hoảng cách nhất định, nhưng mà không có nghĩa cô sẽ để người khác làm tổn thương Minh Châu.
"Ra là vậy " Tử Ca nhẹ nhàng mở miệng, câu nói kế tiếp cô nuốt vào trong lòng.
Mặc kệ là Mộ Tình hay là Tiền Ca, tôi sẽ làm cho mấy người không thể sống dễ chịu.
Trong bệnh viện, Mộ Tình đứng ở giường bệnh bên cạnh, người cha già liệt nửa người vẫn nằm ở trên giường, thân thể ngày càng sa sút, trong khoảng thời gian này tình hình ông tốt hơn một chút cho nên bệnh viện thông báo cho người nhà tận lực đến ở bên cạnh ông mỗi ngày.
Ý tứ không cần nói cũng biết, trước khi chết sẽ có một luồng sáng phản chiếu, nói đi nói lại những chuyện này đã quá đỗi bình thường.
"Mình à, mình cảm thấy như thế nào?" Quý Minh Tuệ nắm tay Mộ Thường Thanh, khuôn mặt được phấn trang điểm che khuất nhưng cũng không giấu được những nếp nhăn hằn sâu trên trán, khóe mắt đã có nước mắt lấp lánh. Mộ Thường Thanh vỗ nhẹ nhẹ chụp lấy tay bà để cho bà yên tâm, từ trước đến nay, bà cũng có làm nhiều chuyện không phải với ông, nhưng chung quy bà vẫn là bạn đời của ông, là nửa cuộc sống còn lại của ông.
Mộ Diễn cùng Mộ Tình phân đứng ở hai bên, hôm nay tinh thần Mộ Thường Thanh rất tốt, cố ý gọi toàn bộ mọi người vào, ông nói ra suy nghĩ của mình, không thể nghi ngờ, đây là an bài trước chuyện về sau, ông dơ tay vẫy vẫy, ý bảo Mộ Tình tiến lên, "Tình Nhi, mẹ con ngày nào cũng luôn cằn nhằn bên lỗ tai của cha, con và Nhậm Khải đã xảy ra chuyện gì?"
Không để Mộ Tình giải thích, Quý Minh Tuệ liền xen mồm, "Còn có thể xảy ra chuyện gì? Phụ nữ gả chồng như bát nước đổ đi, gả vào nhà chồng tốt, chịu ủy khuất gì gì đó cũng là điều bình thường thôi , lúc này cũng nháo đòi ly hôn, tôi là khuyên như thế nào cũng không được."
Trong mắt Quý Minh Tuệ, lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, mà tên Nhậm Khải cũng không phải vừa sống cùng hắn nửa đời sau cũng không lo chết đói , còn bất mãn cái gì? Lúc trước, bà cũng nghe theo lời mai mối của cha mẹ, cuộc sống mấy chục năm nay không phải quá tốt rồi sao.
Lời bà giải thích khiến sắc mặt Mộ Tình rất khó xem, cô nắm chặt hai tay, đáy lòng dâng lên ý hận, đây mẹ của cô, nhưng chưa bao giờ hỏi cô có hạnh phúc hay không, chỉ quan tâm thế lực sau lưng nhà chồng cô. Mộ Thường Thanh nhìn một lúc, ông ngăn cản Quý Minh Tuệ tiếp tục nói, "Tình Nhi."
Mộ Tình ngẩng đầu, cô cắn môi, "Cha, con cùng Nhậm Khải, đã ly hôn." Nói xong vì sợ Mộ Thường Thanh lo lắng cô vội vàng giải thích, "Người đừng lo lắng, không có chuyện gì cả, ca ca nói, công ty không phải chịu ảnh hưởng gì hết, con cũng đã xử lý tốt mọi chuyện rồi."
Hai tròng mắt ẩn tình của Mộ Tình liếc nhìn Mộ Diễn, lập tức tầm mắt anh trở nên lạnh rồi xoay đầu đi. Tầm mắt của cô nhìn anh là có ý gì? Mộ Thường Thanh thở dài, lại nhìn về phía Mộ Diễn, trong lòng có chút bùi ngùi.
Ông không phải là lão già cổ hủ, đứa nhỏ Mộ Diễn luôn giữ được trạng thái trầm ổn, thông minh nhưng lòng dạ quá hẹp, nên trước kia người xem thường anh không hề ít, trong lúc Mộ Diễn và Tình Nhi nảy sinh tình cảm ông lại nhìn không ra. Năm đó quả thật xí nghiệp đi vào bế tắc, nhưng là, ông không phải vì nguyên nhân này mới gả con gái của mình cho người mà nó không yêu.
Lúc trước, Tình Nhi cực kì vui vẻ đáp ứng hôn sự với Nhậm Khải . Cho đến ngày hôm nay, suy nghĩ kĩ lại mới bình tĩnh hướng tới chuyện ly hôn, mà không hề náo loạn khiến dư luận xôn xao, coi như đó là công lao to nói chuyện nhiều lớn rồi.
Chỉ là, khi nhìn bộ dáng hiện tại của bọn họ, muốn trở lại như lúc trước e rằng rất khó, nhưng mà vô luận như thế nào, ông vẫn là cha của Tình Nhi, hiện nay, việc duy nhất ông có thể làm đó là kéo lại khoảng cách giữa hai đứa.
Nghĩ tới đây, Mộ Thường Thanh bảo Quý Minh Tuệ và Mộ Tình đi ra ngoài, "Hai người ra ngoài trước đi, tôi cùng Mộ Diễn nói chuyện công ty một chút."
Mộ Diễn tiện tay kéo cái ghế dài ngồi xuống, sắc mặt của anh vẫn bình tĩnh như mọi ngày, theo đến nơi này anh chưa từng mở miệng nói chuyện một lần, đối với Mộ Thường Thanh trong lòng anh chiếm đa số là sự biết ơn, nhưng mà hiện tại ông ấy lại muốn đặt ra yêu cầu với anh, Mộ Diễn cảm thấy đau đầu.
"A Diễn, cha nhìn thấy Tình Nhi vẫn đang còn rất nhiều tình cảm với con, lúc trước không thể để hai đứa đến với nhau đó là lỗi lầm lớn nhất của cha, cha không nên làm tổn thương tình cảm trong lòng Tình Nhi, cũng không nên gả nó cho Nhậm Khải. Hiện tại, chúng ta đang sống ở một thời đại mới, cho dù tình cảm có chút bất hoà nhưng sống với nhau lâu năm sẽ hình thành thói quen tình cảm, cũng không dẫn đến chuyện ly hôn như bây giờ."
"Con hiểu bây giờ bản thân cha muốn gì mà, e rằng cha không còn sống được bao ngày, điều trước khi chết cha lo nhất là Tình Nhi. Ngoài mặt nó tỏ ra bình tĩnh nhưng sâu trong nội tâm của nó lại đang nhảy múa loạn lên, cha chỉ sợ sau này sẽ không có ai vừa ý nó. Tình Nhi nói cho cha biết, con vẫn chưa có đối tượng, A Diễn, yêu cầu này của cha có lẽ hơi quá đáng, nhưng mà sau khi cha trăm tuổi, con có thể chiếu cố nó thật tốt không?"
Mộ Thường Thanh nói lời khẩn thiết, sắc mặt Mộ Diễn hơi trầm, anh mím môi, thật lâu sau vẫn không lên tiếng trả lời, trước mắt đột nhiên hiện ra bóng dáng của Tử Ca , đôi mắt trừng trừng, dáng vẻ buồn bực đáng yêu, thậm chí đã có lần vì thích nhìn dáng vẻ tức giận của cô mà anh đã cố ý trêu đùa cô môt chút.
Đợi không được câu trả lời của Mộ Diễn, lại nhìn thấy khuôn mặt thất thần của anh, nhất thời Mộ Thường Thanh không biết đứa nhỏ này đang suy nghĩ cái gì, ông ho khan hai tiếng nhắc nhở Mộ Diễn.
Phục hồi tinh thần lại, Mộ Diễn thay ông dịch dịch góc chăn, anh đứng lên, thân thể cao lớn tạo áp lực lớn cho người đứng bên, tầm mắt của anh bình tĩnh vô cùng, "Cha, tập đoàn Mộ thị luôn là của Mộ Tình , nếu có một ngày em ấy tìm ra người đàn ông tốt có thể gánh vác mọi chuyện, thì lúc đó con sẽ đem Mộ thị chuyển giao cho bọn họ. Đương nhiên, nếu họ cần sự hiệp trợ của con, con sẽ không chối từ."
Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Mộ Tình đứng ở cửa, sắc mặt của cô trắng xanh, một đôi đồng tử rưng rưng trừng mắt nhìn Mộ Diễn, "Anh, ý của anh quá rõ rang, có phải anh không cần em, phải không?"
Còn chưa có nói xong, nước mắt đã chảy xuống, Mộ Tình xoay người rời đi, nước mắt nhỏ giọt trên khuôn mặt trắng bệch, cô không để ý người phía sau gọi như thế nào cứ thế mà đi, nhất thời Mộ Thường Thanh kích động, cả người ho mạnh lên, "Tình Nhi."
Nghe được tiếng ho khan của Mộ Thường Thanh, Mộ Tình dừng bước xoay người chạy vội tới, "Cha, người đừng kích động, con cùng ca ca. . . . . ."
Cô cắn môi, nhìn về phía Mộ Diễn,người đàn ông lại không rên lên một tiếng, Mộ Thường Thanh ngẩng đầu nhìn về phía Mộ Diễn, ánh mắt của anh phức tạp vô cùng, đột nhiên thần sắc của Mộ Diễn chuyển lạnh. Anh không muốn bị người khác áp bức, nhưng mà tình trạng hiện tại của Mộ Thường Thanh và những gì ông đã làm cho mình khiến anh không nhẫn tâm cự tuyệt.
"Nhường một chút, để chúng tôi kiểm tra."
Đang ở giằng co, bác sĩ đẩy cửa chạy vào. Mộ Diễn xoay người đi ra ngoài, trên người anh vẫn mặc bộ tây trang màu tím, nổi bật lên thân hình cao ngất của anh.
Mộ Tình đứng ở phía sau, ngón tay cô kéo cổ tay áo Mộ Diễn, "Ca ca, cho dù chỉ là lừa gạt cha, cũng không được sao?" Nói còn chưa nói xong, nước mắt vội chảy xuống.
"Hơn nữa, ca ca không thể tiếp nhận Tình Nhi sao? Mấy năm nay, trong lòng em đều có ca ca, là Tình nhi đã không còn tư cách để yêu ca ca sao? Ca, cho em một cơ hội cũng chính là cho mình một cơ hội không được sao? Nếu thật sự không thể yêu em, đến lúc đó em nhất định sẽ buông tay không nắm lấy nữa." Tiếng nói thâm tình, như khóc như tố cáo, bộ dáng của cô lúc này khiến người khác không đành lòng.
Giờ phút này có một điều Mộ Diễn có thể khẳng định đó là, tâm, không hề động, cảm giác này hết sức xa lạ.
"Ai là người nhà?" Cửa phòng bệnh mở ra bác sĩ liền hỏi, Mộ Diễn tiến lên trước một bước.
"Là tôi, người bệnh có sao không?"
"Không được kích thích ông ấy một lần nữa, trị liệu đã không còn tác dụng , ông ấy cũng không thể chống được bao lâu rồi. Sự tình gì cũng nên làm theo ý ông ấy đi, tận lực thỏa mãn ước nguyện cuối cùng của ông ấy."
Lời của bác sĩ không khác nào phán án tử cho Mộ Thường Thanh, Mộ Tình nghe xong che miệng khóc lên, Mộ Diễn trầm mặc một lúc, anh đến gần phòng bệnh Mộ Thường Thanh ông đang suy yếu nằm ở trên giường, Quý Minh Tuệ đứng ở một bên, ánh mắt sưng đỏ, chuyện vừa xảy ra doạ bà sợ gần chết.
"Cha, mẹ cùng Tình Nhi con sẽ chiếu cố họ thật tốt, chuyện ở công ty người cũng không cần lo lắng." Anh đứng ở trước giường bệnh, trịnh trọng hứa hẹn. Đây là lời hứa cuối cùng anh có thể hứa, cũng là lời hứa anh có thể thực hiện được .
"Cha chỉ hy vọng, hai người ở bên nhau mãi mãi, A Diễn, con là do một tay cha nuôi lớn, cha cực kỳ hiểu con, nếu con có thể đáp ứng yêu cầu của cha thì không còn gì tốt hơn nữa, cha cũng có thể yên tâm."
"Con đáp ứng."
Thôi, coi như đáp nguyện vọng cuối cùng của người sắp chết đi. Mộ Diễn hứa hẹn, trên mặt Mộ Tình lộ ra ý cười, anh, đáp ứng.
Khoảng mấy ngày, đột nhiên trong lúc Mộ Diễn cảm thấy Mộ thị không có gì thay đổi thì tất cả mọi người lại xì xào bàn tán, anh không rõ chân tướng, gần đây công ty không có đại sự gì đáng để mọi người chú ý.
Xoay người tiến vào thang máy chuyên dụng, còn chưa đóng cửa Lữ Phương bưng một chồng báo chạy vào, anh nghiêng mặt cười gian, cười khiến trong lòng Mộ Diễn dâng lên cảm giác sợ hãi.
"Mắt của cậu bị rút gân? Sự tình gì?"
"Chậc chậc, định khi nào tổ chức, chuyện trọng đại như vậy mà không báo với chúng ta?" Lữ Phương đem một trong số tờ báo đang cầm trong đập về phía Mộ Diễn, ở trang đầu có hình của anh, sinh hoạt của nhà giàu.
Mộ Thường Thanh tiếp phóng viên phỏng vấn.
Người sáng lập tập đoàn Mộ thị , Đổng Sự Trưởng Mộ Thường Thanh chính thức công khai thừa nhận, Mộ Diễn là con nuôi của ông, tuy là nuôi con nhưng ông cũng coi anh như đứa con tuột. Hiện tại, Đổng Sự Trưởng có đứa con gái là dịu dàng ngoan ngoãn là Mộ Tình đã ly hôn với chồng trước, lúc này ông mới nhìn kỹ, hai đứa con của ông là một cặp trời sinh, mà theo những gì phóng viên biết, hiện tại hai người có quan hệ gần gũi, đứng chung một chỗ không giống như hai anh em.
Đương nhiên, không có quan hệ huyết thống thì có thể kết hôn, chỉ là hiện tại hàng loạt cô gái ở Nam Bình mất ăn mất ngủ, dù sao tổng giám đốc Mộ thị tuổi trẻ tài cao là mẫu người lý tưởng hàng đầu của họ.
Phía dưới, là bức ảnh anh đứng cùng Mộ Tình rất thân thiết cạnh chiếc xe sang trọng.
Ánh mắt Mộ Diễn cực kì trầm, việc này, không có ai đến thông báo cho anh biếy.
Ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tò mò chờ câu trả lời của Lữ Phương, Mộ Diễn lạnh lùng quăng cho anh ta một cái liếc mắt, ném trả lại tờ báo đang cầm trong tay, "Có thời gian nên quan tâm chuyện chính sự, loại tin tức này không cần quan tâ,."
"Cái gì mới là chính sự? Tôi cảm thấy chuyện này vô cùng quan trọng đấy."
"Hạ Tử Ca, tra được chưa?"
Thang máy kín mít, Mộ Diễn nói một câu, hai người đồng thời ngớ ra. Lữ Phương chỉ nhướng mi nhìn anh, Mộ Diễn thu hồi tầm mắt, anh xiết chặt mày, giống như đang lâm vào bế tắc không biết tiếp theo phải làm gì.
Chẳng lẽ, trong lòng anh, Hạ Tử Ca mới chuyện chính sự?
Tử Ca lật xem các tờ báo, đầu đè trang giải trí, gần đây