Bà Chu rất yêu con mình, con là sự kiêu ngạo của bà, công tác ở thành phố lớn, mua xe mua phòng, lại hiếu thuận với bà.
Điều không vừa lòng duy nhất là nó cưới đứa con dâu mà bà không ưng ý. Vốn là có một người bạn bà quen giới thiệu một cô gái cho con bà, điều kiện gia đình rất được, cha là trưởng phòng tuyên truyền của thị ủy, mẹ là trưởng bộ giáo dục, cô gái nhỏ ăn nói ngọt ngào, xinh đẹp động lòng người.
Khi bà nghe được con về nhà, cố ý hẹn con gái người ta tới nhà chơi, không ngờ tới cô gái với cặp mắt trông đợi kia cũng theo con trai về nhà, kết quả việc tốt tự nhiên bị phá.
Khúc Phương không biết cách nói chuyện lắm, miệng không ngọt, hành vi cử chỉ đều có cảm giác hẹp hòi, huống chi còn nghe nói là mồ côi cha, trong nhà chỉ có một bà mẹ là công nhân thấp kém và một người anh không có việc làm ổn định, hai người so ra lại làm cho dạ dày bà Chu phát đau, cảm thấy tiếc dùm con mình.
Trong mắt bà Chu Thần là đứa nhìn thế nào cũng thấy vĩ đại, nhất định là do cô nàng kia lôi kéo không buông tha mới thành ra như thế. Vị trí cao nhất nhà họ Chu là Chu Thần, tiếp theo là bà Chu, sau đó là cô em chồng, cuối cùng mới là ông Chu, ông Chu là người rất tốt, tâm tính thiện lương là người hiền lành, bất quá ở nhà căn bản không có quyền lên tiếng.
Cho nên dù bà Chu không thích Khúc Phương, nhưng Chu Thần quyết định cưới, bà cũng không phản đối nhiều. Có lẽ khi đó Chu Thần còn trẻ, cảm thấy dựa vào sự cố gắng của chính mình cũng có thể đạt được cuộc sống tốt, cho nên còn không có ý tưởng muốn dựa vào bối cảnh gia đình nhà gái để thành công.
Không biết sau khi kết hôn, Chu Thần có nghĩ tới hay không cô gái có khuôn mặt tròn, miệng mồm ngọt ngào kia vừa nhìn qua là biết không biết làm việc nhà, đương nhiên cô ta cũng không nhất thiết phải làm.
Khúc Phương cũng nhớ rõ, lần đầu tiên cô tới nhà chồng, cơm nước xong, Khúc Phương khách sáo giúp đỡ dọn bát, mẹ Chu Thần nhún nhường một câu không cần, mấy đứa trẻ tuổi ngồi tâm sự thì hơn, nhưng tay lại cầm chén giao cho cô.
Ngày đó là cô lần đầu tiên đến nhà Chu Thần, cô ở phòng bếp rửa chén dọn dẹp này nọ, Chu Thần vui sướng nói chuyện phiếm với người nhà, còn có cả cô nàng giống như em gái nhỏ kia, thỉnh thoảng vọng tới tiếng cười nói vui vẻ.
Khi đó Khúc Phương hoàn toàn quên , trước kia đồng nghiệp nói lần đầu tiên đi nhà trai không nên tích cực làm việc, nếu không sau này đi lại,việc gì cũng do bạn làm cả. Cô khẩn trương sợ hãi, sợ hãi người nhà Chu Thần không thích cô, từ nhỏ không có cha, làm cho cô so với những đứa trẻ khác càng mẫn cảm, cho nên cô thực cố gắng biểu hiện, quả nhiên sau này mỗi lần trở về, việc lớn nhỏ trong nhà đều là cô làm, mẹ chồng sai sử cô như người hầu, mà Chu Thần trở về đều là đi chơi với bạn cũ, thăm người thân, tự nhiên cũng không biết tình cảnh của Khúc Phương, cho dù biết, chắc cũng sẽ cảm thấy là đương nhiên.
Bà Chu nhận được điện thoại của con, nghĩ cũng không nghĩ, đem này nọ quăng cho con gái, liền lái xe ra sân bay , bà rất tin tưởng con, con bà nghĩ cái gì cũng đúng, hắn quyết định sẽ không sai .
Mất cả buổi tối lắc lư trên tàu hỏa để đi lại giữa hai thành phố, đi máy bay lại nhanh hơn nhiều, lúc trước là bà cảm thấy tàu hỏa an toàn, lại rẻ, già rồi luôn có vẻ tiết kiệm vì con mình.
Đợi đến lúc bà Chu xuống máy bay, Chu Thần đã tìm ra cớ nói với Molly để ra đón mẹ.
Khúc Phương còn đang ở Lưu gia viên.
Cô hôm nay là thuần túy đến chơi, cô không hề động vào thẻ tín dụng của Chu Thần, sợ hắn làm phiền cô. Trực tiếp đem nhà đi thế chấp, sau khi học tập kiến thức tài chính, Khúc Phương cũng biết cơ chế đem nhà ở đi thế chấp như vậy là không có lời , tiền cầm được thì ít lãi lại cao, bất quá người ta cơ bản không cần thủ tục phức tạp, tiền có thể cầm ngay lập tức, không giống ngân hàng sẽ phê duyệt đến mấy ngày, trước mắt cô cũng chỉ có thể như vậy.
Sau đó mang tiền đến Lưu gia viên. Nơi này người ta đều thích dùng tiền mặt, trên thực tế để tiện giao dịch, đương nhiên quẹt thẻ cũng được, chính là qua lại có vẻ phiền toái.
Lúc này Khúc Phương không có do dự, tìm được khối đá trên đầu có nhiều mảng đốm vàng mua, đợi lấy những thứ bên trong ra , cô cũng không tính bán, mà là giao cho một ông chủ tiệm trang sức bằng ngọc, muốn làm một cái vòng tay, cùng một sợi dây chuyền, còn lại cho ông chủ, xem rồi cho chút tiền là được.
Viên Ngọc làm ông chủ Lưu mừng muốn chết, một viên phỉ thúy to như vậy, làm vòng tay cùng dây chuyền, còn thừa ít nhất hơn một nửa, bọn họ đem ngọc khí tùy tiện cân nhắc một chút, có thể bán được số tiền lớn.
Lão Lưu cũng sảng khoái, trực tiếp cho Khúc Phương 400 vạn, Khúc Phương nhận tiền, nhưng yêu cầu vòng tay cùng dây chuyền tốt nhất là buổi chiều làm xong, cô luôn ở tại Lưu gia viên, đến lúc làm xong trực tiếp liên hệ cô đến lấy.
Tuy rằng thời gian có chút gấp, nhưng hôm nay ông vô duyên vô cớ buôn bán lời một khoản lớn, nhiều hơn chút tiền, mời thợ làm trước, cũng xong kịp.
Bên kia Chu Thần ở trên xe giải thích cho bà Chu.
“Cái gì? Con nói mẹ hai ngày này làm bộ gần gũi với con dâu ? Mưu toan cái gì a? cô ta có gì a? Cô ta còn dám lên mặt mẹ à? Con nói mẹ nghe rốt cuộc là con có chủ ý gì?” Bà Chu vừa nghe phải lấy lòng con dâu, lập tức liền không muốn , làm gì có mẹ chồng làm loại chuyện này , kinh cả người .
“Mẹ, mẹ đừng vội, mẹ cũng biết Molly đúng không, chính là cô gái mua cho mẹ túi Hermes ấy, cô ấy mang thai , cho nên con định ly hôn với Khúc Phương, nhưng mà hôm nay đi Lưu gia viên con tình cờ thấy cô ta, không biết cô ta biết cược thạch lúc nào, cư nhiên một mình đi mua đá, còn mua được một khối ngọc thạch gần mười triệu, cô ta tính tình tốt, lại nghe lời mẹ nói, làm cho cô ta đưa tiền cho mẹ bảo quản, hai ngày này con còn phải chăm sóc Molly thoát không ra thân.” Chu Thần giải thích một lần.
Bà Chu bị tin tức của con làm chấn kinh, hai việc vui lớn a, nhà họ Chu của bà có hậu, đã sớm không vừa mắt Khúc Phương, gia cảnh không tốt thì thôi đi, kết hôn năm năm vẫn giống như hòn đá, không biết sinh. Cố tình cô ta lại có thể kiếm được nhiều tiền đến không ngờ như thế, nhớ đến tính cách vâng vâng dạ dạ của cô, khoản tiền kia, bà Chu đã có kế hoạch tiêu xài như thế nào .
Chu Thần vô cùng nhanh chóng đưa mẹ mình đến Lưu gia viên, chính mình trở về tìm Molly , hắn cũng là tìm cớ đi, không thể đi quá lâu, Molly cũng không phải dễ lừa như Khúc Phương.
Khúc Phương mỗi ngày đều sống bừa bãi mà qua, hôm nay cũng nghĩ tùy ý một tí. Dù sao tiền tiêu xong rồi, ngày mai lại có.
Cô chuẩn bị đem bốn trăm vạn còn lại toàn bộ dùng chọn mua đá .
Cô hoàn toàn không phải là người trong nghề, chính là cảm thấy giống như chơi đoán thử, ngẫu nhiên mua được một khối đá cưa ra được màu xanh, giống như chơi đập chuột, như vậy so với bàn luận kinh doanh làm ăn với những người tinh anh cảm giác thoải mái hơn.
Lúc Chân Vượng xuất hiện, vừa lúc khối đế vương lục vừa cắt ra, Chu Thần sốt ruột đi lên trước sợ Molly nhận ra Khúc Phương, cho nên không biết Khúc Phương xử lý với số tiền kia như thế nào, nhưng là ở trong ấn tượng của hắn, Khúc Phương tuyệt đối không phải một người tiền tiền bậy bạ, cô rất tiết kiệm , còn vì sao cô không có lập tức gọi điện cho hắn báo tin vui, Chu Thần nghĩ có thể là Khúc Phương muốn cho hắn một ngạc nhiên.
Hiện tại, tuy rằng Khúc Phương có tiền , nhưng mà Molly có con của hắn, hơn nữa gia thế bối cảnh của Molly có lợi đối với Chu Thần, cân nhắc lợi hại, Chu Thần trong phút chốc liền làm ra quyết định, nếu ly hôn khoản tiền kia sẽ chia đều, số tiền lớn như vậy, rất đáng tiếc , cho nên hắn quyết định gọi mẹ hắn tới thật nhanh.( vâng, anh lại mơ)
Giờ phút này ở trong mắt Chân Vượng, cô gái ăn mặc thoải mái này rất là thần bí, ban đầu anh không rõ vì sao cô có tiền không kiếm, hiện tại thấy cô dễ dàng chọn ra một khối đá có giá trị gần ngàn vạn, cảm thấy cô gái này nếu không phải là có vận khí tốt nghịch thiên, chính là thực sự có tài dự đoán .
Vốn anh cũng định mua vài viên đá, kết quả thấy Khúc Phương, anh cư nhiên quên mục đích của chính mình .
Anh chợt có chút không thích ứng chủ động tiến lên chào hỏi: “Xin chào, vừa mới nãy là cô nhắc nhở tôi mua bát ở Kim Long Văn, cô còn nhớ không?”
Khúc Phương thực kinh ngạc, nhìn dáng thì có vẻ anh mua rồi, thật không ngờ người này sẽ thay đổi chủ ý, nhớ rõ lần đầu tiên lúc cô khuyên anh mua còn bị coi là cò bán.
“Nhớ rõ, anh cũng đến mua đá sao?” Khúc Phương không hỏi bát thật giả, biết người này luôn có một chút ngạo nghễ khó hiểu, cho dù muốn nói cám ơn anh cũng nói không nên lời, cho nên dời đi đề tài.
“Chỉ là tùy tiện nhìn thôi.” Chân Vượng nói xong liền cảm thấy tiếp theo không biết nói gì, âm thầm cảm thấy buồn bực, bản thân tại sao lại như vậy, chẳng lẽ là gặp người ta nói nhỏ nhẹ, mình nói cũng không biết nói .
“Vừa rồi cám ơn , này là danh thiếp của tôi, xưng hô với cô thế nào ?” Chân Vượng cứng nhắc một lúc lâu, may mà anh không phải thật sự cái loại trẻ trâu mới ra đời, vẫn là có vẻ lão luyện , lập tức tiến thêm một bước trao đổi .
Khúc Phương đưa hai tay tiếp nhận danh thiếp, đây là lần đầu tiên cô nhận được danh thiếp Chân Vượng chủ động đưa, trước kia lúc gặp nhau ở quán bar, bình thường sẽ không đưa danh thiếp , ở công ty, anh là BOSS của cô tự nhiên cũng sẽ không cho cô danh thiếp.
“Tôi tên là Khúc Phương, Chân tiên sinh nếu cảm thấy muốn cám ơn tôi, không bằng giúp tôi chọn một ít đá đi, tôi còn có 400 vạn, đều muốn mua.” Khúc Phương cười nói.
“Hảo, Khúc Phương, cô cũng gọi tên tôi là được.” Chân Vượng nói làm liền làm, cũng không hỏi Khúc Phương vì sao muốn mua nhiều như vậy, chuyên tâm đi giúp cô chọn đá, anh cũng không có thói quen vô duyên vô cớ thiếu nợ người ta.
Hai người kế tiếp lại bắt đầu chuyên tâm chọn đá, Chân Vượng đương nhiên biết nhiều hơn so với Khúc Phương, hình vân bên ngoài đá, thế đá đều có nghiên cứu qua cả, Khúc Phương không hiểu, Chân Vượng chỉ dẫn từng cái một, giải thích cho cô nghe. Hai người chọn rất lâu, chỉ là buổi chiều công ty Chân Vượng có việc, đương nhiên không thể lại trì hoãn, không thể nhìn hết mấy khối đá .
“Khúc Phương, tôi buổi chiều có việc phải đi trước , buổi tối gọi điện thoại cho cô, cô nói cho tôi biết tình hình chiến đấu nhé!” Chân Vượng phất phất tay, tạm biệt, cư nhiên có chút lưu luyến không rời, hận không thể không đi công ty, anh cảm thấy cô gái không trang điểm gì trước mắt này , chuyên tâm chọn tảng đá, trên trán đã thoáng đổ chút mồ hôi rất được, đi chung với cô thực vui vẻ, thực thả lỏng.
Đối với Chân Vượng, Khúc Phương xem như rất quen thuộc , anh thực không được tự nhiên, mặt lạnh lạnh, bộ dạng giống như rất khó ở chung, nhưng một khi quen thuộc , anh sẽ thực thả lỏng trước mặt bạn, hai người giống như nói không hết , cô thật tâm cảm thấy có cái gì liền tán gẫu, mà không phải cố ý nhớ kỹ để ứng phó .
Khúc Phương biết anh bận việc thật, cũng không giữ lại, chính mình ở lại Lưu gia viên. Bởi vì hẹn ông chủ ngọc làm xong thì gọi, cho nên mở di động.
Lúc này mẹ chồng gọi điện thoại tới, Khúc Phương do dự một nhưng vẫn tiếp .
“Tiểu Phương con ở chỗ nào?” mẹ chồng mở miệng liền hỏi.
“Ở bên ngoài.” Khúc Phương cũng không nói địa điểm nào, bên này đang ở hàng bán đá, rất ồn ào, Khúc Phương muốn làm bộ rất ồn không nghe thấy, tắt điện thoại thì thôi, dù sao cũng là trưởng b