Giống như những cô dâu khác, đêm đó cô mất ngủ, kinh ngạc nhìn đêm tối đến ngơ ngẩn người, trong đầu cô đều là quá khứ quen biết giữa cô và Lục Thiếu Phàm.
Tình yêu bản thân cũng không phức tạp, cũng không cần một lần nữa nói câu “Anh yêu em”, cũng không cần hi sinh để chứng minh tình cảm của nhau, chỉ cần khi cô quay lại luôn nhìn thấy anh, đôi mắt yêu thương dịu dàng, có lẽ đó là định nghĩa tình yêu trong cô.
Hai mắt Mẫn Nhu mở thao láo, lấy di động nhìn thời gian đã chín giờ sáng, tại sao không ai gọi cô dậy.
Người con gái trong gương, bên môi luôn có độ cong nhẹ, mặt dù tỏ ra nghiêm túc cũng không thể che đi cảm xúc hạnh phúc, Mẫn Nhu nở nụ cười rạng rỡ với người con gái trong gương, hôm nay, cô kết hôn!
“Nhị tiểu thư, nhị cô gia đang ở dưới lầu cùng chủ tịch nói chuyện phiếm.”
Mới mở cửa liền bắt gặp nụ cười của dì Lý, nghe tin Lục Thiếu Phàm tới, Mẫn Nhu như con ngựa đứt cương chạy xuống cầu thang, cô chưa bao giờ hấp hấp muốn gặp Lục Thiếu Phàm đến thế, cho nên khi thấy người liền liều mình nhào tới.
Lục Thiếu Phàm không mặc tây trang, chỉ mặc bộ đồ màu trắng, càng khiến cho anh thêm phần nho nhã tuấn tú, có lẽ vì vết thương nên gương mặt hơi gầy đi nhưng không mất đi khí chất cao quý. Anh yêu thương ôm lấy Mẫn Nhu, vuốt mái tóc dài của cô, dịu dàng nói: “Dậy rồi sao?”
Mẫn Nhu đảo mắt nhìn hai người Mẫn Chí Hải cười nói, ngượng ngùng gật đầu, gò má hơi đỏ lên, hỏi Lục Thiếu Phàm: “Anh đến từ khi nào vậy?”
“Thiếu Phàm đã tới từ sớm, thấy con vẫn ngủ nên không đánh thức con dậy, chờ ở dưới lầu.”
Lục Thiếu Phàm cúi đầu nhìn cô, cười nhẹ. Mẫn Nhu nghe Mẫn Chí Hải giải thích, Lục Thiếu Phàm vì cô mà đợi thật cảm động. Anh chẳng lẽ đoán ra được là tối qua cô mất ngủ hay anh cũng đồng cảnh ngộ như vậy?
Trước ánh mắt chất vấn của Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm chỉ kéo nhẹ môi, nhìn vào gương mặt cô, đôi mắt dịu dàng như nước, thâm tình lưu luyến.
“Chúng ta xuất phát thôi.”
“Phù dâu anh đã kêu người đưa cô ấy tới khách sạn rồi.”
Lục Thiếu Phàm đã xử lý xong mọi chuyện, luôn đem đến cho cô kết quả chu toàn nhất, dù là đối với bạn bè cô cũng vậy.
“Em đang lo sao?”
Ngồi phía sau xe, Lục Thiếu Phàm chợt giữ lấy bàn tay nhỏ của cô, trên gương mặt anh tuấn nở nụ cười bình thản, bàn tay nhẹ nhàng xoa đi mồ hôi đang rịn lại trong tay cô, sau đó an ủi vòng tay qua lưng cô.
“Lục Thiếu Phàm, tối qua anh có mất ngủ không?”
Hàng lông mi đen dài nhảy lên, hai mắt rung động, cánh tay dài thu lại ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng giữ lấy eo cô, đặt cằm dưới lên đỉnh đầu của cô.
“Em không phải sớm đã là của anh sao? Anh sao lại phải lo lắng mất ngủ, hơn nữa, cải chính một chút, không phải là Lục Thiếu Phàm, mà là ông xã.”
Mẫn Nhu cong môi, hai mắt đẹp mơ màng nằm trong lòng Lục Thiếu Phàm, nhỏ giọng thì thầm:
“Từ nay về sau chúng ta thuộc về nhau rồi ông xã à…”
Tiệc cưới được tổ chức tại khách sạn năm sao Hilton, Lục Thiếu Phàm dẫn Mẫn Nhu lên tầng cao nhất, phòng tổng thống. Quản gia riêng đã chờ sẵn trước cửa, khi thấy Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu tới liền dẫn họ vào.
“Lục phu nhân, Lục tiên sinh xin chào.”
Mẫn Nhu vừa bước vào phòng, thì thấy trong phòng có ba người ăn mặc rất trang trọng, theo thứ tự là thợ trang điểm, nhà tạo mẫu tóc và nhà thiết kế chịu trách nhiệm trang điểm cho cô dâu.
Bên trong phòng yên tĩnh, Mẫn Nhu ngồi trước bàn hóa trang, để cho thợ trang điểm chuyên nghiệp vẽ vời trên mặt cô, nhà tạo mẫu tóc cũng bắt đầu giúp cô làm tóc, ánh mắt cô đảo quanh như không thấy bóng Lục Thiếu Phàm. Hôn lễ sắp diễn ra, trái tim cô đập nhanh đến mức sắp nhảy ra.
“Lục phu nhân, mời cô chuẩn bị thay áo cưới.”
Thợ trang điểm và nhà tạo mẫu tóc đại công cáo thành thở phào nhẹ nhõm, bên trong mặt kính một gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ hiện lên, cô dâu e thẹn lại quyến rũ, không thể che đi niềm hạnh phúc giữa hai mắt cô.
“Xong rồi sao?”
Mẫn Nhu vừa mặc xong áo cưới liền nghe giọng Lục Thiếu Phàm. Cô quay đầu lại thấy Lục Thiếu Phàm đứng sau lưng, không phải là bộ lễ phục màu đen lần trước thử, hôm nay Lục Thiếu Phàm chọn bộ màu trắng, khác xa so với khí chất anh tuấn tiêu sái khi mặc màu đen, màu trắng làm cho Lục Thiếu Phàm có một vẻ thoát tục, tuấn tú phi thường. Dù Lục Thiếu Phàm chỉ đứng đó nhưng cũng đủ hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Mẫn Nhu có thể thấy ánh mắt của Lục Thiếu Phàm đang nhìn cô, nhẹ nhàng vén mái tóc dài lên, bên tóc mai cố ý để rớt vài sợi xuống. Từng động tác của cô khiến cho mọi thứ trở nên sinh động, kết hợp với cách trang điểm tinh sảo nhẹ nhàng khiến cho vẻ quyến rũ cùng sự thuần khiết hòa vào nhau quyến rũ người khác.
“OA, cô dâu thật xinh đẹp.”
Đối mặt với những lời ca ngợi, Mẫn Nhu chỉ cười nhạt, cũng không đắc ý vênh váo, trên vai xuất hiện cảm giác ấm áp, Mẫn Nhu thừa biết là ai, chỉ ngẩng đầu cười yếu ớt, đập vào mắt là ánh mắt si mê nóng rực của Lục Thiếu Phàm.
Áo cưới trắng tinh, tinh sảo xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, cô lại xinh đẹp tựa tiên nữ, sinh động tựa tinh linh, cứ như vậy đứng trước mặt anh, khiến anh bỏ qua tất cả mọi thứ, trong mắt chỉ nhìn thấy cô.
Trước đây anh vẫn biết vợ mình rất đẹp, mỹ đến mức khiến anh mê luyến, không thể tự chủ được. Nhưng lúc này, anh chợt muốn giấu cô đi, không để cho người khác thấy vẻ xinh đẹp của cô.
“Anh đột nhiên không muốn cử hành hôn lễ?”
“Sao chứ?”
Mẫn Nhu kinh ngạc mở to mắt, chưa kịp hỏi nguyên nhân thì Lục Thiếu Phàm đã cúi người xuống hôn cô, che lấp đi tất cả mọi ngôn từ, anh nâng niu gương mặt cô tựa như trân bảo, khẽ hôn nhẹ mang theo vô vàn yêu thương.
Mẫn Nhu sau khi giật mình, đôi mắt đẹp nở nụ cười ngọt ngào không có ý đẩy Lục Thiếu Phàm ra, khóe môi mang theo chút ý cười, hôn cắn nhẹ vào cánh môi mỏng của anh.
Anh sợ cô đẹp như vậy sẽ bị mọi người dòm ngó thèm muốn, cô làm sao không sợ, anh anh tuấn phi phàm như thế sẽ trở thành tiêu điểm trong con mắt chúng nhân?
Những người khác cũng hiểu ý rời khỏi phòng. Bên trong căn phòng hai bóng người ôm nhau thật chặt, dưới ánh mặt trời tạo ra một bức tranh hạnh phúc.
“Chú út lát nữa sẽ tới, anh đi ra ngoài đây”
Lục Thiếu Phàm hôn nhẹ xuống vầng trán của Mẫn Nhu, lưu luyến không muốn buông cô ra, giúp Mẫn Nhu sửa lại tóc mai, rồi quan sát Mẫn Nhu lần nữa mới hài lòng mỉm cười rời khỏi.
Mẫn Nhu nhìn theo bóng lưng cao nhất của Lục Thiếu Phàm, trên gương mặt không tự chủ nở nụ cười lúm đồng tiền hạnh phúc. Qua hôm nay, Lục Thiếu Phàm thật sự hoàn toàn thuộc về cô, là chồng cô, là người bạn cả đời của cô.
“Này cậu cười đến mức lông tơ mình dựng hết cả lên đây.”
Mẫn Nhu chìm trong ảo tưởng mỉm cười hạnh phúc chợt bừng tỉnh, nhìn hai vị dâu phụ đứng ở cửa đã ăn mặc xong, dáng vẻ mập mờ nhìn cô, vội vàng che đi vẻ mặt ngơ ngẩn của mình nói.
“Hai người thật xinh đẹp.”
Chân Ni và Kỷ Nguyệt Hân liếc mắt nhìn nhau khinh bỉ cười hắt một tiếng, sau đó nghênh ngang đi vào phòng tổng thống, vây lấy Mẫn Nhu cao thấp đánh giá, không ngừng “chậc, chậc”, Kỷ Nguyệt Hân ngửa mặt lên trời thở dài:
“Nếu lúc mình kết hôn, ông chồng tương lai có thể mua cho mình chiếc áo cưới đẹp như của cậu thì dù chết mình cũng không tiếc.”
Vẻ mặt Chân Ni căng thẳng, vỗ nhẹ lên cánh tay Kỷ Nguyệt Hân, nhẹ giọng trách cứ: “Hôm nay là ngày lành, đừng nhắc đến chết chóc, như vậy rất xui.”
Kỷ Nguyệt Hân hiểu ý le lưỡi, ngại ngùng gãi gãi trán, nhìn Mẫn Nhu cười không tim không phổi nói: “Nhu, đừng tưởng thật nhé, mình chỉ là lỡ miệng nói.”
Mẫn Nhu biết tính Kỷ Nguyệt Hân tùy tiện không câu nệ tiểu tiết, không phải loại thiên kim đại tiểu thư hất hàm vênh mặt kiêu ngạo. Chính vì thế lúc học đại học hai người mới trở thành bạn tốt.
“Không sao, mình cũng không để ý.”
Mẫn Nhu vừa cười vừa nói, bên trong phòng chợt vang lên tiếng kêu vui mừng ồn ào của Chân Ni: “Trời ạ… mình… mình thấy… người đó….”
Mẫn Nhu cùng Kỷ Nguyệt Hân nhìn nhau, rồi ngó ra ngoài cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống lầu dưới, bên tai là giọng nói kích động của Chân Ni: “Thật là đẹp, thật là đẹp quá.”
Lông mày Mẫn Nhu nhăn lại, hướng theo mắt Chân Ni nhìn chiếc xe thể thao màu xanh ngọc vừa đỗ lại trước khách sạn. Bên cạnh xe, một người đàn ông cao ráo, dáng người tao nhã như người mẫu từ trong tạp chí bước ra. Anh ta mặc bộ đồ tây màu đen, áo sơ mi trắng, nơi áo tay áo xắn lên để lộ lớp áo sơ mi trắng. Dưới ánh mặt trời, chiếc cúc màu bạc lóe sáng lấp lánh như tuyên bố với cả thế giới thân phận của anh ta.
Mẫn Nhu chưa kịp nhìn thấy diện mạo của anh ta thì từ cửa khách sạn một người bước ra, không phải ai khác là Lục Thiếu Phàm mặc bộ lễ phục màu trắng, hai người đứng kế bên nhau như một bức tranh thu hút vô số ánh mắt, khiến bất cứ ai cũng không thể rời mắt đi.
Chẳng lẽ đây chính là chú Út đẹp trai trong truyền thuyết sao?
Mẫn Nhu khẽ giật mình, cô hiểu tại sao Lục Thiếu Phàm lại thay đổi không mặc bộ lễ phục màu đen là có chủ ý cả. Cô bật cười một tiếng, lúc nhìn tiếp thì đã không còn bóng người nào ở cửa. Nhưng Mẫn Nhu cũng nhìn thấy, từ trong xe thể thao một cô gái bước ra, chưa kịp quan sát kỹ thì đã bị Chân Ni và Kỷ Nguyệt Hân kéo đến bên giường, bắt đầu bức cung.
“Tiểu Nhu, cậu coi mình độc thân lâu như vậy có phải nên đi tìm đối tượng không?”
Chân Ni súc tích giải thích xong thì Kỷ Nguyệt Hân liền nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Mẫn Nhu, cười híp mắt, thương lượng nói: “Nhu, vừa rồi mình cũng nhìn thấy Lục Thiếu Phàm, hai người họ có phải là người thân không, mà cũng thật giống nhau. Nếu vậy cậu có thể nhờ Lục Thiếu Phàm giới thiệu chút không?”
Lúc nãy Mẫn Nhu thấy cô bạn gái bước từ trong xe nên cô tính nói anh chàng đẹp trai đã có chủ,. Lúc này cửa phòng bị đẩy vào, bên giường ba người tò mò quay đầu lại người, hai người đàn ông lần lượt bước vào, một người chính là Lục Thiếu Phàm.
Mẫn Nhu luôn nghĩ khó có thể tìm được người đàn ông thứ hai so sánh được với Lục Thiếu Phàm trên thế gian này. Nhưng khi cô nhìn thấy người đàn ông anh tuấn sau lưng Lục Thiếu Phàm, cô cảm giác mông lung lơ lửng trên mây, trong đầu như có luồng sáng ôn hòa lướt qua, rõ ràng muốn nhắc cô đưa tay bắt lấy luồng sáng đó.
Một bàn tay ấm ám giữ lấy vai cô, Mẫn Nhu ngẩng đầu thì thấy đường cong hoàn mỹ nơi cằm của Lục Thiếu Phàm, trên môi nở nụ cười hạnh phúc. Mẫn Nhu cũng mỉm cười, đứng dậy, nhẹ nhàng vòng lấy cánh tay Lục Thiếu Phàm.
Từ sau khi cô đặt Lục Thiếu Phàm vào trái tim, trong trái tim cô đã không còn chỗ trống cho bất cứ ai, đối với chú út Lục Thiếu Phàm, cô chỉ là đơn thuần thưởng thức vẻ đẹp.
“Chú út, đây là Tiểu Nhu, vợ của cháu.”
Nói không lo lắng là giả, Mẫn Nhu nở nụ cười thân thiện, ánh mắt khiêm nhường hướng về Lục Cảnh Hoằng: “ Chú Út”
Bên trong phòng, hai phù dâu đã rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, chỉ biết ngồi bên giường chăm chú nhìn Lục Cảnh Hoàng, không quên nhìn sang Lục Thiếu Phàm, kết luận: “Hai người mỗi người mỗi vẻ, một chín một mươi.”
Lục Cảnh Hoàng thoáng nhíu mày, trong chớp mắt liền bình thản như lúc đầu, sau lớp kính là đôi mắt màu hổ phách, lộ ra cái nhìn sắc bén, sống mũi cao thẳng, môi mím chặt như như cánh hoa anh đào chờ nở rộ.