nấu, xoa xoa tay: “Bữa tối cuối cùng thật thịnh soạn, đồng chí Hoàng Khải Nam, có phải anh đã cho độc vào đồ ăn, để vĩnh viễn được thoát khỏi cô em ế ẩm phiền phức này không vậy.”
Hoàng Khải Nam phật ý: “Em thật là vô lương tâm.”
Thẩm Đình lại tự nghĩ: “Cũng phải, nếu như muốn lấy mạng đổi mạng, mình lại không được quan trọng như thế.” Ăn được một lúc, cô lại hỏi: “Ông anh à, anh cũng ngót nghét ba mốt rồi, sao vẫn chưa lấy vợ?”
“Thì đợi em đấy, chẳng phải mình đã hẹn rồi sao?”
Thẩm Đình lườm anh một cái: “Anh đừng hòng đẩy trách nhiệm lớn như thế lên đầu em, cô chú sẽ chẳng tin anh đâu, em mất danh dự là chuyện nhỏ, anh không có con nối dõi là chuyện lớn đấy.”
Hoàng Khải Nam lấy đũa gõ lên chén của cô: “Được rồi, ăn cơm không được nói chuyện.”
Sau bữa cơm, Hoàng Khải Nam và Thẩm Đình cùng nhau đến căn hộ cao cấp nơi cô sẽ ở tạm, anh giúp cô chuyển đồ đạc lên. Thẩm Đình cho rằng mình tuy là gái già, nhưng xét cho cùng cũng là phụ nữ, vì vậy không nên tự xắn tay ra làm, chỉ nhận nhiệm nhìn anh giúp cô chuyển đồ. Nhừng trong lòng cô không khỏi chua xót: Ở tuổi này rồi, trừ anh mình ra, còn có mấy người sẵn lòng giúp đỡ cô, dốc sức vì cô?
Hai người cùng nhau sắp đặt phòng ốc gọn ghẽ xong, Thẩm Đình xuống dưới lầu mua nước uống, sau đó thoải mái nằm duỗi trên sô pha uống nước quả: “Xem ra em nhất định phải câu được một anh xã rùa vàng, làm một quý phu nhân ung dung trang nhã, ngày ngày đi dạo shop LV, Tiffany… rồi thì nuôi một con chó, đi du lịch khắp nơi, quên đi nửa cuộc đời u tối của em.
Hoàng Khải Nam đã quen nghe cô kêu gào muốn “câu anh xã rùa vàng”, đều là bụng một đằng lời một nẻo, cho dù thật sự có đại gia chào mời đi chăng nữa, chắc cô cũng sợ hãi mà chạy mất dép: “Anh đi đây, em cũng sớm nghỉ ngơi đi, việc tìm nhà anh sẽ để ý giúp em.”
Thẩm Đình cười hi hi nói: “Thế tiện thể anh để ý tìm giúp công việc cho em luôn.”
“Sao lại muốn đổi việc, em làm ở đấy năm, sáu năm rồi, nên suy nghĩ kỹ lại đi.” Hoàng Khải Nam kinh ngạc khuyên cô.
“Vấn đề đâu chỉ ở em, em nghĩ tên sao chổi ấy cũng muốn đuổi em lắm rồi, em nghĩ nên vẫn nên chuẩn bị trước, ít nhất còn có thể đường hoàng ra đi, để lại ấn tượng đẹp đẽ, còn hơn lê lết rút lui, khó coi lắm.
“Anh ta ghê gớm đến thế sao?” Hoàng Khải Nam thật sự không tin có ngường độc ác đến mức ấy.
Nói đến việc này, Thẩm Đình có vô vàn chứng cứ: “Thật mà, tên sao chổi ấy quả đúng…” cô vừa nói vừa rủa vừa mở cửa, sau đó đụng ngay phải một người đàn ông, ngước đầu lên nhìn thì than ôi, Sao Chổi đang đứng ở nơi gần cô nhất, không sai, không phải tượng sáp, mà là người thật, lấy cảm giác đụng phải của cô làm đảm bảo.
Thượng Đế mến yêu, con hận ngài, mãi mãi.
“Là chị, chị ở đây làm gì?” Thẩm Nhân Kiệt nhìn đôi nam nữ này, hỏi.
“Thế còn cậu?” Thẩm Đình dùng tí trí tuệ cuối cùng còn lại hỏi ngược.
“Tôi sống ở đây.” Anh ta chỉ căn hộ ở đối diện Thẩm Đình, anh mới về nước, mới dọn về đây không lâu.
“Còn chị, chị thì sao?” Thẩm Nhân Kiệt không buông tha.
“Tôi cũng sống ở đây, không được à!”
Nghe xong câu nói này, anh cơ hồ dùng ánh mắt vừa khinh khi vừa thông cảm nhìn nhìn Hoàng Khải Nam, Hoàng Khải Nam không hiểu gì, trong lòng nghĩ người này quả thực là quái thai.
Thẩm Đình mặc kệ anh ta, đích thân tiễn Hoàng Khải Nam xuống lầu, Hoàng Khải Nam nhớ lại ánh nhìn kỳ dị dị kia: “Đấy là tổng giám đốc của em à? Trẻ quá, chắc còn trẻ hơn em.”
“Người trẻ nhưng tâm địa ác, đúng là con quỷ đáng ghét.” Thẩm Đình bực tức nói.
Lại có thứ duyên phận kỳ lạ thế này, đến Hoàng Khải Nam cũng cảm thấy bất an và khó hiểu, tuy nhiên người này tính cách lạnh lùng tàn nhẫn, hoàn toàn không phải mẫu đàn ông của Thầm Đình.
Tiễn Hoàng Khải Nam xong, cô trở lại trên lầu, chợt nhìn thấy anh ta vẫn đang đứng dựa ở cửa cầu thang, xem ra vẫn còn muốn cãi nhau tiếp.
“Đó là lốp xe dự phòng của chị à?” Anh hỏi vu vơ, phảng phất mùi sinh sự.
“Liên quan gì đến cậu?” Thẩm Đình nghĩ đến màn coi mắt cả đời khó quên ấy, bắt đầu nổi giận.
“Có điều chị cũng mau mắn thật, còn có người bao cơ đấy.” Anh hơi khẽ nhếch mép, tạo nên một nụ cười rất nhạt, rất khinh khi, rất miệt thị, giống như khi vai nam chính Bill nhìn Eve trong bộ phim kinh điển All about Eve.
Nghe xong lời của tên khốn này, Thẩm Đình tức đến mức cổ họng phát đau: “Cậu mới là có người bao, cả nhà cậu đều có người bao hết.” Không muốn cãi vã tiếp, không muốn ở thêm giây nào với tên thần kinh này nữa. Đằng nào cũng không bao giờ chiếm được thế thượng phong, cô quay người mở cửa.
“Không có người bao, tiền lương của chị đủ đến sống ở đây sao?” Anh nhìn lưng cô, thong thả nói.
“Bà đây ở đây thì có gì lạ, tử vi còn bảo tôi là quý phi đầu thai cơ mà.” Cô quay đầu dữ dằn bác lại.
“Chị chắc chắn quẻ nói chị là quý phi chứ, hay là ghế của quý phi? Thẩm Nhân Kiệt nhướng mày ném ra câu hỏi độc địa với vẻ rất nghiêm túc.
“Cậu đi chết đi.” Thẩm Đình đóng sầm cửa, bỏ lại khuôn mặt đáng ghét của anh ở bên ngoài.
Thẩm Đình lo không khéo đi làm cùng một lúc với anh ta, nên sáng hôm sau mới tinh mơ đã thức dậy, không ngờ mới mở cửa đã thấy cánh cửa đối diện mở cùng lúc, chẳng rõ anh ta phát bệnh gì mà cũng đi làm sớm như thế.
Thẩm Đình không muốn để ý đến anh ta, một mình đi nhanh xuống lầu, người đi phía sau cô cũng không nói thêm một lời dư thừa nào.
Cô đang đứng chờ xe ở trạm xe buýt thì nhìn thấy xe anh ta bon bon chạy tới, đáng ghét hơn nữa là anh ta lại dừng xe ngay phía trước, hạ kính xe xuống hỏi: “Chẳng phải chị cũng có xe à? Sao lại phải đi xe buýt?”
“Chị đây ủng hộ cho sự nghiệp bảo vệ môi trường thế giới, cậu có biết tuyết trên đỉnh Kilimanjaro đều bị hiệu ứng nhà kính làm tan hết rồi không?” Cô hững hờ nói.
Anh vẫn nhìn cô chằm chằm, rõ ràng không chịu tin những lời lòe bịp đó, Thẩm Đình nhìn anh một giây cũng thấy chướng mắt nên bèn nói: “Được rồi, kẻ làm công ăn lương kiếm đồng nào xào đồng đó như chị phải tiết kiệm chi tiêu, không có tiền ngày ngày đổ xăng đi xe, câu trả lời này cậu đã vừa lòng chưa, hả thiếu gia?”
Hiển nhiên, anh xem xét mức độ thật giả trong lời nói của cô, sau cùng còn giả vờ ra vẻ ga-lăng: “Có muốn quá giang không?”
“Không dám.” Thẩm Đình hững hờ.
“Thế thì thôi.” Anh nâng kính xe lên, lái đi thẳng.
Thẩm Đình ở phía sau thầm rủa: “Chết máy, chết máy đi.”
Còn Thẩm Nhân Kiệt ở trên xe thì càng lúc càng không hiểu được cô. Cô có người bao sao vẫn lái chiếc QQ rách nát, lại còn không có tiền đổ xăng? Cô ta không có tiền đổ xăng sao vẫn mua đôi giày Miumiu mà không chớp mắt? Hơn nữa, quan trọng nhất là tính cách như cô ta cũng có người chịu bao sao? Rốt cuộc cái nào là thật, cái nào là giả? Thẩm Nhân Kiệt xưa nay nhìn người rất chính xác, hai mươi mấy năm nay chỉ mới nhìn lầm có một lần, nhưng chỉ một lần thôi đã suýt hủy hoại cả cuộc đời anh. Do đó, anh trở nên đề phòng hơn, không bao giờ e ngại xét đoán người khác dưới góc độ xấu nhất. Thế nhưng Thẩm Đình lại khiến anh không biết đâu mà lần.
Đầy bụng bực tức, Thẩm Đình phát hiện hôm qua mình rất không vui, hôm nay cũng rất không vui. Đúc kết lại thành một kết luận: Hễ đi làm là cô sẽ không vui. Một tiếng đồng hồ sau, Thẩm Nhân Kiệt bảo Vua Nhiều Chuyện thông báo cho mọi người đi họp.
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Cuộc họp hôm nay là để mọi người thảo luận về vấn đề hôm qua, mọi người hãy phát biểu ý kiến của mình.”
Phía dưới là một bức màn trầm mặc, giống như khi người ta bí mật xử quyết phạm nhân trong khu rừng bí mật, giữa đêm khuya không có cả ánh trăng.
Thẩm Nhân Kiệt xoay xoay cây viết trong tay, đợi một phút, vẫn không có người lên tiếng: “Sao thế? Ngồi thiền tập thể à? Chúng ta cũng đâu phải là xí nghiệp quốc doanh hay cơ quan nhà nước. Thế thì chỉ còn cách từng người nói một.”
Người đầu tiên là anh Khoe, xưa nay nói gì làm gì anh cũng luôn là người xung phong dẫn đầu: “Tôi không hiểu tại sao phải cải tiến tạp chí, chỉ bởi Obama nói ‘change’, cả thế giới đều hùa theo nói ‘change’, mà chúng ta cũng phải ‘change’ theo? Hơn nữa thay đổi là do có yêu cầu bắt buộc, như nước Mỹ do rơi vào khủng hoảng kinh tế trầm trọng mới không thể không ‘change’, chính như bản thân Obama nói ‘we need’. Tình hình của chúng ta hoàn toàn chưa đến mức phải ‘need change’.”
Thẩm Nhân Kiệt điềm tĩnh nói: “Anh thấy tạp chí chúng ta không cần cải tiến.”
“Đúng vậy.”
Thẩm Nhân Kiệt thong thả nói: “Vậy thì tôi chỉ còn biết đề nghị đổi giấy in sang loại mềm một tí.”
Mọi người nghe thấy đề nghị này đều ngơ ngác. “Tại sao?” Vua Nhiều Chuyện vừa ngây thơ vừa tò mò hỏi, điển hình cho câu liền sẹo quên đau.
“Như vậy thì chí ít khi người ta mang nó vào nhà vệ sinh còn hữu dụng đôi chút, cũng coi là cống hiến lớn nhất của tạp chí.” Mọi người ở đó đều phẫn nộ bất bình. Ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Nhân Kiệt chuyển đến Hố Đen.
Hố Đen suy nghĩ hồi lâu, tầm khoảng thời gian hình thành một hố đen: “Đối với chúng ta mà nói, thay đổi… thay đổi…” Anh bị nói lắp nhẹ. Rất nhiều người làm thiết kế mỹ thuật rất có ý tưởng sáng tạo, nhưng khi cần diễn đạt ý kiến thì cứ lắp ba lắp bắp, thật là trời tị người tài, “thay đổi thực ra cũng không khác bao nhiêu. Có thể thay đổi đến đâu… thay đổi đến đâu chứ?”
Thẩm Nhân Kiệt gật gật đầu: “Thật làm khó anh rồi.”
Vua Nhiều Chuyện và Nữ Thần Ưu Sầu cũng hàm súc và uyển chuyển thể hiện quyết tâm không muốn thay đổi, mọi người đồng tâm hiệp lực, không ai ủng hộ Thẩm Nhân Kiệt. Chỉ còn lại Thẩm Đình và giám đốc Đài Loan chưa phát biểu. Thẩm Đình không muốn nói, còn giám đốc Đài Loan tự nghĩ mình thân phận cao quý, lặng lẽ đợi làm người chốt hạ.
Ánh mắt Thẩm Nhân Kiệt càng lúc càng lạnh, như ánh trăng sau cơn bão tuyết. Ngón tay trỏ ấn hờ trên đôi môi mỏng, người xưa cho rằng môi mỏng là vô tình. Anh nói rành rọt từng chữ một: “Cả hai chục người các người đều không muốn thay đổi, tôi biết vì sao. Căn bản bởi vì các người nhu nhược, các người sợ hãi. Bởi vì thay đổi có nghĩa là mạo hiểm, có nghĩa là nỗ lực, có nghĩa là thử thách! Các người thà tiếp tục thế này, giống như một đầm nước tù đọng, để rồi chết đi một cách tầm thường không ai hay biết. Tôi đã xem qua hồ sơ của các người, bất kể trong sự nghiệp hay đời sống, các người đều là một bầy bại tướng triệt để, một biên tập mỹ thuật không thể trở thành nhà nghiên cứu khoa học, một nhân viên kế hoạch không thể trở thành nhà ngoại giao, một phóng viên biên tập không thể trở thành nhà văn, một cô lễ tân không thể trở thành hoa hậu… Tôi biết các người đều nghĩ đây là những mơ ước trẻ con ngốc nghếch, vốn là không thể làm được, nên mãi mãi vẫn không bắt tay thực hiện. Bây giờ chỉ cần một công việc kiếm ít tiền còm nuôi sống bản thân và gia đình là đủ, chính trong lòng các người đã thừa nhận các người là những kẻ thất bại triệt để. Nhưng công ty của tôi việc gì phải trở thành chỗ dung thân của một đống kẻ thất bại!”
Mọi người ở đó đều kinh ngạc, những mơ ước xa xôi đó, trừ cô lễ tân vẫn còn ba hoa, những người khác từ lâu đã không còn nghĩ đến. Lăn lộn trong xã hội vài năm, mơ ước vĩ đại của mọi người sớm đã tan biến như bong bóng xà phòng. Ấy thế mà anh