi, chi phí tổ chức đám cưới ở Ôn Châu rất lớn, anh toàn dựa vào chính mình nên phải tính toán kỹ.
“Được ạ!”, Diệu Diệu chuyện gì cũng rất ngoan.
Nhưng.
“Anh không muốn sinh con, vừa bẩn vừa hôi”, anh nhíu mày.
“Nhưng… em muốn sinh hai đứa”, Diệu Diệu khổ sở.
Làm sao đây, ý kiến bắt đầu không thống nhất.
Đúng rồi, có cách rồi!
Diệu Diệu như cún con, gặm vào cổ anh, vào lồng ngực chắc khỏe của anh.
“Này này này, em đừng giở trò!”, anh cuống lên, bao cao su đã bị chọc thủng hết rồi, bảo anh bây giờ làm sao kích động được?
Nhưng cô mặc kệ, ra sức hôn hít khắp trên lồng ngực nhẵn nhụi của anh, sờ mó cơ bắp của anh.
“Đừng vậy mà, anh không muốn có con…”, anh dằn vặt, giãy giụa.
Mấy năm nay, trừ lần đầu bất ngờ của họ, thì về sau này, anh phòng tránh rất kỹ càng. Nhưng lúc này cô đã khiến anh mất kiểm soát…
“Chết tiệt, tại sao cái gì anh cũng phải nghe theo em…”, anh phẫn nộ, “Em đừng ép anh!”
Anh không muốn ngay cả quyền sinh đẻ mà cũng bị cô kiểm soát!
Thế là, cô càng ra sức.
Không ổn rồi, không ổn rồi!
Gầm lên một tiếng, anh đẩy cô xuống, không có bất kỳ vật bảo hộ nào, tiến thẳng vào cô. Nhưng vừa vào trong, anh đã cảm thấy mình phạm sai lầm.
Cô đã chủ động. Hiếm khi cô nhiệt tình như vậy. Chỉ một ánh mắt thôi, đã đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào sụp đổ.
Thuận theo? Không thuận? Thuận? Không thuận!
Không được, anh không nhịn nổi nữa!
Đại não như có máu trào lên, họ đều thấy kích thích không chịu nổi.
Đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới!
***
Anh nói rồi, trẻ con vừa bẩn vừa hôi, khiến người ta khó mà chịu đựng!
Anh trừng mắt, lại trừng mắt, trừng muốn rách mắt, chỉ muốn trừng cho cái đống vàng vàng đầy giường kia biến mất.
“Oa oa oa…”, tiếng khóc của con gái rất vang, tay chân khua loạn xạ, khóc đến nhức màng nhĩ.
Đáng sợ hơn là, theo động tác ngọ nguậy của nó, trên hai đùi của nó cũng đã dính cái thứ vàng vàng đó.
Thật buồn nôn!
Anh rất muốn trốn tránh sự thực, muốn đập đầu vào tường để mình ngất xỉu đi cho rồi!
“Chồng à, anh làm sao thế? Có cần em giúp không?”, trong phòng khách vang đến tiếng hỏi quan tâm của vợ.
“Không cần, em đừng vào, đừng để Mỹ Mỹ nhìn thấy em!”, con bé một khi nhìn thấy Diệu Diệu là thích đòi cô bế, không bế nó thì nó sẽ khóc mãi.
Tình hình Diệu Diệu bây giờ không thích hợp để bế đứa trẻ nặng thế này. Vuốt mặt, anh cam chịu đi vào nhà vệ sinh, xả đầy một chậu nước nóng.
Lúc quay trở ra, phát hiện một cảnh càng khiến anh suy sụp. Con bé sắp một tuổi đang hứng chí ngồi dậy, nghịch ngợm dùng hai tay đùa chơi với đống vàng vàng đó.
“Con dừng tay lại ngay!”, anh quát.
Buồn nôn quá, buồn nôn quá, buồn nôn quá!
Anh suýt thì ói hết bữa tối ngay tại chỗ.
Không biết trẻ con nhà người ta thế nào, nhưng đứa bé nhà anh thật sự không thông minh cho lắm.
“Bô… bô… ôm… ôm…”, con bé nhìn thấy anh, lại hứng chí vỗ vỗ tay, đòi bế.
“Sắc vàng” khắp nơi.
Ở đâu có tường? Anh muốn dựa tường, nôn một trận!
Một năm nay, tiết mục mỗi đêm này đúng là thử thách ý chí của anh.
Không thể nhịn nổi, nhưng anh lại không thể bỏ đi được.
Tuy anh biết, nếu anh thật sự phủi tay mặc kệ thì Diệu Diệu chắc chắn sẽ cố chịu đựng mà làm thôi.
Anh đã cưới được một cô gái rất tốt.
Cô gái tốt rất yêu anh.
Ra sức nín thở, ôm lấy Mỹ Mỹ.
Vô cùng thê thảm mà để mặc con gái dùng đôi tay “vàng”, đôi chân “vàng”, vui vẻ ôm lấy anh.
Cô con gái này, từ khi sinh ra đã rất thích ông bố là anh, cứ như kẹo mạch nha đánh không chạy, mắng không đi, cũng không hất ra nổi.