“Nghỉ ngơi đi nhé, em dìu anh về phòng”, Đỗ San San hôm nay đặc biệt dịu dàng.
Anh gật gật đầu, quả thực anh nằm trên giường vẫn thoải mái hơn.
Đỗ San San đỡ anh dậy, họ cùng vào phòng, nhưng…
Lúc sắp đến giường, cô ta khuỵu chân xuống, bất cẩn đẩy ngã anh, mọi chuyện mất kiểm soát, và rồi khi hoàn hồn…
Anh và cô ta đã ngã nhào lên giường, đè lên nhau.
Anh không thích quá gần gũi với người khác, đang định đứng dậy thì ai ngờ Đỗ San San lại e thẹn nâng mặt anh lên, rồi nhắm mắt, chủ động áp sát.
Môi và môi, có cảm giác ấm nóng.
Bạch Lập Nhân sửng sốt tới độ toàn thân nổi da gà.
“Đây là nụ hôn đầu của em”, tấn công lén thành công, Đỗ San San bẽn lẽn cụp mắt xuống.
Hả? Anh không biết nên nói gì.
Nếu không phải anh đang bệnh, có lẽ cô ta không thể an toàn rút lui, tiếp tục ngồi cạnh anh thế này.
“Anh Lập Nhân, em rất thích anh! Em muốn ở bên anh chứ không phải nghe thấy tin anh và người khác xem mắt!”, Đỗ San San thận trọng tỏ tình, “Em hy vọng chúng ta sau này có mấy chục năm, lỡ anh bệnh, có em ở bên, nếu anh cô độc, đã có em chăm sóc! Cho em một cơ hội nhé?”
***
“Cậu không đẩy cô ta ra”, Bạch Lập Nhân mới mệt mỏi nhắm mắt lại, đã nghe tiếng trách móc buồn rầu.
Mở mắt ra, anh trông thấy gương mặt xinh đẹp đang buồn bã.
Anh miễn cưỡng gượng dậy. Cũng may Đỗ San San đã tới ngân hàng rồi.
“Ban ngày ban mặt, sao cậu lại ra đây? Dọa cô Ngô bỏ chạy chưa đủ, cứ phải dọa hết tất cả mọi người mới cam tâm hả?”, khóe môi nở nụ cười, trông thấy cô là tâm trạng anh vui vẻ hơn.
Nhưng… anh nhìn quanh một vòng, cũng may trong nhà không có ánh sáng quá mạnh.
Thực ra buổi sáng khi Diệu Diệu hoảng hốt gọi anh không ngớt, tuy ý thức nhòa nhạt nhưng anh vẫn biết một số chuyện.
Anh bệnh rồi, hình như làm cô sợ chết khiếp thì phải.
“Trước đây mình hôn cậu một cái mà suýt bị cậu ném cho gãy xương, tại sao lúc cô ta đi lại thản nhiên vô sự như thế chứ?”, Diệu Diệu có vẻ hậm hực vì cô đang tức đến bốc khói.
“Lúc đó chúng ta có thân nhau đâu”, anh cảm thấy lạ lùng, sao lại bới chuyện cũ ra làm gì.
Không phục anh năm đó ném cô xuống đất, thì bây giờ trả thù đi! Anh cũng cho cô ném một cái, coi như bồi thường!
“Cậu và Đỗ San San rất thân sao?”, Diệu Diệu nhìn anh chằm chằm, không phục.
“Từ nhỏ lúc tôi biết nhớ mọi thứ thì đã quen Đỗ San San rồi, làm sao không thân được?”, anh càng thắc mắc, có phải cô không biết đâu.
“Hóa ra là thanh mai trúc mã nhỉ!”, Diệu Diệu nghiến răng, “Chẳng trách ngay cả mật mã tài khoản cũng yên tâm nói cho người ta biết.”
Không hề do dự đã nói ra mật mã, bị cưỡng hôn cũng lặng lẽ chấp nhận, Bạch Lập Nhân đúng là chưa vơi tình cảm với người ta mà!
Tại sao cứ để Đỗ San San được nước lợi dụng? Người ta xinh đẹp, gia đình giàu có, là du học sinh! Mà còn là…
Con người thực sự.
Bạch Lập Nhân nhíu mày, sao cô cứ bới móc nhỉ?
Lạ lùng quá, mà không nói được lạ ở chỗ nào.
“Liệu Diệu Trăn, cậu cũng biết mật mã tài khoản của tôi mà”, anh nói.
Làm sao giống nhau được?
Diệu Diệu muốn phản bác nhưng lại không biết nói sao, đành tức tối, “Dù sao thì mình không tin đó là nụ hôn đầu của Đỗ San San!”
Cứ hôn như thế mà gọi là nụ hôn đầu? Quá là ngây thơ giả tạo!
“Cậu quan tâm người ta nhiều thế làm gì?”, anh buột miệng, rồi nghĩ lại thấy không ổn.
Giọng điệu cô, rõ ràng là đang thăm dò gì đó.
Cô lại thăm dò? Có biết thế nào là quyền riêng tư không?
Thói quen sau khi làm linh hồn của cô thật không hay!
“Cậu yên tâm, thứ cần đưa cậu tôi sẽ giữ lời, cậu không cần cứ theo dõi nhất cử nhất động của tôi!”, anh lắc đầu khó chịu, giọng cứng nhắc.
Không ai lại hy vọng sau lưng mình luôn có một cặp mắt theo dõi, dẫn đến chút riêng tư cũng chẳng còn.
“Thứ cần đưa cậu.”
Vẻ mất kiên nhẫn trong giọng anh quá rõ ràng, rồi nghe thấy mấy chữ ấy, ngực Diệu Diệu như có gì đó sắp nổ tung.
Anh chọn được đối tượng rồi? Là cô Ngô, hay là Đỗ San San?
Chắc chắn là Đỗ San San.
“Bạch Lập Nhân, tại sao cậu lại giúp tôi?”, cố kìm nén sự tổn thương, Diệu Diệu dò hỏi.
Vừa chuẩn bị thất thân vừa đi xóa hình xăm, sao cứ làm những điều khiến cô cảm động, mà vừa chà đạp cảm xúc của cô như thế?
Nếu anh thừa nhận anh thích cô…
Thì cô… thì cô…
Bạch Lập Nhân cuốn chăn lên, tiếp tục nằm xuống, chẳng buồn ngó tới cô. “Đừng tưởng tôi không biết cậu cứ đi khắp nơi nói là tôi xử bạc với cậu, lúc nghỉ việc lại dở chứng không thèm nhận gì. Bây giờ hiếm khi tôi từ bi hỷ xả, chịu làm chút việc tốt cho cậu, cậu lại lảm nhảm mãi, phụ nữ thật phiền toái!”
Từ bi hỷ xả.
Diệu Diệu bị bốn chữ này bắn trúng tim.
Lảm nhảm, thật phiền toái!
Mũi tên đó bắn ra, mạnh tới nỗi máu phun đầm đìa.
Cũng đúng, cô có phải là gì của anh đâu, dựa vào đâu mà lảm nhảm.
Khổ sở, khó chịu, cô quay đi, chạy về chậu thủy tiên, chui vào đó.
Đồ đáng ghét! Nhất định là đã nhắm trúng Đỗ San San “dâng hiến nụ hôn đầu” cho anh rồi.
Càng nghĩ càng tức, càng tức càng khát.
Hừ! Cô phải luyện tập “hít” cho tốt! Để cái tên xấu xa kia bị cô nàng khác chà đạp, cô xong việc sẽ đi ngay!
Trong chậu thủy tiên, cô ra sức đấm vào lá cây, đến nỗi lá cây thủy tiên như rung lên trong gió.
Thấy bỗng dưng không còn âm thanh nào, Bạch Lập Nhân mở mắt ra, quả nhiên cô không còn trong phòng.
“Tốt quá, không ai lảm nhảm mãi nữa”, khóe môi nhếch lên tự trào.
Người độc miệng, quả nhiên là cô đơn.
Lần sau phải sửa đổi tật không kiềm chế cảm xúc mới được.
Không thích cô lảm nhảm không dứt? Cũng không hẳn, chí ít không phải là khó chịu thật sự.
Thậm chí cứ nhìn thấy cô là lại manh động muốn giữ chặt cô. Nhưng, ban ngày ban mặt, cô bay lung tung khắp nơi, thực sự khiến anh quá lo âu.
Đầu cũng chẳng đau nhức như lúc nãy nữa.
Anh ngủ một giấc, đến khi bụng sôi lên vì đói mới tỉnh dậy, anh lại mở mắt, sắc trời đã tối dần.
Anh xuống giường, ra ngoài phòng khách.
Lại nhìn thấy cô nàng kia đang ngồi trên sàn nhà, nhìn một ly nước lạnh, chăm chú luyện cách hút.
“Chăm chỉ thế à?”, anh nở nụ cười.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn thấy cô, lúc nào cũng có cảm giác đặc biệt an toàn.
Không biết cô đang bực bội gì không thèm đếm xỉa tới anh.
“Có đói bụng không?”, anh lại hỏi.
Anh đã ngủ đủ giấc nên đặc biệt dễ chịu.
Phí lời quá? Cô đã bao lâu không ăn gì rồi!
Mặc kệ anh, tiếp tục luyện, luyện tập thành công!
Cô hút, cô hút, hút, hút, hút!
Nhìn ánh mắt chăm chú của cô, trong lòng anh có một cảm xúc đang sôi sục, muốn chạm vào cô.
Quả nhiên anh đã giơ ngón tay ra, vuốt qua gáy cô, phần cổ mảnh mai, tấm lưng thon mảnh, và…
Phần mông gợi cảm!
Anh quá háo sắc rồi! Anh ngượng ngập rụt tay lại, kìm nén nỗi ham muốn tiếp tục vuốt ve cô.
Nhưng thật lạ, nước trong ly có phải đã vơi đi một ít?
“Cậu còn chưa đi ăn đi? Cả ngày không ăn uống gì rồi”, xoay lưng lại anh, Diệu Diệu buồn bực hỏi.
Ghét ghê, rõ ràng không muốn quan tâm anh, sao cứ phá lệ?
“Trong nhà không có gì ăn, tôi muốn xuống dưới ăn.”
Anh chỉ chậu cây, “Cậu núp vào trong đi, tôi đưa cậu ra ngoài.” Đưa cô theo, nếu cô thấy đồ ăn hay đồ uống yêu thích thì có thể mua mang về.
“Cậu còn sốt, chưa khỏe hẳn, đừng đi đâu!”, Diệu Diệu nói.
Bạch Lập Nhân lạ lùng, “Vẫn giận hả?” Nếu không thì sao không chịu quay đầu lại?
Giận? Đương nhiên!
“Không!”, cô chối bay biến.
Cùng chung một mái nhà, không thể không cúi đầu. Anh chưa đuổi cô đi đã là khách sáo rồi, cô dựa vào đâu mà đòi được chiều chuộng?
Cứ bị mắng suốt, cứ bị chê bai suốt, đáng đời cô lắm!
Anh đang định nói gì nữa thì chuông cửa reo vang.
Là ai?
Lúc anh đang định đứng lên mở cửa thì chốt cửa đã xoay mấy vòng, cửa mở toang.
Thấy người đến, sắc mặt Diệu Diệu vụt thay đổi.
Đỗ San San lại tới làm gì?
“Anh Lập Nhân, anh dậy rồi à?!”, thấy anh ngồi trên sofa trong phòng khách, cô ta ngạc nhiên, bước tới quan tâm hỏi han, “Sao không ngủ thêm chút nữa?”
Coi kìa, giọng điệu đó giống vợ mới cưới ghê nhỉ!
Diệu Diệu tiếp tục ngồi trên sàn, hút mạnh một hơi, tiếp tục lạnh lòng quan sát.
“Xin lỗi, em tưởng anh vẫn đang ngủ nên tự mở cửa vào.”
Đỗ San San xin lỗi với vẻ không thành ý cho lắm.
Vì tuy nói thế, nhưng khi Bạch Lập Nhân chìa tay ra, cô ta vẫn cất chìa khóa vào túi xách, “Đợi anh hết bệnh rồi em sẽ trả lại cho anh.”
Diệu Diệu tức điên.
Tức chết được tức chết được, không uống chút nước lạnh cho bình tĩnh lại thì cô sẽ tức điên mất.
Vì cô đoán chắc Đỗ San San sẽ không bao giờ trả lại chìa khoá, cô ta muốn trở thành chủ nhân căn nhà này.