“Mục Lâm Thu cố chấp không để cho ai ngoài cô ta đến gần lão đại, cũng vì cố chấp mà giữa cô ta và lão đại trở thành người dưng.”
Mẫn Nhu bước vào Lục gia, chậm rãi đi lên lầu, trong đầu chỉ toàn lời kể của Thẩm Tấn Hàm nhưng không thể nào quên đi mối ân oán ràng buộc giữa Lục Thiếu Phàm và Mục Lâm Thu.
“Một người phụ nữ quá thông minh muốn thăm dò trái tim một người đàn ông lúc nào cũng hờ hững sẽ khiến cô ta làm ra những hành động ngu xuẩn, thậm chí nó còn hủy đi cây cầu trúc bắt qua sông vừa tạo được một nửa mà cô ta đã hao tổn tâm sức làm ra.”
“Cái chết của Thiếu Phong là đả kích lớn với lão đại, em và tiểu tam cũng lần lượt xuất ngũ, Mục Lâm Thu thì bị lão đại cự tuyệt, sau đó cô ta theo cha mình xuống phía Bắc, cứ nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, không ngờ…”- Thẩm Tấn Hàm như đang kể một câu chuyện đùa, trên gương mặt xuất hiện vẻ trào phúng: “Cô ta lại quay về.”
Mẫn Nhu cũng không đề cập đến cái chết của Lục Thiếu Phong; cô hiểu, bốn năm trước khi Lục Thiếu Phong ra đi đối với mọi người là một điều cấm kị, là vết thương không thể bị xé ra lần nữa, chỉ cần nhắc tới cái tên đó đều làm cho người ta khó thở.
Mẫn Nhu mở cửa phòng sách, mùi sách vở tràn ngập, căn phòng thật yên tĩnh thoải mái, đôi mắt cô nhìn lên giá sách được trang trí thanh nhã, đi tới trước bàn đọc sách, cô tìm mãi cũng không thấy laptop đâu.
Ánh mắt Mẫn Nhu liếc nhìn qua ngăn kéo dưới hộc bàn, không hề khóa lại. Cô chỉ cần kéo nhẹ nó đã mở ra, trục bánh xe lui vào trong, không hề có laptop mà cô cần chỉ có một quyển album thật dày.
Trái tim rung lên, Mẫn Nhu có thể đoán được bên trong là gì, biết rõ không nên xem trộm đồ riêng tư của người khác nhưng tay vẫn cầm lấy quyển album trước cả suy nghĩ.
Ngón tay khẽ di động, một tấm hình từ dưới lộ ra, Mẫn Nhu nhìn hai anh em trong bức ảnh, đầu ngón tay cũng chậm lại. Bộ quân phục mạnh mẽ, giày màu đen, gương mặt của hai anh em đều anh tuấn, trên gương mặt tô vẽ những vệt màu, tư thế oai hùng, hai anh em cùng ngồi trên cỏ cười đùa với nhau, ánh mặt trời chói chang phản xạ kim quang bao lấy hai người họ.
Lục Thiếu Phàm lúc đó không hề mang theo gánh nặng, nếu như Lục Thiếu Phàm vẫn còn như trước đây, vậy nụ cười của anh bây giờ sẽ còn rạng rỡ hơn nữa? Mẫn Nhu đau đớn vuốt nhẹ bức hình, gương mặt đó như đã hòa vào tính mạng của cô làm một, bên môi nở nụ cười đầy tâm sự, cô muốn đến gần thế giới của Lục Thiếu Phàm, nhưng vì sao luôn thiếu một bước.
Từng bức hình lướt qua, Mục Lâm Thu nói, cô và Diệp Tư Tình giống nhau. Khi cô thấy ảnh Diệp Tư Tình và Lục Thiếu Phong chụp với nhau, cô không thể không thừa nhận, lời ám chỉ của Mục lâm Thu thật mỉa mai, sự kết hợp giữa cô và Lục Thiếu Phàm mang dấu ấn của một thứ hàng giả.
Trái tim Mẫn Nhu như bị gai hoa chặn lại, cô muốn tiếp tục lật nhưng chỉ đành rút tay về, nỗi đau đớn cùng bất lực khiến cô chỉ biết đóng quyển album lại, đặt nó về lại ngăn kéo. Sau đó cô phát hiện một túi giấy nằm dưới quyển album.
“Hợp đồng bồi thường.”
Lục Thiếu Phàm không bao giờ can thiệp vào chuyện kinh doanh, mọi việc đều do bà Lục phụ trách, Mẫn Nhu nghi ngờ nhìn chiếc túi giấy còn mới tinh, bên góc còn có chữ kí của Lục Thiếu Phàm.
“Thánh sống a, ba trăm ngàn này đem trả cũng không nói tiếng..”- Giọng nói của Chân Ni đột nhiên xuất hiện trong đầu cũng như cảnh tỉnh Mẫn Nhu, một điều không thể nay lại thành có thể.
Không cần biết bản thân có đúng hay không, Mẫn Nhu như ngừng thở vội vàng mở túi giấy lấy bản hợp đồng ra. Cô lật đến tờ cuối cùng, khi nhìn thấy hai chữ kí trên tờ giấy thế giới xung quanh cô như xoay tròn trời lông đất lở, trong lòng chua chút.
Lục Thiếu Phàm đã giấu giếm cô bao nhiêu chuyện?
Tờ giấy trong tay bị giữ chặt nhăn lại, Mẫn Nhu đưa mắt nhìn lên quyển album. Nếu như Lục Thiếu Phàm chỉ vì muốn bù đắp nỗi áy náy dành cho Diệp Tư Tình mà lựa chọn hi sinh hạnh phúc cả đời mình hoàn thành niềm hạnh phúc mà Diệp Tư Tình muốn, vậy cô nên xử sự thế nào đây?
Đôi mắt như tơ tằm, đầy tình cảm lưu luyến quấn chặt vào trong mắt cô, thật sự vì áy náy với người thân mà mới có tình cảm đó. Nếu quả thật cô chỉ là hình bóng của ai đó, như vậy cuộc hôn nhân này sẽ rất khó khăn sao?
Mẫn Nhu cố gắng thở đều, không khí lạnh lẽo tràn vào ngực áp chế luồng cảm xúc xuống, đem bản hợp đồng cất lại, trên mặt tỏ vẻ bình tĩnh.
Lục Thiếu Phàm, em đã tin tưởng anh, vĩnh viễn sẽ không thay đổi, nhưng sau khi yêu anh, anh lại khiến em đau lòng thế này!!
Sáng ngày thứ hai, Mẫn Nhu chạy tới bệnh viện thì bên trong phòng bệnh đã có hơn ba người, đó là Đậu Đậu mấy ngày không gặp, và cả cha mẹ của Diệp Tư Tình.
“Mẹ, mẹ!!”
Đậu Đậu vừa nhìn thấy Mẫn Nhu liền giãy giụa nhảy khỏi lòng bà Diệp, không để ý đến sự can ngăn của bà ấy, trượt xuống đầu gối của bà Diệp, hai chân di chuyển chạy tới ôm lấy chân Mẫn Nhu.
“Mẹ, Đậu Đậu rất nhớ mẹ.”
Chiếc đầu nhỏ ngẩng lên, gương mặt nhỏ trắng nõn như chiếc bánh bao, hai đôi mắt mọng nước, hàng lông mi như cây quạt nhỏ vẫy vẫy, đôi môi bụ bẫm ẩm ướt, mặt nhăn lại, mũi nho nhỉ, hai mắt mở to, ủy khuất nhìn cô.
Trong lòng Mẫn Nhu cảm thấy chua xót, dù là vì chuyện của Diệp Tư Tình hay mâu thuẫn giữa cô và Lục Thiếu Phàm cũng không nên trút giận lên người trẻ con, dù sao Đậu Đậu cũng là đứa trẻ không cha không mẹ vô cùng đáng thương.
Mẫn Nhu đặt chiếc laptop sang một bên, ngồi xổm xuống ôm Đậu Đậu vào lòng, nựng xoa xoa gương mặt, cưng chìu nói: “Đậu Đậu của mẹ vẫn khỏe chứ? Mẹ rất nhớ Đậu Đậu a!”
“Đậu Đậu ngoan, mau tới đây.”- Bà Diệp có vẻ lúng túng, áy náy nhìn Mẫn Nhu cười, muốn ôm Đậu Đậu đi tránh làm phiền Mẫn Nhu.
Đậu Đậu dùng đôi tay ngắn giữ lấy cổ Mẫn Nhu, dù bà Diệp lôi kéo thế nào cũng không buông ra, tiếng trẻ con khóc đến tê tâm liệt phế rất đáng thương.
“Đậu Đậu không chịu, Đậu Đậu muốn ở với ba và mẹ, Đậu Đậu muốn về nhà.”
Mẫn Nhu nháy mắt với bà Diệp, âu yếm ôm Đậu Đậu, ánh mắt liếc nhìn Lục Thiếu Phàm. Đôi mắt đen dịu dàng ấy vẫn ngắm nhìn cô, khiến cho cô trong chốc lát hoảng hốt nhưng sau đó cũng gạt sang bên, nhẹ nhàng xoa dịu Đậu Đậu đang khúc thút thít, dỗ dành nói:
“Đậu Đậu cũng thấy mà, cha con bây giờ cần người chăm sóc, mẹ chăm sóc cha rồi, sẽ không có thời gian chăm sóc Đậu Đậu. Cho nên Đậu Đậu phải ngoan, nghe lời bà ngoại, để bà ngoại chăm sóc con được không?”
Đậu Đậu hít hít mũi, hai mắt lưng tròng, vùi chiếc đầu nhỏ vào sau gáy Mẫn Nhu, nhẹ nhàng thương lượng nói:
“Vậy sao mẹ không chăm sóc Đậu Đậu, để bà ngoại chăm sóc cha.”
Mẫn Nhu nghẹn lời, khóe mắt nhướng lên, không biết trả lời thế nào. Bên đầu kia, Lục Thiếu Phàm đã thiếu kiên nhẫn liền đe dọa nói: “Con cái bất hiếu sẽ biến thành trư bát giới, Đậu Đậu có phải cũng muốn mọc tai heo không?”
Quả nhiên, Đậu Đậu liền nhăn mặt, ôm chặt lấy Mẫn Nhu, cơ thể mũm mĩm run lên, sợ hãi la ầm lên: “Đậu Đậu không muốn thành heo con, Đậu Đậu không muốn mọc tai heo.”
“Vậy Đậu Đậu phải nghe lời có biết chưa?”
Mẫn Nhu đồng tình vỗ lưng Đậu Đậu, ánh mắt trách cứ nhìn Lục Thiếu Phàm, nhưng anh chỉ cười vô hại, gương mặt anh tuấn không hề có chút chột dạ sau khi lừa gạt người khác. Mẫn Nhu liền cảm thấy tò mò, có phải tuổi thơ của Đậu Đậu cũng chỉ toàn một màu đen?
“Được rồi, Thiếu Phàm còn phải nghỉ ngơi, chúng ta nên đi thôi”- Từ khi bước vào, Mẫn Nhu vẫn chưa có cơ hội quan sát ông Diệp. Nghe giọng nói chững chạc mạnh mẽ của ông, cô mới đưa mắt nhìn người đàn ông trung niên đứng dậy.
Cơ thể có vẻ rắn rỏi, không cao lắm, gương mặt nghiêm túc, cả người đều toát lên vẻ nghiêm nghị của người làm kinh doanh, bộ quần áo đơn giản khiến cho ông trở nên hiền hòa.
“Thiếu Phàm, cháu lo dưỡng bệnh đi, đừng có lao đầu vào công việc như vậy!”
Ông Diệp dặn dò Lục Thiếu Phàm vài câu, rồi giục bà Diệp ôm lấy Đậu Đậu đang lưu luyến không chịu đi, lúc đi đến cửa Đậu Đậu không quên ngoái cổ lại nhắc: “Mẹ, mẹ nhớ, nhất định phải tới đón Đậu Đậu.”
Ông Diệp không đi ngang qua Mẫn Nhu, chỉ nhẹ nhàng liếc nhìn, chỉ nhiêu đó đã khiến cho Mẫn Nhu cảm thấy mất tự nhiên muốn né tránh, ánh mắt soi mói đánh giá khiến người khác không thoải mái.
Từ khi cô bước vào, bà Diệp vẫn dùng ánh mắt ôn hòa nhìn cô. Mẫn Nhu cũng hiểu, có lẽ bà ấy coi cô là Diệp Tư Tình, ánh mắt của ông Diệp cũng không quá khó hiểu, phải chăng hai người cũng cho rằng Lục Thiếu Phàm lấy cô chẳng qua để bù đắp nỗi áy náy?
Thậm chí đáng sợ hơn là muốn cho Đậu Đậu một người mẹ nuôi giống như mẹ đẻ?
Mẫn Nhu nhắm mắt lại, đẩy những suy nghĩ miên man ra khỏi đầu, cô cũng không muốn thay đổi cái nhìn của người ngoài với hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm. Ổn định cảm xúc, cô cầm máy tính đi đến trước mặt laptop, giúp anh mở chiếc bàn đi động đặt laptop lên.
“Tối qua em ngủ không ngon sao?”
Mẫn Nhu đang mở máy tính nghe thấy vậy liền sửng sốt, ngay sau đó cô liền nở nụ cười rạng rỡ, cố gắng che dấu vẻ mệt mỏi, nhấn nút mở máy, đáp lại: “Không có!”
Ngón tay thon dài chạm nhẹ vào gò má gầy gò của cô, nụ cười Mẫn Nhu trở nên gượng gạo, quay đầu liền thấy đôi mắt đen chua xót của Lục Thiếu Phàm, dáng người mảnh mai bị anh ôm vào lòng.
“Em ở trong mắt anh giống như chén nước tinh khiết, nó rất trong suốt vì vậy đừng nói dối anh, hiểu không?”
Anh xoa nhẹ đầu cô, giọng nói dịu dàng đầy yêu thương, cơ thể mệt mỏi của Mẫn Nhu cố gắng gượng mấy hôm nay liền tựa vào người anh tránh không chạm vào vết thương bên ngực trái, lắng nghe tiếng tim đập của anh.
Màn hình đen đối diện phản chiếu một nam nữ đang ôm nhau, Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm, quan sát vẻ mặt của anh, sự ân cần quan tâm xuất phát từ nội tâm của Lục Thiếu Phàm khiến cô phải dẹp bỏ mọi mâu thuẫn trong lòng.
“Em ngủ không được...”
Cô thành thật trả lời, lông mày Lục Thiếu Phàm khẽ nhíu lại, đầu ngón tay nâng cằm dưới của cô lên, đôi mắt đen nhìn sâu vào đồng tử của cô, dường như nhìn thấy được sự phiền não ở đáy mắt mà cô không muốn ai biết.
Bàn tay nhỏ lạnh lẽo bắt lấy ngón tay ấm áp của Lục Thiếu Phàm, giống như bắt được lục bình giữa biển khơi, tâm trạng lo lắng của Mẫn Nhu có chút bình tĩnh lại, nghiêm túc dõi theo anh, từng chữ từng chữ một nói:
“Lục Thiếu Phàm, anh sẽ vì một hình bóng mà dám hi sinh hạnh phúc của mình sao?”
Trong phòng bệnh, mọi thứ đều yên lặng, hai mắt Mẫn Nhu mở to cẩn thận nhìn chăm chú Lục Thiếu Phàm, bàn tay nhỏ giữ lấy tay anh khẽ siết chặt, giọng nói dịu dàng chán nản cất lên:
“Anh giống như một dòng nước xoáy, càng tới gần càng nguy hiểm. nhưng nếu không đến gần, em không thể nào hiểu được anh, nhưng em sợ, khi em rớt xuống dòng xoáy đó, thứ đang đợi em là kết quả mà em không thể đối mặt.”
Lục Thiếu Phàm chỉ im lặng nghe cô nói, lần đầu tiên nghe cô nói ra những bất an trong lòng, đôi mắt đen tối lại dâng lên nỗi cô đơn khiến cho đôi môi anh mím chặt, nụ cười trong mắt biến mất chỉ còn lại vẻ nghiêm túc vắng lặng.
Mẫn Nhu nhìn vẻ mặt trầm mặc của anh, cảm giác trong cô là tuyệt vọng tựa như hòn đá chìm xuống đáy biển. Cô đột nhiên cảm thấy, việc cô thản nhiên nằm trong lòng anh thật mỉa mai, bên môi chua xót lan tỏa; cô muốn thoát khỏi lòng anh, lại phát hiện cánh tay của anh gi