ủa anh, hoặc trong những ngày tháng sau này, sẽ xem như không thấy hoặc không nghe thấy. Năm nay là năm khó khăn nhất trong cuộc đời cô, nhưng mỗi khi vất vả đều có anh bầu bạn, cô mới vượt qua, tìm ra lối thoát. Nửa năm cô ở bên anh đã như mười năm. Gặp được người mình yêu thật lòng đã khó nhường nào, yêu một người đối với cô càng khó khăn gấp bội! Bắt cô từ bỏ anh, thì cuộc đời còn lại của cô nhất định sẽ hối hận. Cứ nghĩ phải từ bỏ, cô cảm thấy như có thứ gì đó thít chặt lấy tim mình, khiến cô đau tới mức không còn là mình nữa. Âm thanh gõ cửa dồn dập giống như một đoàn tàu hỏa xuyên qua phòng cô, đập thẳng vào trái tim cô.
Thì ra, yêu đương giống như diễn vở kịch đau thương cùa Chúa Ki-tô, phải nhẫn nại, phải bao dung, phải từ bỏ, phải hy sinh. Tiếc rằng cô không thể, cô cảm thấy bản thân không đủ tư cách để yêu.
Dần dần, tiếng gõ cửa ngừng hẳn, hình như anh đã bỏ đi. Rồi dần dần, màn đêm buông xuống, cô bất giác ngủ thiếp đi, đến khi mở mắt choàng dậy thì sắc trời đã sáng hẳn. Không ngờ cô lại nằm bò trên ghế sô pha ngủ cả một đêm. Vừa ngủ dậy cô đã thấy lấn cấn, nhưng cũng bình tĩnh lại nhiều. Phàm là sự gì cũng cần mở rộng trái tim, cô định làm thế thật. Hơn nữa hôm nay mẹ cô đến, vốn dĩ cô còn định giới thiệu người nhà cho anh biết, để tránh cho mẹ cô cứ thúc giục bức bách mãi. Nghĩ đến đó, cô bất giác cảm thấy kì lạ, sao lúc này rồi mà mẹ cô vẫn chưa đến nơi?
Đang nghĩ ngợi thì điện thoại reo vang, cô vừa nghe thì bố cô bên kia đã cuống quýt: “Mẹ con ngất ở ga tàu, cần một số tiền phẫu thuật ngay! Rất gấp!”
Thẩm Đình nghe như sấm dội trên đầu, cũng không nghĩ phải hỏi kĩ càng mà chỉ cuống cuồng: “Mẹ con có sao không, bố, mẹ bây giờ sao rồi? Cần bao nhiêu tiền?”
Bố cô đau khổ: “Bác sĩ nói rất nguy hiểm, lúc nào cũng có thể... Làm phẫu thuật ít nhất phải hai trăm ngàn tệ, bố cuống lắm rồi, con mau nghĩ cách giúp đi!”
Cô đào đâu ra hai trăm ngàn, tuy cô đã đi làm gần mười năm nhưng đến phí chữa bệnh cho mẹ cô lại không trả nổi, đúng là bi ai cuộc đời. Nhưng cô không thể để bố cô lo lắng về chuyện này nên nói nhanh: “Bố, đừng lo, bố chăm sóc mẹ đi, chuyện này con giải quyết, con về ngay.”
Cô cúp máy, tay chân luống cuống nhất thời không nghe bản thân điều khiển, ngã sõng xoài ra đất, đồ đạc trên bàn rơi xuống “loảng xoảng”, một ống tiết kiệm tiền vỡ tan, tiền xu trong đó “tình tình tang tang” vung vãi đầy đất. Thẩm Đình muốn khóc mà không khóc nổi, tại sao trong phim truyền hình khi người ta gặp nạn đều có thể nhờ người giúp, còn cô chỉ có thể đập vỡ một ống tiết kiệm vô dụng.
Lúc mở cửa phòng lại suýt té ngã, thì ra trên đất đầy những món ăn, là Thẩm Nhân Kiệt thấy cô cả ngày không ra ăn cơm nên mua cho cô, trong lòng cô rất cảm động. Thấy cửa phòng Thẩm Nhân Kiệt đang mở, anh nằm trên ghế sô pha đối diện cửa ngủ say, chắc sợ cô lặng lẽ bỏ đi nên cả đêm cũng không đóng cửa.
Cô lao đến, Thẩm Nhân Kiệt nhìn thấy cô hoang mang thất thần, nhưng rõ ràng rất vui, hỏi: “Sao thế?”
Thẩm Đình cũng mặc kệ lòng tự trọng, trước mặt tiền thì làm gì còn lòng tự trọng nữa, cô hỏi: “Anh có thể cho em mượn một trăm năm mươi ngàn tệ không, em có năm mươi ngàn rồi.”
Anh hỏi, vừa nghi ngại vừa lo lắng: “Em sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?”
Thẩm Đình rơi nước mắt: “Mẹ em bệnh rất nặng, cần tiền gấp, anh phải giúp em, nhất định phải giúp em!”
Thẩm Nhân Kiệt nghe thế cũng rất lo lắng, nhưng anh phải an ủi cô trước: “Đừng vội, bây giờ đang ở đâu? Em đưa anh đến đó.”
Thẩm Nhân Kiệt và Thẩm Đình cùng chạy đến bệnh viện mẹ cô nằm, tâm trạng rối bời, Thẩm Đình không thể làm gì nổi. Cũng may là còn Thẩm Nhân Kiệt giúp đỡ giải quyết gần hết mọi việc, lại tìm bác sĩ để liên lạc với bên quản lí bệnh viện, cuối cùng đã tìm ra bác sĩ giỏi nhất về phương diện này trong bệnh viện.
Thẩm Đình rất hối hận, cứ khóc hỏi bố: “Bố, sao lại thế này, mẹ bệnh từ lúc nào, sao lại thời kỳ cuối, sao con không biết?”
Bố cô ôm đầu, đờ đẫn nói: “Bố cũng không biết, mẹ con vẫn khỏe mạnh, ngày nào cũng nói cười với bố, sáng nào cũng dậy rất sớm, chỉ thỉnh thoảng bắt gặp là đang uống thuốc gì đó, hỏi thì mẹ con chỉ nói là thuốc đau đầu. Mẹ con luôn giấu, không ai biết cả.”
Thẩm Đình lại khóc, run rẩy nói: “Sao mẹ lại như thế! Thật là... thật là...”
Bác sĩ vừa cho bà uống ít thuốc, mẹ cô tạm thời vẫn khá tỉnh táo, ngày mai sẽ phẫu thuật. Thẩm Đình chăm sóc bà suốt ngày, Thẩm Nhân Kiệt cũng ở cạnh giúp đỡ.
Thẩm Đình gượng cười nói với mẹ: “Mẹ, con chưa nói mẹ biết, đây là bạn trai con, cũng được đấy chứ.”
Mẹ cô cũng có vẻ vui: “Con bé này, có bạn trai tốt thế cũng không báo mẹ biết, hại mẹ mất công lo cho mày.” Lại vẫy tay gọi Thẩm Nhân Kiệt đến, anh nắm lấy tay bà.
Mẹ cô nói: “Cậu bé à, cám ơn cháu, bác là mẹ nó, bác biết nó thường ngày rất phiền phức, tính khí khó chịu, tính cách cũng kém, bác thật sự rất...”
Thẩm Nhân Kiệt vội nói: “Bác gái, bác đừng nói thế, là cháu cứ bám riết theo cô ấy mà.”
Thẩm Đình than vãn: “Mẹ, mẹ xem thường con quá.”
Mẹ cô định nói gì nhưng bỗng buồn nôn, Thẩm Đình vội đưa chậu đến, mẹ cô nôn đến mức đứt hơi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Thẩm Đình thấy mẹ cô khổ sở đến mức đó thì trong lòng rất đau buồn, nghẹn ngào nói: “Mẹ, xin lỗi, nếu không phải vì đến thăm con... Tại con làm mẹ lo lắng.”
Mẹ cô lắc đầu, khó khăn lắm mới nói được: “Con bé ngốc, không phải lỗi của con.”
Thẩm Đình vừa giận vừa đau lòng, cô kêu lên: “Nhưng mẹ ơi, tại sao mẹ lại giấu cả nhà, mẹ bệnh bao lâu rồi, ngày nào mẹ cũng khổ sở thế này ư? Sao mẹ lại làm thế, mẹ muốn con và bố phải hối hận cả đời hay sao?”
Tay mẹ cô đã không còn chút sức lực nào, chỉ vuốt tóc cô: “Mẹ biết bệnh mẹ không chữa trị được, nói cả nhà biết cũng lo lắng thôi, bệnh này giống như một cái hố không đáy, bao nhiêu tiền cũng không lấp đầy được. Chúng ta lại không có tiền, sao lãng phí được chứ. Mẹ chết rồi còn bắt hai cha con gánh nợ cả đời, làm sao ai dám lấy con? Mẹ không thể ích kỉ được, nếu không sẽ chết không nhắm mắt.”
Thẩm Đình suy sụp, nước mắt đầm đìa, cô gục lên giường mẹ khóc to: “Mẹ, sao mẹ lại như thế, tại sao? Mẹ làm vậy mới là ích kỷ!!!”
Nửa tiếng sau, Thẩm Đình mới bình tĩnh lại, Thẩm Nhân Kiệt phải đứng cạnh an ủi: “Em không thể thế được, bác sĩ nói phải giữ tâm trạng tốt cho mẹ em.” Nói xong lại chạy ra ngoài tìm bác sĩ, bàn bạc về chuyện phẫu thuật. Thẩm Đình cũng biết thế, nhưng vì không kiềm chế được, cô lau nước mắt nói: “Mẹ, yên tâm nhé, phẫu thuật xong mẹ sẽ khỏe thôi, Nhân Kiệt đã giúp tìm một bác sĩ rất giàu kinh nghiệm rồi.”
Mẹ cô nở nụ cười khó khăn: “Con bé ngốc, mẹ rất rõ tình trạng mình bây giờ!”
Thẩm Đình nói: “Mẹ, không cho mẹ nghĩ nghĩ lung tung. Bác sĩ nói mẹ phải giữ tâm trạng lạc quan!”
“Có phải con rất sợ mất mẹ không?” Mẹ cô cười, nói.
“Mẹ!” Thẩm Đình cắt ngang, cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.
Nhưng mẹ cô lại cứ không buông tha cho cô, bà chậm rãi nói: “Mẹ biết là con sợ mất mẹ. Nhưng con có biết cảm giác của mẹ khi bà ngoại của con mất không? Mẹ cảm thấy bầu trời của mình như sụp đổ, nhưng lại không phải vậy. Chúng ta vẫn phải tiếp tục sống như trước kia, dần dần rồi cũng như chuyện đó chưa bao giờ xảy ra, giống như mẹ chưa có mẹ vậy! Cứ đời này nối tiếp đời kia đều là thế. Mẹ nói vậy vì thực ra, mẹ không lo cho mình, mà mẹ lo cho con nhất. Vì mẹ, con cũng phải sống tốt, đừng có ngốc nghếch mãi rồi quá tâm trạng, tính khí đó của con không phải ai cũng chịu đựng được.”
Thẩm Đình rất khủng hoảng, mẹ cô như đang trăng trối vậy, cô giận dữ nói: “Mẹ, đừng nói những lời đó.”
Mẹ cô vẫn mặc kệ, thấy Thẩm Nhân Kiệt không ở đây thì nói tiếp: “Mẹ không nói thì e rằng sau này không ở còn cơ hội nữa... Bây giờ con đưa bạn trai tới, mẹ yên tâm nhiều rồi. Tuy trẻ hơn con nhưng thấy rõ là đối với con rất tốt, lại có nghị lực, gia cảnh cũng ổn, không biết phúc phận này của con ở đâu ra nữa. Có thể đúng là gặp mau liên tiếp. Sau này có chuyện gì phải bàn bạc với cậu ấy, đừng gánh nặng một mình. Một người phụ nữ phải biết cách dựa dẫm, con ném khó khăn cho cậu ấy, cậu ấy còn nghĩ rằng con tôn trọng cậu ấy nữa.”
Thẩm Đình kéo tay mẹ: “Mẹ, con biết, con nghe lời mẹ mà, mẹ đừng lo cho con, hiện giờ con rất ổn! Đừng lo lắng nữa, nghỉ ngơi trị bệnh đi.”
Mẹ cô lúc ấy cuối cùng cũng gật đầu vẻ yên tâm.
Ngày mai mổ nên Thẩm Đình, Thẩm Nhân Kiệt và bố cô đều ở lại bệnh viện suốt đêm.
Hôm sau mẹ cô vào phòng mổ, Thẩm Đình cảm thấy mỗi một giây dài như một năm. Thẩm Nhân Kiệt chỉ có thể an ủi: “Đừng lo, chúng ta đã tìm bác sĩ tốt nhất, đã chuẩn bị sẵn hết mọi thứ rồi, mẹ em may mắn bẩm sinh, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nhưng Thẩm Đình vẫn thấp thỏm lo lắng, làm sao yên tâm được? Khó khăn lắm đèn phòng mổ mới tắt, phẫu thuật kết thúc, vẻ mặt bác sĩ nặng nề, vừa đi vừa tháo khẩu trang ra.
Bố cô lao đến hỏi: “Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ bình thản nói: “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Bố cô túm lấy ông ta, hỏi vẻ không tin: “Ý bác sĩ là sao?”
Bác sĩ lại tỏ vẻ hối lỗi: “Xin lỗi.”
Rồi sau đó Thẩm Đình cảm thấy đầu óc trống rỗng, không khí cả thế giới như bị rút cạn, cô bỗng dưng bị ném vào bầu không khí ấy, thoáng chốc ngất lịm, Thẩm Nhân Kiệt đứng cạnh vội vã đỡ lấy cô.
Đến khi tỉnh lại đã là mấy tiếng đồng hồ sau, cô vừa tỉnh lại đã cuống cuồng hỏi Thẩm Nhân Kiệt: “Mẹ em đâu? Mẹ em đâu?”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Chuyện hậu sự... của mẹ em đã lo liệu cả rồi!”
Thẩm Đình túm lấy chăn, nước mắt lăn dài: “Không thể nào, không thể nào, anh gọi bác sĩ đến đây, em phải hỏi cho rõ, ông ta chữa trị kiểu gì thế hả?”
Thẩm Nhân Kiệt giữ lấy cô, nổi giận: “Em đừng thế nữa, bố em đã đau khổ lắm rồi, em không thể để ông đau lòng nữa.”
Thẩm Đình bình tĩnh hơn, trầm tư một lúc rồi chỉ khóc: “Xin lỗi, nhưng... em cứ nghĩ sau này không còn mẹ nữa, em...”
Thẩm Nhân Kiệt lau nước mắt cho cô, dịu giọng dỗ dành: “Anh hiểu, nhưng sẽ ổn thôi, sẽ quen thôi mà...”
Thẩm Đình lặp lại một cách vô thức: “Sẽ quen thôi mà, sẽ quen thôi mà...”
Sẽ quen sau này đi đâu không còn ai lo lắng nhắc nhở đi sớm về sớm, sẽ quen khi Tết đến không còn nhìn thấy bóng dáng bận rộn trong nhà bếp, không còn mẹ thì Tết có còn là Tết hay không?
Thẩm Đình không kìm được lại dùng chăn trùm kín mặt, khóc đến rã rời...
Thẩm Nhân Kiệt giúp cha cô lo chuyện hậu sư, rất nhiều bạn bè quen thuộc cũng đến giúp đỡ. Người Trung Quốc có thói quen tổ chức tang lễ vừa náo nhiệt, lại rất thời thượng để kháng cự nỗi bi ai của một sinh mệnh đã ra đi, nhưng, người đang đau buồn nhìn thấy cảnh đó chỉ càng đau buồn thêm.
Khi thấy mẹ cô biến thành một lọ tro cốt nhỏ trên tay bố, Thẩm Đình mềm nhũn cả hai chân, nước mắt rơi như suối.
Núi xanh trầm mặc, mưa bụi nhạt nhòa, chim trời bay lượn. Khi mọi người đã ra về, Thẩm Nhân Kiệt đứng cạnh Thẩm Đình trước phần mộ mẹ cô, Thẩm Đình cảm thấy có rất nhiều điều muốn anh lắng nghe, cô cần anh giúp gánh vác nỗi đau, như vậy thì nỗi đau có thể giảm bớt, cô vừa nói vừa nấc nghẹn: “Trước kia trong m