Lệ Trạch Lương ngồi bên cạnh chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ theo kiểu chuyện chẳng liên quan đến mình, đừng nói là nghe được một lời quan tâm từ anh, ngay cả đưa tay lấy dùm bọc kẹo anh cũng không thèm làm, chẳng hề có ý định giúp người.
Rõ ràng thấy cô đang rất khó chịu, vậy mà cũng không có một chút thương hoa tiếc ngọc, lúc nãy còn mạnh miệng nói gì mà “Chăm sóc phụ nữ, trách nhiệm đàn ông.”
Tả Ý nhất thời có hơi giận, vì lý do gì mà sau cuộc điện thoại đó thì anh vô duyên vô cớ không ưa cô nữa chứ! Lúc tâm trạng tốt thì hữu tình vô tình này nọ, khi tâm trạng không tốt thì không thèm đếm xỉa còn vứt cô sang một bên, xem cô như người vô hình, đúng là buồn vui thất thường.
Cô liếc một cái thật mạnh vào sau ót Lệ Trạch Lương, nghiến răng rồn rột thầm rủa anh, mắng anh… Sau đó thì cởi dây an toàn ra tự mình nhướn người lên lấy.
Đã lâu lắm rồi cô không ăn những thứ này, cho một viên vào miệng, chua chua, chát chát.
May thay con đường lại đã thông thoáng, đủ loại xe chở hàng lớn, nhỏ, xe khách, xe hơi tiếp tục lăn bánh. Phía trước họ là một loạt xe chở hàng, Quý Anh Tùng chốc chốc lại ấn còi xe, vòng ra ngoài vượt lên trên.
Bỗng dưng nghe Lệ Trạch Lương buông ra một câu: “Thắt dây an toàn.” Câu nói không nóng không lạnh, thậm chí không hề quay lại nhìn cô.
“Không sao.” Thật ra trong lòng cô muốn nói: Liên quan gì anh.
Vì thế cô không động đậy, chỉ tiếp tục cho vào miệng viên kẹo thứ hai.
“Xin cô vui lòng thắt dây an toàn!” Lệ Trạch Lương quay phắt lại, thêm vào phía trước câu nói ban nãy vài chữ rồi lặp lại một lần.
Suy cho cùng anh cũng không có ý ra lệnh, hơn nữa lời nói cũng khá lịch sự, giọng điệu không nóng không lạnh, khác hẳn lúc nãy khi họ trò chuyện với nhau. Chỉ là chữ “Vui lòng” ấy lọt vào tai của Tả Ý không khác gì một mũi kim đâm xuyên vào đấy.
Cô nghĩ bụng: Kiểu này mà vui lòng gì, rõ ràng là đang cưỡng ép, giả nhân giả nghĩa, giống như tôi không làm theo thì sẽ vứt tôi xuống xe vậy. Tôi không thắt dây an toàn thì sao chứ? Tôi thích đấy. Có chuyện thì tôi tìm công ty bảo hiểm, chẳng cần Lệ Trạch Lương anh chịu trách nhiệm. Không hiểu là vì sao, từ trong lòng Tả Ý nảy lên một suy nghĩ: muốn làm nghịch ý của đối phương.
“Lồng ngực tôi khó chịu, thắt dây vào càng khó thở hơn.” Cô cố đè nén cơn giận trong lòng, miễn cưỡng tỏ ra lễ phép hết sức có thể để biểu thị sự phản kháng, sau đó quay mặt ra ngoài.
Lệ Trạch Lương nhướn mày lên: “Cô Thẩm, những lời tôi muốn nói không bao giờ lặp lại đến lần thứ ba. Chí ít, trên chiếc xe này, cô phải nghe lời của tôi.” Đây là lần đầu tiên anh hung dữ với cô.
Nghe thấy câu này, Tả Ý lập tức quay hết người lại, không hề tỏ vẻ yếu thế mà thi nhìn với anh trong vòng hai giây, rồi đột ngột nói: “Vậy được, dừng xe lại tôi lập tức ra khỏi xe, cảm ơn Lệ tiên sinh đã tiễn tôi một đoạn.” Qua giây sau, cô cầm túi xách lên tiếp tục nói: “Giám đốc Quý, phiền anh đậu vào lề đường.” Sau đó liền đặt tay lên nắm cửa như quyết phải xuống xe vậy.
Lệ Trạch Lương phản ứng cực kỳ nhanh, một tay kéo tay cô lại rồi giữ chặt.
“Cô điên rồi sao? Đang trên đường cao tốc.” Anh nói xong thì bặm môi lại, có hơi giận dữ.
“Chẳng phải anh muốn…” Lời nói của Tả Ý bị sự việc xảy đến đột ngột cắt ngang.
Chiếc xe hàng phía trước đột nhiên đổi làn đường, Quý Anh Tùng biết đã không hay liền vội đạp phanh. Thân xe quay một vòng trên công lộ, một phía của đầu xe xén vào đuôi xe hàng và trượt vào hành lang bên đường với tốc độ cực nhanh. Quý Anh Tùng nhanh chóng xoay vô lăng, đầu xe xây xát vào hành lang nằm tạt ngang trên đường và bị ép phải dừng lại.
Chính trong lúc này, chiếc xe thứ hai ở phía sau không kịp tránh né, chút nữa là đụng vào phía bên chỗ của Tả Ý.
Lệ Trạch Lương không cần đắn đo nhiều lập tức ôm Tả Ý vào lòng, giữ chặt không buông.
“Rầm” một tiếng, chiếc xe phía sau đụng vào bên hông xe, Bentley dưới sức đụng của sự va đập mạnh liền trượt ra một đoạn đường rồi dừng lại.
Quý Anh Tùng hoang mang đá cửa ra chạy xuống gọi: “Lệ tiên sinh!”
Bên hông xe đã bị lõm vào, anh dùng sức muốn kéo cửa r nhưng nó đã bị kẹt. Anh bèn vòng qua cánh cửa còn lại. Bên trong xe, Lệ Trạch Lương vội vàng đỡ đầu của Tả Ý lên, dường như vừa bị đụng phải, Tả Ý ngất xỉu, xương sống toàn thân như đã rã rời chỉ biết ngã trong lòng của Lệ Trạch Lương.
“Tả Ý…” Anh gọi liền mấy tiếng.
Quý Anh Tùng thành công mở được cửa, làn mưa bên ngoài lập tức tạt vào trong xe, chỉ chốc lát thì cả hai đều đã ướt sũng. Nước mưa rơi trên trán cô, làm tóc mái xõa xuống, che mắt của cô lại.
Lệ Trạch Lương bất giác dùng tay lau nước mưa trên mặt cô xuống, nhưng không ngờ chỉ mới lau một cái, máu đã tuôn ra. Máu và nước mưa hòa lẫn vào nhau, cùng chảy xuống cằm.
“Tả Ý…” Anh có hơi không biết phải làm sao, tiếp tục lau nó đi, nhưng càng lau thì máu càng nhiều, chỉ thoáng chốc thì mặt và cổ của Tả Ý đều nhuốm đầy máu, trông thật kinh người.
“Lệ tiên sinh!” Quý Anh Tùng lo lắng nói, “Đừng động đậy nữa, là máu của cậu!” Nói xong anh liền muốn tìm gì đó băng bó cho Lệ Trạch Lương.
Mặt khác, Lệ Trạch Lương vừa nghe xong thì sững người, cúi đầu nhìn cô gái trong lòng mình, bán tín bán nghi. Tả Ý bây giờ tuy đã ngất xỉu, nhưng sắc mặt thì bình thường, nhìn lướt qua chỉ như đang ngủ, trên đầu cô cũng không có vết thương, bờ môi hé mở để lộ hai chiếc răng cửa. Cánh mũi cũng đang phập phồng, hơi thở vẫn đều đặn.
Thân thể của cô cũng tạm thời chưa thấy chỗ nào bị thương và chảy máu, trái tim anh bấy giờ mới trở về vị trí của nó, tiếp đó liền cảm nhận được cơn đau truyền đến từ bàn tay, giơ lên xem, quả nhiên là có máu đang không ngừng chảy ra.
Lệ Trạch Lương chợt thấy thong thả hơn, toàn thân giãn ra, đặt cô ngồi vào ghế lái, tìm một thứ gì đó khô ráo đắp cho cô rồi đóng cửa lại.
Quý Anh Tùng gọi mấy cuộc điện thoại, sau đó cùng Lệ Trạch Lương đứng dưới mưa, chờ người đến xử lý.
Chủ xe và hành khách ở chiếc xe phía sau cũng đã cầm dù đi tới, được Quý Anh Tùng ứng phó đâu vào đấy. Lệ Trạch Lương trở về hiện trường xem qua, cũng may không phải rất nghiêm trọng. Anh nhìn về Tả Ý đang ngồi trong xe, ánh mắt trầm buồn.
[6]
Tả Ý ngửi thấy mùi thuốc sát trùng, mùi vị đó kích thích chiếc mũi bị viêm dị ứng của cô, khiến cô muốn hắt xì. Cô mơ thấy ba của mình, ba khom lưng nói với cô: “Tiểu Ý, qua đây cho ba xem nào, trán con còn đau không?”
Sóng mũi cay cay, nước mắt liền chảy xuống.
Lúc ấy mình bao nhiêu tuổi? Ba tuổi hay bốn tuổi? Chắc là bốn tuổi chăng.
Khi ấy Tả Ý để tóc ngắn, trông hệt như một bé trai. Cô rất nghịch ngợm, có thể nói là thủ lĩnh của đám trẻ, thường xuyên giơ cao con dao đồ chơi đòi chém đòi giết.
Khi chơi trò đóng vai, người ta diễn công chúa, cô thì đòi làm hoàng đế, khiến cho người vốn dĩ đóng vai hoàng đế phải làm hoàng hậu. Rồi đến khi các bạn đều muốn cô đóng vai con trai, cô lại nói: “Tui muốn làm khúc cây.”
Mỗi năm đến ngày lễ thiếu nhi, ba đều mang quà đến.
Năm đó, ba đã tặng gì cho cô nhỉ? Cô chau mày, cố suy nghĩ.
Là một chiếc phi thuyền vũ trụ.
Chiếc phi thuyền ấy chạy bằng pin, vừa bật công tắc đã kêu “uuu--la---uuu---la---”, vừa hú vừa nháy đèn, hệt như xe cứu thương ngày nay. Điều khiến bé Tả Ý hiếu kỳ nhất là chiếc phi thuyền vũ trụ ấy biết tự chuyển hướng. Chỉ cần bật nó sang chế độ cho tự chạy trong nhà thì khi đụng phải chướng ngại vật liên tục hai lần mà không qua được, nó sẽ rất thông minh mà quay đầu bỏ chạy sang hướng khác. Cô tròn xoe mắt hỏi ba của mình.
Ba nói: “Ba đã phù phép lên nó.”
Ở độ tuổi ấy, cô không biết khiêm tốn là gì, có đồ chơi mới là mang ra cho mọi người đều thấy.
Và thế là, cô tin y như thật lời bố nói, cầm theo chiếc tàu chạy ra khoe khoang với các bạn, ngờ đâu Đông Đông lại “Hớ” một tiếng, rất khinh thường mà nói: “Cái này mà phù phép gì. Ba của em nói dối thôi, rõ ràng là có một người tí hon ngồi lái xe ở trong đó.”
“Nói dối! Làm gì có người tí hon chứ?”
“Có là có.” Đông Đông nói.
“Không có. Không có. Không có! Nó là phép màu! Là phép màu!”
“Trừ phi em không biết Công chúa ngón cái[1], nếu không làm sao biết không có người tí hon?”
[1] “Công chúa ngón cái” hay còn gọi là Thumbelina hoặc Little Tiny, là một câu chuyện của Andersen. (N.D)
Tả Ý ngẩn người ra một lúc, ít có ai kể chuyện cho cô nghe, cô đích thật chưa từng nghe nói về “Công chúa ngón cái”, song cô cũng chưa bao giờ chịu thua, vì thế chột dạ mà cãi lại: “Tui làm gì mà không biết cái ngón cái đó là gì chứ, đó rõ ràng là một ngón tay.”
Hai người bắt đầu tranh cãi nhau, lúc bắt đầu chỉ là cãi cựa mỗi đứa một câu, ai ngờ miệng lưỡi cậu bé lanh lợi hơn Tả Ý. Cuối cùng, Tả Ý nhất thời nói không lại bèn đá người ta một cái, Đông Đông ôm mông, hai mắt ngấn lệ mếu máo nói: “Nói không lại thì chỉ biết đá người ta.”
“Đá đó, thì sao nào? Bây giờ tui sẽ tháo nó ra, cho mấy bạn biết ai mới là đồ lừa gạt.” Tả Ý tức mình chạy về nhà lấy kềm, vít và dao.
“Con à, con nóng giận vậy là vì chuyện gì?” Mẹ cô trông thấy liền hỏi.
“Có đứa kiếm chuyện, hôm nay con phải xử nó.” Nói xong cô chạy một mạch như cơn gió trở về khu đất trống ấy, rất hung dữ mà nói với Đông Đông, “Nếu không có người tí hon, sau này anh phải đóng vai hoàng hậu suốt.”
Kết quả rất rõ ràng. Trong ấy không có Công chúa ngón cái, cũng không có phép thuật của ba, mà chỉ có cả đống đinh ốc, và những miếng đồng miếng thiếc không thể ghép lại như cũ.
Tả Ý nhìn đống hoang tàn, ngơ ngẩn nửa ngày trời, cuối cùng mới òa lên khóc hét: “Mọi người đều gạt con…” Tiếp đó, cô ôm đống sắt vụn như bảo bối ấy đi về nhà, vừa đi vừa khóc, vì không còn tay để lau nước mắt nên nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt hòa lẫn vào nhau, không phân biệt được đâu là đâu.
Về đến nhà, khi lên cầu thang, chân cô bất cẩn trượt một cái liền lăn xuống đất, biết rõ đầu sắp đụng vào cạnh cầu thang rồi mà cô vẫn giữ “xác” con tàu ấy như của quý, ôm mãi không buông. Thế là vầng trán đụng vào viền đá, tạo nên một vết thương rất dài, còn phải nằm viện mất mấy ngày.
Khi ấy, cô cũng nằm trong bệnh viện, ba đến thăm cô, khom lưng xuống nói với cô: “Tiểu Ý, tới đây cho ba xem nào, trán con còn đau không?”
Vết thương ấy sau khi lành lặn thì biến thành sẹo. Mẹ cô thường xuyên nói với người khác: “Con gái nhà chúng tôi nếu không vì vết sẹo trên trán, không chừng cũng là một người đẹp đúng chuẩn đấy.”
Cô mím môi cười cười, trở mình trên chiếc giường trong bệnh viện.
Về sau, khi cô vừa tròn năm tuổi rưỡi, vì gia đình không ai chăm sóc, lại không an tâm khóa cô ở nhà một mình, nên Tả Ý đã bị đưa đến trường học lớp một.
Vào ngày khai giảng, khí hậu còn rất nóng, mẹ cô mặc cho cô chiếc quần đeo đai màu xanh mới toanh, chiếc quần kết hợp với mái tóc trông cô rất bảnh bao. Trong lớp có rất nhiều bạn, mọi người đều không sợ lạ, chí chóe một hồi là chơi chung với nhau. Tả Ý từ nhỏ đã dễ hòa đồng, tức thì trở thành nhân vật lãnh đạo trong lớp, khiến không ít nam sinh phẫn nộ không phục.
Hôm sau trong giờ giải lao, có một nam sinh đến hỏi cô: “Bạn tên là Tô Tả Ý?”
Tả Ý nhìn dòng nước mũi sắp nhễu ra khỏi lỗ mũi của cậu bạn, rất khinh thường mà quay mặt đi chỗ khác.