tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị có hấp dẫn cực cao, anh luôn mang theo vị hôn thê đi dự tiệc, Mộ Tình là em gái của Mộ Diễn được anh đưa đi tham dự các sự kiện trọng đại, cũng là đối tượng được săn đón hiện nay.
Trên báo, ảnh chụp hai người vây kín tờ báo, đáy mắt Tử Ca dâng lên cảm giác chua xót. Cô gái nép vào ngực anh như chú chim nhỏ khiến Tử Ca hết sức ghê tởm.
Rời tầm mắt. Cô không rõ, khuôn mặt này, bộ dáng này tại sao lại độc ác đến như vậy?
Nắm chặt tờ báo trong tay giống như muốn nghiền nát nó, hai mắt cô nheo lại, đáy mắt dần dần thâm sâu.
Đã qua hai tháng, thân thể Tử Ca phục hồi như cũ, cô cũng không nghĩ sẽ ẩn náu mãi một chỗ.
Đây là Nam Bình, ánh đén xanh đở sáng rực, yến hội cực lớn được mở vào mỗi năm, là nơi tụ họp của các thương nhân có máu mặt.
Buổi tối vào lúc tám giờ yến hội chính thức khởi động, đại sảnh chật ních người, mọi ngườ có thể đứng hoặc ngồi nói chuyện với nhau, khách sạn tuỳ vào nhu cầu của mỗi người mà phục vụ.
Người chủ trì đã đứng ở trên đài, tiếng nhạc đã dần dần yếu. Cùng lúc đó, bên ngoài hội trường một chiếc xe Rolls-Royce thư thái dừng lại.
Lái xe xuống xe, mở cửa ra, đôi chân dài thẳng tắp thon gọn bước xuống, cô nghiêng người đứng lên, một tay khoác lên khuỷu tay người đàn ông bên cạnh, cô mặc một chiếc váy dài xẻ tà, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu trắng toát lên vẻ sang trọng. Người đàn ông bên cạnh mặc bộ tây trang Italy được cắt may hợp với dáng người tôn lên khí thế lạnh lung cùng vẻ mặt anh tuấn
"Hôm nay có rất nhiều người." Miệng cô ôm lấy ý cười, ánh mắt quét vào bên trong, dù không nhìn thấy nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của người đàn ông kia.
Mộ Diễn, anh đứng ở trong đám người, mặc dù chỉ tùy ý đứng nhưng khí thế trên người anh vẫn toả ra sự áp bức, để cho cô nhận ra mùi vị đó, cô đi đến chỗ có anh. Người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cô, mà bên cạnh anh có một cô gái, ánh mắt của cô đặt trên người cô gái đó đầu tiên.
Khóe miệng Tử Ca chứa cười, biểu tình trên mặt hết sức xinh đẹp, Sở Luật thấy đau đầu, "Có phải thừa dịp hôm nay nhiều người nên cô mới đến đây không? Tôi đã nói, nụ cười của cô nên kiềm chế chút, nhìn mà thấy sợ."
Dơ tay lau mặt mình, Tử Ca quay đầu trừng mắt nhìn Sở Luật, cánh tay của cô hơi dùng lực, cô cắn răng nói chuyện, biểu tình dịu dàng cực kì, "Tôi cảm thấy đẹp là được."
"Ô, Sở thiếu, vị này là minh tinh nơi nào? Trước kia chưa từng thấy qua, nhìn qua cũng vừa mắt đó chứ." Mới vừa bước xuống bậc thang, liền có người ngăn Sở Luật lại, hắn khách khí bắt tay Sở Luật..
Sở Luật nhếch miệng cười, tay hắn đặt trên lưng Tử Ca trên, bấm nhẹ vào lưng cô, "Tử Ca, giới thiệu với em, vị này chính là Vương thiếu, thương nhân làm ăn lớn. Còn đây là vị hôn thê của tôi - Hạ Tử Ca."
"Vị hôn thê?"
Tin tức này, giống như sét đánh, giới truyền thông chen chúc nhau cầm máy ảnh chụp tí tách. Tử Ca cười yếu ớt, không ngờ một câu nói lại có hiệu quả như vậy.
Vương thiếu ho khan một tiếng, chính mình cũng kinh ngạc, ngẩng đầu lên thì thấy Tử Ca cười hướng về phía hắn gật gật đầu.
Sự xuất hiện của Tử Ca hút không biết bao sự chú ý, tâm điểm đều dồn trên người cô. Cô kiêu ngạo đứng giữa đám đông, tay trong tay đứng cạnh người đàn ông tuấn tú làm điểm nhấn cho cả hội trường.
Khi bước vào đây, vì mọi người quá tập trung ở một chỗ, Mộ Tình quay đầu nhìn, thấy Tử Ca đáy lòng cô ta dâng lên cảm giác kinh hãi, ngón tay bấu chặt lên cánh tay Mộ Diễn
"Làm sao vậy?" Nhận thấy người bên cạnh đang dùng lực, Mộ Diễn kết thúc cuộc nói chuyện, xoay người lại, lúc anh ngẩng đầu, con ngươi nguy hiểm toát lên vẻ lạnh lẽo.
Hạ Hạ, anh tìm cô ba tháng cũng không tìm thấy, hoá ra là. . . . . .
Ánh mắt Mộ Diễn như con dao sắc bén rồi dần dần trở nên mênh mông, ánh mắt sắc bén bắn lên bàn tay to đang đặt trên hông Tử Ca.
"Sở thiếu, xin chào." Mộ Diễn trầm mặc nhìn về phía Sở Luật, ánh mắt lại chuyển hướng sang Hạ Tử Ca, khóe mắt cô nâng lên, bàn tay xinh đẹp giơ ra, "Đã lâu không thấy, tổng giám đốc Mộ."
Có qua có lại, Sở Luật bưng ly rượu không them đếm xỉa đến. Cô gái bên cạnh bấu hắn một cái không cho phép hắn tỏ thái độ như vậy.
"Những ngày gần đây tổng giám đốc Mộ luôn ở đầu các tờ báo, đúng là chuyện vui, xin chúc mừng." Sở Luật liếc mắt nhìn cô gái bên cạnh một cái, phụ nữ rất ngoan độc.
Sở Luật có thân thể cứng rắn , lúc hắn cười bộ dáng tà mị thu hút người khác, nhưng có một điều hắn hiều. . . . . . Tử Ca là quả quyết không cho hắn tiếp cận cô.
Mộ Diễn mím môi không nói gì, hai mắt nhìn chằm chằm Tử Ca như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Tử Ca cười nhạt, sờ sờ môi mình tỏ vẻ ngưỡng mộ nói, "Chúc mừng Mộ tiểu thư, rốt cục cũng đạt được ước muốn. Nhưng mà, người đàn ông như Mộ thiếu cô nên xem trọng, cẩn thận đừng để mình chui vào ống rỗng. Mà trước kia cô đã từng có một đoạn hôn ước rồi còn gì ."
Môi cô hiện lên nụ cười tà ác, sắc mặt Mộ Tình trắng bệch nhưng gắng gượng hồi phục "Đâu nào, muốn chúc mừng Hạ tiểu thư mới đúng, mới vừa nghe nói Hạ tiểu thư và Sở thiếu đã ký kết hôn ước, Hạ tiểu thư có sức quyến rũ bắn ra bốn phía, cũng vừa lúc mắt nhìn của Sở thiếu rất độc đáo, bất kể trước kia có hiềm khích cũng bỏ qua được."
Hai người phụ nữ tranh đấu chẳng ai nể mặt ai. Tử Ca nhướng mi nhìn Sở Luật, khóe mắt hiện lên ý cười lành lạnh, "Nhưng anh ấy vẫn có mắt, không giống ai đó có mắt không tròng. . . . . ."
Một câu nói khiến sắc mặt Mộ Tình xanh tím thay đổi lần lượt, cô ta nâng cao giọng, "Hạ Tử Ca, cô. . . . . ."
Còn chưa có nói xong liền bị Mộ Diễn trầm trầm nghi vấn đè nén thanh âm xuống, "Vị hôn thê?"
Người đàn ông đang nuốt lại từng chữ mà Mộ Tình nói, ánh mắt đen như mực bắn về phía Tử Ca trong tầm mắt có chứa sự ngoan độc, tà ác. Không hiểu vì sao khi bị anh nhìn Tử Ca rùng mình một cái. Lập tức, cô ngẩng đầu lên đón nhận, cô và anh đã chẳng còn quan hệ gì thì có lý do nào để anh dung ánh mắt đó nhìn cô?
Hành động tự nhiên của cô khiến trán Mộ Diễn gân xanh, khóe miệng anh câu cười, hai mắt nhìn về phía Sở Luật, nhàn nhạt nói, "Khẩu vị của Sở thiếu thật mạnh, phụ nữ tôi chơi ngấy rồi, anh vẫn thích?"
Một câu nói vừa nói ra, Tử Ca cảm thấy lòng mình đau đớn vô cùng, cô hít thở không thong, ánh mắt chứa đầy hận thù, thân thể run nhè nhẹ, Sở Luật quay đầu nhìn về phía Tử Ca, tay hắn dán bên eo của cô nhẹ dùng lức , để cả người cô dính sát vào mình, lấy mình chống đỡ cho cô.
Giống như hiểu được mình đang mất khống chế, Tử Ca cúi đầu xuống thu hồi tâm tình trong nháy mắt, cô cười nhìn về phía Mộ Diễn, hai mắt nheo lại, "Mộ thiếu, anh ngấy không có nghĩa là người khác ngấy. Giống như, Mộ tiểu thư ngấy chồng trước nhưng đâu có ngán anh."
Một câu, đem thân phận của Mộ Diễn và Tình nhi phóng đại, mọi ánh mắt đều nhìn chăm chú về phía này, đường đường là tổng giám đốc Mộ thị lại yêu một cô gái đã có chồng.
"Hạ Tử Ca, cô còn không biết xấu hổ? Lời này mà cô cũng nói được? Cô cũng chỉ là thế thân của tôi thôi, vũ nữ CK còn mong muốn gì?" Mộ Tình hung tợn cắn răng cười lạnh, "Sở thiếu, tôi nghĩ anh nên dạy dỗ người phụ nữ của mình đi, đừng đem cô ta đến những nơi như thế này sẽ làm mất danh dự của anh đó."
Lời nói răn dạy của Mộ Tình khiến Sở Luật không giận không được, đang định nói gì lại bị Tử Ca cướp lới. Cô cười hô hô hai tiếng, đôi mắt đẹp nhìn về phía trước, "A, nguyên lai ta là của nàng thế thân a, chán ghét, như thế nào không nói sớm, ta nhất định hội diễn càng giống."
Ánh mắt Mộ Diễn trầm như vẩy mực, nhìn cô gái bên cạnh, nhìn cô gái trước mặt, hai người có gì giống nhau không? Anh lấy Tử Ca làm người thay thế sao? Cô gái bên cạnh nhịn không được cười dịu dàng, "Ca ca, em và cô ta giống nhau sao?"
Hôm nay Mộ Tịnh mặc một chiếc váy màu đỏ, bộ dáng này so với cô gái trước mặt không so sánh được……..
Tử Ca nghe một tiếng ca ca chỉ muốn thổ huyết tại chỗ, Sở Luật bị một tiếng ca ca làm cho sặc, hai tròng mắt mỉm cười nhìn về phía Tử Ca, cúi đầu dán bên tai của cô nói chuyện, "Ca ca thì vẫn là ca ca, đối với chuyện loạn luân tôi không có hứng thú."
Sắc mặt Mộ Diễn xanh mét khi nhìn thấy hành động đó, mắt anh trầm trầm, ở chỗ này không nên làm những việc này. Nhẹ cười ra tiếng, thanh âm của anh vẫnlạnh như cũ, "Sở thiếu, thật xấu hổ, tôi còn mấy người bạn đang đợi ở bên, phải qua đó chào hỏi trước."
Trước khi đi, anh liếc mắt nhìn Tử Ca một cái, "Hạ Hạ, cái miệng nhỏ này càng ngày càng lợi hại hơn rồi." Chân mày thâm thúy nhếch lên tạo nên vẻ hấp dẫn, anh đỡ eo Mộ Tình , xoay người quay đi, cái nhìn lúc nãy là có ngầm ý….
Người vừa đi, Tử Ca vội thả lỏng người tất cả sự nguỵ tạo lúc nãy đều buông xuống, cô ngửa đầu uống hết cốc rượu, không suy nghĩ gì vội vàng nói, :”Anh đi trước đi, tôi đi hít thở không khí."
"Lợi dụng tôi cho thích, hoàn thành rồi thì bỏ" Sở Luật nhìn cả người cô ướt đẫm mồ hồi, hắn nhíu mày hỏi, "Mang thuốc không?"
Bỏ tay hắn ra, Tử Ca nhàn nhạt nói , "Ta không sao."
Xoay người lặn vào một góc, ánh mắt của cô cố định trên người Mộ Diễn, anh đang đi thăm hỏi mọi người, Mộ Tình đứng bên cạnh anh nở nụ cười dịu dàng. Mắt cô hiện lên ý lạnh, đem một miếng dưa mật bỏ vào miệng, vị ngọt tràn vào miệng nhưng cô không hề thấy nó ngọt, ngược lại cô cảm thấy chua sót, ép cô sắp rơi nước mắt rồi.
“Ăn nó đi” Sở Luật đem đến một đĩa hoa quả, lúc đó vì không có thuốc bụng cô quặn đau. Sự dịu dàng này lại khiến ai đó đau lòng…..
“Xoảng…..” Tiếng động vang lên Tử Ca quay đầu lại chỉ thấy Trình Lan rối rít xin lỗi; “Xin lỗi, tôi không cố ý…..”
Sở Luật đứng ở đằng sau không hề nhúc nhích, sau đó hắn bước về phía trước. Lúc lướt qua nhau, Trình Lan cảm thấy trái tim mình co rút. Tử Ca biết việc này đối với Trình Lan là không công bằng nhưng Trình Lan, thật xin lỗi tôi không còn cách nào khác. Nhìn bộ dáng Sở Luật cô biết, sự xuất hiện của Trình Lan với anh chẳng có ý nghĩa gì, như một khối không khí đang di chuyển mà thôi…..
Một lúc sau, Trình Lan cười cười nói với cô “Để lúc khác nói chuyện, tôi qua đó lấy tin tức.” Trình Lan xoay người đi nhưng đâu ai biết, nụ cười trên môi đã tắt từ bao giờ…..Con người thật lạ, yêu rốt cuộc là gì?
Tử Ca xoay người tìm một chỗ nào đó thật ít người ngồi xuống, miệng đột nhiện bị che kín, Tử Ca muốn hét cũng không được. Một thân thể to lớn dựa sát vào người cô, mùi vị này, rất quen thuộc, quen thuộc đến nỗi trái tim cô rất đau khi tiếp xúc với nó.
"Mộ Diễn, anh làm cái gì?" Không cần hỏi, người ở phía sau là ai.
Ánh mắt người đàn ông lành lạnh, bàn tay dán lên eo cô nhẹ nhàng di chuyển, trong cổ tràn ra tiếng cười nhẹ, "Hạ Hạ, thân thể chúng ta rất hợp nhau, chỉ cần tôi đứng cạnh em cũng có thể nhận ra tôi đúng không?"
"Hừ, giỏi hoá trang, mùi vị trên người anh làm người khác phải ngán ngẩm, không nhận ra cũng không được." Tử Ca tức giận mắng, trên người anh quả thật có mùi nước hoa phụ nữ, không cần nghĩ cô cũng biết đó là ai, nhưng nếu nghĩ đến nó mắt cô lại bốc hoả cả người đều khó chịu.Mạnh mẽ chiếm đoạt ở .
"Miệng không sạch sẽ, nên phạt." Thân thể mạnh mẽ hòa nhau tới, anh lật người cô áp vào tường, đặt xuống một nụ hôn cuồng nhiệt, vừa gặ