>Một kẻ luôn nhẫn nhịn như hắn, bỗng nhiên hô to lên: “Cô ta là kẻ lừa đảo, mọi người đừng để cô ta lừa, cô ta căn bản không hiểu giao dịch cổ phiếu, cô ta cũng không có tiền, cô ta chỉ là nhân viên tiếp thị, tôi là chồng cô ta, tôi có thể chứng minh.”
Khúc Phương cùng một đám người đều đứng lại, không ai tin tưởng lời tên kia nói, Khúc tiểu thư hài hước hào phóng, giải thích độc đáo, kiến thức về thị trường tài chính người bình thường không thể theo kịp, tuy là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng mọi người đều bị mị lực mà cô biểu hiện ra thu phục .
Chỉ có Khúc Phương, cô nhìn Chu Thần —— anh sẽ không biết, mỗi ngày tôi nhìn thấy biểu tình nghẹn họng của anh, tôi cũng không vui vẻ gì, bởi vì vô luận anh nghẹn khuất cỡ nào đều chịu đựng, anh chắc định chịu đến ngày mai mới tìm tôi tính sổ, nhưng mà tôi không có ngày mai, tôi đã mong đợi một lần anh bùng nổ giống một người đàn ông chân chính đến mức nào, anh không phải là đàn ông chân chính sao? Vì sao mỗi một lần anh đều co đầu rút cổ ở sau lưng cô ả kia. Ánh mắt ẩn nhẫn của anh giống như con rắn độc vậy, khiến tôi mỗi ngày nhìn anh đều thấy khó chịu.
“Thật có lỗi, quấy rầy nhã hứng của quý vị, mọi người tin lời của người đàn ông đang nắm tay một người phụ nữ này sao? Tôi thì lại không tin , nếu chồng tôi dám ở trước mặt tôi nắm tay phụ nữ khác mà khoe khoang, tôi sẽ làm cho hắn táng gia bại sản, sống không bằng chết.” Khúc Phương cười nhẹ nói.
Hôm nay Khúc Phương biểu hiện còn tốt hơn trước, bởi vì ngoài ý muốn là lúc trước Chân Vượng không đến đây, nhưng hôm nay cư nhiên Chân Vượng lại đến, Khúc Phương hỏi Nhậm mập mạp, hóa ra bởi vì thời gian hôm nay cô gặp gỡ mập mạp trễ một ít, vừa hay Chân Vượng mới đi công ty thị sát và dự tiệc tối về, rảnh rỗi nên tới đây .
Khúc Phương không dám biểu hiện rõ ràng ra, nhưng vẫn dấu không được sự vui vẻ của cô vì Chân Vượng đến, thậm chí suy nghĩ về sau mỗi một lần có nên đến trễ một chút hay không, như vậy Chân Vượng đều có thể đến đây , trước kia cô ở trước mặt Chân Vượng còn có chút tự ti, nhưng trải qua lâu như vậy, cô cảm thấy mình tìm lại được tự tin, cùng Chân Vượng trao đổi gần như ngang hàng.
Nhưng mà Chân Vượng vẫn rắm thối trước sau như một, Khúc Phương muốn nói chuyện với anh, lúc còn chưa biết nói cái gì mới tốt, anh đã mở miệng trước: ” Người mới nãy là chồng cô đúng không, cô chán ghét hắn. Tuy rằng tôi không thích kiểu đàn ông như hắn, nhưng mà tôi cũng không thích nổi kiểu phụ nữ như cô, thật có lỗi Khúc tiểu thư, buổi tối còn có việc, đi trước .”
Ngày hôm đó Khúc Phương không về nhà, cảm thấy con chó điên lên cũng sẽ cắn người, cô nằm ở trong phòng nghỉ của quán SPA, một mình ngây người nhìn đèn treo trên đầu, mờ mờ ái muội, nghe nói loại đèn này thích hợp nghỉ ngơi, sẽ làm người ta có cảm giác thả lỏng.
Nhưng lúc này, cô mệt mỏi, quá mệt mỏi. Cô không nhớ rõ đã bao lâu, cố gắng liều mạng học tập, bỗng nhiên lại thấy mệt mỏi, giống như có cái gì đó bị lệch khỏi quỹ đạo. Vốn dĩ cô cảm thấy trốn tránh không được luân hồi, vậy nên cố gắng sống tốt mỗi ngày, ít nhất như vậy nếu thực có một ngày trở lại ngày hôm sau cô sẽ không tiếc nuối, nhưng mà hiện tại, cô không nhớ rõ chính mình đã học bao lâu, mục tiêu học tập cũng không có rõ ràng như trước, giống như cô bắt đầu hưởng thụ việc những người đó khen tặng chú ý lấy lòng.
Cô trở nên giống như một người xã giao phóng khoáng lạc quan, hiện tại đối mặt với chủ tịch, giám đốc gì đó, cho dù không đoán trước được giao dịch chứng khoán cô cũng có thể dễ dàng khiến cho người ta hứng thú, đạt được chú ý.
Trước kia cô luôn sợ hãi lúc nói chuyện với các đồng nghiệp, lời của cô vĩnh viễn bị bỏ qua , ở trong chính nhà mình cũng chưa từng được làm chủ, bị chồng cùng mẹ chồng sai khiến .
Bỗng nhiên có cảm giác hoàn toàn khác trước, cô kích động, cô hưng phấn, cô thậm chí còn có chút cảm giác hư vinh, cảm thấy mình rất lợi hại!
Nhưng hôm nay giọng điệu lạnh lùng của Chân Vượng, lại kéo Khúc Phương về lại thực tế. Cái tên đàn ông rắm thối đó, anh đối với người khác đều là bộ dạng đó, nhưng mà cô quen anh lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh nói chuyện khó nghe như thế với cô.
Cô vốn tưởng rằng anh sẽ có tình cảm, cho dù không động tình đi nữa, ít nhất cũng sẽ có hảo cảm với cô.
Sau đó cô phát hiện cô sai lầm rồi. Bị chú ý và bị bỏ qua là con dao 2 lưỡi, trong khoảng thời gian này cô quá đắc ý , cuộc sống không phải như thế, chú ý vừa phải thì tốt, nhưng mỗi ngày đều xem mình như cái rốn của vũ trụ thì sẽ sinh ra một loại bệnh, lặng lẽ sinh ra bệnh công chúa, tự xem mình là trung tâm.
Cô cũng nhiễm một vài thói hư tật xấu, trước kia cô luôn bị bỏ qua, rất yếu đuối, không có tự chủ. Nhưng cô hiện tại được chú ý, lại quá lạnh lùng, lấy bản thân làm trung tâm, cùng kiểu người cô vẫn ghét trước kia đâu có gì khác.
Cô không thích bản thân như vậy, không thích.
Người có chiều sâu thực sự sẽ không thích bị chú ý quá mức, bọn họ hạ thấp chính mình cũng chính là sự nâng cao bản thân tốt nhất, mà không phải là giống như cô hiện tại mỗi ngày đều đầy rẫy những người khác lạ vậy quanh, cố gắng làm cho một số người không có quan hệ gì với mình đến chứng minh bản thân, lúc ban đầu được thừa nhân cũng vui sướng , nhưng sau lại, thứ cô hưởng thụ không phải là sự vui vẻ vì được thừa nhận, mà là lòng hư vinh kia.
Ngày hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên.
Khúc Phương tỉnh lại, phát hiện lại ở trong nhà, quả nhiên phòng nghỉ ở quán SPA tuy trang trí đẹp, giường cũng xa hoa, nhưng ngủ trong nhà vẫn thoải mái hơn.
Cô nằm một hồi, nghe tiếng di động reo , mỗi ngày ông chồng đều gọi điện đến mời đi ly hôn, mặc kệ ngày hôm trước cô thấy hắn tức điên cỡ nào, sáng sớm hôm sau tất cả lại trở về điểm ban đầu.
Khúc Phương miễn cưỡng nhấn phím nghe, quả nhiên đầu kia điện thoại vang lên thanh âm thật ôn nhu của Chu Thần, có chút cảm giác liên miên cằn nhằn, lúc đàn ông khiêm tốn sẽ đối xử tốt với vợ hơn một chút, tỷ như lúc tặng cho gái nhẫn kim cương còn có thể nhớ kỹ đem nhẫn bạc được tặng kèm khi mua nhẫn kim cương về cho vợ.
“Tôi hôm nay có việc, ngày mai rồi nói.” Khúc Phương kiên nhẫn chờ Chu Thần nói xong, đáp lại.
Cô cúp điện thoại, chậm rãi tắm rửa một lúc, chỉ là mỗi ngày lúc vào buồng vệ sinh đều phải chú ý một chút, chân không cần đạp trúng vũng nước kia, tránh cho ngã sấp xuống.
Mặc bộ đồ trắng rất bình thường của bản thân đứng trước gương, rất kỳ quái, cũng là áo quần như trước, Khúc Phương đột nhiên cảm giác hiện tại mặc đẹp hơn trước đây, nói không ra khác nhau chỗ nào, chỉ là cảm nhận không giống trước.
Ngực của cô rất lớn , trước kia cứ che lại, lúc đi đường có cảm giác đẫy đà, nhưng hiện tại cô dường như tự tin hơn, đứng trước gương,cảm giác dường như trẻ hơn rất nhiều, Khúc Phương thích bản thân như bây giờ.
Hôm nay cô không tính đến chỗ giao dịch chứng khoán, lúc mới đầu cô thấy đi đến chỗ bán đồ cổ chơi vui, sau này mỗi buổi sáng vì tài chính mà đi đến đó, không có lúc nào dừng lại, giống như cho dù là luân hồi cô cũng không có thời gian, hôm nay cô định cho bản thân giải phóng một ngày.
Cô từ tốn đi dạo, bất quá vẫn theo thói quen, vẫn đi đến quầy hàng bát phía trước Kim Long Văn, hôm nay cô tới chậm một chút, lúc này vừa vặn có thể gặp gỡ Chân Vượng.
Lúc này anh đang cầm bát do dự, Khúc Phương không giống như lần đầu tiên vội vàng khuyên, ở bên cạnh kiên nhẫn chờ, không có mở miệng nói chuyện, đợi cho Chân Vượng đã buông bát muốn đi, cô cũng chuẩn bị đi, lúc đi ngang qua người, cô vẫn là nhịn không được nhẹ giọng nói: “Cho cô ấy ( tiếng trung phát âm chữ cô ấy, anh ấy, nó đều giống nhau )một cơ hội đi, có lẽ là đáng giá .”
Khúc Phương không biết là đang nói cô hay nói cái bát, cô nói xong không đợi Chân Vượng quyết định, cũng bước chân rời đi.
Chân Vượng thấy kỳ quái, liền nhìn thấy một bóng dáng có chút quen thuộc, trong tay anh còn cầm bát, chủ quán có chút không kiên nhẫn , hỏi: “Năm vạn nhất giá, anh có mua không, không mua còn có người khác chờ mua kìa.”
“Thành giao.” Một câu nói cho nó thêm một cơ hội đó, không hiểu sao làm lòng anh chợt rung động, làm cho anh bỗng nhiên thay đổi quyết định mua thứ đồ nhìn qua không tốt mấy này.
Chân Vượng cũng mang tiền mặt, trong ví của anh có rất nhiều tiền, đều đưa cho ông chủ quán.
Mua được bát, anh vội vàng đi đến tiệm lớn nhất trên phố đồ cổ.
…
“Thật sự?” Chân Vượng không biết nên nói gì, cô gái mới nãy nhất định biết rõ hàng, nhưng vì sao cô không mua, anh rõ ràng đã định thôi rồi, như vậy cô có thể mua được.
“Tiên sinh, ngươi định bán sao?” người kiểm hàng hỏi một câu.
Chân Vượng lắc lắc đầu, anh lấy lại bát, dạo quanh Lưu gia viên, có chút hưng phấn, anh cũng không biết chính mình muốn tìm cái gì, tựa hồ là vì muốn tìm cô gái mới nãy, nhưng tìm cả buổi không gặp, đành phải đi qua chỗ ngọc thạch, mục đích chủ yếu của anh hôm nay là đến xem có chỗ ngọc thạch nào tốt không.
Kết quả vừa mới đi qua, liền thấy cô gái kia đứng ở nơi đó, tuy rằng vừa rồi anh không có thật sự nhìn cô, nhưng anh chắc chắn chính là cô gái kia. Bên cạnh cô có người đang cắt một tảng đá rất lớn, ánh mặt trời chiếu xuống, lộ ra một màu xanh thẫm.
Trừ Chân Vượng còn có mọi người vây quanh, cách đó không xa, còn có một âm thanh nũng nịu : “Thần Thần, em muốn một miếng phỉ thúy, nghe nói mang phỉ thúy rất tốt với cục cưng.”
Chu Thần đáp có lệ, ánh mắt lại nhìn về phía trước cách đó không xa, không sai, người kia là Khúc Phương, cô cư nhiên mua được một viên đế vương lục, không biết cô mò đâu ra tiêng vốn, hiện tại mọi người ra giá sắp đạt đến mười triệu ! Kia là vợ của hắn, tiền kia của cô cũng là tiền của hắn, kế hoạch ly hôn phải lui lại nữa.
Chính là trước mắt hắn còn phải trấn an Molly, nghĩ nghĩ, hắn lấy cớ công ty có việc đi gọi điện thoại.
“Mẹ, mẹ về nhà rồi à? Vừa mới về a? mẹ lập tức mua vé máy bay tới đây đi, có việc gấp, mẹ đến rồi con nói mẹ nghe.” Chu Thần nghĩ chính mình thoát không được việc, chỉ đành để mẹ trở về gấp, Khúc Phương rất nghe lời mẹ nói .