Công ty tài chính tiền tệ Đằng Long vẫn nức tiếng gần xa, tập đoàn đóng tại Ôn Châu tấc đất tấc vàng, mua cả một mảnh đất ngay giữa trung tâm, xây dựng tòa nhà văn phòng, khí thế hừng hực.
Lần đầu Diệu Diệu thấy nơi này đã cảm nhận tòa nhà được xây dựng quá ngạo nghễ.
Bất kỳ chuyện gì, vật cực tất phản, nắng quá gắt sẽ chỉ làm tan chảy vạn vật, không gây chuyện phiền toái thì cũng có hại.
Nhưng, Đằng Long lại hoàn toàn tương phản với điều đó, ngược lại còn phát triển hùng hậu hơn.
Nguyên nhân nơi này không phạm cấm kỵ, có lẽ là vì khí âm quá mạnh của Tiết Khiêm Quân ngược lại đã làm trung hòa dương khí cực mạnh của nơi này.
Giống như, cô và Bạch Lập Nhân.
Diệu Diệu làm việc ở Đằng Long đã một tuần, công việc rất đơn giản, ngoài những công văn đánh máy mãi không hết, thì còn nghe điện thoại gọi đến không ngớt.
Tiết Khiêm Quân vừa nhận được điện thoại riêng mà Diệu Diệu nối máy vào văn phòng, đã cau mày lại.
“Tìm tôi có chuyện gì?”
“Tiết hồ ly, bố tôi nếu hỏi anh thì nhớ nói chúng ta có hẹn hò đấy nhé!”, trong điện thoại vẳng ra giọng nói ngạo mạn của Đỗ San San.
Anh vừa nghe đã phì cười, “Tại sao tôi phải che giấu giùm cô?”
Rõ ràng, có người đã bị bố làm phiền hết mức. Nhưng đây là giọng điệu cầu xin à? Cô Đỗ San San này rất biết vờ vịt trước mặt đàn ông, còn với anh thì ngay cả giả tạo cũng lười, vì từ trong xương tủy cô ta đã khinh ghét anh, không phục anh.
“Chẳng phải anh đang quen Liệu Diệu Trăn à? Tôi cũng có thể giúp anh che giấu”, câu nói này của Đỗ San San thực ra cũng là một sự nhạo báng.
Anh nghe mà cười càng tươi, “Hình như tôi không cần ai giúp che giấu nhỉ?!”, anh làm bất kỳ chuyện gì, đi đường nào, cũng đều có suy tính và cân nhắc cả.
“Nghe nói, Bạch Lập Nhân và Liệu Diệu Trăn cãi nhau rồi. Liệu Diệu Trăn cũng nghỉ việc rồi, đang giở trò với anh đúng không?”, Đỗ San San có vẻ vui trên nỗi đau của kẻ khác.
Anh chỉ cười nhạt.
Thực tế thì sự việc thuận lợi tới mức khiến anh cũng cảm thấy băn khoăn.
Bạch Lập Nhân vô duyên vô cớ đuổi việc Diệu Diệu, hơn nữa hôm đó, thấy anh đưa Diệu Diệu về nhà, lại còn “thân mật” trước cổng, ánh mắt cậu ta gần như tóe lửa.
“Đừng tưởng tôi không biết, anh nhờ người điều tra Bạch Lập Nhân và Liệu Diệu Trăn, rồi nghe đại sư gì đó nói cô ta có số giúp chồng rất mạnh, bất kỳ người đàn ông nào mà cô ta gần gũi đều sẽ may mắn lây, trở nên thuận buồm xuôi gió!”
“Đỗ San San, cô quá tin những điều này đấy”, anh dựa vào lưng ghế, thong thả nói.
“Nhưng, anh tin thì có, không tin thì không có, Liệu Diệu Trăn quá giỏi, kéo cô ta ra khỏi Bạch Lập Nhân là chuyện tốt với anh.”
“Tôi thật không ngờ, hóa ra cô hiểu tôi đến vậy!”, anh mỉa mai.
“Tiết hồ ly, chẳng phải tôi hiểu anh, mà là chúng ta nghĩ giống nhau!”, Đỗ San San ngọt ngào, “Tôi cũng đang ngứa mắt Liệu Diệu Trăn đây, có cơ hội đối phó với cô ta thì tôi tuyệt đối không bỏ qua!” Cô ta là kẻ thù dai mà!
“Đỗ San San, cô đúng là làm thiên kim tiểu thư chán rồi hay sao mà cứ kiếm chuyện mãi thế!”, chủ đề này khiến anh thấy rất nhàm chán.
“Tiết hồ ly, là ai đã biến tôi thành kẻ rảnh rỗi thế này?”, nghe anh nói mát mẻ, Đỗ San San bực tức, “Anh lo đối phó với Đơn Thiếu Quan là được rồi, việc gì phải tiêu diệt tôi luôn chứ?”, vì anh bạn học quý hóa kia mà bây giờ công ăn việc làm của cô trong tập đoàn gần như đều bị chặn đứng.
Ở lại làm việc tiếp thì đã mất hứng rồi.
Mà trùng hợp là - cô ta có suy nghĩ thế này.
Tiết hồ ly trong vô thức đã giúp cô ta một tay.
Đang nghĩ tới đây, Đỗ San San vụt nghĩ ra, ban nãy cô trợ lý nghe điện thoại, giọng nói ung dung chậm rãi kia quá quen, hoàn toàn khác với giọng cô trợ lý trong trẻo, nhanh nhẹn trước kia.
“Tiết hồ ly, anh đừng nói là anh đã kéo Liệu Diệu Trăn về cạnh anh rồi đấy nhé?”, Đỗ San San kêu lên, “Anh thật sự tin lời ông đại sư Hồng Kông đó hả? Muốn nhờ vào vận trình của Liệu Diệu Trăn à?”
Cô ta rất ghét Liệu Diệu Trăn, có vẻ ngoài y hệt một con cáo xảo quyệt, chẳng khác gì Tiết Lệ Viện.
Tiết hồ ly dù gì cũng là nhân tài, nếu để Liệu Diệu Trăn hưởng lợi, cô ta sẽ rất bực mình.
“Tôi từng nói, tôi không quá tin những điều đó, nhưng tôi chấm năng lực của cô ấy”, anh xưa nay không phải người soi mói cách nói của kẻ khác, nhưng bỗng dưng hôm nay vì cách nói chuyện đó mà Tiết Khiêm Quân cảm thấy kém vui, “Đỗ San San, nếu thực sự cô quá rảnh rỗi không có chuyện gì để làm, thì cứ đi thẩm mỹ hoặc spa chứ đừng làm như chúng ta quen thân nhau lắm được không!”
Nói xong, anh cúp máy.
Vỗ trán.
Nói thực là tuy nói vậy, nhưng anh không tự tin rằng sau này liệu mình có trở nên “thân” với Đỗ San San thật hay không.
Tới đâu hay tới đó vậy.
Anh thích đi một bước, rồi tính tiếp bước sau.
Dù sao, vận mệnh lúc nào cũng thay đổi.
Suy nghĩ rồi, anh nhấc máy lên, bấm số nội bộ.
“Xin chào, đây là văn phòng Tổng giám đốc”, bên kia đầu dây vẳng tới giọng dịu dàng nhẹ nhàng của Diệu Diệu.
Thực ra giọng cô rất dễ nhận ra, không nhanh, dịu dàng và rất kiên nhẫn.
Hoàn toàn khác với hình tượng bên ngoài.
Anh biết hôm đó tại sao mẹ lại nói như vậy, vì Diệu Diệu cũng giống mẹ anh, cũng có đôi mắt quả hạnh tiêu chuẩn, đuôi mắt dài và hơi xếch, cực kỳ yêu kiều, quyến rũ như một con mèo, mang một vẻ cám dỗ.
Nói thật là lúc chưa quen cô, anh ngỡ sẽ điều tra ra Diệu Diệu chắc chắn là dạng phụ nữ có tác phong làm việc chậm chạp, không hết lòng, để Bạch Lập Nhân chuyên dẫn đi tiếp khách mà thôi.
Dù sao, phụ nữ xinh đẹp thì cơ bản đều chỉ là gối thêu hoa.
Nhưng càng tiếp xúc, anh càng sững sờ, Diệu Diệu tuy không mạnh mẽ, nhưng thái độ làm việc của cô rất nghiêm túc, rất cố gắng, hiệu quả công việc cũng rất cao, chuyện nào giao vào tay cô cũng đều thành công.
“Lần sau khi nhận được điện thoại của cô đó, em có thể không cần nối máy vào nhé”, anh cố ý dặn.
Anh không mong Diệu Diệu và Đỗ San San tiếp xúc nhiều.
“Xin lỗi, em hiểu rồi.”
Diệu Diệu lễ phép gật đầu.
Làm anh đang muốn giải thích lại không biết mở lời thế nào.
“Đúng rồi, Tổng giám đốc, lúc nãy Chủ tịch Vương đến hỏi thăm, buổi trưa ngày mùng bảy, anh có thanh toán lại tiền ăn không?”
“Em trả lời thế nào?”, Tiết Khiêm Quân bất ngờ, anh muốn để mấy ông già kia lo lắng, không thể chắc chắn, lại băn khoăn đến phát điên.
“Không có ạ.”
“Em làm tốt lắm”, anh khen ngợi.
“Em chỉ nói thật thôi”, mới làm việc mấy ngày, Diệu Diệu cũng đã nhận ra, tình hình trong công ty khá phức tạp.
Vấn đề này, Tiết Khiêm Quân không muốn tiếp tục nói tới.
“Buổi tối rảnh không? Chúng ta hình như lâu rồi chưa đi xem phim”, anh mời cô, đồng thời cố ý nói, “Có bộ phim Mỹ rất hay đang công chiếu, anh đặt vé rồi.”
Thực ra nói là lâu, nhưng chẳng qua chỉ hơn mười ngày mà thôi, nhưng cứ cảm thấy ở bên nhau lâu thì hẹn hò lại càng ít.
Đặt vé rồi?
Diệu Diệu cười gượng, cuối cùng gật đầu, “Vâng.”
Cúp máy, cô có phần lạc thần.
Thực ra, cô chỉ nhất thời chưa đối diện được với anh.
Cô cần chút thời gian.
Diệu Diệu hất tóc, quyết định không nghĩ đến chuyện phiền phức nữa, tất cả cứ theo tự nhiên.
Cô tiếp tục gõ văn bản, nhưng gõ mấy dòng lại ngừng tay.
Không biết Bạch Lập Nhân đã tìm được thư ký mới chưa? Mấy hôm nay hình như anh luôn đi sớm về muộn, hai người hầu như không gặp được nhau.
Hai người đã ở bên nhau bao năm, lâu quá không gặp, đúng là có chút nhớ gương mặt xấu xa của anh.
***
Thời gian sau khi Diệu Diệu nghỉ việc, Bạch Lập Nhân bận tối tăm mặt mũi.
Trong một tuần ngắn ngủi, anh đã thay đổi sáu thư ký, dài nhất cũng không vượt quá hai ngày.
Anh không chịu nổi phụ nữ đầu óc quá chậm chạp, mà lại còn thích nhìn anh si mê như thế.
Đúng là mất đi rồi mới biết quý trọng, so với những người đến phỏng vấn, huênh hoang rằng mình có bao nhiêu năm kinh nghiệm, thì biểu hiện của Diệu Diệu thực sự là tốt hơn quá nhiều.
Trong một tuần đó, anh cũng hủy bỏ hết mọi buổi tiệc tùng tiếp khách, nếu không thoái thác được, anh đành đi một mình.
Vì chỉ cần anh nghĩ tới là mình cần những cô gái xa lạ kia tham gia các bữa tiệc cùng, là theo bản năng, tật xấu của anh lại trỗi dậy.
Bây giờ, anh bắt buộc phải tìm một người có thể tín nhiệm để làm thư ký trước đã, sau đó dần dần sẽ giao toàn bộ hóa đơn chứng từ.
Như thế, anh mới không cần phải tự mình kiểm tra đối chiếu lại sổ sách của cô bé thủ kho kia sau mỗi lần tan sở, nhìn hóa đơn chứng từ lỗi đầy rẫy mà anh đau đầu muốn chết.
“Tổng giám đốc, đến giờ phỏng vấn rồi”, bên ngoài gọi điện thoại nội bộ vào.
Trước kia, chuyện phỏng vấn đều do Diệu Diệu đảm nhận, bây giờ, tại sao anh lại phải làm chứ?
“Được, ba người một nhóm, mời họ vào”, anh thực hiện phương án tốc chiến tốc thắng, dù sao, nếu nhắm một người nào đó, cũng có thể chỉ mới nửa ngày, anh đã nổi cáu đuổi đối phương rồi.
Hôm nay ứng viên đến phỏng vấn đã trải qua vòng đầu tiên, đạt yêu cầu tổng cộng gồm sáu người.
Sở dĩ chọn ba người một nhóm, ngoài việc tiết kiệm thời gian, anh cũng vì muốn thử thách độ trầm tĩnh, vững vàng của đối phương.
Anh cần người nói năng thận trọng, giỏi ứng đối, chứ không phải dạng thư ký mới nhìn thấy vấn đề xảy ra đã luống cuống tay chân.
Tuy rằng, Diệu Diệu lúc đó cũng từ những việc nhỏ nhặt mà từng bước trưởng thành.
Có lẽ do không ngờ người phỏng vấn lại là một anh chàng siêu đẹp trai, trẻ trung như anh, nên vòng phỏng vấn đầu tiên thật tồi tệ.
Hồ sơ về ba ứng viên đó, anh nhét hết vào trong ngăn kéo.
Lúc ứng viên đợt hai bước vào, anh đang nhận email, không chú ý rõ dung nhan của ba người ngồi trên sofa.
Xem xong email, anh cầm một bộ hồ sơ lên.
Hiện giờ, cô A đang ngồi trước mặt anh, là một cô gái có gương mặt đoan trang, đang độ tuổi chín muồi để lập gia thất.
“Cô Trương, xin hỏi hiện nay cô có bạn trai chưa, quen nhau bao lâu rồi? Gần đây có dự định kết hôn sinh con không?”, vấn đề đầu tiên của anh hoàn toàn khiến người khác không kịp phòng bị.
Cô A thành thật trả lời, “Tôi có một người bạn trai, năm nay sẽ kết hôn.”
Anh thích ánh mắt của đối phương, khá trong sáng, kiên định.
Nhưng…
“Xin lỗi, thư ký tôi muốn tìm phải làm việc ổn định trong ít nhất hai, ba năm, hơn nữa yêu cầu công việc của cô ấy phải thường xuyên đi công tác, xin lỗi, có thể cô không thích hợp lắm.”
Phụ nữ một khi định kết hôn thì sau đó sẽ khá phiền toái, bao nhiêu tình huống lúc mang thai, rồi sẽ nhớ thương con cái, hơn nữa người chồng có thể sẽ không hiểu cho việc đi công tác. Những khả năng đó, anh phải tiêu diệt ngay khi mới trong trứng nước.
Cô B ngồi trước mặt anh.
“Cô Trần, tại sao cô lại rời khỏi công ty cũ?”
Cô B này lúc nhìn anh tỏ ra thất thần một lúc, sau đó lập tức trấn tĩnh lại, “Vì tôi cảm thấy nỗ lực của tôi, những gì tôi bỏ ra không được người ta nhìn nhận xứng đáng.”
“Nhìn nhận xứng đáng là thế nào? Ý cô là lương phải không?”, anh hỏi thẳng.
“Không, tiền lương chỉ là thứ yếu, trong công việc, tôi mong muốn bản thân có thể nhận được nhìn nhận nhiều hơn, khen ngợi nhiều hơn,