Đợi Tô Thiên Thiên mua sữa tươi cho Bối Bối xong, cô cũng cảm thấy hơi đói bụng, nên mua cho mình một bắp ngô gặm tạm, chờ cô vừa gặm vừa đi đến tiểu khu, đã thấy sắc trời đã tối hơn, quanh đây yên tĩnh đến đáng sợ, cô lấy điện thoại di động ra nhìn, đã hơn mười giờ rồi.
Chuyện của Ninh Xuyên chắc cũng kể xong rồi chứ, thiếu niên u buồn đã bị cảm động rồi đúng không!
Cô có chút đắc ý bước đi thật nhanh về phía trước, hôm nay đúng là ngày tốt nha! Có điều chờ đến khi cô đi tới căn nhà kia, chợt phát hiện ra sự yên tĩnh kia đều là hiện tượng giả dối hết! Thì ra trong đó ẩn giấu sự náo nhiệt nha!
Chỉ thấy dưới cửa sổ hình như có ba bóng người, tiếng tranh cãi không ngừng, thậm chí trên lầu cũng có nhiều người mở cửa sổ ló đầu ra xem, có điều bây giờ đêm cũng đã khuya, lại oi bức, mở cửa ra một cái là muỗi xông vào, cộng thêm thời buổi này, chuyện giữa hàng xóm với nhau, ghé đầu nhìn xuống cũng biết tối nay mấy giờ có người cãi nhau, chưa đến mấy ngày sẽ có người buôn chuyện, đến lúc đó mình có không biết thì cũng thành biết, nhiều quá cũng lười phải nghe ngóng.
Cho nên chờ đến khi Tô Thiên Thiên đi tới, đám người xem náo nhiệt đã lục tục rụt đầu lại.
Tình hình đại khái là như thế này, vợ chồng Lưu Minh quay về từ siêu thị, thấy Ninh Xuyên đứng đó đang nói chuyện với con trai bọn họ, vốn hai người nói chuyện là chuyện rất bình thường, nhưng cố tình hai người đang đối thoại kia, một là con trai của Ninh Hàng, một là con trai của mình, điều này khiến cho Lưu Minh cực kỳ căng thẳng.
Lập tức xông lên muốn đuổi Ninh Xuyên đi, vươn tay đẩy anh, kích động đến mức không còn giống Lưu Minh chân chất đần độn trước đó tí nào, “Cậu tới đây làm gì? ! Cậu muốn làm gì? !”
“Tôi chỉ nói chuyện với Lưu Giang thôi.” Ninh Xuyên giơ tay chặn lại, nhưng cũng không đánh trả, “Tôi chẳng qua chỉ kể cho cậu ấy biết chuyện nhà tôi. . .”
“Chuyện nhà cậu thì liên quan gì đến nó?” Lưu Minh gầm lên, vợ của ông ta kích động vô cùng, lao tới phía trước nói với Lưu Giang, “Tiểu Giang, đóng cửa sổ lại, đừng nghe người này nói hươu nói vượn.”
“Anh ta nói thật sao?” Lưu Giang vẫn luôn nghe lời mẹ mình, nhưng lần này lại vươn tay chặn cửa sổ, không để cho bà ấy khép cửa lại.
“Không phải, không phải, tất cả đều không phải.” Vợ của Lưu Minh không chút suy nghĩ nói.
Nhưng hiển nhiên là Lưu Giang không tin lời bà ta, “Không đúng, không đúng, ba mẹ nói thật cho con biết đi, tại sao con lại bị tai nạn đúng vào lúc ba đang trong thời gian thẩm tra, không phải chúng ta có rất nhiều tiền sao? Không phải ba quen biết với rất nhiều người trong chính phủ sao? Tại sao vụ án của ba không được xử nhẹ, mà con còn bị xe đụng? ! Lúc ấy con bị đâm, không thể thi tốt nghiệp trung học, tại sao ba mẹ lại vẫn khuyên con chấp nhận tiền bồi thường của kẻ gây tai nạn, liều mạng nói đỡ thay hắn? Khi đó con còn cho là bản thân quá mức kích động, quá nặng về chuyện tai nạn, nhất định muốn kẻ đó phải trả giá, thật ra ba mẹ đã biết, con bị báo ứng như vậy, chẳng qua là sự trả giá cho việc làm sai trái của ba mẹ trước kia mà thôi!”
Nghe được Lưu Giang thốt lên những lời này, Lưu Minh và vợ đều ngẩn người, biết Ninh Xuyên đã đoán ra được hết thảy, hơn nữa đã nói tất cả cho thằng bé.
Vợ của Lưu Minh dường như không thể chấp nhận tất cả chân tướng rõ ràng, đột nhiên phục hồi lại tinh thần, giống như phát điên bổ nhào qua túm lấy áo Ninh Xuyên, “Cậu đã nói những gì hả! Tiểu Giang nó đâu có biết gì đâu! Nó vô tội! Nó đã thảm lắm rồi! Con tôi lớn như vậy, nó nghe lời như thế, hiểu chuyện như thế, thành tích tốt như thế, nhưng lại gặp tai nạn ngay vào lúc đi thi! Nó đã mất đi tất cả rồi, còn chưa đủ hay sao?”
Dù bị bà ta túm lấy áo, nhưng Ninh Xuyên vẫn trấn định trả lời, “Cũng là bởi vì mất đi tất cả mà cậu ta vẫn chẳng hay biết gì, đó mới là không công bằng! Hai người tước đoạt quyền được biết tất cả của cậu ấy! Hơn nữa còn ép cậu ấy trở thành vật hy sinh cho sai lầm vốn là của mình! Ngay từ mười sáu năm trước, chân tướng của chuyện này đã nên được làm sáng tỏ, nếu như lúc ấy các người còn có lương tri, Lưu Giang cũng sẽ không bị mất đi tất cả, mà tôi, cũng sẽ không mất đi ba mẹ mình!”
Bị anh phản kích đến một câu cũng không thốt ra được, vợ của Lưu Minh dần dần buông tay, nước mắt lăn xuống trên mặt, “Không phải như thế. . . Không phải như thế, lúc đó, chồng tôi cũng bị ép thôi. . .”
Tô Thiên Thiên đứng cách đó không xa ôm Bối Bối kinh ngạc nhìn tất cả trước mặt, Ninh Xuyên và bọn họ đứng trong một vòng xoáy thời không, bao nhiêu năm như vậy, dây dưa lẫn nhau, nhân quả luân hồi, mà cô chỉ có thể đứng một bên, nghe những chuyện đã rất xưa kia, giống như đang nghe một câu chuyện rất xưa của người khác, rồi lại xuất hiện chân thực trước mắt.
“Bị ép?” Lưu Giang hỏi, “Thực sự là ba mẹ làm sao? ! Ba hại chết ba anh ta?”
“Không, không. . .” Lưu Minh khoát tay, “Không phải ba. Chẳng qua đêm hôm đó, bọn họ dẫn theo hai người tới, mặc đồng phục của trại tạm giam, bảo ba để bọn họ vào, ba chỉ đứng ở cửa, chỉ nhìn bọn họ đi vào, sau đó. . .” Ông ta nói xong, dường như có chút không tiếp tục nổi, giống như đang nhớ lại một cơn ác mộng kinh khủng, “Sau đó bọn họ thuần thục bắt được Ninh Hàng, bắt anh ta nuốt cái nhẫn vào, thực sự, động tác của bọn họ nhanh như vậy, ba đứng ngoài cửa còn chưa kịp phản ứng lại, tất cả đã kết thúc. . . Ba muốn nói cũng không nói được, bởi vì ba là người phụ trách trông coi anh ta, nếu như phạm nhân ở ngay trước mắt ba mà lại bị hại chết, thì ba cũng xong luôn. . .”
“Bọn họ? Bọn họ chính là người của Triệu Cương đúng không?” Ninh Xuyên lần đầu tiên chính tai nghe thấy người chứng kiến nói ra tình huống khi đó, trái tim đau thắt giống như bị dao cứa vào, nhanh như vậy, nhanh như vậy đã cướp đi mạng sống của ba anh đúng không?
Lưu Minh gật đầu một cái, “Tôi không thể làm gì khác, chỉ biết nghe theo lời bọn chúng, nói là anh ta tự sát, rất nhiều ngày tôi đều mơ thấy anh ta. . . Anh ta ở trong phòng giam, tôi ở bên ngoài cửa, qua cửa sổ nhỏ trên cửa, đúng vậy, anh ta nhìn tôi qua đó, cặp mắt ấy. . .” Nói xong ông ta đau đớn ôm đầu, “Tôi không muốn thế, tôi không muốn thế. . .”
“Chuyện này không trách anh được mà!” Vợ của Lưu Minh ôm lấy ông ta, ngẩng đầu nhìn Ninh Xuyên, “Muốn trách thì trách ba cậu đã đắc tội Triệu Cương, nếu không phải tại ông ta, chúng tôi cũng đâu phải khổ sở như vậy, chịu đựng nhiều đến thế, còn hại cả Tiểu Giang!”
“Nếu bà cảm thấy là ba tôi hại các người, cho dù ban đầu không nói ra miệng, sau đó không thể nào ra làm chứng.” Ninh Xuyên hỏi ngược lại, “Vậy sao các người sau đó lại có thể yên tâm thoải mái đón nhận tất cả? Thăng quan, phát tài! Lúc mà các người nhận lấy tất cả những thứ đó, thì cũng đồng nghĩa với việc các người đã thừa nhận mình chính là kẻ hại chết ba tôi!”
Anh nói rồi dừng lại một chút, “Mẹ của tôi đi khiếu nại khắp nơi hết lần này đến lần khác, đi cầu chứng hết chỗ này đến chỗ kia, chẳng lẽ các người lại không biết? Cuối cùng mẹ tôi đã phát điên, nhảy từ trên lầu xuống, đến chết cũng chưa từng hoài nghi ba tôi. Tôi và chị gái thành trẻ mồ côi, chú dì muốn tôi nghỉ học, chị gái tôi bất đắc dĩ phải nghỉ học đại học, đi làm ở quán bar, 20 tuổi thanh xuân tươi đẹp, 20 tuổi trẻ trung đầy hứa hẹn, ở đó làm một tiếp viên bồi rượu, chỉ có như vậy, một người không có bằng cấp gì như chị ấy mới nuôi nổi tôi, cho tôi đi học được!”
Mặc dù cũng bị lương tâm khiển trách về chuyện của Ninh Hàng, nhưng không ngờ sau đó còn có chuyện như vậy, Lưu Minh và vợ ông ta một câu cũng không thốt lên nổi, Lưu Giang mở miệng, “Hai người nghe thấy chưa? Đây chính là quả ác mà hai người gieo xuống, cho nên con mới bị báo ứng như thế này đây!”
Lưu Minh mở miệng, “Lúc tôi bị thẩm tra, định đi tìm Triệu Cương, hy vọng gã có thể giúp tôi móc nối quan hệ, nộp thêm chút tiền cũng được, xử án treo ba năm dù sao vẫn còn năm năm không tự do, mới bảo vợ tôi đi tìm gã, vậy mà khi đó gã đang chuẩn bị thăng chức, bận bịu chuyện của mình, không để ý gì đến tôi, hơn nữa còn nói chuyện giúp đỡ, gã đã sớm bồi thường lại cho tôi, cũng chẳng nợ tôi cái gì. Vợ tôi nóng nảy. . .”
Ông ta còn chưa dứt lời, vợ của Lưu Minh đã nói tiếp, bà ta vịn vào cửa sổ, có vẻ hết sức áy náy và tự trách, nước mắt men theo khóe mắt có chút già nua chảy xuống, dọc theo những nếp nhăn hình thành trên khuôn mặt vì đau đớn mà vặn vẹo, cuối cùng rớt xuống, “Đều tại tôi, tôi bảo gã sai người giúp lão Lưu giảm án phạt, gã nói trước kia giúp lão Lưu thăng chức chính là tất cả đền bù cho chúng tôi rồi, còn gã có cho chúng tôi thứ khác cũng là vì gã thấy chúng tôi đáng thương nên bố thí, nếu như gã không muốn thì cũng không cho. Tôi lại nói nếu như gã không giúp lão Lưu, tôi sẽ nói ra chuyện của Ninh Hàng. . . Gã đúng là một tên ác ma, ngày hôm sau, Tiểu Giang liền gặp tai nạn giao thông, Triệu Cương còn tìm người gọi điện thoại cho chúng tôi, nói cho chúng tôi biết, chúng tôi không có tư cách uy hiếp gã, bởi vì gã sẽ cho chúng tôi thấy, gã có thể cho chúng tôi bao nhiêu, thì cũng có thể khiến cho chúng tôi mất đi nhiều hơn thế. . . Sự cố của Tiểu Giang, có điều tra thế nào cũng đều nói là ngoài ý muốn, chúng tôi không phục, nhưng Tiểu Giang mới chuyển từ phòng bệnh theo dõi đến phòng bệnh bình thường có một ngày, nửa đêm, đột nhiên nó đang yên ổn lại váng đầu nôn mửa, gọi bác sĩ tới mới phát hiện thuốc nước của nó bị treo nhầm, bệnh viện rối rít nói xin lỗi, sau đó chúng tôi lại nhận được điện thoại, nói chúng tôi nếu còn không phục, thì sẽ không chỉ lấy đi cặp chân của con trai chúng tôi nữa, mà là mạng sống! Gã nói bọn họ sẵn sàng đền tiền, cũng không biết hai chúng tôi là muốn tiền hay muốn mạng, là muốn giữ lấy bí mật mà sống, hay là nói ra bí mật rồi chờ chết. . .”
Lưu Giang không ngờ, đằng sau vụ tai nạn của mình lại có nhiều chuyện cũ như vậy, “Tại sao? Tại sao trước kia ba mẹ không nói cho con biết chứ?”
“Con đã phải gánh chịu quá nhiều thứ không thuộc về con rồi. . .” Bà ta trả lời, “Mẹ cứ nhìn con, là cảm thấy ba mẹ đã hại con, những chuyện này, ba mẹ sao nói ra khỏi miệng được chứ. Kể từ sau khi con bị tai nạn, cũng không nói chuyện với người khác, cả ngày đều khóa mình lại, chẳng lẽ ba mẹ còn phải nói cho con biết, không chỉ có hai chân của con, mà thậm chí cả sinh mạng con cũng bị uy hiếp từng giây từng phút sao?”
“Chúng tôi cũng không cam tâm lắm chứ. . .” Lưu Minh nói, “Con trai của tôi cứ như thế mà bị hủy hoại hết tương lai, nó vô tội mà. . .”
“Vậy trước tôi cũng đã nói cho hai người biết Triệu Cương đang bị thẩm tra rồi còn gì?” Ninh Xuyên hỏi, “Hai người nếu cũng cảm thấy bất công như tôi, không cam lòng thì tại sao tôi tới đây nhiều lần như vậy, hai người vẫn không nói ra?”
“Lão Lưu vẫn đang chịu án treo.” Vợ của Lưu Minh khàn khàn nói, “Chúng tôi có nói ra, Tiểu Giang cũng đâu thể quay lại như trước, lão Lưu cũng sẽ bị phán những tội khác. . . vậy cái nhà này của chúng tôi, sẽ hoàn toàn bị sụp đổ!”
“Trước kia hai người hại gia đình người ta sụp đổ, thì nhất định sẽ có ngày này!” Lưu Giang gào lên, “Mẹ cho rằng không nói ra, như vậy sẽ tốt cho con sao? Bây giờ thì con đã biết, tất cả những gì con có, không phải là do ông trời bất công với con, mà là con đang phải chuộc tội thay cho ba mẹ mình. . .” Cậu nghẹn ngào nói, “Ba mẹ cho con sinh mạng, con trả lại cho ba mẹ những thứ này