“A. . . Tôi không rảnh. . .” Tô Thiên Thiên uyển chuyển nói, “Tuần sau? Tuần sau cũng không rảnh. . . .”
Ninh Xuyên ngồi nhìn cô cúp hết cú điện thoại này đến cú điện thoại khác, hơi nhíu mày.
Cúp máy, cô thở hổn hển, “Phiền chết đi được.” Người gọi tới đều là đám công tử nhà giàu đã xem mặt không thành với cô trước kia, trước đây cô toàn là bị không trâu bắt chó đi cày, cho nên ăn mặc qua loa cho xong, mặc đồ bình thường, còn vác nguyên cả cái mặt ngái ngủ đi gặp mặt, cho nên trên căn bản ăn xong bữa cơm là hết. Lần này mấy tên kia đọc tin trên báo, lại thấy hứng thú với Tô Thiên Thiên, cũng thực là mất công bọn họ có thể tra được số điện thoại của cô.
“Bây giờ em đúng là đắt hàng đấy. . .” Ninh Xuyên có chút chua chát nói.
“Tôi đương nhiên là không đến nỗi chẳng ai cần rồi.” Tô Thiên Thiên trả lời.
Ninh Xuyên thấp giọng lầu bầu một câu, “Chẳng trách trước lại muốn làm bạn bè với anh. . . Thì ra là biết sau khi mình thay đổi vẻ ngoài xong sẽ có cả đám người theo đuổi đây mà. . .”
“Không có gì. . .” Anh thở dài, “Gặp đối thủ cạnh tranh rồi. . .”
“Gì mà đối thủ cạnh tranh.” Tô Thiên Thiên đỏ mặt, nhét di động vào trong túi, “Bây giờ tôi chỉ muốn giải quyết xong chuyện ở nhà, nhưng chuyện khác, lười để ý. . .”
“Chuyện trong nhà à.” Ninh Xuyên dừng một chút, “Chuyện nhà anh cũng sắp giải quyết xong rồi, bên phía nhà em, định làm thế nào đây?”
“Chưa biết được!” Tô Thiên Thiên nhìn lên trần nhà một cái, “Có điều tôi cũng phải về để còn đi làm nữa.”
“Ừm, chuyện bên này cũng xàm xàm rồi chỉ cần chờ kết quả nữa thôi, anh cũng nên về rồi.” Ninh Xuyên nói, đổi tư thế ôm Bối Bối trong lòng.
Tô Thiên Thiên nhìn anh một cái, “Quay về xong, mình anh trông nó?”
“Không vậy thì biết làm sao?” Ninh Xuyên hỏi, cố ý hạ thấp giọng xuống, “Dù mang trẻ con đi cũng phiền toái một chút, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, bên công ty còn rất nhiều việc, không thể cứ nhờ người ta làm giúp mãi được.”
Tô Thiên Thiên nghe vậy trong lòng có chút khó chịu, nếu như mình vẫn còn làm trợ lý, chắc cũng có thể giúp được anh đôi chút, sau đó cô không nhịn được mà nói, “Hay là anh giao Bối Bối cho tôi đi, tôi với chị họ hai có hai người sẽ dễ hơn, ban ngày gửi nhà trẻ, buổi tối đón về là được.”
Ninh Xuyên thừa cơ nói, “Thế không bằng em về chỗ anh đi. . . Ban ngày cũng gửi nhà trẻ, tối đến đón về.”
Tô Thiên Thiên nhéo mắt, “Còn lâu tôi mới mắc mưu! Anh bảo tôi đến đó, là vì biết tôi có tài nấu nướng siêu đỉnh cho nên muốn để tôi làm giúp việc cho anh chứ gì, không chỉ chăm sóc cháu anh, còn tiện thể chăm cả anh nữa! Anh đừng quên, còn một tháng nữa anh sẽ phải làm giúp việc cho tôi đấy!”
Ninh Xuyên gãi gãi mũi, định nói gì đó, nhưng không nói ra miệng.
. . .
Sau khi Tô Thiên Thiên quay lại thành phố S không bao lâu, bà Tô cũng quay lại, nguyên nhân đến từ một cuộc điện thoại than thở khóc lóc của dì Lâm.
Nói chính xác hơn, là chuyện bắt đầu từ buổi sáng ngày thứ hai sau khi ông Tô đưa Ninh San về Tô gia. Y theo thói quen, bữa sáng là cháo loãng thêm nửa cái bánh bao, bình thường thì sẽ có thêm một quả trứng ốp lếp nữa, có điều xét thấy tuần trước ở thành phố N ăn nhiều loại cơm hộp phong phú đặc sắc như vậy rồi, ông Tô cảm thấy lượng mỡ trong bụng mình đã đủ, không cần thiết ăn thêm một quả trứng gà làm gì, vậy nên bữa sáng nay trứng ốp lếp cũng được miễn giảm.
Bảy giờ sáng, ông Tô cơm nước xong đã đến công ty, mà dì Lâm cũng để lại một phần bữa sáng y như vậy cho Ninh San còn chưa rời giường, sau đó tự mình quay lại giường ngủ nướng tiếp.
Cảm giác ngủ chưa được bao lâu, cửa phòng của bà bị người ta gõ đến mức sắp rớt xuống, bà vội vàng trở mình đứng dậy, “Sao thế sao thế? !”
Mới mở cửa đã thấy Ninh San mặt đầy tức giận, “Chị có ý gì hả! Cảm thấy tôi dễ bắt nạt ắm sao, Tô tiên sinh vừa đi, chị đã cho tôi ăn thứ như vậy.” Mặc dù trước ở thành phố N cũng chỉ ăn cơm hộp, nhưng đó dù sao cũng là đang làm việc ở ngoài, chịu đựng một chút cũng được. Nhưng Tô gia nhà cao cửa rộng như vậy, phòng bếp sang trọng thế kia mà trên bàn chỉ đặt một chén cháo loãng và nửa cái bánh bao, coi cô là ăn xin chắc!
“Nhưng cả nhà chúng tôi đều ăn như vậy mà~” Dì Lâm mơ hồ nói.
“Cả nhà các người?” Ninh San nhướn mày, “Chị đừng nói với tôi là, Tô phu nhân và Tô Thiên Thiên cũng ăn mấy thứ này suốt hai mươi mấy năm qua đấy?”
“Đúng vậy mà.” Dì Lâm gật đầu, bà cũng đã ăn gần hai mươi năm rồi đây!
“Chị đùa với tôi đấy à!” Ninh San giơ tay chỉ vào mũi dì Lâm, “Tô tiên sinh là chủ tịch của Thiên An, không phải là bảo vệ! Tô Thiên Thiên và Tô phu nhân mà mỗi ngày lại ăn những thứ này sao? !”
“. . .” Dì Lâm trầm mặc, thực ra thì thi thoảng bọn họ cũng ăn mặn, nhưng bữa sáng thì nhiều lắm cách mấy ngày đổi sang bánh rán mà thôi, cháo loãng với bánh bao cũng đâu có sao chứ!
“Lập tức đổi lại cho tôi!” Ninh San không chút khách khí nói, xoay người bỏ đi.
Ăn xong bữa sáng dì Lâm đi rất xa mới mua được, Ninh San bắt đầu dạo quanh căn nhà, “Phòng khách bẩn thế này mà chị không biết quét dọn à? Trên khay trà toàn là bụi! Cửa sổ bẩn thế kia mà cũng không lau? !”
“Nhưng gần đây đâu có khách chứ.” Dì Lâm nói, không có khách mà dọn dẹp thì lãng phí nước lắm.
“Tôi không phải khách sao?” Ninh San khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống, “Hay là chị thấy tôi không đáng để chị tôn trọng, cho nên mới để căn phòng như vậy mà tiếp đãi tôi?”
“. . .” Dì Lâm nuốt nước miếng, “Được, tôi dọn ngay đây.”
Đến trưa, dì Lâm tiếp thu bài học lúc sáng, cố ý lấy tiền riêng bà chủ cho mình mua thêm vài món thức ăn, có điều Ninh San vẫn không hài lòng.
“Thịt kho? Sườn xào chua ngọt? Thịt viên?” Cô ta vứt mạnh đôi đũa xuống, “Toàn là thịt lợn, không có món khác sao?”
“Thịt đã là tốt lắm rồi!” Dì Lâm không nhịn được nói, nếu mà đổi thành bà chủ và tiểu thư ở nhà, đã sớm nhảy nhót hoan hô rầm trời.
Ninh San dùng đũa chọc chọc miếng thịt lợn béo ngậy, bĩu môi, “Nuốt không trôi, đổ đi, nhìn đã thấy buồn nôn.”
Thực ra thì Ninh San cũng không muốn phách lối như vậy, nhưng có hai nguyên nhân, thứ nhất là tình huống trước mắt thực sự không thể khiến cho cô ta hài lòng, thứ hai, Tô Uyên Hải đã đưa cô ta về nhà, điều này ít nhiều cũng khuyến khích cô ta mấy phần, nếu như bản thân muốn làm bà chủ thực sự thì cũng nên có khí thế như vậy, đầu tiên phải dằn mặt cái bà Lâm giúp việc lười đến kỳ quái này đã.
Huống chi muốn cô ta tin trên thế giới này còn tồn tại một phú hào chỉ ăn cháo loãng bánh bao, còn có cả một phú bà và tiểu thư cũng ăn cháo loãng và bánh bao theo hai mươi mấy năm, thực sự rất không thể chấp nhận!
Đến tối, trùng hợp là ông Tô muốn mời bạn đi ăn, vì hiệu quả dự tính, ông ta đương nhiên phải về đón Ninh San, vốn ông ta vẫn đang lo lắng ở nhà vì tiết kiệm nước nên vẫn không quét dọn vệ sinh, đợi lát nữa lái xe về đón cô ta, chắc phải tìm lý do không để cho bạn ông ta xuống xe vào nhà.
Lại không ngờ lái xe về đến cửa, ông ta bỗng cảm thấy tất cả trước mặt đều khác hẳn, trong hồ bơi sóng xanh dập dờn, nắm đấm cửa màu vàng dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng chói mắt.
Ông ta dụi dụi mắt, chẳng lẽ mặt trời giữa hè còn có chức năng làm sạch nhà cửa? Người bạn tán dương, “Nhà của Tô tổng đúng là hào hoa khí phái.”
Xuống xe, mở cửa, tất cả đồ dùng bên trong đều được lau chùi sáng bóng, mặt đá cẩm thạch đen nhánh còn có thể soi rõ bóng người, Ninh San tự nhiên phóng khoáng đứng bên tay vịn cầu thang, cười với ông ta. “Ông đã về rồi?”
Không rõ tình hình ra sao nên Tô Uyên Hải cũng không dám mời bạn vào thăm nhà, liền đón Ninh San đi ăn cơm.
Lúc ăn cơm, thừa dịp người bạn rời khỏi chỗ ngồi, Tô Uyên Hải không nhịn được tán dương Ninh San một tiếng, “Cô suy nghĩ thật chu đáo, sau này những chuyện này sẽ giao cho cô.” Không ngờ cô gái này còn rất hữu dụng với mình, có lẽ trong nhà đổi lại một người giúp việc trẻ tuổi cũng không tệ. . .
Ninh San được khen ngợi đương nhiên là cho rằng Tô Uyên Hải không có ý kiến gì với việc mình chỉ huy người giúp việc nhà ông ta, thậm chí còn cảm thấy làm rất tốt, không nghi ngờ gì, đây chính là đang khẳng định địa vị của cô.
Có điều là kẻ chỉ há miệng chỉ tay như Ninh San thì được khen ngợi rất đắc ý, nhưng dì Lâm làm quần quật cả một ngày thì chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như muốn rời ra từng mảnh.
Được sự khẳng định của Tô Uyên Hải, Ninh San càng thêm tự do chỉ huy dì Lâm ở nhà, dì Lâm chỉ cảm thấy còn làm kiểu này thêm mấy ngày nữa, bà sẽ biến thành Lâm bà bà mất. Lập tức gọi điện cho bà Tô, bà ở nhà một mình có nhàm chán một chút cũng cho qua, ông chủ còn tìm một cô như thế về để hành hạ bà ta, bảo bà ta phải làm sao bây giờ chứ!
Nghe xong những lời này, bà Tô liền nổi giận, “Gì chứ! Tô Uyên Hải đúng là muốn lật trời hả! Thực sự mang cô ta về nhà rồi! Để cho cô ta khua tay múa chân trong nhà tôi làm bà chủ à! Tôi về ngay đây!”
“Đúng đúng, bà chủ, bà mau về đi!” Dì Lâm đã nhìn thấy ánh dương hy vọng.
“Tôi quay về ly hôn với ông ta!” Bà Tô nổi giận, “Tôi phải dọn hết đồ của tôi đi! Để cho lão ấy sống với cô ta luôn cho sướng!”
“. . .” Dì Lâm ngẩn cả người, bà đâu có muốn bà chủ ly hôn chứ, bà chủ mà ly hôn, cô kia không phải sẽ thành bà chủ mới của bà thực đấy chứ!
Dù Tô Thiên Thiên đã định mặc kệ chuyện giữa ba mẹ, cũng nói sẽ không để ý đến Ninh Xuyên nữa, nhưng trong lòng có chuyện, chẳng có lúc nào được yên tâm, lúc đi làm cũng không kìm được mà mất hồn.
“Hê hê. . .” Âu Dương ghé vào chọc cô một cái, “Tư xuân nha!”
“Bây giờ là mùa hè rồi được chưa.” Tô Thiên Thiên liếc bà chị họ một cái.
“Nội tâm thiếu nữ, bốn mùa đều là xuân!” Âu Dương nghiêm túc nói, “Thành thật khai đi, có phải em với Ninh Xuyên thực sự tro tàn lại bén rồi đúng không, chị thấy sáng nay trong công ty ánh mắt em nhìn anh ta khác hẳn nhá.”
“Ánh mắt gì chứ. . .” Tô Thiên Thiên ho khan một tiếng, “Chẳng qua là chào hỏi thôi.”
“Không thể nào!” Âu Dương bĩu môi, “Ở thành phố N xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, anh ta tận mắt thấy em bước lên võ đài nhân sinh phát biểu cảm nghĩ chí hướng, còn em, lại chính mắt thấy anh ta cực khổ lật lại bản án vì ba mình thế nào, chậc chậc, hoàn toàn là tình tiết máu chó trong phim truyền hình và tiểu thuyết, bây giờ không phải là nên ôm lấy nhau, nhìn nhau say đắm, sau đó nói ‘chỉ có em/anh, mới hiểu được anh/em’ sao?”
“Ít nhất em phải thừa nhận, bây giờ em không ghét Ninh Xuyên nữa đúng không!” Âu Dương sống chết quấn lấy quyết hỏi tới cùng.
“Được rồi, em thừa nhận em quả thật không ghét anh ấy.” Tô Thiên Thiên nhún vai, “Như thế cũng không thể nói lên bọn em còn quan hệ gì khác, nó chỉ có thể nói rõ là nội tâm của em đã trưởng thành, không thèm so đo với anh ta những món nợ cũ năm xưa nữa thôi.”
“Chậc chậc. .” Âu Dương cười mỉa nói, “Chia tay rồi còn làm bạn bè, em không thấy chua à!” Nói xong ghé lại bên tai cô, “Cho dù em không muốn, chẳng lẽ Ninh Xuyên lại không nhắc gì tới?” Cô nàng nói xong nhướn nhướn mày, hôm đấy giọng người nào đó ở trong tiểu khu, cô nghe được hơi bị rõ ràng. «123