“Thưa anh, anh tìm phòng nào?”, người được thuê chăm sóc cô vội đứng lên hỏi.
Bạch Lập Nhân nhìn khắp phòng, Diệu Diệu không ở đây.
Nhưng bây giờ anh phải đi đâu tìm cô?
Anh đi tìm cô, thoắt cái đã bốn, năm tiếng đồng hồ.
Một giờ sáng, anh buồn bã về nhà. Biết sớm là thế thì anh đã kiềm chế tính nóng nảy của mình rồi.
Tìm một linh hồn bỏ nhà ra đi đúng là việc không hề đơn giản. Nhưng… anh mới mở cửa nhà ra…
Trong phòng khách tối đen như mực có một giọng nói thấp thỏm, bất an vẳng ra, “Bạch Lập Nhân, cậu đi đâu vậy? … Xin lỗi…”
Cảm giác vui mừng bất chợt dâng lên trong lòng anh. Anh vội bật đèn, lập tức nhìn thấy cô đang ngồi yên vị ở đó.
“Cậu đi đâu vậy?”, anh bước nhanh tới, làm gì còn nghĩ tới chuyện ướt đẫm nước mưa, chỗ vai trái xóa hình xăm giờ đang nóng như lửa đốt.
Ban nãy cô ra ngoài đi vòng vòng, chính là để bản thân nghĩ thông suốt một số chuyện.
Ví dụ, tại sao cô không chịu nổi khi cô Ngô và anh ở chung một căn phòng.
Ví dụ, tại sao cô nhìn thấy máu trên vai anh, lại xót xa đến mức như vai của chính mình bị thương.
Bạch Lập Nhân yêu sạch sẽ thế nào, cô biết, cô không thể tưởng tượng được người mắc bệnh sạch sẽ như anh sao lại làm nổi chuyện này.
Tại sao anh lại xóa hình xăm?
“Bệnh… bệnh thần kinh à? Tôi thấy nó quá xấu nên mới xóa đi thôi”, anh lập tức phủ nhận.
Diệu Diệu cúi đầu, không dám ngẩng lên.
Hình xăm này là vì mẹ anh, thế mà anh lại xóa? Anh không cần làm chuyện này! Con rồng đó thực ra nhìn cũng rất đẹp, thậm chí còn có chút oai phong.
Có phải vì hôm đó, con rồng đã hại cô bị thương?
Anh… anh…
Diệu Diệu đã không thể nào thuyết phục bản thân rằng Bạch Lập Nhân đối với cô chỉ là bạn bè thuần túy.
Bạch Lập Nhân không phải kiểu người trọng nghĩa khí tới độ có thể làm tổn thương cơ thể mình mà.
Anh… anh… lẽ nào…
Diệu Diệu nhớ lại Bạch Lập Nhân từng theo đuổi cô, lúc đó còn bị cô không khách sáo mắng cho mấy câu.
“Tôi muốn theo đuổi cậu đấy, cậu thích cũng phải thích, mà không thích cũng phải thích!”
Lúc này, cô vừa nhớ lại lời anh từng nói thì hai má đã nóng rực.
Nhưng bây giờ anh đã có cô Ngô rồi, nếu cô nói với anh rằng thực ra đối với anh, cô đã có chút… “tình cảm”, liệu có bị cười nhạo, bị từ chối không?
Hơn nữa giờ đây cô chỉ là một linh hồn, làm sao có thể đáp lại tình cảm của anh?
Nghĩ đến đó, Diệu Diệu càng tự ti, càng khổ sở.
***
Trời vừa hửng sáng, Diệu Diệu bay ra khỏi phòng, định quay về chậu thủy tiên.
Nhưng bước chân cô như bị một nơi nào đó thu hút. Không cầm lòng được, cô lại gần, vẻ mặt khổ sở, quỳ xuống trước anh đang say ngủ.
“Mình phải làm sao?”, lẩm bẩm, cô ngắm anh.
Sống mũi anh vừa cao vừa thẳng, như thể tượng tạc.
Diệu Diệu giơ tay ra, muốn chạm vào anh nhưng khi còn cách vài centimet, cô lại sợ sệt rụt tay lại.
Trước kia khi làm đồng nghiệp, hình như chẳng có gì là cô không dám. Anh là sếp, nịnh nọt anh, lừa phỉnh anh, lợi dụng anh… đều là chuyện tự nhiên, bây giờ hình như nhìn thấy anh, cô lại có phần ngượng ngập, có phần e thẹn…
Nhưng… lại không kìm được muốn đến gần.
Cô khoanh chân, ngồi xuống sàn nhà trước sofa, vì như thế có thể gần anh hơn.
Dù sao, tối qua anh cũng không đích thân thừa nhận.
Còn cô, nếu những cảm giác đó đã thay đổi, thì có cần nói với anh???
Nhưng lỡ không giống những gì cô nghĩ, thì sau này mọi người gặp lại nhau sẽ ngượng chết đi được!
Vô thức ngồi một lúc lâu, không biết vì sao mà Bạch Lập Nhân vẫn chưa tỉnh, ngủ quá giấc.
Vào lúc này mọi ngày, anh đã dậy từ lâu.
Lẽ nào vì tối qua mưa to, bây giờ cả ngôi nhà đều được màn dày hai lớp che phủ, mà không một ánh sáng nào len vào được? Nhớ lại cảnh anh trở về từ nửa đêm, hình như anh đã ra ngoài tìm cô.
Hung dữ, nóng nảy với cô như vậy, trông bộ dạng tỏ ra rất phiền phức, hại cô cảm thấy rất khó chịu, thế mà một lúc sau lại lo lắng cho cô.
Ôi chao, rốt cuộc anh có thích cô hay không?
Cô quay đầu lại, vô cùng khổ sở và cả trách móc, nhìn anh một cái.
Nhưng vì cái nhìn đó mà người vô tâm như cô cuối cùng đã thấy điều gì đó không ổn.
“Bạch Lập Nhân, có phải cậu không khỏe không?”, hai má anh hồng lên bất thường, trán toát mồ hôi lạnh.
Đêm qua lúc anh về, hình như đã nhiễm lạnh.
Bây giờ trông anh rất không ổn. Giống như là đang sốt.
Diệu Diệu cuống quýt thò đầu nhìn, xem xét vai anh, rồi giật bắn người sợ hãi.
Chắc là do dầm mưa mà những vết thương đó đều mưng mủ, cả bên vai trái như sắp thối rữa ra.
Sao lại thế này? Làm sao đây?
“Bạch Lập Nhân, cậu tỉnh dậy đi!”
Dù cô ra sức gọi thế nào, anh cũng không hề hay biết.
Hẳn nhiên là anh đã sốt đến mê man rồi.
Diệu Diệu hết lần này đến lần khác đặt tay lên trán anh, nhưng vô ích, linh hồn không có hơi ấm, càng không thể đo nhiệt độ của anh.
Cô cuống quýt dậm chân.
Làm sao đây, làm sao đây?
Cuống cuồng, cô vào nhà tắm, muốn lấy khăn bông tẩm ướt để đắp trán cho anh hạ sốt. Nhưng chỉ một động tác đơn giản là thế, mà đối với cô lại vô cùng khó khăn.
Dù cô cuống quýt thế nào, tay cô, hết lần này tới lần khác vẫn xuyên qua tấm khăn, không thể nắm lấy.
“Bạch Lập Nhân, tỉnh dậy, cậu đang sốt! Chúng ta mau đi bệnh viện!”, tình hình này thì chắc chắn anh phải nhập viện rồi.
Quay lại phòng khách, cô lại đưa hai tay ra lay anh. Nhưng… vẫn vô dụng!
Tay cô thậm chí còn không nắm được vai anh.
Cứ thế này thì anh sẽ sốt đến mất trí!
Nước mắt chực rơi ra, nhưng vô ích, dù cô cố gắng thế nào, cô cũng chỉ là một linh hồn.
Cô không thể gọi anh tỉnh lại, không thể chăm sóc anh.
“Bạch Lập Nhân, tỉnh lại! Tỉnh lại, tỉnh lại…”
Chỉ có thể gọi thế, gào thét, đến nỗi giọng khàn đi, nhưng vẫn không làm được gì.
Cô chẳng làm được gì cả!
Cô gồng mình với cảm giác khó chịu, bay ra khỏi nhà, thấy đôi vợ chồng trẻ nhà hàng xóm mà khi gặp nhau thường hay chào hỏi. Tính tình hai người cũng khá nhiệt tình, họ đang đi về phía thang máy, có lẽ cùng đi làm với nhau.
“Khoan đã, xin hai người! Giúp tôi với…”
Nhưng, hai vợ chồng không nghe thấy cô.
Bảo vệ dưới lầu đang đi tuần tra.
“Làm phiền anh gọi 120 giúp tôi, có chủ nhà trong kia đang hôn mê!”, cô cuống quýt đi vòng vòng quanh anh bảo vệ.
Nhưng cô chỉ là một linh hồn, còn giống không khí hơn cả không khí.
Còn ở ngoài hành lang nữa thì có lẽ cả cô cũng sẽ hôn mê, cảm giác quá khó chịu, cô đành bay về nhà, bất lực nhìn Bạch Lập Nhân đang sốt mê man.
Cô chẳng thể giúp được gì cho anh.
Đúng lúc cô đang rầu rĩ thì điện thoại anh đổ chuông liên tục.
Hiển thị cùng một cái tên: San San.
Anh bị làm phiền đến nỗi muốn vỡ đầu, hé mắt ra nhìn.
“Bạch Lập Nhân!”, cô hưng phấn nhào đến.
Nhưng anh chỉ nhìn cô một cái như chắc chắn cô vẫn còn đó, rồi yên tâm nhắm mắt lại.
“Bạch Lập Nhân, cậu khoan đừng ngủ, nghe điện thoại đi! Nghe điện thoại đi!”, cô lẩm bẩm bên tai anh không dứt, còn hơn một bà già lắm điều.
“Anh Lập Nhân, khi nào anh tới công ty? Đơn hàng đến hạn rồi, ngân hàng gọi bảo chúng ta hôm nay phải chuyển tiền.”
Mấy hôm nay anh dồn hết sự chú ý vào Diệu Diệu, gần như quên mất chuyện trả tiền hàng.
“Nói với cô ta, trong ngăn bàn dưới cùng của cô ta có một cái ống bút bỏ đi, trong đó có chùm chìa khóa nhà cậu”, nhìn thấy hy vọng, Diệu Diệu cuống quýt nói.
Từ đêm sinh nhật anh, sau khi cần bà Bạch đến đưa chìa khóa lúc sáng sớm, cô liền giấu một chùm chìa khóa trong văn phòng, kết quả lúc giao việc lại, vì giấu quá kỹ mà cô quên mất.
Mong là San San không dọn dẹp ngăn kéo quá sạch sẽ.
Anh ậm ừ lặp lại lời cô với San San, sau đó ném điện thoại đi.
Anh giờ đây chỉ muốn ngủ!
Lúc tỉnh dậy, Bạch Lập Nhân cảm thấy trên trán có thứ gì đó lạnh lạnh dễ chịu, anh nhúc nhích người.
“Đừng động đậy, anh sốt đến gần bốn mươi độ, bác sĩ tuy đã đến tiêm thuốc hạ sốt cho anh nhưng bây giờ anh vẫn sốt nhẹ”, ngón tay dịu dàng vuốt trán anh, thay cho anh miếng khăn lạnh mới, Đỗ San San nhẹ nhàng dặn.
Anh theo phản xạ quay sang, nhìn chậu thủy tiên.
Bên trong khói trắng vấn vít.
Diệu Diệu vẫn ở đó.
Thở phào, anh chống tay ngồi dậy, “Sao em tới đây?”
Đầu vẫn đau lắm!
“Em phải hỏi anh sao lại ra nông nỗi này mới đúng?”, Đỗ San San bực tức, “Cũng may là em gọi điện đúng lúc, anh còn nói ra được chỗ giấu chìa khóa, nếu không chỉ có chết trong nhà cũng chẳng ai hay!”
Ban nãy lúc mở cửa, cô ta thật sự bị anh làm cho giật mình hoảng hốt.
“Bác sĩ nói vết thương ở vai trái anh viêm rất nặng, tạm thời anh không được dính nước!”, Đỗ San San không hiểu nổi, hình xăm đã theo anh mười mấy năm rồi, sao lại muốn xóa đi, chẳng phải tự hành hạ bản thân hay sao?
Bạch Lập Nhân có thể cảm nhận vai trái anh bây giờ mát lạnh, không còn cảm giác như lửa đốt nữa, chắc đã được người ta bôi thuốc kỹ.
Anh đỡ trán, kìm nén cơn khó chịu, “Chuyện trả tiền hàng thế nào rồi?”
“Tài khoản công ty có bốn triệu, Tiểu Vĩ hôm qua đã lấy danh nghĩa cá nhân chuyển vào đó ba triệu, còn thiếu ba triệu của anh chuyển vào là có thể trả tiền hàng rồi.” Đỗ San San ngẫm nghĩ, rồi lập tức tỏ ý, “Anh thấy có tiện không? Nếu không tiện thì em có thể cho anh mượn trước!”
Anh lắc đầu.
Anh vẫn chưa túng thiếu tới mức phải mượn tiền cô ta.
Nhưng vẫn hỏi, “Ngân hàng có khoản này là mười triệu, sau khi chuyển trả thì bao giờ mới được mượn lại? Họ có cho thời gian chính xác không?”
“Gần đây vì chính sách quốc gia mà ngân hàng đã không còn loại thời hạn đó, mười triệu này sau khi trả xong phải đợi đến sau tết Nguyên Đán mới xoay vòng vốn được”, những chuyện này Đỗ San San đã liên lạc xong với ngân hàng.
Sau tết Nguyên Đán còn có hai khoản tiền chuyển vào, rồi vay lại, về cơ bản thì thời gian không thành vấn đề.
Lúc đó Diệu Diệu đã rất khéo léo chuyển dần dần thời gian trả tiền vào sau Nguyên Đán, như thế tổng số tiền cho vay trong năm mới của ngân hàng vừa có, khi phê chuẩn tiền hàng phải trả thì gần như không gặp nguy hiểm gì.
“Được”, anh vừa đứng lên đã thấy đầu đau nhức vô cùng.
“Trong ngăn kéo bàn làm việc có một sổ tiết kiệm, em lấy giúp anh.” Đỗ San San vội đứng lên, tìm ra sổ tiết kiệm.
Ba triệu, anh đã chuẩn bị xong.
Anh nói mật mã cho cô ta biết, “Phiền em chạy tới ngân hàng, giúp anh lấy hết số trong này ra, chuyển vào tài khoản công ty, sau đó trả tiền hàng.”
Đỗ San San ngẩn người, “Anh tin em à?”
“Sao lại không tin?”, anh cảm thấy rất kỳ lạ.
Họ lớn lên từ nhỏ cùng nhau, hơn nữa nhà Đỗ San San rất nhiều tiền, không có khả năng ôm tiền bỏ trốn.
Nhưng Đỗ San San lại mỉm cười ngọt ngào, “Cảm ơn!”, rồi rất cẩn thận, như thể là vật báu, đặt quyển sổ tiết kiệm của anh vào túi da của cô ta.
Bạch Lập Nhân cảm thấy kỳ quặc.
“Anh Lập Nhân, nghe nói dạo trước anh đi xem mắt à?”, Đỗ San San vờ như vô tình hỏi.
“Ừ”, anh thấy đầu đau như sắp vỡ, không còn tâm trạng nói cho ai biết là anh và cô Ngô đã xong chuyện, bây giờ không còn khả năng nào n