Tử Ca đứng ở bậc thềm phía bên ngoài tầng hầm, tầng hầm rộng lớn nhưng bên trong trống rỗng, ánh đèn nhàn nhạt chiếu vào đánh vào mặt Hạ Minh Châu, lộ ra khuôn mặt trắng bệch, cả người cô ta bị trói ở trên ghế, bởi vì vùng vẫy, dây thừng siết chặt vào tay khiến da tay sưng đỏ lên.
"Buông, buông!"
Cô ta giống như người bị mắc bệnh thần kinh, hai chân bị trói vùng vẫy trên mặt đất, động tác điên cuồng. Nhìn thấy Hạ Tử Ca tiến vào, cô ta mạnh mẽ nghiêng đầu đi, tầm mắt ngoan độc trừng lớn nhìn Hạ Tử Ca.
"Hạ Tử Ca, cô sẽ không được chết tử tế."
Cô ta gào thét, vẻ mặt trở nên điên cuồng, bộ dáng kia khiến Tử Ca thấy kinh hãi. Bộ dáng của cô bây giờ khác hoàn toàn với Hạ Minh Châu ngày thường.
"Cô ấy xảy ra chuyện gì?"
Đứng ở một bên, Sở Luật vứt điếu thuốc trong tay, hắn nhấc chân nghiền tắt tàn thuốc trên mặt đất, khóe miệng lộ ra ý cười, "Còn sao nữa, lên cơn nghiện."
Sắc mặt Tử Ca không tốt cho lắm, cô nghiêng đầu đi nhìn về phía Hạ Minh Châu, đáy mắt yên lặng một mảnh, " Làm sao cô ấy lại hút thuốc phiện?"
Tử Ca không tin, Minh Châu sẽ tự nguyện hút thuốc phiện.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm Hạ Minh Châu, hướng về phía Sở Luật hỏi.
Sở Luật dựa vào vách tường nhẹ cười, "Bây giờ cô ta đang ở cạnh Tiền ca, có phải hiếp bức hay không, cô tự hỏi đi."
"Tiền ca? Là người nào?"
Cô ngẩng đầu hỏi, đã thấy sắc mặt Sở Luật thay đổi, một tay hắn kéo Tử Ca ra.
Phịch một tiếng, Hạ Minh Châu cả người cả ghế ngã trên mặt đất, trán đã rỉ ra một ít máu tươi, nhưng cô ta giống như không có cảm giác đau, ngẩng đầu si ngốc cười lạnh.
"Hạ Tử Ca, tôi nguyền rủa của, cô đối xử với tôi như vậy, nhất định cô sẽ gặp báo ứng ."
Mặt Tử Ca trắng nhợt, nếu không phải Sở Luật, động tác vừa rồi của Minh Châu sẽ khiến cô bị tổn thương là điều không thể nghi ngờ. Sở Luật đứng ở bên cạnh Tử Ca, đầu của hắn hơi hơi nghiêng, hai người vẫn đứng ở một bên xông lên giữ chặt Hạ Minh Châu kéo trở về.
"Minh Châu, tôi hỏi cô một câu, lần trước cô cùng với đám người bắt cóc tôi, vậy đám người đó là ai?"
Thanh âm của Tử Ca rất nhẹ, lời này vừa nói ra, lòng bàn ta của cô đều đã chảy ra lớp mồ hôi lạnh, đoạn kí ức kia đã xâm nhập vào cốt tủy, mỗi một lần đề cập đến đều khiến cô thương tích đầy mình.
Hạ Minh Châu bắt đầu nhẹ cười càng về sau càng điên cuồng ngửa đầu cười to, hai người đàn ông vẫn đứng bên cạnh bắt lấy tóc của cô ta, hai người dùng lực, cả khuôn mặt của cô ta đều hướng về phía Hạ Tử Ca, khuôn mặt xinh đẹp đã trở nên chật vật không chịu nổi, chỉ có thể trừng mắt nhìn về phía Tử Ca trong tròng mắt che kín nỗi hận sâu sắc, "Hạ Tử Ca, tôi sẽ không nói cho cô biết, tôi để cô chịu sự dày vò này cho đến chết!"
Khóe môi tràn ra cười lạnh, Tử Ca lấy chiếc điện thoại từ trong túi ra, xoay tròn một vòng cô, nhắm ngay vào khuôn mặt Hạ Minh Châu, tách tách!
"Minh Châu, tôi không bức cô. Cô xem, bộ dáng hiện tại của cô có đẹp không?." Tử Ca đứng ở trước mặt Hạ Minh Châu, cô hơi cúi người, ngón tay xoay tròn, điện thoại chuyển hướng đưa đến trước mặt Hạ Minh Châu, bộ dáng chật vật của cô ta hiện lên, "Nếu tôi đưa cái này cho Chung Nham nhìn, cô nói xem sẽ như thế nào?"
Thanh âm Tử Ca rất nhẹ, cực kỳ nhạt, lại mang theo sự sắc bén không hể che giấu. Cô biết bản thân mình không phải là người tốt, vì đạt được kết quả mình muốn, cô phải dung biện pháp ti tiện. Tử Ca biết, Hạ Minh Châu đau khổ như vậy là do Chung Nham gây nên. Tử Ca biết rất rõ cô ta yêu Chung Nham, yêu cực kì sâu đậm.
"Hạ Tử Ca, cô đê tiện!" Vẻ mặt Minh Châu đột nhiên bị nỗi bi thương cùng phẫn hận xâm nhập, ánh mắt của cô ta khiến Tử Ca tin, nếu không phải bây giờ thân thể cô ta bị trói, nhất định cô ta sẽ nhào lên cắn người.
Sắc mặt của cô trở nên âm lãnh, Tử Ca mạnh mẽ xoay người, hai tay của cô để gần bụng dứơi của Minh Châu , "Cô có tin tôi còn có thể đê tiện hơn không? Hạ Minh Châu, căn bản tôi không sợ cô oán hận tôi, nếu như cô không tin, chúng ta thử một chút."
Bịch một cái, Tử Ca lấy ra một bao bột phấn màu trắng, đưa đến trước mặt Minh Châu , cô đứng lên lạnh lùng nói, "Để cho cô xem , một đầu ngón tay cũng không được chạm vào!"
Thứ đó hấp dẫn tầm mắt của người nào đó, Minh Châu muốn điên lên rồi, cô nhìn chằm chắm túi bột phấn màu trắng vứt trên mặt đất kia, sự kiên trì đã bị khát vọng ôm lấy . Thân thể kêu gào vượt quá phạm vi chịu đựng. Minh Châu không dám tin, nếu Chung Nham nhìn thấy cô lúc này anh sẽ nghĩ gì? Ghét bỏ, ghê tởm cô sao?
Cô dù cô muốn ở cùng một chỗ với Chung Nham, thì anh cũng không bao giờ chấp nhận loại đàn bà dâm loạn như cô. Nghĩ đến đây nước mắt theo khóe mắt trượt xuống, "Chị, chị, chị cho em đi, chuyện gì em cũng nói, chuyện gì em cũng nói."
Tử Ca yên lặng nghe .
Hạ Minh Châu cười lạnh, "Cô cho là cô mang thai Mộ Diễn không biết sao? Nếu không phải hắn bày mưu đặt kế, cô cảm thấy còn người khác dám động vào sao?"
Lời của cô ta khiến thân thể Tử Ca cứng ngắc, ngón tay cuộn mình tiến vào lòng bàn tay, đau đớn khiến cô phục hồi tinh thần lại. MiuDĐLQĐ Sau một lát, Tử Ca bước lên, "Ăn không vào thì tiêm chất dinh dưỡng, cơn nghiện hành hạ người, canh chừng cô ấy đừng để cô ấy làm loạn. Một chút thuốc cũng không để cô ấy đụng vào."
"Hạ Tử Ca, cô gạt tôi!"
Không để ý lời Hạ Minh Châu rống, Tử Ca lững thững đi lên, phía sau, Sở Luật đi theo cô, khóe miệng của hắn ôm lấy một nụ cười, lúc đi ra khỏi tầng hầm, hắn vẫn đứng ở bên cạnh cô, một tay tham lam nắm lấy bờ vai cô, "Không sai, có chút liên quan!"
Bàn tay của người đàn ông hạ xuống, thân thể nhỏ nhắn của cô run rẩy. Tử Ca khép mắt lại, "Sở Luật, tôi không tin."
"Không tin cái gì? Không tin hắn sẽ làm như vậy? Vẫn không tin hắn đã làm ra những chuyện như vậy?"
Ngón tay cong cong, Tử Ca khép mắt, có lẽ cô chưa từng hiểu hết về con người của Mộ Diễn, nhưng đáy lòng vẫn hiện lên ý nghĩ anh sẽ không làm ra những chuyện như vậy. Bởi vì, anh khinh thường cách hành xử như vậy. Nếu anh muốn làm, chắc chắn sẽ giáp mặt đối diện với cô mà làm, việc anh làm vô cùng quyết đoán, nếu anh muốn nhất định sẽ không chừa cho ai một con đường sống.
"Đi thôi, tôi sẽ phái Thương Lang cho người đi thăm dò, lúc này chắc cũng biết được mặt mũi của người làm rồi."
"Sở Luật." Nhìn người đàn ông đi ở phía trước, Tử Ca chần chờ mở miệng, muốn nói lời cảm tạ nhưng như thế nào cũng nói không nên lời. Người đàn ông nghe được giọng nói của cô, xoay người, chỉ thấy vẻ mặt cô trù trừ, vẫn mang theo một chút bất an cùng cảm kích. MiuDĐLQĐ
Người đàn ông thu hồi bước chân, xoay người một cái, tiện đẩy cô đến bên cạnh cửa, hai tay hắn chống ở ván cửa, cúi người nói, "Gọi tôi là anh trai, tôi muốn nghe một chút."
Đáy mắt của người đàn ông chứa đựng sự mong chờ nồng hậu, Tử Ca ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn hắn, sau một lúc lâu, một chữ cũng không nhổ ra được. Trên mặt hắn không được tự nhiên, viền tai đã đỏ vài phần, bộ dáng này của cô như lấy lòng Sở Luật, hắn đứng lên cười lớn kéo cô qua, "Đi thôi."
Bắt cóc người là trái pháp luật. Tử Ca nghe Thương Lang tra được tin tức, đáy lòng cô càng lúc càng lạnh, thế lực của đối phương Sở Luật phải kiêng kị ba phần, Xà banh vang vọng ở nước Mỹ, hành sự âm thầm, thủ đoạn tàn bạo, ngay cả giới hắc đạo cũng bang hoàng trước vẻ trơ trẽn của bọn chúng.
Thương Lang lo lắng hỏi, "Cô và bọn họ có quan hệ sao?"
"Không có." Tử Ca nghe Sở Luật giải thích, sắc mặt càng lúc càng trắng xanh, ngón tay cô cuộn mình tiến vào lòng bàn tay, khắc sâu dấu tay trên lòng bàn tay, "Tôi tin, tôi và bọn họ không có tí quan hệ nào."
Cô xác nhận, nhưng điều cô sợ nhất là không có quan hệ nhưng họ vẫn bắt cóc cô vậy việc báo thù không khác gì lấy trứng chọi đá.
Sở Luật nhíu mày, hai tròng mắt của hắn âm trầm, nếu chuyện này dính dáng đến Xà bang, hắn cần phải cân nhắc, "Thương Lang, người đương nhiệm tiếp theo của Xà bang là ai?"
Một câu nói toạc ra, Thương Lang lãnh khốc cứng rắn trên khuông mặt nháy ra sát ý, "Khoảng thời gian trước Xà bang nội chiến, đã tuyên bố người nhậm chức mới nhưng không rõ người đó là ai."
Không rõ là ai?
Sở Luật đốt lên một điếu thuốc, hắn lấy Bản Bút Ký ở trên mặt bàn gõ bốp bốp mấy hàng chữ, hắn chuyển qua Laptop, chỉ vào khuôn mặt người đàn ông trên màn hình "Thương Lang, đúng là người này?"
Thương Lang gật đầu, ý cười trên khóe miệng Sở Luật càng thêm sâu sắc.
" Nhà cho vay nặng lãi Tam Thiếu Nhậm Khải."
Hai tay Tử Ca buông xuống, cô nắm chặt tay vịn ghế dựa , chồng của Mộ Tình .
Nếu nói đây là trùng hợp, cô không tin, bởi vì, người biết cô mang thai, thật sự, ít lại càng ít. Hơn nữa người muốn cướp đi sinh mệnh của đứa nhỏ trong bụng cô , chỉ có một, đó chính là, Mộ Tình.
Nhưng vì sao phải làm liên luỵ đến Minh Châu? Cắn răng, Tử Ca ép mình phải bình tĩnh.
"Sở Luật, Tiền Ca là ai?"
Sở Luật trầm ngâm một lúc, "Là người của Mộ Diễn, từng làm việc ở Long đàn ."
"Nói cho tôi biết, thân phận của Mộ Diễn?" Hai tay che mặt, Tử Ca cảm thấy những chuyện hôm nay cô biết đã vượt quá khả năng tiếp nhận của cô.
"Thủ lĩnh Long đàn, trùm xã hội đen độc nhất Châu Á, Ám Ảnh là vệ sĩ thề sống thề chết bảo vệ chủ nhân. Tử Ca, tôi từng nói Thương Lang nhắc nhở qua cho cô biết rồi."
Trên người, từng tia lạnh lẽo xâm nhập vào, đáy mắt Tử Ca trầm trầm, cái cảm giác đau đớn này như muốn lấy đi sinh mệnh của cô. Mộ Diễn, có phải tất cả những người khiến anh đau khổ anh đều không bỏ qua cho họ đúng không?
Bức tôi đến ngày hôm nay còn chưa đủ sao? Mà còn bắt Minh Châu chịu tội theo? Cô không rõ, mối thù của thế hệ trước còn kéo dài đến bây giờ sa?
Minh Châu, đã làm sai cái gì?
Trong mắt hận ý càng thêm sâu sắc, Tử Ca ngồi ở trên sofa chưa hề nhúc nhích, "Thật sự, là anh ấy?"
Trong mắt cô chứa đựng đủ loại cảm xúc, Sở Luật thở dài, "Tôi chỉ nói là đã từng, bây giờ người họ Tiền kia không còn ở Long đàn, không hề thuộc phạm vi quản lý của Mộ Diễn."
Sự tình rất đơn giản, Mộ Tình là có ý tìm đến Tiền Ca, bởi vì trên đời này có rất ít người biết Tiền Ca không còn nằm trong phạm vi quản lý của Mộ Diễn. Lúc trước đuổi hắn ra khỏi Long đàn, có vẻ như Mộ Diễn cùng họ Tiền kia đã có hiệp nghị, hắn sẽ không lấy Long đàn ra để thanh minh hay làm điều gì khác.
Mộ Tình, người phụ nữ kia, thật sự tâm kế thâm hậu, cố ý đem người khác ra làm bia đỡ đạn, nhất định phải làm cho Tử Ca tưởng rằng Mộ Diễn gây nên chuyện đó sao?
Tử Ca giương mắt lên, cô nhìn Sở Luật, trong ánh mắt có điểm sáng , mắt chớp chớp xác nhận. Sở Luật nhịn không được vỗ bàn, “Cô nhìn tôi làm cái gì? Chuyện tôi nói cho cô biết, là cô đang là người phụ nữ của tôi đấy, chậc chậc, nhìn ngươi bộ dạng này, có tiền đồ."
Một câu của hắn, khiến sắc mặt Thương Lang càng thay đổi, nhưng vẫn chưa nói gì, on ngươi lạnh lùng chăm chú nhìn bóng Tử Ca, thật lâu sau mới thu hồi lại.
Thông minh như Tử Ca, nếu Sở Luật giải thích rõ như vậy mà cô còn không hiểu thì chẳng khác gì cô là đứa ngu. Chỉ là, Mộ Tình, tôi rất muốn nhìn tâm tư của cô, khuôn mặt đẹp đẽ như vậy, vì sao lại nhẫn tâm đến thế. Ngay cả người vô tội cô cũng kéo vào.
Minh Châu và cô bất hòa, bởi vì có quá nhiều ghen tỵ trong lòng nên hai người có k