i, chuyện mình với Chu Thần cũng không thể trách bà, Khúc Phương không muốn nhiều lời làm gì.
Thật không ngờ 1 phút sau, mẹ chồng vốn nên về nhà lại thần kỳ xuất hiện trước mặt cô, cô rất kinh ngạc , bởi vì luân hồi, mỗi ngày trừ phi cô làm ra thay đổi, những người khác làm việc quy luật bình thường đều sẽ không thay đổi , bình thường lúc này mẹ chồng hẳn là ở nhà cũ, mà không phải xuất hiện ở chỗ này, phát sinh chuyện gì ?
“Tiểu Phương không phải mẹ nói con, con thật không thận trọng, phát sinh chuyện lớn như vậy cũng không nói với mẹ, nếu không vừa may bạn của mẹ ở gần đây thấy con, con còn muốn gạt bà gìa này bao lâu?” bà Chu tùy tiện chỉ trích, một bên vươn tay lên.
“Có ý gì?” Khúc Phương kỳ quái .
“Tiền a, con còn trẻ, mẹ nghe nói con cư nhiên đến cược thạch, còn cược thắng gần mười triệu, tuy rằng buôn bán lời nhưng là lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa, lần này mẹ giúp con giữ tiền, con với Chu Thần đều trẻ tuổi cả, đều không biết quản lý nhà đâu.” Bà Chu đúng lý hợp tình nói.
Khúc Phương lúc này mới hiểu được, cư nhiên là vì tiền trở về , cô thật không ngờ sẽ như vậy, hay là hôm nay buổi sáng Chu Thần cũng đã tới chợ đồ cổ, vừa vặn bị hắn thấy được?
Người đàn ông này làm trái tim cô giá băng, tuy rằng mỗi ngày đều bắt đầu một cái mới, nhưng hành vi của hắn chỉ làm cho Khúc Phương càng thêm nhận thức rõ ràng hắn ích kỷ cỡ nào, nghĩ đến đây cô đối với mẹ chồng thực sự hết cả thiện cảm, bởi vì một câu của con bà, bà liền vui vẻ chạy tới, đúng lý hợp tình như vậy đòi tiền, lấy hết tiền vẫn là định cùng tôi ly hôn đi, xem mẹ chồng bộ dạng cao hứng như vậy, phỏng chừng đã muốn biết nhà họ Chu của bà có “Hậu” .
“Thật có lỗi, tôi đem tiền tiêu hết rồi.” Khúc Phương chỉ chỉ một đống tảng đá lớn bên chân cô nói.
Bà Chu vừa thấy, một đống đá vứt, làm sao có thể, không phải nói vài trăm vạn sao? Như thế nào liền mua mấy cái đó.
“Cô! Cô phá của quá rồi, Mấy tảng đá có thể trả lại sao? Trả lại đi.” Bà Chu gần như rống lên.
Ông chủ đứng một bên mất hứng nói: “Dì này, tiền đã thanh toán xong , mấy người có thể không cần đá, nhưng mà tiền thì không thể trả lại .”
Khúc Phương cũng làm vẻ mặt bất đắc dĩ: “Mẹ, con vừa mới mua một tảng đá không ngờ được cư nhiên có nhiều tiền như vậy, cho nên liền nhịn không được đem tiền kiếm được toàn bộ lại mua đá tiếp.”
Bà Chu không có cách nào, không thể trả lại, vậy cũng không có cách nào, bà dám vênh mặt hất hàm sai khiến trước mặt Khúc Phương nhưng mà ở trước mặt người khác vẫn không dám khóc lóc om sòm . Nhưng là ngẫm lại lại vô cùng đau lòng a, nhiều tiền như vậy, cư nhiên nhanh chóng thành tảng đá, bất được, bà nhìn chằm chằm thật kĩ, nói không chừng cắt ra càng nhiều ngọc, tiền đó bà muốn thu ( không biết mặt bà này làm bằng gì mà dày thế ) .
Kế tiếp bà Chu vô cùng kích động nhìn quá trình cắt một đống đá, tảng đá thứ nhất, là một khối đá nhỏ, mua một vạn sáu, cắt xong, cái gì cũng không có. Khối thứ hai, ba vạn, cũng không có gì. Khối thứ ba, khối thứ tư…Bà Chu càng xem ánh mắt trừng càng lớn, làm sao có thể một khối ngọc cũng không có?
Khúc Phương vốn chính là chơi đùa, căn bản không có ý muốn kiếm một khoản tiền lớn, giờ phút này nhìn ánh mắt đỏ bừng của mẹ chồng, ngược lại cảm thấy thực vui vẻ.
Lúc bà Chu nhìn đến khối đá lớn cuối cùng, toàn bộ hy vọng đều đặt ở trong nó, tảng đá này bề ngoài rất tốt, mua 90 vạn, bà Chu vừa nghe 90 vạn, tay đều run run, hận không thể cắt ra một triệu ngay.
Bất quá theo đường mở từ từ của lưỡi cưa, tiếng thở dài nối tiếp nhau, khối đá lớn như vậy, bên trong cư nhiên toàn bộ là trắng xoá một mảnh, cái gì cũng không có.
Mặt mẹ chồng đen như bánh rán cháy.
Tại sao có thể như vậy? Bà một phen xương già bôn ba qua lại, hơn nữa tinh thần kích thích quá lớn, đứng không vững, kiếm cái ghế nhỏ ngồi xuống, hai mắt bà đỏ kè nhìn Khúc Phương, giống như Khúc Phương đoạt tiền của bà.
“Tức chết tôi , tức chết tôi, cô là cái đứa phá của, mấy trăm vạn trong một buổi sáng cứ như vậy mất hết. Gả cho con nhà tôi năm năm , bụng một chút động tĩnh cũng không có, hại nhà họ Chu chúng tôi muốn tuyệt hậu, Chu Thần nhà tôi như thế nào cưới cái vong nặng như vậy!” Bà Chu bình thường cũng là người rất sĩ diện, ở bên ngoài cũng biết làm cử chỉ ôn nhu, đối xử với Khúc Phương giống như con gái mình, rất hiền lành , nhưng hôm nay bà thật sự bị chọc tức, vừa mệt vừa đói, cứ nghĩ đến số tiền lớn như vậy đã không còn, bà liền đau lòng muốn chết, cố không nổi phong độ, ngay tại chỗ liền chửi ầm lên.
Tính cách mẹ chồng rất khó hầu hạ, đại khái thời kỳ mãn kinh hơi dài, mỗi lần con bà trở về, bà lập tức có thể lộ ra khuôn mặt tươi cười, trước mặt con bà, bà đối xử với Khúc Phương cũng rất là tốt, nhưng mà lúc chỉ có một mình cô, mẹ chồng sẽ soi mói chỉ trích đủ kiểu, hở chút là đem chuyện cô kết hôn lâu như vậy còn chưa mang thai lấy ra nói.
Bà cũng là người mẹ, bà chắc cũng biết một người phụ nữ yêu con mình sâu đậm đến mức nào, Khúc Phương nằm mơ đều muốn có một đứa con, hy vọng nhà may mắn có ba người, mỗi một lần mẹ chồng nói như vậy, cô đều cảm thấy rất đau khổ, loại khổ sở này đau đến tận cùng xương cốt , cảm giác như đang run rẩy.
Có lẽ cô gả cho Chu Thần chưa từng chịu qua cái gì gọi là bạo lực gia đình, nhưng mà loại bạo lực từ sự lạnh lùng của mẹ chồng càng làm cho cô chịu không nổi, giống như một cơn ác mộng, dường như nếu cô không hoàn thành được việc này, thì cô có làm cái gì cũng không đúng, làm cho cô càng tự ti càng khiếp nhược.
Khúc Phương hâm mộ em chồng đến mức nào, kỳ thật các cô cũng không hơn kém nhau mấy tuổi, cô không hiểu vì sao mẹ chồng có thể đối xử với con mình ôn nhu như thế, nhưng vì sao lại đối xử với cô như vậy, như là kẻ thù bà căm ghét nhất thế giới.
Cô cũng là người có mẹ, cô cũng là đứa con gái được mẹ yêu thương, cô chỉ là không may so với người khác là không có cha, chẳng lẽ việc này cũng trở thành lý do cô bị mẹ chồng ghét bỏ sao ?
Khúc Phương cố gắng hết sức mới khống chế được cảm xúc của bản thân, không cần so đo với bà ấy, nhưng vẫn nhịn không được, thật sự nhịn không được, cô rất khổ sở, nguyên nhân bị mắng nhiều năm như vậy, lại là vì con của bà vô sinh.
“Đủ rồi, mẹ, tiền này là con cược thạch ngoài ý muốn kiếm được, con thích xài như thế nào liền xài như thế ấy, không có liên quan gì với mẹ, còn chuyện mang thai,báo cáo sức khỏe của con trai mẹ chứng tỏ là do hắn, không tin chính mẹ đi bệnh viện kiểm tra. Mẹ muốn tiếp tục khóc lóc om sòm ở chỗ này, tùy tiện, con đi trước.” Khúc Phương đã muốn nhấc chân rời đi.
Bà Chu không ngờ tới Khúc Phương cư nhiên dám phản bác, trước kia mỗi lần bà mắng cô đều không rên một tiếng , cho nên bà cũng không sợ cô dám cáo trạng với con, cho dù cáo trạng con, con trai hiếu thuận như vậy khẳng định cũng tin tưởng bà, Khúc Phương phản bác làm cho bà đột nhiên không có phản ứng, kế tiếp chợt nghe được con mình cư nhiên không sinh được, bà lập tức liền nhớ tới, không phải con mình nói cô Molly kia mang thai , chẳng lẽ không phải của nó? Bà Chu không thích Khúc Phương, nhưng cũng biết đứa con dâu này tuyệt đối sẽ không lừa người, chỉ là không thích chính là không thích, cho dù biết cô tính tình tốt, người đẹp cũng vẫn là không thích.
Đang lúc bà Chu sững sờ, tiệm ngọc kêu người làm đưa tới vòng tay cùng dây chuyền cho Khúc Phương.
Dân đổ thạch ở đây đều nhìn thấy Khúc Phương là người buổi sáng cắt được một khối đế vương lục phỉ thúy, lúc này đồ làm xong, đều muốn nhìn một chút, kia là 400 vạn đó nha.
Khúc Phương chính mình nhìn thoáng qua không quan tâm mà mở hộp, hôm nay vốn là đến chơi, cư nhiên có thể gặp gỡ cực phẩm mẹ chồng, cô đã không còn thích thú.
Bất quá bà Chu vừa mới còn khóc lóc om sòm tức giận nghe được 400 vạn, ánh mắt đều sáng, giống như là sống sót sau tai nạn, hoàn hảo hoàn hảo, còn có 400 vạn, bà coi như không đến không.
Nhưng vừa mới rồi bà còn mắng Khúc Phương, đều tai bà cả, con rõ ràng kêu bà lấy lòng Khúc Phương , chính mình nhịn không được, về chuyện Molly mang thai, bà Chu phân thanh nặng nhẹ, trước bỏ qua, muốn thu phục cái trước đã. Cô gái Molly kia bà đã gặp qua, rất được , lớn lên xinh đẹp, trong nhà có tiền lại hào phóng.
“Cái đứa nhỏ chết tiệt này, mẹ cũng là nhìn con trong một chốc đã phá một số tiền lớn vậy mới nóng giận nói con hai câu, con cư nhiên muốn bỏ lại mặc kệ mẹ.” Bà Chu co được dãn được, sắc mặt lập tức lại tốt hơn, giống như biểu hiện lúc bà thấy con về nhà, thấy đổi rất nhanh, người ngoài nhìn vào còn tưởng là một cặp mẹ con giận nhau, ồn ào giận dỗi một lúc liền xong rồi.
Khúc Phương bình thường nhìn không thích ứng, kia đều là biểu tình thân thiết mà mẹ chồng đối với con, cô cũng không thể nói cái gì, thình lình gặp mẹ chồng đối xử với mình như vậy, cô ngược lại cảm giác không thích ứng, là lạ .
Có mẹ chồng đi theo, Khúc Phương cũng không muốn đi dạo tiếp, cô đi khỏi Lưu gia viên, cũng không biết đi nơi nào, mẹ chồng thế mà lại kiên nhẫn đi theo cô.
“Tiểu Phương a, vừa mới là mẹ nói hơi quá, con đừng để ý, nhiều năm qua ủy khuất con rồi, con cũng biết mẹ chỉ là nhanh miệng nhanh mồm, kỳ thật rất thích con, lúc trước ba Thần Thần cảm thấy con nhà ông Vương rất tốt , còn không phải mẹ cùng Thần Thần kiên trì chọn con.” Bà Chu lúc này lại linh hoạt đem nguyên nhân bà không thích cô đổ lên đầu ông Chu, dù sao ông Chu cũng sẽ không hé răng.
Nếu là Khúc Phương trước đây đại khái sẽ cảm động, cô nằm mơ cũng muốn mẹ chồng có một ngày sẽ nhìn mình, sẽ không bởi vì mình không mang thai mà tức giận , cũng sẽ không bởi vì gia thế bối cảnh của mình không bằng người khác mà ghét bỏ.
Dù có phải như vậy hay không. Hiện tại Khúc Phương không hề cảm động, cô rất đau khổ, cô đã xem mẹ chồng như mẹ ruột mình mà hiếu thuận, chỉ là cảm thấy mẹ chồng tính tình có chút khó, nhưng thật không ngờ bà cũng sẽ như vậy, bởi vì tiền, mẹ chồng cao ngạo của cô cũng sẽ mở miệng lấy lòng cô, cô tình nguyện mẹ chồng vẫn lạnh nhạt ít lời, ít nhất kia là chân thật .
Khúc Phương chua sót cười cười, không nghĩ hé răng, hai người vẫn đi, bất tri bất giác đi tới gần chùa.
Chu mẫu cũng không cảm thấy mình mình lải nhải, Khúc Phương không nói gì có gì không thích hợp, trước kia cũng đều là như vậy, vì đứa con dâu này có đánh roi cũng không ra được một cái rắm, bà mới có thể không kiêng nể gì như vậy.
“Tiểu Phương a, con xem con, bình thường đi làm tiếp thị, vòng tay cùng dây chuyền đó khẳng định cũng không dùng được, mẹ giúp con bảo quản đi, huống hồ em Viên Viên của con tốt nghiệp đại học cũng phải lập gia đình , con làm chị dâu cũng phải tỏ vẻ một chút.” Hai người đi tới bên trong chùa, Khúc Phương bị cảm giác sương khói lượn lờ này dừng một chút, cô chưa bao giờ tin tưởng thuyết quỷ thần, người trẻ tuổi rất tự tin, luôn cảm thấy tương lai là vô cùng vô tận, làm sao có thể ký thác vào bồ tát chứ.
Nhưng người già đi, lại cảm thấy con đường phía trước mê mang vô cùng, không biết lối đi ở phương nào, không biết đi ra như thế nào, bắt đầu hy vọng có quỷ thần tồn tại thật, cô có thể cầu nguyện, cầu nguyện thần chiếu sáng cho cô một lối đi.
Cô nhìn thấy một lão hòa thượng ngồi trên băng ghế nhỏ, quần áo nâu đen, trên mặt đầy nếp nhăn như nhiều lần trải qua tang thương, trư