tôi hy vọng mình có thể được đối đãi xứng đáng, được coi trọng thật sự!”, đối phương nói rất hay, thao thao bất tuyệt.
Thật giả tạo.
Bạch Lập Nhân cảm thấy rất ghét những người thích nói chuyện cao xa vĩ đại.
Anh đã tiếp khách bên ngoài đủ mệt rồi, thực sự không muốn có một thư ký mà anh phải nuôi, phải khen như thú cưng.
Anh nhận ra, anh rất nhớ câu nói cực kỳ tầm thường của Diệu Diệu lúc yêu cầu tăng lương lần trước, “Cậu tăng lương cho mình, chính là nhìn nhận mình, không tăng lương cho mình, chính là phủ định mình.” Đơn giản biết bao? Chân thực biết mấy?!
Nhưng, Diệu Diệu càng “chân thực”, thì anh càng thích bắt nạt cô, cố ý tăng hai trăm cho người khác mà chỉ tăng cho cô một trăm, chính vì muốn nhìn thấy dáng vẻ phiền muộn lại buồn rầu của cô.
Trong một tuần nay, anh thường xuyên cầm tài liệu, theo quán tính bước ra ngoài cửa gọi, “Diệu Diệu, xử lý nó đi!”
Lúc nào cũng là gọi xong, anh mới sực tỉnh, Diệu Diệu đã nghỉ việc rồi.
Trước kia, hễ quay lại là có thể tìm thấy bóng dáng cô, sự tồn tại của cô, như một lẽ đương nhiên.
Trước mặt cô, không bao giờ anh phải che giấu.
“Tôi đã xem qua hồ sơ của cô, trong hai năm, cô đã đổi ba lần việc? Trước khi công ty có thể nhìn nhận và chứng minh năng lực của nhân viên, trông thấy thành tích của họ, thì đầu tiên chính là vấn đề thái độ. Xin lỗi, tôi cảm thấy cách nói chuyện của cô quá giả tạo, công ty tôi không thể cho cô những gì cô mong muốn”, anh đóng tập hồ sơ lại.
Cô B lấm lét ra ngoài.
“Cô Đỗ…”, anh đưa tay lật ra để xem, khựng lại.
Đỗ San San…
Anh ngước lên khỏi tấm ảnh thẻ xinh đẹp kia.
“Tôi, Đỗ San San, hai mươi lăm tuổi, trước mắt vẫn chưa có bạn trai, gần đây cũng không có kế hoạch kết hôn sinh con, không có kỷ lục nhảy việc, càng chưa có trải nghiệm bất mãn trong công việc.” Cô ta nở nụ cười tinh nghịch, “Yêu cầu về lương chỉ ở mức trung bình, chủ yếu là có thể học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm làm việc!”
Trán Bạch Lập Nhân nhăn lại.
“Sao em lại tới đây? Rủ anh ăn cơm à?”, anh tỏ ra tự nhiên, đóng tập hồ sơ lại.
Cô C này, anh chuẩn bị viết ngay ba chữ “Không đạt chuẩn”.
“Không! Em đến phỏng vấn xin việc!”, Đỗ San San chủ động đưa tay lật hồ sơ của mình, mở ra trước mặt anh. “Em đùa gì vậy? Muốn học hỏi kinh nghiệm thì đến công ty bố em là được”, anh lại đóng hồ sơ lại.
“Anh chưa từng nghe tin gì sao? Công ty em vừa có một con hổ lớn đến, giương cờ đòi cải cách, ‘người thân’ trong công ty đều lo lắng muốn chết, vì không bị đuổi thì cũng bị điều đi chỗ khác!”, Đỗ San San rất nhẫn nại, lại mở hồ sơ của mình ra.
“Cách quản lý doanh nghiệp của phương Tây thì đúng là ‘lục thân bất nhận’.” Anh có nghe nói.
Cải cách như thế, đúng là một cú sốc lớn đối với đám họ hàng gia tộc chỉ nhận tiền mà không làm việc, nhưng đối với nhà họ Đỗ thì đó là chuyện tốt.
“Nhưng, đối phương chẳng phải xuất thân từ kinh doanh hay sao?”, anh hỏi.
Anh vốn khá hứng thú với những tin tức trong thương trường, nên bây giờ trò chuyện với Đỗ San San cũng thấy hứng thú vài phần.
Chủ yếu nhất là, anh rất muốn biết, cái tên háo sắc Đơn Thiếu Quan kia có phải đã bị đuổi vào góc nào đó rồi không?
“Vì anh ta học quản lý nên bố em không chỉ cho anh ta làm giám đốc thị trường, mà còn cho làm luôn vị trí phó tổng của em”, Đỗ San San không hề sợ chuyện xấu trong nhà lọt ra ngoài.
Bạch Lập Nhân cau mày, “Vậy chẳng phải em còn ở lại sẽ rất khó xử à?”, sự tín nhiệm mù quáng như thế thật khó mà gạt bỏ.
“Phải, bây giờ em mới nhận ra, sách vở trong trường học căn bản không hề dạy chúng ta khi đối mặt với cục diện như thế phải làm sao?! Nên em định ra ngoài học hỏi thực tiễn nghiêm túc, sau khi đủ lông đủ cánh sẽ quay lại đánh bại con hổ kia”, Đỗ San San thành thật nói.
Bạch Lập Nhân im lặng.
Quả thực, bây giờ cô ta chỉ có hai phương án để thay đổi tình cảnh này, một là lập tức tìm người chồng nào đó có khả năng vượt trội để tiếp quản công ty, hai là tự lực tự cường.
“Nên, em không đùa, em thật sự nghiêm túc đến xin việc, mong anh cho em cơ hội khẳng định mình, chứng minh em không phải dạng người không đáng để mắt tới!”, cô ta van nài.
***
Lúc xem phim xong, Tiết Khiêm Quân nhận một cuộc điện thoại, Diệu Diệu mới biết vốn dĩ tối nay anh phải đi tiếp khách.
“Thực ra xem phim lúc nào cũng được mà, anh đâu cần…”, Diệu Diệu tuy là trợ lý nhưng không biết rõ lịch làm việc của anh.
Vì, anh là một ông sếp có khả năng tự chủ rất lớn.
“Vì anh nhớ em”, anh không lái xe, trên đường từ rạp về nhà, họ cùng đi bộ.
Đầu óc anh, bình thường lúc nào cũng xoay xung quanh những chuyện có liên quan đến công việc, lúc nào cũng tính toán về chuyện được mất lợi ích. Cứ thế hai người không nhìn đồng hồ, không biết thời gian, chỉ lặng lẽ dạo bộ, rất thư thái.
Bốn chữ thôi, mà khiến cô khó xử.
“Gần đây hình như em cố ý tránh xa anh. Có phải anh làm sai gì không?”, anh hỏi vẻ như vô tình.
Diệu Diệu sững sờ.
Trực giác của anh quá nhạy bén.
“Không, em chỉ cảm thấy…”, nói giữa chừng, Diệu Diệu mấp máy môi, nhưng đối với anh lại không được.
Cô ngần ngừ, muốn viện cớ cho qua chuyện.
“Không muốn nói thì đừng nói”, anh cười khẽ.
“Cũng như vậy, sau này anh không muốn cười thì trước mặt em, anh cũng không cần phải cười.”
Diệu Diệu bàng hoàng, nhìn anh không chớp mắt.
“Em phản đối?”, anh cố ý đanh mặt lại.
“Không”, cuối cùng Diệu Diệu nở nụ cười đầu tiên trong tối nay.
“Không thì tốt!”, anh cũng phá lệ, cười thành tiếng.
Anh giơ tay ra, nắm lấy tay cô.
Mười ngón đan vào nhau.
Chín rưỡi tối, vì còn công việc khác nên Diệu Diệu khi được Tiết Khiêm Quân thông cảm, cô liền kết thúc buổi hẹn hò.
“Làm phiền đợi chút!”, Diệu Diệu gọi to khi cửa thang máy sắp đóng lại.
Người trong thang máy, khi cô vội vàng lao vào, đã bấm nút đóng.
Diệu Diệu đang định lau mồ hôi, nhưng thấy người đứng trong đó đã vô cùng mừng rỡ, “Bạch Lập Nhân!” Lâu quá không gặp!
Bạch Lập Nhân lạnh nhạt hừ một tiếng, xem như đáp lại.
“Mình đang định tìm cậu đấy!”, Diệu Diệu rất vui, “Nhận được tin nhắn của mình chưa?”
“Nhận được rồi, trước mười giờ tối mà, tôi có trễ đâu”, mặt anh vẫn lạnh tanh.
Trời ạ, ban nãy trước cửa, lại để anh nhìn thấy bọn họ thân mật chào tạm biệt nhau.
Có cần quấn quýt thế không? Anh sắp mọc gai ở mắt rồi!
***
“Bạch Lập Nhân, cậu cũng mới về hả?”, vui mừng vì gặp bạn cũ lâu ngày, Diệu Diệu nở nụ cười toe toét.
Một câu nói đã hỏi đúng vết thương lòng của anh.
Ban nãy lúc bọn họ còn đang anh anh em em trước cửa, anh lái xe, đạp ga, lao vút qua người cô và Tiết Khiêm Quân, còn hại cô giật mình hoảng hốt, suýt thì ngã vào lòng Tiết Khiêm Quân.
Cô nàng này, trong mắt không hề có anh.
Trái tim anh bỗng có cảm giác bức bối kỳ quặc, đến nỗi hít thở khó khăn.
Cảm giác này xa lạ quá.
“Tìm tôi có chuyện gì?”, mặt anh vẫn lạnh băng.
Nhưng Diệu Diệu không hề bị đóng băng, cửa thang máy vừa mở, cô đã kéo tay anh, đi về phía nhà anh.
Nam nữ thụ thụ bất thân.
Anh hất tay ra, mặt sầm sì, “Đừng chạm vào tôi bằng bàn tay đã đụng vào Tiết hồ ly!”
Bàn tay này của cô, vừa đụng phải người anh ghét nhất.
Vừa nói xong, anh đã hận đến mức muốn cắn lưỡi.
Câu này, sao mà nghe giống như…
“Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ là rất ghét Tiết hồ ly thôi”, anh lại giải thích thêm.
Mới nói xong, anh nhận ra hình như mình càng giải thích thì càng vô số tội.
Cũng may Diệu Diệu vốn chẳng nghĩ nhiều, cô chỉ bất lực buông tay anh ra, “Được được được! Cậu là đồ quái gở!”
“Cậu mở cửa đi, vào nhà đợi mình”, Diệu Diệu vui vẻ đẩy anh vào nhà, còn cô về nhà mình.
Anh ù ù cạc cạc, về nhà, cởi áo ngoài, treo thẳng thớm trong tủ quần áo.
Đóng cửa tủ lại, anh bần thần nhìn nơi mà ban nãy được cô nắm lấy.
Hóa ra, cách cô nắm tay anh, là nắm vào cổ tay, còn với Tiết hồ ly, nơi họ nắm tay chính là lòng bàn tay.
Mấy centimet mà thôi, lại là khoảng cách giữa bạn bè và người yêu.
Bỗng đèn trong nhà đều vụt tắt.
Bạch Lập Nhân sửng sốt, đang định đi xem có phải bị hư rồi không.
“Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday to Bạch Lập Nhân! Happy birthday to you!”
Càng gần lại, ánh nến sinh nhật lung linh trước mặt anh càng khiến gương mặt cô thêm xinh đẹp mỹ miều.
Anh nhìn chằm chằm ổ bánh sinh nhật rất đẹp trước mắt, và cả gương mặt tuyệt mỹ, yêu kiều mà bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ nhìn đến “đứng hình”.