“Tiểu Giang à. . .” Lưu Minh và vợ nhìn con trai mình, một câu cũng nói không ra.
“Cho nên ba mẹ không nợ gì con cả. . .” Cậu ta nói, “Ba mẹ đang nợ chính lương tâm của mình, nếu như ba mẹ không đi chuộc lỗi, thì gia đình chúng ta cả đời này sẽ sống trong bất an, như vậy mới thực sự là sụp đổ!”
“Tương bò. . .” Bối Bối đứng không xa không gần chẳng hiểu người lớn đang nói gì cả, có điều thấy Lưu Giang khóc, bé cũng trề môi, “Đừng khóc mà. . .”
Lưu Giang ngẩng đầu nhìn lên, Tô Thiên Thiên theo bản năng nhấc chân bước tới, nếu như Bối Bối có thể mang lại niềm vui cho cậu thiếu niên này, cô hy vọng, cũng có thể xóa đi nước mắt của cậu ấy vào lúc này. Bối Bối vươn tay chạm chạm vào nước mắt trên mặt Lưu Giang, nhăn cái mũi xinh xắn lại, “Mẹ bảo, em bé ngoan, không khóc, không khóc. . .”
Lưu Giang mím môi, cố gắng cười một cái, “Bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ không khóc nữa, phải giống như Bối Bối, luôn luôn vui vẻ. . .”
. . .
Lưu Minh đến văn phòng Luật của Cố Âu, đồng ý giúp bọn họ lật lại bản án giúp Ninh Hàng, hơn nữa còn quyết định đi tự thú những tội lỗi mình đã phạm phải năm đó, khi ấy đã là ngày thứ ba sau đêm hôm đó.
Tiễn Lưu Minh về xong, Cố Âu thở dài, “Không ngờ cậu con trai này của Lưu Minh lại rất có cái nhìn biết phân biệt phải trái, những người trẻ tuổi trong xã hội bây giờ, tiền tài danh lợi đều không thiếu, cũng chẳng thiếu kiến thức văn hóa, chỉ thiếu cái nhìn đạo đức và cái nhìn phải trái chuẩn mực mà thôi. . .”
“Đúng là rất đáng tiếc.” Ninh Xuyên nói, “Nhưng hình như cậu ấy đã quyết định đến một trường đại học đặc biệt dành cho người khuyết tất, tiếp tục học tập.”
“Kết quả thế này, thực sự là không thể tốt hơn. ” Cố Âu nói, “Sự trợ giúp của Lưu Minh đối với chúng ta rất quan trọng, chỉ cần có thể chứng minh ba cháu trước kia là bị người khác hại chết, lại có chứng cứ của luật sư Lý chứng minh một phần việc lên án ba cháu tham ô là giả, cộng thêm vụ án của Triệu Cương đang ở đầu sóng ngọn gió, chỉ cần có tình huống, cấp trên sẽ phái người điều tra, chỉ cần điều tra, ba cháu làm người đi ngay nói thẳng, đương nhiên chân tướng sẽ trở nên rõ ràng!”
“Cám ơn chú!” Lấy được câu trả lời chắc chắn như vậy, trong lòng Ninh Xuyên tràn ngập quá nhiều xúc cảm, kích động, mừng rỡ, lại có sầu não, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, chỉ liên tục lặp lại, “Cám ơn, thực sự rất cám ơn chú. . .”
Cố Âu lật giở tài liệu trên bài, “Chú nhớ cháu còn một người chị đúng không, tin tức tốt như vậy, cũng nên nói cho chị cháu biết, để chị cháu vui! Chẳng qua là mẹ các cháu không thấy được. . .”
Người đã mất cũng không thể thấy được gì, chỉ mong bọn họ ở dưới suối vàng có thể biết, có lẽ đó cũng chỉ là người sống tự an ủi mình như vậy, nhưng nếu như người còn sống có thể thấy mà lại không thèm nhìn tới, sẽ khiến cho người ta cảm thấy một chút an ủi cũng không có.
. . .
Kể từ đêm hôm đó Ninh San kiếm cớ rời đi, chưa từng quay lại, dù Tô Thiên Thiên và Ninh Xuyên đều biết cô ta ở đâu, nhưng muốn qua tìm cũng phí công, nếu như cô ta cứ như thiêu thân lao vào lửa, cho dù không phải ông Tô thì cũng đi tìm những người khác, cẩn thận suy nghĩ một chút, ông Tô lại là ứng viên an toàn.
Dĩ nhiên, an toàn. . . bà Tô cũng phải cho là thế mới được. . .
Ninh San quay lại, ông Tô ngẫm nghĩ một chút, liền chấp nhận, thứ nhất là ông ta nghĩ dù khi mở màn phiên giao dịch chưa khiến cho bà Tô nổi khùng được, có điều trước mắt bọn họ vẫn đang đối đầu, bên cạnh ông ta vẫn cần một cô tình nhân, mới có thể ra vẻ ông ta hoàn toàn xem nhẹ cái sự bỏ nhà ra đi của bà ấy.
Đợt nhà đầu tiên của Làng du lịch suối nước nóng đã bán gần hết chỉ còn lại mấy căn, tâm trạng của ông Tô tốt vô cùng, vui vì kiếm được nhiều tiền mà không nhịn được nghĩ đến Tô Thiên Thiên.
Kể từ khi cô lộ diện ngày hôm đó xong, trong nháy mắt đã biến thành nhân vật điểm nóng, thậm chí cả báo chí đăng tin tức của khu nhà, cũng đăng toàn là hình ảnh Tô Thiên Thiên đang trả lời câu hỏi của ký giả, trên đài chủ tịch cô đứng một mình ở đằng trước, lại khiến cho ông Tô vốn là nhân vật quan trọng biến thành vật làm cảnh. Mấy ngày tiếp theo lại càng có nhiều tờ báo đăng tải thông tin giới thiệu bối cảnh cùng với suy đoán các loại về vị Tô tiểu thư đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất này, càng thêm có người hoài nghi, có thể Tô tiểu thư này tham gia vào giới giải trí, cho nên lâu như vậy vẫn không lộ diện, dấy lên phong trào cầm mặt Tô Thiên Thiên đi so sánh với các minh tinh khác hết sức sôi nổi.
Tóm lại, danh tiếng của Tô Thiên Thiên, đã áp đảot ông Tô đến sit sao.
Có điều, chuyện này cũng không khiến ông ta mất hứng, trong lòng lại có một loại cảm giác mà trước kia không có, loại cảm giác ấy rất vi diệu, một thứ cảm giác mà ông chưa từng có bao giờ kể từ khi Tô Thiên Thiên ra đời, vì vậy chính ông cũng không biết gọi cảm giác đó là gì.
Hoạt động bán nhà đợt một ở Làng du lịch suối nước nóng về căn bản đã kết thúc, Tô Uyên Hải cũng không còn việc gì ở thành phố N nữa, cho nên chuẩn bị quay về thành phố S, ông ta đi, đương nhiên Ninh San cũng phải đi theo.
Có điều Tô Uyên Hải lại nói thế này, “Cô là chị gái của Ninh Xuyên, cậu ta công tác ở thành phố S nhất định là cũng có nhà ở đó đúng không?”
“Cũng có một căn, hai phòng.” Ninh San nói, “Trên đường Hoài Hải. . .”
“Đường Hoài Hải à. . .” Tô Uyên Hải lập tức vận chuyển thông tin về giá nhà ở đường Hoài Hải gần đây trong đầu, “Nhà hướng nào? Mua bao lâu? Sang tay hay là mới?”
“Hướng Nam thì phải, mới mua năm ngoái, nhà mới.” Ninh San chỉ nhớ mang máng vậy, năm ngoái lúc cô còn đang mang thai có nghe Ninh Xuyên nói mình đã thanh toán xong tiền mua nhà.
Tô Uyên Hải đánh giá giá nhà một chút, cùng với số tiền trả lần đầu và tiền đặt cọc, đại khái có thể biết sơ sơ thu nhập của Ninh Xuyên, mặc dù thu nhập không tệ, nhưng theo như tiền đặt cọc thì cũng không phải là giàu có!
“Ông hỏi cái này làm gì?” Ninh San có chút khó hiểu, liên tưởng đến Tô Thiên Thiên và Ninh Xuyên, chẳng lẽ Tô Uyên Hải đang hỏi dò về tình hình của Ninh Xuyên? Trước kia không phải ông ta đã biết rõ rồi còn gì, sao bây giờ còn muốn hỏi, chẳng lẽ ông ta lại đang xem xét Ninh Xuyên một lần nữa? Nếu mà như vậy, cô và ba của Tô Thiên Thiên ở bên nhau, chẳng phải là rất mất tự nhiên sao?
Có lẽ Ninh San có thể phát hiện ra mình và Tô Uyên Hải ở cùng nhau là một chuyện rất mất tự nhiên đã là một tiến bộ lớn rồi, có điều bất hạnh ở chỗ, ngay từ đầu, suy nghĩ của Ninh San và ông Tô đã không ở trên cùng một vạch xuất phát, ngay cả phương hướng cũng bất đồng, cho nên thời gian càng dài, chệch nhau lại càng nhiều.
“Vậy sau khi về thành phố S, cô có thể ở chỗ của Ninh Xuyên.” Tô Uyên Hải nói, “Chỗ đó giao thông cũng tiện lợi, cô còn có thể ăn cơm ở nhà.” Chẳng lẽ ông còn phải cho cô ta nhà ở và tiền ăn sao?
“Nhưng tôi mà đến chỗ em trai. . .” Ninh San mơ hồ, tựa hồ chưa hiểu được ý tứ thực sự của ông ta.
“Không, không được. . .” Tô Uyên Hải phục hồi lại tinh thần, bây giờ con gái ông ta đang ở bên Ninh Xuyên, Ninh San mà về chỗ em trai cô ta, Tô Thiên Thiên nhất định sẽ nhận được tin tức, con bé mà biết, thì mẹ nó cũng biết, như vậy hiệu quả mà mình tính toán sẽ không thể thành, không thể vì chút tiền lẻ mà làm tổn thất nhiều lợi ích hơn được. Huống chi cẩn thận suy nghĩ một chút, dù sao nhà ông cũng lắm phòng trống, nếu như ông ta đã bao ăn bao ở rồi, trên lý thuyết tiền công cũng sẽ phải bớt đi, vậy nên ông ta kiên định nói, “Cô theo tôi về nhà!”
Đột nhiên làm tình nhân, sau đó liền xuất hiện công khai, tiếp đó lại không ngần ngại con trai cô, lúc này còn đưa thẳng cô về nhà. Ninh San đối với tình huống giống như “Chuyển chính thức” đột nhiên này có chút không kịp ứng phó. Mặc dù cô ta cũng đang mong đợi kết quả như vậy, nhưng không ngờ quá trình lại dễ dàng đến thế, thậm chí bản thân cô ta còn không biết mình đã làm gì đả động được đến người đàn ông này.
Khi Ninh San xách va li vào trong nhà Tô Uyên Hải, cô lại một lần nữa cảm giác chân thực được, thế nào là tất cả nhìn như mộng ảo, nhưng lại là thực tế.
Khu biệt thự này là khu nhà giàu nổi danh của thành phố S, nhà họ Tô lại còn là ngôi nhà sang trọng nhất ở đây, cả căn nhà đứng sừng sững bên sườn núi, xa xỉ vô cùng. Nhưng lại giống như một căn. . .
. . . nhà cũ đã bị đóng bụi lâu ngày.
Hồ bơi trống rỗng, trong vườn hoa cỏ dại mọc thỏa thích, cửa lớn quệt tay vào tróc ra cả tầng bụi, vừa vào cửa bên trong ngay cả đèn cũng không bật. Trong nhà không mở cửa sổ, không khí có chút nóng bức, Tô Uyên Hải gọi một tiếng, “Tiểu Lâm!”
Không ai đáp lại.
“Tiểu Lâm! ! ! !”
Vẫn không có ai đáp lại.
“Tiểu Lâm! ! ! ! ! !”
Ninh San có chút không kìm được, “Tiểu Lâm là. . .” Lời của cô ta còn chưa dứt, bấy giờ một người phụ nữ trung niên mặc đồ ở nhà vội vã bước ra từ phòng trong, “Ai da! Ông chủ đã về rồi!”
“Ừ.” Tô Uyên Hải trả lời, dường như hoàn toàn không nhìn thấy bụi bặm và không khí nặng nề trong phòng, “Lát nữa chị dọn một căn phòng để cho Ninh tiểu thư ở.”
Dì Lâm dụi dũi mắt, nhìn cô gái đứng sau lưng ông Tô, đây không phải là cô gái bà đã nhìn thấy sáng hôm đó sao? A! Ông chủ vậy mà lại đưa cô ta về nhà!
“Cả phòng của tôi cũng dọn đi.” Tô Uyên Hải nói, lại bổ sung một câu. “Đúng rồi, khách tới nhà, nhớ mua thêm một phần bánh bao, có điều mai tôi tới công ty rồi, cho nên chỉ có hai người ở nhà thôi, mua cho hai người ăn là được rồi.”
“Dạ.” Dì Lâm đáp một tiếng, vẫn còn có chút nghi hoặc nhìn vị “Ninh tiểu thư” đột nhiên chồi ra này, nhưng mà người đã tới rồi, bà cũng không tiện nói gì thêm, chỉ có thể gật đầu với cô ta một cái, “Ninh tiểu thư, cô theo tôi lên lầu đi.”
Mặc dù ngôi nhà này được trang hoàng rất ổn, nhưng rất rõ ràng, cái bà Lâm giúp việc này là một con quỷ lười siêu cấp, phòng không có người ở còn bẩn hơn phòng khách gấp mấy lần! Dù bà ta đã quét dọn xong mới để cho Ninh San đi vào, nhưng cô ta vẫn cảm thấy trong không khí tràn ngập bụi bặm, hắt xì mấy cái liền.
Đến buổi tới, mới chín giờ, nhưng ngay cả Tô Uyên Hải cũng đã chui vào phòng ngủ, điều này làm cho một người có cuộc sống về đêm rất phong phú như Ninh San cảm thấy căn nhà này càng thêm buồn tẻ.
Bước ra khỏi phòng mình, cô nhìn thấy mấy gian phòng liên tiếp xung quanh đều là phòng dành cho khách, đi qua phòng khách, là hai gian phòng, cửa cũng khác với những căn phòng khác, đây chắc có lẽ là phòng của Tô Thiên Thiên và Tô phu nhân đây.
Không hiểu tại sao, cô vươn tay định mở cánh cửa kia ra, trong nháy mắt, trong đầu cô lướt qua một suy nghĩ, nếu như ba cô lúc trước vẫn là nhân viên quan trọng của chính phủ, nếu như ông ấy không cứng nhắc như vậy, chắc nhà cô cũng sẽ có thể có một cuộc sống sung túc đúng không. Không nói đến chuyện giàu có như nhà họ Tô, ít nhất thì cô cũng có thể giống bà Tô, chọn một người đàn ông có tiền có thế, mà không phải kết hôn với kẻ như vậy, cuộc sống sẽ khác biết chừng nào.
Cô vặn tay nắm cửa, cửa đã khóa, cạch cạch mấy tiếng, trước sau vẫn không vặn ra được, giống như cánh cửa trong lòng cô, đóng bụi đã lâu, không sao mở ra nổi.
Tô Thiên Thiên bắt đầu thường xuyên nhận được những cuộc điện thoại, ước chừng chẳng bao lâu sa