sức khoẻ, đầu dò dài đến hai mươi phân sẽ khiến em chảy máu, có một số người sau khi lấy noãn, kích thích quá độ, dẫn đến băng huyết, có thể nguy hiểm đến tính mạng.”
“Anh biết, mỗi bác sĩ đều phóng đại khả năng xấu nhất để cảnh báo chúng ta, nhưng, anh thật sự cảm thấy rất sợ hãi.” Nhẹ nhàng vuốt tóc cô, anh tưởng rằng những chuyện này anh cả đời sẽ không bao giờ nói cho cô biết.
“Anh đi qua phòng bệnh, lúc đó, có hai người phụ nữ, họ đều đã được lấy noãn đang đợi cấy ghép, anh hỏi họ, có thể chịu đựng được không? Em biết họ nói thế nào không?”Anh nhìn vào mắt cô, nhấn mạnh từng chữ, “Kiếp sau, thà làm đàn ông.”
Cô sững sờ.
“Lấy noãn, không phải là đau đớn một lần, họ nói rất đau, có khi ba ngày không thể xuống giường, đây là cái giá phải trả cho việc sinh con.” Anh tiếp tục nói, tâm trạng vẫn rất bình thản.
“Nếu là như thế, Chức Tâm, anh không hy vọng em phải trả một cái giá như vậy.”
Cô cắn môi, cụp mắt, mi mắt run run.
“Anh thừa nhận, anh rất ích kỷ, anh cần một đứa con trai để củng cố địa vị của mình. Nhưng, em lấy anh, vì muốn sinh cho anh một đứa con trai mà mang thai, rồi lại sẩy thai hết lần này đến lần khác, chẳng có ngày nào được sống vui vẻ, anh không muốn em phải chịu khổ thêm nữa.” Anh cuối cùng cũng nói ra lời tận đáy lòng. “Nếu có thể tìm lại một lần nữa, anh vẫn không hối hận với quyết định của mình.”
Cô giấu mặt mình đi, không để anh nhìn thấy, cô đang khóc.
“Anh hứa với em, sau này anh sẽ từ từ thay đổi, không kiểm soát em, không làm tổn thương em nữa, sẽ lắng nghe em nhiều hơn.” Anh khẩn thiết, Chức Tâm, anh sẽ thay đổi. Chúng ta mỗi người nhường một bước có được không?”
“Ăn chút anh đào đi.” Anh đút quả anh đào màu đỏ sậm đã được rửa sạch sẽ vào miệng cô.
Quả anh đào có thể ngừa thiếu máu, thúc đẩy quá trình tái tạo máu, mỗi một trăm gam quả anh đào có hàm lượng sắt đạt tới 59mg, là loại trái cây rất có lợi trong việc điều trị cơ thể suy nhược.
Cô đang ngồi tựa vào đầu giường, thẫn thờ nhìn bức tường màu trắng toát trước mặt.
Môi có cảm giác ươn ướt, không thể làm ngơ, cô cúi đầu xuống.
“Cám ơn.” Cô khẽ giọng nói cảm ơn, định cầm lấy quả anh đào anh đưa thì phát hiện cánh tay mình đang được truyền dịch, còn cánh tay kia thì không có chút sức lực nào.
“Há miệng ra là được rồi.” Anh nhắc cô.
Ngẩn người ra một lát, cô vẫn há miệng ra, từ từ ngậm lấy quả anh đào trong tay anh.
Từ hôm qua đến giờ, anh luôn tự mình chăm sóc chuyện ăn uống cho cô, không ép cô ăn quá nhiều, nhưng ăn làm nhiều bữa, mỗi bữa ăn một ít.
Có lẽ do bị bệnh nên tâm trạng của cô rất sa sút.
Cô vừa mới ăn xong quả ảnh đào đó, đang khó xử vì không biết có nên nuốt luôn hột hay không thì anh đã xoè tay ra, nhẹ nhàng nói, “Nhả hột vào tay anh là được rồi.” Cô trước nay không thích nuốt luôn hột.
Do dự một lát, cô vẫn nghe theo lời anh.
Cô trước đây thường rất hay như thế, cô xem ti vi, anh ngồi một bên vừa đọc sách vừa xem tài liệu, bàn tay của anh có thể dùng làm thùng rác cho cô.
Nhưng, bây giờ, những cử chỉ như thế khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Chỉ trong một thời gian ngắn, họ đã cách quá xa nhau.
Hôm qua, cô không lắc đầu cũng không gật đầu, câu trả lời có nên bắt đầu lại hay không, cô vẫn chưa thể quyết định được.
Một tay vẫn còn cầm hột, tay còn lại của anh đã lấy một quả anh đào nữa đút vào miệng cô.
Mới ăn được một chút xíu trái cây, dạ dày cô đã bắt đầu khó chịu.
Nhìn cô khẽ nhíu mày, “Ráng ăn một quả nữa thôi, trước khi ăn tối, anh sẽ không ép em nữa.” Yêu cầu của anh rất đơn giản, cứ cách hai tiếng lại ăn một ít trái cây, sẽ giúp cho việc hồi phục.
Biết anh là muốn tốt cho cô, cho dù, cảm giác buồn nôn đã trào lên cuống họng nhưng cô vẫn gật đầu, nghe theo lời anh ăn thêm một quả nữa.
Rồi lại tiếp tục nhả hột vào tay anh.
Anh quả nhiên rất giữ chữ tín, cô nhả hột xong, anh đứng dậy rửa tay, không ép cô ăn nữa.
Cô nhíu mày suy nghĩ rồi lặng lẽ nhìn theo bóng anh.
“Anh không phải đi làm sao?” Tính ra hình như đã trọn hai ngày rồi.
Hai ngày nay không phải là cuối tuần, chắc công việc của anh rất bận rộn.
Anh khựng lại, “Lúc em ngủ, anh đã bảo Tâm Ngữ mang tài liệu đến.” Bây giờ đang là thời điểm mấu chốt, cha sẽ từ từ chia sẻ những việc quan trọng cho anh, rất nhiều việc nhất thời không thể để sang một bên được.
Nếu có thể, anh cũng muốn yên tĩnh ở bên cô.
Nhưng thực tế thì mỗi lần cô ngủ anh lại điều hành công việc thông qua điện thoại.
Cô biết anh có năng lực này, chỉ là…
“Thật ra, anh không cần phải như vậy, để hộ lý chăm sóc em là được rồi. Anh còn rất nhiều việc phải làm, không cần phải lãng phí thời gian vì em đâu.” Một lúc nói nhiều như vậy, cô có hơi đuối sức, cô tựa vào thành giường đợi cơn chóng mặt qua đi.
Anh trầm ngâm.
Một lát sau, cô phát hiện cuộc nói chuyện giữa hai người không thể tiếp tục được nữa.
Sự thân mật giữa họ đã lặng lẽ biến mất từ lâu.
Xung quanh rơi vào yên lặng.
Thật ra, cô không có ý này, nhưng thốt ra khỏi miệng, lời nói lại biến thành như vậy.
Ngượng ngùng, cô đành tìm chuyện để nói, “Bác sĩ có nói em phải nằm viện bao lâu không?”
Anh khẽ nhếch môi, một nỗi buồn thoáng qua, “Chắc là một tháng.” Còn chính xác phải nằm viện bao lâu thì phải xem tình hình hồi phục của cô thế nào.
Một tháng.
Công việc của cô phải làm thế nào đây?
Công việc… sau khi xảy ra chuyện này, cô còn có thể quay lại toà soạn nữa không? Không, nếu cô không quay lại, không phải đồng nghĩa với việc cô thừa nhận những lời vu khống của người khác là đúng sao? Cho dù phải rời khỏi đó thì cô cũng phải được minh oan trước khi rời khỏi!
Cô vào được toà soạn là nhờ vào quan hệ, nhưng cô không dựa vào chuyện mờ ám nơi công sở để duy trì công việc của mình!
“Đừng nghĩ đến những chuyện khác nữa, dưỡng bệnh là quan trọng nhất.” Anh cắt ngang suy nghĩ của cô.
Tình hình sức khoẻ hiện giờ của cô, nếu phải chạy đi lấy tin thì chắc chắn sẽ ngất ngay tại chỗ và chờ người khiêng về mà thôi.
Chỉ là, bây giờ mối quan hệ của họ trở nên vô cùng thận trọng và nhạy cảm như thế, có rất nhiều việc anh không thể thô bạo can thiệp vào.
Cho dù, anh rất sốt ruột, lo lắng.
“Đây là thuốc bác sĩ Lữ kê đơn, em bắt đầu uống từ hôm nay nhé. Rất tốt cho quá trình hồi phục sức khoẻ của em.” Anh rót cốc nước, che giấu tâm trạng bất an của mình.
Cô nhìn thấy, nhưng lại không nói gì.
“Ừm.” Anh kề thuốc vào miệng cô, cô không hỏi bất cứ điều gì, há miệng ngậm lấy.
Đây là thuốc trị chứng trầm cảm, lúc trước cô đã từng uống.
Cảm giác ươn ướt, lạnh lạnh từ môi cô khẽ chạm vào tay anh.
Anh không cầm lòng được ấp tay lên má cô, nhìn chằm chằm vào môi cô.
Sự đụng chạm ngắn ngủi này làm anh rất muốn rất muốn ôm cô vào lòng, rất muốn rất muốn hôn lên môi cô.
Rất muốn rất muốn ép buộc cô cho anh một câu trả lời chắc chắn.
Chúng ta mỗi người nhường một bước có được không? Chúng ta bắt đầu lại có được không?
Rõ ràng là biết cô cần có thời gian suy nghĩ nhưng anh thật sự rất muốn rất muốn…
Tính áp đặt đã ăn sâu bén rễ trong người anh, không thể nói sửa là sửa được ngay.
Cô không được tự nhiên quay mặt đi, tay anh hụt hẫng.
Anh cũng quay mặt đi hướng khác, không nhìn vào mắt cô, “Anh về nhà một chuyến.” Rồi gượng gạo rời khỏi phòng.
Chiếc sô pha trong phòng có thể biến thành giường, nếu cô ở lại đây một tháng, thế thì anh sẽ ở đây chăm sóc cô một tháng, quần áo thay đổi và các vật dụng thiết yếu dĩ nhiên phải mang đến bệnh viện.
Hơn thế, anh còn muốn…
……
Cô không phải là người vô tâm, tìm không thấy di động của mình, cô định nhờ hộ lý giúp cô gọi điện báo bình an.
Nhưng cô không ngờ, Cảnh và Phi Phàm đã chạy đến ngay lập tức.
Phi Phàm vừa nhìn thấy cô, đã chạy sát lại, ánh mắt già trước tuổi lo âu.
“Đã hết sốt rồi chứ?” Cô cũng lo lắng cho thằng bé, cố hết sức nhấc tay lên sờ trán nó.
Mấy hôm trước, thằng bé vẫn còn sốt hâm hấp làm cô rất lo lắng.
“Nó khoẻ rồi.” Cảnh trả lời thay.
Bệnh viện không phải là nơi khiến người ta cảm thấy dễ chịu, mẹ bệnh rồi ư? Có chết không?
Phi Phàm cũng gật gật đầu, khát khao đưa tay ra tìm kiếm một chút cảm giác an toàn để vỗ về trái tim đang hốt hoảng của nó.
“Đừng sợ, mẹ sẽ khoẻ lại thôi.”
Cô cũng rất sợ bệnh viện, cô cũng cảm thấy khó chịu, không chỉ vì môi trường mà còn vì…
“Phi Phàm đi rửa tay đi, chúng ta cùng ăn tối.”
“Dạ!” Phi Phàm gật đầu, ngoan ngoãn đi tìm nhà vệ sinh trong phòng.
Cảnh bày cháo mình mang đến ra chiếc bàn ăn nhỏ ở cuối giường cô.
Bệnh viện quá lạnh lẽo, ba người cùng ăn, không khí vui vẻ hơn, cô thở dài.
Cô ngạc nhiên.
Phi Phàm bị mẹ ruột của nó vứt ở cô nhi viện, nó không có cảm giác an toàn, cô không về nhà, khiến Phi Phàm hoảng hốt bất an, tưởng rằng là vì mình.
“Thật ra, tôi cũng rất bất an, sợ không biết có phải vì lời nói tối hôm đó.” Cậu mỉm cười, nói ra cảm giác bất an của mình trong hai ngày nay, may mà, cậu đã lo hão huyền.
Chỉ là…
“Chức Tâm, nếu là vì những lời của tôi hôm đó chị không dám về nhà, thì tôi sẽ dọn ra ngoài.”
Cô liếc cậu một cái.
Nói thế mà cũng nói được. Cô nằm ở đây có giống như người cố ý không về nhà không?
Vốn tưởng cậu đủ chín chắn, chẳng ngờ cậu cũng có tâm lý bất an thật trẻ con, đúng là giống hệt Phi Phàm.
Quay mặt đi, cô cười khẽ.
Không khí ngột ngạt mà Hứa Ngạn Thâm mang lại cho căn phòng cũng dần dần tan biến.
“Tôi hứa với cậu, nếu có một ngày tôi ẩn mình không muốn gặp ai, đợi đến khi tâm lý bình phục, muốn liên hệ với mọi người thì người đầu tiên chắc chắn sẽ là cậu!” Như vậy đã được chưa?!
Cậu cũng cười nhẹ.
Phi Phàm rửa tay xong, chạy ra, nó thận trọng trèo lên giường cô, đưa đũa cho cô.
Cô lắc đầu, giống như năng lượng trong cơ thể đã dùng cạn, cô yếu đến nỗi không cầm nổi đôi đũa.
“Phi Phàm có muốn đút cho mẹ không?” Cảnh thừa dịp hỏi nó.
Phi Phàm do dự chỉ một giây rồi gật đầu.
Nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ.
Phi Phàm chu đáo thổi từng muỗng cháo nóng, hai má phùng phùng lên trên gương mặt nhỏ của nó khiến tâm trạng cô vui lên rất nhiều, cô há miệng, để mặc nó đút cháo vào miệng mình.
Phi Phàm đút một muỗng, cô nuốt xong, lại ăn thêm muỗng nữa.
Rất nhanh, bát cháo nhỏ đã gần hết.
“Được rồi, Phi Phàm, đừng đút nữa.” Sợ cô không tiêu hoá được. Cảnh vội ngăn thằng bé lại.
Thằng bé không đút nữa, nhảy xuống giường, tìm khăn giấy trong phòng, chạy lại, cẩn thận lau miệng cho cô.
Cô rất xúc động, rất xúc động, nước mắt trào ra.
“Ngày mai Phi Phàm phải trở lại cô nhi viện rồi, hôm nay nó đến để từ biệt chị.” Cảnh nói với cô mục đích đưa Phi Phàm đến đây hôm nay.
Bệnh của Phi Phàm đã khỏi hẳn, không thể ở trong nhà cô mãi, bắt buộc phải về lại nơi thuộc về nó.
Trái tim cô không nỡ chút nào.
Nhưng dù không nỡ, cô cũng hiểu, đứa bé này không thuộc về cô.