Cả người rã rời, môi cắt không còn giọt máu, cô lặng lẽ mở mắt ra, từ từ để ý chí quay trở lại.
Y tá đang vỗ vỗ vào mu bàn tay của cô, có thứ gì đó đâm vào huyết quản của cô đau nhói.
Bên cửa sổ phòng bệnh, quay lưng lại phía cô là một bóng người cao ráo đứng bất động.
Hứa Ngạn Thâm… Sao anh lại đến đây…
Mấp máy môi, định gọi anh, nhưng lại không biết nên nói gì mới phải, cô đành gắng gượng quay mặt sang, muốn hỏi y tá mình bị làm sao.
Nhưng vừa quay mặt qua, ánh mắt cô đã chạm vào chiếc giường kế bên, nằm trên giường là một cô gái đang run lập cập, mặt trắng bệch.
Người đó quá quen thuộc, biến thành tro bụi cô cũng nhận ra.
Rất nhiều cảnh tượng hiện lên trong đầu cô.
“Chị! Em xin chị cho em một cơ hội! Tình hình hiện nay của em thật sự rất cần công việc này!” Cô gái khổ sở van nài cô cho cô ta một công việc.
“Chị, chị đừng tức giận. Em biết chị không thể sinh con, em hứa, sau này mỗi đứa con em sinh cho Hứa gia thì chỉ có một mình chị là mẹ.”
Cô gái mang thai hộ, mẹ ruột của Lãng Lãng, muốn cùng chung một chồng với cô.
“Chị, chị khoẻ không? Anh rất nhớ chị.” Cố ý muốn trêu tức cô.
……
Cô ta sao lại ở đây? Sao lại ở đây?
Thẩm Chức Tâm không phải là kẻ thứ ba! Cô không muốn phá hoại gia đình người khác, cô không phải… là cô gái này!
Có gì đó tưng tức ở ngực, tâm trạng cô lẫn lộn cảm xúc, một đợt sóng ngầm trào dâng.
Cô không muốn nhìn thấy cô ta! Mỗi lần nhìn thấy Nhan Hiểu Tinh, cô lại phải cố gắng giữ bình tĩnh, thật là khổ sở.
Vùng vẫy, cô mới nhớ ra mình không còn chút sức lực.
“Cô Thẩm, cô nằm yên, cô đang được truyền máu đó.” Phát hiện cô đã tỉnh lại, y tá dịu dàng nói với cô.
Truyền máu!
Cô kinh ngạc.
Vì sao cô phải truyền máu? Trong bàng hoàng, cô mới phát hiện mũi kim truyền cắm ở tĩnh mạch mình, một dòng máu tươi đang không ngừng men theo đường ống chảy xuống truyền vào cơ thể cô.
Nghe thấy giọng nói phía sau, hình như cô đã tỉnh lại, dáng người quay lưng về phía cô ngập ngừng, nhưng không quay đầu lại.
“Cô Thẩm, cô may mắn thật đó, nhóm máu của cô Nhan trùng khớp với nhóm máu của cô, hơn nữa còn tự nguyện hiến máu cho cô.” Y tá đắp chăn cho cô, dịu dàng an ủi cô, “Cô nhắm mắt nghỉ ngơi một chút đi, sẽ truyền xong nhanh thôi, trong một thời gian ngắn, cô sẽ không ngất xỉu nữa đâu.”
Truyền máu? Nhóm máu của Nhan Hiểu Tinh trùng với nhóm máu của cô?
Không! Cô không cần!
“Bác sĩ! Bác sĩ! Bác sĩ!” Cô đột nhiên mất kiểm soát ngồi dậy, mất kiểm soát giựt kim tiêm ra, kết quả, cô quá yếu ớt, cả người lại ngã ra giường nhưng cô vẫn cố hết sức hét lên, “Tôi không cần, tôi không cần!”
“Cô Thẩm, cô bình tĩnh lại đi!” Y tá hoảng hốt giữ lấy cô, không cho cô rút kim ra.
Nghe náo loạn ở phía sau, Hứa Ngạn Thâm vội vã quay đầu lại.
Chiếc bình đựng máu tươi đó khiến anh buồn nôn, anh suýt đứng không vững.
Nhưng anh vẫn nhào tới chỗ Chức Tâm ôm lấy cô, “Sao thế? Em đừng la hét nữa, sẽ lại ngất đi đó!” Giọng anh rất dịu dàng.
Tim anh đập rất nhanh rất nhanh, cố sức không nhìn bình máu đó, không nhìn chất lỏng màu đỏ trong ống truyền dịch.
“Tôi không cần, tôi không cần máu của cô gái đó” Cô vẫn gào lên, khoé mắt ầng ậc nước.
Cô không cần, cô không cần.
“Ngoan… một lát nữa thôi là ổn rồi” Anh nhẹ nhàng lau khoé mắt ướt của cô.
Cơ thể cô, lạnh ngắt đến đáng sợ.
“Tôi có quyền không cần! Vì sao? Vì sao? Anh lúc nào cũng như thế” Cô vùng vẫy dữ dội, nước mắt chảy ra càng dữ dội hơn.
Vì sao cô mãi mãi không có quyền được lựa chọn?!
“Em bình tĩnh lại đi!” Anh giữ cô lại, hoảng hốt.
Anh chưa từng nghĩ, Chức Tâm không cần thứ này.
Nếu cô không cần, anh làm tất cả những việc này để làm gì?
“Cô ngoan nào!” Y tá và anh cố sức giữ chặt cô.
Nhưng cô vùng vẫy dữ dội hơn, gào khóc thảm thiết, “Anh buông tha cho tôi đi, tôi xin anh, xin anh đấy!”
“Anh không hại em! Truyền máu là để em khỏe mạnh hơn!” Anh gào lên với cô, “Sao anh có thể hại em được chứ? Anh yêu em, yêu em đến sắp phát điên lên!” Anh thật sự sắp điên rồi! Thứ gì cô cần, thứ gì cô không cần?! Chẳng lẽ cô không biết sức khoẻ của cô đối với anh quan trọng hơn bất kỳ thứ gì trên đời này sao!
“Anh không yêu tôi! Thứ anh yêu chỉ là thoả mãn ham muốn kiểm soát mọi thứ trong tay anh thôi!” Vì sao cuộc đời cô lại ra nông nỗi này?!
“Em đừng vùng vẫy nữa…” Anh tức giận.
“Anh muốn tôi chết phải không? Hứa Ngạn Thâm, nếu anh còn khống chế tôi nữa chi bằng để tôi chết đi còn hơn!” Cô không cần cô không cần cô không cần!
Trái tim anh đau đớn, buốt giá.
“Hứa tiên sinh, rút ra chứ?!” Nhìn thấy cảnh tượng bất thường, y tá vội vàng nói, “Tinh thần cô ấy rất kích động, tim đập rất nhanh, huyết áp tăng quá cao! Nếu truyền máu tiếp, anh sẽ khiến cô ấy phát điên!”
Khiến cô ấy phát điên…
“Được, rút… rút… rút!” Nói đến từ “rút” cuối cùng, anh như gào lên.
Tuy nhiên, dù kết quả nào thì cô không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nỗi đau đớn của cô như truyền vào tim anh khiến anh đau khổ nghiến chặt răng.
Vì sao cô không chịu nhận máu của Nhan Hiểu Tinh? Anh có đần độn đến cỡ nào cũng có thể hiểu được.
Chẳng lẽ, anh đã làm cô tổn thương sâu sắc đến thế sao?…
Cô nói, anh luôn muốn kiểm soát cô… Anh không thể phản bác lại, vì từ lúc yêu nhau đến khi kết hôn, anh không cho cô đi bar với bạn học, không cho cô tham gia liên hoan cùng với bất cứ người nào, không cho cô tự tìm công việc.
Chỉ cần bên cạnh cô xuất hiện người đàn ông nào đó, là anh đã đứng ngồi không yên.
Sau khi kết hôn, ham muốn kiểm soát của anh lại càng mãnh liệt hơn.
Toàn bộ cuộc sống của cô là do anh sắp đặt, không cho cô nói chữ “không”.
Anh đau khổ nhắm mắt lại.
Chẳng lẽ anh đã thật sự sai rồi sao?
……
Khi nghe từ “rút” đó, cô có thể cảm nhận được rõ ràng, y tá nhanh chóng rút kim truyền ra khỏi tĩnh mạch của cô.
Mặt cô cuối cùng cũng giãn ra, nước mắt còn đọng trên mi, cơ thể lả đi, vì đã dùng hết chút sức lực còn lại, bóng tối lại một lần nữa bao phủ lấy cô.
Cô lại lịm đi.
Anh vẫn ôm cô, rất chặt rất chặt, không buông.
“Ông Hứa, đặt bệnh nhân nằm xuống, để cô ấy nghỉ ngơi đi.” Anh hốt hoảng đến độ không nghe thấy lời y tá nói.
“Ông Hứa, ông còn không buông ra, cô ấy sẽ không thở được!” Mãi đến khi y tá chạm vào tay anh.
Anh mới thẫn thờ buông cô ra.
“Ông Hứa, người anh rất lạnh!” Y tá kinh ngạc, “Anh có cần khám bác sĩ không?”
Rất lâu sau, anh mới mệt mỏi lắc đầu.
Anh chỉ là sợ máu.
Ở chiếc giường bên cạnh, được tự do, Nhan Hiểu Tinh vội vàng thấp thỏm đứng lên.
Tất cả cảnh tượng vừa rồi, cô đều nhìn thấy.
“Hứa…”
Cô mới nói ra một chữ, anh đã phẩy tay, nói với cô bằng giọng vô cùng mệt mỏi, “Cô đi ngay đi!” Chức Tâm tỉnh lại tuyệt đối không thể nhìn thấy Nhan Hiểu Tinh.
Thì ra, bác sĩ Lữ đã nói đúng một nửa, cũng nói sai rất nhiều, anh là người hiểu rõ tình hình sức khoẻ của Chức Tâm nhất nhưng anh cũng là người không hiểu con người Chức Tâm nhất.
Bệnh của cô phát sinh là vì anh.
Anh đã đánh vào trái tim cô một đòn quá mạnh lại còn đàn áp tinh thần cô.
Tận mắt nhìn thấy cha mẹ vì cô mà mất việc, mất nhà cửa, mất đi cả gia bảo nhà họ Thẩm, cô lực bất tòng tâm.
Vì không chịu thua, cô đành phải kiên cường mỉm cười, chẳng lẽ lòng cô không đau đớn hay sao? Không thấy hổ thẹn hay sao? Không rơi nước mắt hay sao?
Nhan Hiểu Tinh bất an nhìn anh lần cuối, xảy ra nhiều chuyện như thế, dù sắc mặt có trắng bệch, thái độ anh vẫn kiên cường như thế, như thể mãi mãi không có bất cứ trở lực nào có thể làm anh gục ngã.
Người đàn ông này, đã từng vì sự than vãn của mẹ mình mà để cô mang thai trong gần mười tháng, để cô si mê anh, ôm mộng đẹp về anh. Sau khi thật sự tiếp xúc, sự dịu dàng của anh dành cho vợ khiến cô vừa sợ vừa kính, khát khao tiếp cận, khát khao sở hữu, khát khao thay thế.
Nhưng, bây giờ cô mới phát hiện, cho dù có được tất cả anh vẫn là một người đàn ông quá xấu xa.
Cho nên người anh yêu thương nhất cũng vội vàng muốn thoát khỏi anh.
Nguồn ebook: https://www.thichtruyen.vn
Cô lại tỉnh lại, đã không còn trong phòng cấp cứu mà là ở trong một phòng bệnh VIP được bài trí rất sang trọng, ấm áp.
Dưới chăn, tay cô được ai đó nắm chặt.
Hứa Ngạn Thâm gục đầu trên gối cô.
Cảnh tượng này rất quen.
Tháng Năm năm ngoái, cũng từng diễn ra như thế này.
Cô hôn mê bao lâu rồi?
Quay mặt đi, mở to mắt, cô cố gắng nhớ lại.
Một lát sau, cô quay mặt lại, chạm nhẹ ngón tay vào tóc anh.
Chỉ ngủ chập chờn, anh mở choàng mắt dậy.
“Muốn uống nước không? Anh rót cho em.” Buông tay cô ra, anh đứng dậy, thái độ tự nhiên, như thể chưa từng xảy ra cảnh tượng trong phòng cấp cứu.
Phát hiện mình đang rất khát, cô gật đầu.
Anh rót nửa ly nước cho cô, nhiệt độ vừa phải, anh đỡ cô dậy, kề ly nước ấm vào miệng cô.
Cô uống một ngụm, dạ dày thấy khó chịu nên không uống tiếp nữa.
Anh cũng không ép, đặt ly nước sang một bên.
“Anh giữ cô ta ở lại, không phải vì cô ta là mẹ ruột của Lãng Lãng mà là vì cô ta có cùng nhóm máu với em sao?” Suy nghĩ rất lâu, cô mới lên tiếng hỏi.
“Ừm.” Anh bình thản đáp.
Nhìn thấy cô như vậy, “Chức Tâm, đều là giả hết.” Đột nhiên, anh lên tiếng.
Cô nhìn anh.
“Anh từng nói, từ vui sướng đến thất vọng, cái vòng luẩn quẩn này anh đã chán ngán lắm rồi, anh từng nói, anh không thể vì lý do sức khoẻ của em mà tiếp tục hại chết cốt nhục của Hứa gia… đều là giả hết, lúc đó, anh cố tình nói như vậy để em đoạn tuyệt với suy nghĩ tiếp tục sinh con.”
Anh đã suy nghĩ rất lâu, có lẽ, những lời ngày hôm đó của anh có sức sát thương rất lớn.
Cô không nói gì.
“Em nói không sai, anh là cái máy duy trì nòi giống. Giống như đại gia đình giàu có của anh không thể chấp nhận nổi một người thừa kế không có con trai nối dõi.” Đột nhiên anh cảm thấy thật bi ai.
Mắt đỏ hoe, cô vội nhìn sang hướng khác.
“Trong thời gian em hôn mê một ngày một đêm, anh đã suy nghĩ rất nhiều, có phải anh đã phạm phải sai lầm rất lớn không. Bất kỳ việc gì, anh chỉ tự mình quyết định, từ trước đến nay không hề nghĩ em thật sự cần gì.”
“Anh từng nghĩ sẽ cùng em thụ tinh trong ống nghiệm, sẽ cấy phôi thai của chúng ta vào bụng Nhan Hiểu Tinh. Nhưng anh đã xem rất nhiều bài báo, người mang thai hộ sẽ không chú trọng đến sức khoẻ của đứa con trong bụng, vì đứa bé và cô ta chẳng phải máu mủ gì, họ không có sợi dây liên hệ tình cảm, họ chỉ là cầm tiền rồi cho chúng ta mượn tử cung của họ mà thôi. Cô ta có thể uống thuốc bừa bãi, cô ta có thể làm rất nhiều việc quá sức, con của chúng ta ở trong bụng cô ta sẽ cảm nhận được sự lạnh lùng của người không phải là mẹ nó. Anh không hy vọng như thế!” Anh lựa chọn thẳng thắn nói ra tất cả.
“Sau đó, anh lại nghĩ có lẽ chúng ta sẽ gặp một người phụ nữ tốt bụng, những gì anh lo ngại sẽ không xảy ra. Anh thật sự muốn có một đứa con của chúng ta! Anh đi tìm bác sĩ, hỏi rất nhiều vấn đề, phẫu thuật lấy noãn không đơn giản như chúng ta tưởng tượng, nó rất đau đớn, cũng gây tổn hại rất lớn đến